Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 14: Sea Breeze.




“Căn cứ nghiên cứu ở biển Caribê định chuẩn bị tuyên bố phá sản sao?” – Khương Tuế đi sau lưng Cafu, mặt không chút cảm xúc hỏi.

“Thân ái, sao cậu lại nghĩ như thế?” – Cafu kinh ngạc quay đầu nhìn y, hỏi: – “Là điều gì khiến cậu có ảo giác đó?”

Khương Tuế mỉa mai:
“Tôi còn tưởng căn cứ sắp phá sản, nên anh mới lấy danh nghĩa sinh nhật tôi để tổ chức một bữa tiệc điên cuồng cuối cùng.”

Cafu quen biết y đã nhiều năm, thừa hiểu đó là lời châm chọc vì tự ý tổ chức “tiệc sinh nhật” cho y mà chẳng hỏi qua. Hắn chỉ thở dài:
“Tôi chỉ cảm thấy gần đây ai nấy cũng căng thẳng quá mức, cần phải thư giãn một chút. Hơn nữa, cậu cũng đã lâu không bước ra ngoài, không phải sao?”

“Nghe không giống tác phong của anh.” – Khương Tuế đặt tập tài liệu lên bàn, rót cho mình một cốc nước, nói – “Theo lẽ thường, lúc này anh nên gọi điện khắp nơi để họ nhanh chóng rót ngân sách mua sắm thiết bị mới và tái thiết phòng nghiên cứu.”

“… Đây chẳng phải là điều cậu mong tôi làm sao.” – Khóe miệng Cafu giật giật – “Cậu yên tâm, gần đây tôi đã kéo về một khoản đầu tư khá lớn, tạm thời đủ để bù vào thiếu hụt này. Sau đó từ từ sẽ bàn lại với cấp trên.”

Thấy Khương Tuế chẳng có ý định rót nước cho mình, Cafu đành bực bội tự rót lấy, nâng ly lên, do dự một lát rồi nói:
“Thân ái… cấp trên có lẽ muốn thay thế tôi.”

Khương Tuế khựng lại: “Cái gì?”

Căn cứ nghiên cứu biển sâu vốn được dựng nên dưới sự dẫn dắt của Cafu, về sau càng ngày càng mở rộng, thế lực cũng trở nên phức tạp, thậm chí chính phủ cũng trực tiếp nhúng tay. Từ chỗ là người đứng đầu, Cafu dần bị ép thu mình trong căn cứ Caribê, làm một “quản lý” hữu danh vô thực. Nhưng vốn hắn chưa bao giờ có chí tiến thủ, cũng chẳng định trèo cao thêm. Ai ngờ, nay cấp trên lại muốn thay hắn.

“Tại sao?” – Khương Tuế nhíu mày.

Cafu vò mái tóc, cười khổ:
“Có lẽ vì mấy năm nay tôi chẳng làm nên thành tích gì chăng? Ai biết được… Căn cứ giờ đã không còn là căn cứ như bảy năm trước nữa, quá nhiều lợi ích ràng buộc, chính tôi cũng không biết nên nói với cậu thế nào. Tóm lại là… haiz. Tôi nghĩ, trước khi đi, ít nhất cũng nên để mọi người thả lỏng đôi chút. Còn chuyện người quản lý kia có tốt tính như tôi hay không thì… ai mà biết.”

Khương Tuế im lặng. Y nhìn gương mặt Cafu lộ nét tang thương, chỉ mím chặt môi.

“Kỳ thực tôi lo nhất là cậu.” – Cafu nhăn mặt nói – “Tính tình cậu cứng đầu, miệng lại độc, chẳng bao giờ để ai chút thể diện. Chỉ số thông minh thì cao nhưng EQ thì âm dưới đáy. Nếu tính khí người quản lý mới không tốt, e rằng căn cứ này khó mà yên ổn. Nhưng dù sao cậu cũng đã ở chung với hắn một thời gian rồi, cậu thấy hắn thế nào?”

Khương Tuế: “Muốn mắng tôi thì nói thẳng đi, đừng vòng vo… Thế nào là ‘tôi ở chung một thời gian’ với hắn?”

“Quản lý mới mà cấp trên phái xuống, chính là Trần Kiến Khanh đó.” – Cafu làm vẻ khó hiểu – “Trước đây cậu còn gọi điện cho tôi, bảo hắn không đơn giản. Tôi tưởng cậu đã biết rồi.”

Thái dương Khương Tuế giật giật.
“Tôi nói hắn không đơn giản, là chỉ việc hắn có thể giao đấu ngang ngửa với nhân ngư, chứ không phải… Thôi bỏ đi. Khó trách cấp trên đột nhiên đưa cả đống người mới vào, thì ra là để chuẩn bị cho chuyện này.”

Vậy nhiệm vụ của Trần Kiến Khanh, chính là thay Cafu trở thành người quản lý căn cứ Caribê sao?

“Tôi nghe nói người này tính cách cũng không tệ.” – Cafu vuốt cằm – “Cậu làm khó dễ hắn như vậy mà hắn vẫn nhịn. Nhưng cũng có thể đó chỉ là nhẫn nhịn chờ thời, đợi khi chính thức tiếp quản rồi mới tính sổ với cậu.”

“Anh không thấy buồn cười sao.” – Khương Tuế lạnh lùng nói:
“Một kẻ vừa mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh, lại được giao thống lĩnh một căn cứ khổng lồ như thế? Sao anh lại chấp nhận dễ dàng vậy?”

Cafu biết y sắp nổi giận, vội an ủi:
“Nghe tôi nói, thân ái. Ngay từ đầu tôi cũng chẳng quá để tâm đến vị trí này. Người trẻ mà có năng lực thì càng tốt. Nếu hắn có thể làm tốt hơn tôi, tôi nhường lại cũng đâu sao.”

Khương Tuế lại nói:
“Không ai có thể làm tốt hơn anh.”

Cafu ngẩn người.

Căn cứ nghiên cứu biển sâu được thiết lập tại sáu khu vực hải vực khác nhau. Trong đó, căn cứ ở biển Caribê luôn là nơi có số lượng ứng tuyển cạnh tranh kịch liệt nhất mỗi khi chiêu sinh. Nguyên nhân không gì khác ngoài việc quản lý Cafu vốn nổi danh là một vị lãnh đạo hòa nhã, hiền hậu. Mấy năm nay tuy chưa đạt được thành tích rực rỡ nào, nhưng không ai có thể phủ nhận ông là một nhà lãnh đạo ưu tú.

“Cậu lại nói như vậy, thật khiến tôi bất ngờ đấy.” – Cafu cười, rồi định nói thêm – “Chỉ là…”

Khương Tuế lập tức cắt ngang:
“Không có gì ‘chỉ là’. Tôi thừa nhận những nỗ lực của anh trong suốt mấy năm qua. Nếu họ thật sự muốn để Trần Kiến Khanh – một thằng nhóc non choẹt vừa mới ra đời – lên nắm quyền quản lý, tôi sẽ trực tiếp gọi cho ông chủ đài truyền hình đại học, hỏi xem trong đầu hắn có phải đã bị nước ngập đầy rồi không. Nếu thật vậy, tôi sẵn lòng giúp hắn nổ tung một lỗ để thoát nước ra ngoài.”

Cafu bật cười: “Cậu đúng là…”

Ánh mắt ông thoáng chút hoài niệm, khẽ thở dài:
“Nhiều năm như vậy, cậu thật sự chẳng hề thay đổi.”

“Anh cũng thế.” – Khương Tuế đứng dậy, thản nhiên đáp – “Vẫn ngốc như xưa.”

Cafu vốn quen bị y mắng, chỉ hỏi tiếp:
“Cậu định đi đâu vậy?”

“Thu dọn đồ đạc. Không phải muốn ra bờ biển tổ chức tiệc lửa trại sao?”

Cafu vui mừng nói:
“Cậu đồng ý rồi? Vậy tôi lập tức đi báo cho mọi người!”

Chỉ nhắc đến tiệc tối thôi, bao phiền não dường như tan biến sạch sẽ. Cafu hồ hởi đi khắp căn cứ, tụ tập nhân viên thành đoàn chuẩn bị. Hai ngày sau, vào đúng ngày sinh nhật lần thứ hai mươi tám của Khương Tuế, gần như toàn bộ thành viên căn cứ đều tập trung đông đủ trước cổng.

“Tiến sĩ.” – Trần Kiến Khanh khẽ gật đầu – “Chúc ngài sinh nhật vui vẻ.”

“Tiến sĩ, sinh nhật vui vẻ!” – “Chúc tiến sĩ mỗi ngày đều vui vẻ.” – “Sinh nhật vui vẻ, tiến sĩ!”

Lời chúc vang lên nồng nhiệt. Thế nhưng trên gương mặt Khương Tuế chỉ là vẻ lạnh nhạt, y khẽ ừ một tiếng cho có lệ, hoàn toàn không đáp lại Trần Kiến Khanh.

Ánh mắt Trần Kiến Khanh hơi khựng lại.

Tuy từ trước đến nay Khương Tuế vẫn thường làm lơ hắn, nhưng lần này, lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ sự bài xích từ phía đối phương.

Ánh mắt hắn lặng lẽ hướng sang đám đông, nơi Cafu đang nhiệt tình trò chuyện cùng mọi người.

—— Lẽ nào ông ấy đã nói gì đó với tiến sĩ?

Từ khi bước vào căn cứ này bảy năm trước cùng Cafu, đây là lần đầu tiên Khương Tuế rời khỏi biển sâu để lên mặt đất. Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mặt trời, y chợt thấy vô cùng chói mắt.

Bầu trời xanh thẳm, bãi cát trắng ngần, những công trình kiến trúc của nhân loại thấp cao đan xen, cây xanh rợp bóng cùng hoa tươi rực rỡ. Tất cả đều xa lạ đối với y.

Đứng trên boong tàu, y nheo mắt nhìn bầu trời rộng lớn nơi xa, gió biển thổi tung mái tóc đen rối bời, ánh nắng chan hòa chiếu lên làn da trắng bệch, khiến cả người y như phủ một lớp ánh sáng nhạt mong manh.

Sóng biển dội vào bờ từng đợt, mang theo vị mặn nồng tanh nồng của đại dương. Có người từ phía sau tiến lại gần, cất tiếng:
“Bọn họ đang chơi bóng chuyền trên bãi cát, tiến sĩ có muốn tham gia cùng không?”

Khương Tuế quay đầu, dùng ánh mắt “Cậu đang nói cái quái gì thế” nhìn thẳng Trần Kiến Khanh. Tiến sĩ quanh năm chỉ ở trong phòng thí nghiệm, dáng người cao gầy, mảnh khảnh, tưởng chừng một cơn gió cũng đủ cuốn đi, nếu bị quả bóng chuyền đập trúng, tám phần mười sẽ phải nhập viện ngay lập tức.

Trần Kiến Khanh mỉm cười, đưa cho y một ly cocktail:
“Sea Breeze. Ngài muốn nếm thử không? Rất nhiều người cho rằng khó uống, nhưng đây là món cocktail duy nhất tôi biết pha.”

Khương Tuế:
“Đã biết không ra gì, còn đưa tôi uống? Muốn bị mắng chắc?”

Trần Kiến Khanh cụp mắt nhìn y, một lúc sau, ngay khi Khương Tuế đã mất kiên nhẫn định quát, hắn mới lên tiếng:
“Tiến sĩ, dạo này hình như ngài rất để ý đến tôi?”

“Tôi ngày nào chẳng để ý đến cậu.”

“Có phải vì chuyện quản lý?” – Trần Kiến Khanh thẳng thắn – “Xin ngài yên tâm, tôi không hề có ý định cướp vị trí của quản lý Garcia.”

Đôi mắt Khương Tuế hơi nheo lại: “Thật sao?”

“Đương nhiên. Tôi chưa từng lừa ngài.” – Trần Kiến Khanh mỉm cười. Ngũ quan anh tuấn, cả người đều mang theo khí chất trí thức, giọng nói điềm đạm cùng ánh mắt thẳng thắn của hắn mang lại cho người đối diện cảm giác đặc biệt thoải mái. Đặc biệt là đôi mắt biết nói, có vẻ quá mức chân thành.

“Cấp trên đúng là có ý định ấy, nhưng tôi đến đây không phải để thay thế ai.” – Trần Kiến Khanh một lần nữa đưa ly rượu tới trước mặt Khương Tuế – “Chỉ là nước nam việt quất pha với vodka thôi, ngài thử xem.”

Khương Tuế nhận lấy, nhấp một ngụm. Lập tức cau mày, suýt nữa phun thẳng vào mặt Trần Kiến Khanh, nhưng cuối cùng vẫn cố nuốt xuống. Vừa nuốt xong liền sặc đến ho khan, Trần Kiến Khanh vội vàng vỗ nhẹ lưng y:
“Tiến sĩ?”

Tiến sĩ sặc đến đỏ bừng cả mặt, túm lấy cổ áo sơ mi của Trần Kiến Khanh, gằn giọng mắng:

“Cái quái gì đây, khó uống đến mức này!”

Từ góc nhìn ấy, có thể thấy rõ chiếc cổ trắng nõn, thon dài của tiến sĩ. Vì ho khan mà làn da nơi đó ửng lên một mảng hồng nhạt, giống như đám mây cuối chân trời bị ánh hoàng hôn thiêu đốt, mềm mại mơ hồ, đẹp đến lạ thường.

Trần Kiến Khanh khẽ bật cười, nói:

“Xin lỗi, ai lần đầu uống cũng thấy gắt quá, là lỗi của tôi không nói trước với ngài.”

Khương Tuế khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, lập tức đẩy hắn ra, nói:

“Cậu thật sự thích uống cái thứ này?”

Trần Kiến Khanh nhận lại ly rượu từ tay Khương Tuế, ngửa đầu uống một ngụm, rồi mới nói:

“Ừm, uống nhiều rồi cũng thấy không tệ.”

Khương Tuế ngẩn ra, phải mất một lúc mới kịp phản ứng. Y vừa uống dở ly Cocktail đó, vậy mà Trần Kiến Khanh lại thản nhiên uống nốt. Y muốn mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng rồi chẳng biết nên nói thế nào, đành hậm hực quay đi, lạnh mặt làm ngơ.

Buổi tối, ai nấy đều mong chờ nhất là bữa tiệc lửa trại. Trên bờ biển, một đống lửa lớn bùng cháy, mọi người vây quanh vừa ca hát vừa nhảy múa, tiếng cười vang vọng cả một vùng. Còn nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật thì lại ngồi tách biệt nơi góc bàn, lười nhác lật xem cuốn 《Cuồng Nhiệt Theo Đuổi》.

Ansel xách một chai bia, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, nhìn thấy y thì nhướn mày hỏi:

“Cậu đọc… tiểu thuyết?”

Khương Tuế chỉ hờ hững ngẩng mắt nhìn lên một cái.

Ansel:

“Tôi còn tưởng loại người như cậu chỉ đọc sách học thuật thôi chứ.”

Khương Tuế gấp sách lại.

“Nhìn tên tác giả đi.”

“Francis Crick… Hắn là ai? Nhà văn nổi tiếng sao?”

Khóe môi Khương Tuế nhếch lên, nở một nụ cười mỉa:

“Năm 1953, ông ta hợp tác cùng Jim Watson phát hiện ra cấu trúc xoắn kép của DNA, nhờ vậy mà năm 1962 đoạt giải Nobel. Đây là tự truyện của ông ta.”

Ansel nghe xong thì mù tịt. Tuy rằng hắn không biết cấu trúc xoắn kép của DNA quan trọng thế nào với nhân loại, nhưng hắn đủ thông minh để biết: Khương Tuế đang chế nhạo mình.

“Thân ái!” — lúc này Cafu bước tới, tay nâng một chiếc bánh kem sáu tấc. Nếu phải dùng bốn chữ để miêu tả chiếc bánh đó, Khương Tuế chỉ có thể nghĩ đến: “Thảm đến mức không nỡ nhìn.”

Cái bánh méo mó thành hình đa giác, bơ phủ mặt thì loang lổ, chỗ thì trơ ra cốt bánh, chỗ lại chảy thành dòng. Chưa kể, điểm chết người chính là trên mặt bánh còn bị ai đó hồn nhiên vẽ một khuôn mặt cười nguệch ngoạc bằng kem đỏ, dưới gió biển hai ngọn nến lung lay nghiêng ngả, nhìn chẳng khác gì đạo cụ trong phim kinh dị.

Hiển nhiên Ansel cũng nghĩ như y, nhịn không được thốt lên:

“Cái quái gì thế này?!”

Cafu vô cùng đắc ý, đặt bánh xuống bàn nhỏ:

“Đây là bánh sinh nhật tôi tự tay làm cho Khương Tuế đó!”

Khương Tuế: “Cảm ơn, nhưng thật sự không cần đâu.”

“Ai nha, đừng khách sáo.” Cafu cười hề hề, “Nào, mọi người cùng ngồi xuống, ăn bánh thôi.”

Khương Tuế liền đứng dậy:

“Tôi vừa nhớ ra hình như chưa khóa khí gas trong phòng thí nghiệm. Mọi người cứ từ từ ăn đi, tôi về trước.”

Cafu nhanh tay kéo y lại:

“Hôm nay là sinh nhật cậu, đi như vậy coi sao được? Nào, thổi nến cầu nguyện trước đã.”

Khương Tuế không cảm xúc chắp tay trước ngực, khẽ khấn:

“Tôi chỉ hy vọng sang năm sẽ không còn phải nhận mấy thứ gây ô nhiễm tinh thần thế này nữa.”

Nói xong, y thổi phụt một hơi, dập tắt luôn hai ngọn nến.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận