“Tôi khẳng định nhân ngư hiện tại đang ở thời kỳ ph*t t*nh, nó cần một con cái.”
Trong căn phòng nghiên cứu lạnh lẽo, giọng nói vang lên trầm thấp. Nữ nghiên cứu viên đeo kính đen ngẩng đầu, nhìn vào chiếc bể pha lê khổng lồ ngay trước mặt.
Chiếc bể này được thiết kế với ba lớp giáp pha lê kín mít, dù có phải chịu sức ép từ hàng trăm tấn chất lỏng cũng khó lòng nứt vỡ. Thế nhưng, để đảm bảo an toàn, bọn họ vẫn cho thêm vào nước một loại thuốc làm giãn cơ đã pha loãng, khiến con quái thú đến từ biển sâu kia rơi vào trạng thái nửa hôn mê, rồi mới dám lại gần.
“Allison, đây là nhân ngư duy nhất chúng ta bắt được trong nhiều năm qua, anh định kiếm đâu ra cho nó một con cái?”
Người đàn ông da trắng, tóc vàng mắt xanh, ngũ quan sắc nét, cất giọng đầy mỉa mai:
“Israel – vùng ven biển Azmoth? Hay xác tàu đắm ngoài khơi Cuba? Hoặc chẳng lẽ là mấy ‘người cá’ từng được trưng bày ở quần đảo Anh Luân? Ha… đó chẳng qua chỉ là trò lừa bịp, do bọn khỉ ghép với cá khâu để dàn dựng mà thôi.”
Allison cau mày:
“Anh đừng nói năng vớ vẩn nữa, tôi chỉ đang đưa ra sự thật khách quan mà thôi… Tiến sĩ, ngài thấy thế nào?”
Người thanh niên đứng trong góc, từ nãy đến giờ chẳng lên tiếng, lúc này mới ngẩng đầu.
Làn da y nhợt nhạt như kẻ bao năm không thấy ánh mặt trời, khí chất lạnh lùng, xa cách, khiến người khác khó lòng tiếp cận. Nhưng chính gương mặt quá mức xuất chúng ấy lại từng khiến không ít người trong căn cứ nghiên cứu dưới đáy biển này xao xuyến. Tất nhiên, đó chỉ là chuyện của trước kia.
Từ khi nhóm nghiên cứu viên mới đến, đặc biệt là gã trẻ tuổi tên Trần Kiến Khanh, tất cả mới nhận ra tính tình vị tiến sĩ này khắc nghiệt đến mức nào: cáu gắt, kỳ quái, ăn nói chẳng bao giờ nể nang. Dù là lãnh đạo cấp cao đến thị sát, cũng không thoát khỏi bị y mắng thẳng mặt.
Allison đã từng nghe nói về vị tiến sĩ trẻ tuổi này, một thiên tài trong lĩnh vực sinh vật học. Mới hai mươi tuổi đã lấy bằng tiến sĩ, sau đó nhận lời mời về căn cứ nghiên cứu biển sâu này, suốt bảy năm qua chưa một lần rời đi.
“Nó đúng là đang đ*ng d*c.” Đôi lông mày dài của tiến sĩ khẽ nhíu lại, sắc mặt thoáng hiện vẻ chán ghét: “Tôi thấy các tuyến tiết đã mở ra.”
Allison lập tức quay đầu quan sát, bởi hệ sinh sản luôn là một mảng cực kỳ quan trọng trong nghiên cứu sinh vật học.
Sinh vật trong bể nước có mái tóc dài đen nhánh như rong biển. Nếu tạm bỏ qua cái đuôi lộng lẫy kia, chỉ nhìn nửa thân trên, nó còn tuấn mỹ hơn phần lớn đàn ông loài người, gương mặt như được chạm khắc bằng dao đục, đường nét hoàn hảo đến từng chi tiết.
Thế nhưng, chẳng ai có thể bỏ qua phần th*n d***, chiếc đuôi dài kiêu hãnh ấy, mang màu xanh thẳm của đại dương, viền vây mảnh khảnh khẽ lay động theo từng gợn nước, xen lẫn sắc đỏ u ám bất thường, đầy điềm dữ.
Nó nhắm mắt, lặng lẽ trôi nổi trong làn nước, khóe mắt, đuôi mày đều phảng phất nét tà mị. Cảnh tượng ấy khiến người ta liên tưởng đến vị thần chiến tranh trong truyền thuyết cổ đại, kẻ đại diện cho sự giết chóc, máu tanh và tai họa. Chính vì vậy, ngay sau khi bắt được, căn cứ đã đánh số sinh vật này là 03659 và đặt tên cho nó – “Ares.”
Thế nhưng, lúc này các tuyến tiết của nhân ngư vẫn khép chặt, không có bất kỳ biến đổi nào. Nó lơ lửng trong bể nước, giống hệt một xác chết.
Allison có phần tiếc nuối, khẽ nói:
“Nó chắc hẳn rất khó chịu… Chúng ta nên nhanh chóng liên hệ với những căn cứ nghiên cứu khác, dò hỏi tiến triển bên đó. Nếu bọn họ đã bắt được một nhân ngư cái, thì thật sự quá tốt.”
Vị nghiên cứu viên da trắng kia nhún vai:
“Nó chẳng qua chỉ là một con dã thú, miễn còn sống là được… À mà này, tối nay bánh quy bơ vàng chắc đã nướng xong rồi, cậu có muốn đi cùng tôi nếm thử không?”
“Hắn đúng là khéo léo thật.” Allison cười, rồi thuận miệng hỏi:
“Tiến sĩ, ngài có muốn cùng chúng tôi nếm thử tay nghề của Trần không?”
Nói xong, cô mới nhận ra mình lỡ lời.
Bởi cả căn cứ đều biết, vị tiến sĩ này vô cùng ghét nghiên cứu viên mới tới – Trần Kiến Khanh.
Quả nhiên, tiến sĩ chỉ khẽ nâng mí mắt mỏng, đáp gọn lỏn:
“Không.”
“Nếu hắn chịu đem tâm sức nướng bánh quy đặt vào nghiên cứu, thì đã chẳng đến hai mươi bốn tuổi mới học xong cao học.”
Allison: “…”
Cũng vừa đúng hai mươi bốn tuổi mới tốt nghiệp cao học, Allison liền ho khan một tiếng, vội vàng tìm cớ rời đi.
Khương Tuế chậm rãi bước tới bàn, bắt đầu viết nhật ký công tác hôm nay:
【Ngày 18 tháng 6, đang trong thời kỳ ph*t t*nh.
03659 vẫn chưa tỉnh lại, có thể cân nhắc dùng điện giật.
Phỏng đoán tháng sáu là thời kỳ giao phối của nhân ngư, nhưng phòng thí nghiệm hiện không có điều kiện để nghiên cứu quá trình sinh sản của chúng.】
Ngừng bút một lát, Khương Tuế lại lạnh lùng viết thêm:
【03659 – giống đực, cơ thể ph*t d*c tốt đẹp.】
Y dừng lại, rồi xóa đi hai chữ “tốt đẹp”, thay bằng “rất tốt”.
Viết xong nhật ký, y sắp xếp lại dụng cụ, sau đó quay người nhìn về sinh vật thần bí đang bị nhốt trong bể nước khổng lồ.
Nhân ngư.
Tư liệu sớm nhất về nhân ngư có thể truy nguồn từ Sơn Hải Kinh của Trung Hoa cổ đại, khi ấy chúng được gọi là “Giao nhân”. Một số học giả cho rằng, giao nhân phương Đông và nhân ngư phương Tây thực ra không cùng loài. Thế nhưng, truyền thuyết về nhân ngư gần như phủ khắp nửa vòng trái đất.
Bảy năm trước, Giám đốc căn cứ nghiên cứu biển sâu – Cafu Garcia – mang theo một tập tài liệu tuyệt mật đến tìm Khương Tuế, khi ấy vừa tốt nghiệp. Mời y tham gia nghiên cứu tại căn cứ mới nhất mới vừa được phê duyệt hạng mục nghiên cứu. Trong tập tài liệu có vô số ảnh chụp và chứng cứ, cho thấy ở vùng biển Caribê từng xuất hiện dấu vết nhân ngư.
Chính vì thế, Khương Tuế từ chối mọi cơ hội và lời mời hấp dẫn từ khắp nơi, quyết định gia nhập căn cứ nghiên cứu biển sâu. Bảy năm miệt mài trôi qua, cuối cùng họ đã bắt được loài săn mồi cường đại bậc nhất của đại dương này.
Trong phòng thí nghiệm băng lạnh, ánh sáng lam u ám hắt ra từ những dãy máy móc. Khương Tuế ngồi trước bàn điều khiển, điều chỉnh liều lượng dung dịch giãn cơ.
Bởi bất kỳ sinh vật nào khi bước vào thời kỳ đ*ng d*c đều vừa yếu ớt vừa liều lĩnh. Nếu con đực này không kịp tìm được nhân ngư cái, nó có thể sinh ra biến cố nguy hiểm. Mà muốn một lần nữa đến Caribê bắt thêm một con nữa, e rằng vận may khó lặp lại.
Sau khi kiểm tra xong, Khương Tuế rời phòng thí nghiệm. Cánh cửa hợp kim wolfram khổng lồ từ từ khép lại. Y không hề phát hiện, trong bóng tối u tịch, sinh vật trong bể nước bỗng chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt ấy, hệt như nhiều loài sinh vật biển sâu khác – lạnh lẽo, máy móc, tựa đáy xoáy vực thẳm. Trong đồng tử đen thẳm ánh lên bóng dáng mảnh khảnh của tiến sĩ.
Nhân ngư giơ bàn tay có màng, áp chặt lên mặt bể pha lê. Những móng vuốt sắc nhọn lóe ánh sáng u ám, đủ sức xé nát bụng của cá mập khổng lồ, thậm chí có thể xuyên thủng cả lớp da cứng như kim cương của loài cá thông.
“Ta….Bạn đời…”
Giọng nói trầm thấp, trầm bổng mà ưu nhã, xen lẫn chút hưng phấn khó kiềm chế. Đầu ngón tay nó cào xuống mặt pha lê, để lại những vết dài rợn ngợp. Trong đôi mắt đen đặc, ánh sáng điên cuồng chợt bùng lên:
“…Tìm… thấy em rồi.”
........
Hơn nửa kiến trúc của căn cứ nghiên cứu biển sâu đều nằm dưới mặt nước. Do mức độ bảo mật tuyệt đối, bất kỳ ai từng tiếp xúc với tài liệu nghiên cứu trung tâm, nếu muốn rời khỏi đây, đều phải trải qua tầng tầng phê duyệt.
Sống lâu ngày dưới đáy biển là một sự áp lực nặng nề, dễ khiến người ta nghẹt thở. Hầu hết nghiên cứu viên mỗi tháng đều xin nghỉ vài ngày để trở lại đất liền.
Chỉ trừ Khương Tuế. Y không màng vật chất, không cần xã giao. Ở đâu với y cũng chẳng khác biệt.
Trở về phòng riêng, Khương Tuế mở tủ, lấy ra một bộ quần áo sạch rồi bước vào phòng tắm.
Do nhiều năm sống dưới đáy biển, không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời, làn da y tái nhợt đến mức gần như trong suốt, mạch máu trên mu bàn chân hiện lên rõ rệt.
Vừa định mở vòi hoa sen, Khương Tuế chợt nhíu mày.
Phòng tắm yên tĩnh, hẹp, không hề có ai khác. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi, y lại có cảm giác bị nhìn trộm.
Giống như có đôi mắt đang ở đâu đó mà y không thấy, dõi theo mình, âm thầm, chăm chú nhắm vào y, hoàn toàn không thiện ý.
Nhưng căn phòng này nhỏ như vậy, nếu thực sự có kẻ khác, y đã nhận ra ngay lập tức.
Hay là do mấy ngày nay liên tục lấy mẫu máu nhân ngư, quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác?
Khương Tuế chậm rãi đưa tay vặn vòi. Nước ấm tuôn xuống, chảy dọc mái tóc dài đen mượt, lướt qua những đường cong tinh tế của cơ thể. Dáng người y mảnh khảnh, eo nhỏ thon gọn, có hõm eo sâu xuống, đường cong hông mượt mà nổi bật. Làn da trắng sứ dưới làn hơi nước nóng hầm hập dần ửng đỏ, mong manh mà quyến rũ như một bức tượng sứ mỏng manh tinh xảo, rung động lồng người.
Khi y đang xoa bọt biển trên người, bỗng nhiên vang lên tiếng “tách tách tách”… rồi cả phòng tắm chìm trong bóng tối.
Khương Tuế, người toàn thân còn phủ đầy bọt: “…...”
Trong căn cứ, hầu hết hệ thống vũ khí và thiết bị đều phụ thuộc vào nguồn điện, vì thế mạch điện được kiểm tra thường xuyên. Lần mất điện gần nhất, là do một cơn bão lớn trên biển.
Thế nhưng, theo dữ liệu hải dương gần đây, hoàn toàn không hề có bất kỳ dấu hiệu thiên tai nào.
Trong bóng tối, Khương Tuế dò dẫm bước đi, định ấn nút khẩn cấp để gọi điện tới trung tâm điều khiển, hỏi cho rõ chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng ngay lúc đó, cẳng chân y chợt lạnh buốt.
Một cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo dính nhớp lướt qua, rồi nhanh chóng biến mất. Khi muốn tập trung cảm nhận lại thì nó đã tan biến, hệt như chỉ là một ảo giác thoáng qua.
Khương Tuế cúi xuống sờ vào chân mình, chỉ thấy nước.
Nhưng trong bóng tối, giác quan con người trở nên nhạy bén hơn. Chỉ thoáng xúc cảm ngắn ngủi ấy, y vẫn tin chắc đó không phải ảo giác.
Chẳng lẽ Allison lại vụng trộm nuôi cá cảnh trong căn cứ? Cái xúc cảm kia, thực sự rất giống đuôi cá quét qua.
…..Y đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần, không được nuôi thú cưng trong căn cứ. Cho dù là loại cá cảnh rẻ tiền, chỉ cần lăn qua bột mì đem chiên lên cũng có thể thành bữa ăn khuya.
Khương Tuế vịn tường, lần đến cửa phòng tắm. Nhưng ngay khi chạm vào tay nắm cửa, sống lưng y lại lạnh toát.
Lần này thì cảm giác rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Y dám chắc có một cái đuôi cá vừa quét qua phần eo của mình. Thậm chí, y còn cảm nhận được lớp vảy nhỏ li ti cọ vào da. Trong làn hơi nước ấm áp trong phòng tắm, cái đuôi ấy lại lạnh đến rùng mình, khiến phần da thịt y bị cọ qua nổi lên từng đợt gai ốc.
Khương Tuế khẽ rên một tiếng, đưa tay che lấy sau lưng. Ngón tay y chạm phải một lớp dịch nhầy.
Không nhiều, nhưng mùi tanh nồng nặc.
Trong khoảnh khắc ấy, Khương Tuế cảm thấy sự nhẫn nại của mình đối với Allison đã tới cực hạn.
Ngày mai… không, ngay tối nay, y sẽ thu lại toàn bộ những con ốc mượn hồn, sò lông, hải điệp, cá sư tử… và cả đám cá cảnh mà Allison giấu nuôi!
Y vừa mới mở cửa phòng tắm, bên ngoài liền vang lên một giọng nói dịu dàng:
“Tiến sĩ? Ngài ngủ rồi sao? Tôi thấy đèn trong phòng đã tắt.”
Khương Tuế lập tức nhận ra đó là giọng Trần Kiến Khanh. Giọng nói ấy ôn nhuận, dễ nghe, chẳng thể nhầm lẫn.
Y tìm được nguồn điện dự phòng, qua loa lau người, thay áo ngủ. Trước khi ra ngoài, y còn dùng đèn soi khắp phòng tắm, tìm kiếm con cá vừa quấy rối mình. Nhưng không thấy gì cả.
“Vì sao lại cúp điện?” Cuối cùng Khương Tuế cũng lên tiếng.
Trần Kiến Khanh thoáng sửng sốt:
“Cúp điện? Tiến sĩ, có phải mạch điện trong phòng ngài có sự cố? Bên ngoài nguồn điện vẫn bình thường.”
Khương Tuế khẽ hừ:
“Gọi người tới sửa.”
Giọng nói y lạnh nhạt, không chút cảm xúc, chỉ toàn mệnh lệnh cứng rắn.
Trần Kiến Khanh vẫn ôn tồn:
“Được, tôi sẽ báo hậu cần ngay.”
Hắn ngập ngừng, rồi hỏi thêm:
“Tiến sĩ, tôi có thể vào không?”
“Có chuyện gì?” Khương Tuế không kiên nhẫn đáp.
“À… tôi vừa nướng một mẻ bánh quy bơ. Mọi người đều khen hương vị không tệ, nên muốn mang cho ngài nếm thử.”
Trong bóng tối, tính tình của Khương Tuế càng thêm cáu gắt:
“Tôi không hứng thú với mấy thứ cậu làm từ bột mì với trứng. Gọi người tới sửa mạch điện, rồi quay về phòng của cậu.”
Trần Kiến Khanh im lặng một thoáng, rồi dịu giọng đáp:
“Vâng.”
Tiếng bước chân dần xa.
Chẳng bao lâu sau, nhân viên hậu cần có mặt. Dưới ánh mắt lạnh băng của tiến sĩ, họ kiểm tra kỹ lưỡng hệ thống, cuối cùng phát hiện công tắc nguồn bị ngấm nước, dẫn đến chập mạch.
Ánh sáng lại tràn ngập khắp phòng. Nhưng tâm trạng Khương Tuế chẳng khá hơn. Y quay lại tắm rửa, lau khô tóc, mệt mỏi muốn ngã gục. Sau khi bắt được nhân ngư, y đã gần bốn mươi tám tiếng chưa hề chợp mắt. Thật sự quá mệt, y lau khô tóc chuẩn bị lên giường ngủ.
Nhưng vừa xốc chăn lên, y chợt khựng lại.
Trên giường có gì đó không ổn.
Chăn bông xõa ra, có cảm giác hơi ẩm, dường như bị thấm nước. Hơn nữa......
Khương Tuế cắn môi, lật gối lên và thấy một vệt chất nhầy trong suốt vương trên đó.
Y khẽ chạm ngón tay vào, đưa lên mũi ngửi.
Mùi tanh… còn nồng hơn cả thứ y vừa chạm phải trong phòng tắm.