Đêm trước ngày thi đại học của Văn Trác, Lâm phu nhân lo lắng đến mức trằn trọc không ngủ được. Ông Văn – người bận rộn bay khắp nơi – cũng đặc biệt quay về để ở bên con trai trong kỳ thi quan trọng này. So với họ, Văn Trác lại bình tĩnh hơn nhiều, thậm chí còn lén lái xe đi tìm Khương Tuế lúc nửa đêm.
Sau khi tốt nghiệp, Khương Tuế thuê một căn phòng nhỏ trong khu nhà cũ kỹ, chật hẹp và xuống cấp. Văn Trác đã không ít lần tỏ vẻ bất mãn với chỗ ở của y, nhưng Khương Tuế lại thấy ở đâu cũng như nhau, chẳng bận tâm. Dù cho Văn Trác có mua hẳn một căn hộ đưa y, y cũng chưa chắc chịu dọn đi.
Không còn cách nào khác, vị đại thiếu gia đành hạ mình thường xuyên ra vào khu chung cư cũ nát này để tìm Khương Tuế, đến mức mấy bác bảo vệ ở cổng đều quen mặt hắn.
Văn Trác quen đường quen lối đi lên lầu, lại bắt gặp Khương Tuế đang từ trên cầu thang đi xuống. Trên gương mặt y không có biểu cảm gì, nếu người khác nhìn thấy, hẳn sẽ tưởng y đang mộng du. Nhưng Văn Trác biết rõ, thói quen ngủ của y rất tốt, đã ngủ rồi thì gần như không động đậy.
“Thầy?”
Văn Trác gọi một tiếng giữa ánh đèn cảm ứng lúc sáng lúc tắt.
Khương Tuế dừng bước, đứng ở bậc thang cao hơn, cúi nhìn hắn, sững lại một chút:
“Giữa đêm rồi, sao em lại tới đây?”
Văn Trác cười nhìn y:
“Giữa đêm rồi, thầy đang tập thể dục à?”
“… Ừ.” Khương Tuế có chút không tự nhiên.
“Em mau về ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm tới trường thi.”
“Ngày mai là em thi mà, sao thầy lại căng thẳng thế?” Văn Trác dựa vào lan can, nhìn y.
“Thầy sợ em thi không tốt à?”
Khương Tuế đáp:
“Em thi được bao nhiêu điểm liên quan trực tiếp đến tiền thưởng của anh, anh đương nhiên phải căng thẳng.”
Văn Trác “à” một tiếng:
“Hóa ra bây giờ thầy đang căng thẳng với tư cách gia sư của em, chứ không phải bạn trai của em.”
“… Em mau về đi.” Khương Tuế nói.
“Nếu ba mẹ em phát hiện giờ này em không có ở nhà, chắc chắn sẽ lo lắng.”
“Họ sẽ không phát hiện đâu.”
Văn Trác bước vài bước tiến tới trước mặt y, nắm lấy tay y.
“Sao anh lúc nào cũng không chịu nói mấy lời dễ nghe để em vui vậy?”
Khương Tuế nói:
“Vậy em có thể tìm một người bạn trai biết nói lời hay ý đẹp.”
“Em không.” Văn Trác cười, cúi người hôn nhẹ lên môi y.
“Em chỉ thích bạn trai miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo thôi. Bạn trai à, bên ngoài nhiều muỗi lắm, mình vào trong rồi nói tiếp được không?”
Khương Tuế mở cửa. Vừa bước vào phòng, y đã bị Văn Trác ôm ngang eo, ép sát vào cánh cửa gỗ cũ. Cánh cửa kêu lên một tiếng “kẽo kẹt” khiến người ta ê răng. Khương Tuế hoảng sợ:
“Làm hỏng là phải đền đó!”
Văn Trác nói:
“Hỏng thì càng tốt, như vậy anh có thể dọn về ở với em.”
Khương Tuế đẩy mặt hắn ra:
“Mơ đi.”
Văn Trác không chịu buông, lại cúi xuống hôn, từ đôi môi mềm mại, chiếc cằm thanh tú, rồi dọc theo cổ đến xương quai xanh tinh xảo. Khương Tuế theo bản năng ngửa đầu lên, giống như một con thiên nga vươn cổ chờ bị xử trảm, từng chút từng chút bị người ta thưởng thức.
“Nếu em ngủ không được thì đi đọc thêm mấy bài thơ cổ đi.”
Khương Tuế thở dồn dập, nắm tóc Văn Trác, khẽ nói:
“Thi đại học là chuyện quan trọng như vậy, em có thể nghĩ chút gì đó đứng đắn được không?”
“Em rất đứng đắn mà.” Văn Trác đáp.
“Thật ra em cũng rất căng thẳng. Chỉ cần nghĩ đến ngày mai phải bước vào trường thi là em đã ngủ không yên, cả người đổ mồ hôi. Vì vậy em mới đến tìm thầy, muốn thầy an ủi em một chút.”
Khương Tuế khẽ nhíu mày. Hồi sắp thi đại học, y cũng từng căng thẳng như vậy. Do dự một chút, y đưa tay xoa đầu Văn Trác, nói:
“Đừng lo lắng quá. Với thành tích hiện tại của em, cho dù không ra nước ngoài, ở trong nước cũng có thể học một trường đại học không tệ. Cứ phát huy bình thường là được.”
“Không được đâu, thầy.” Văn Trác ôm chặt eo Khương Tuế, nhấc bổng y lên, khiến chân y không chạm đất, chỉ có thể dựa vào hắn. Hắn thì thầm bên tai y:
“Thầy có cách nào giúp em thả lỏng hơn không?”
“…… Xem phim sao?” Khương Tuế chần chừ nói: “Đôi khi áp lực quá lớn, anh thường tìm mấy bộ phim cũ để xem, loại hài kịch gia đình nhẹ nhàng vui vẻ ấy, không cần phải động não nhiều.”
Văn Trác hỏi: “Xem cái khác được không?”
Khương Tuế đáp: “Em muốn xem gì?”
Bàn tay Văn Trác luồn vào từ sau vạt áo y, chạm vào làn da mềm mại mịn màng. Cả người Khương Tuế lập tức cứng đờ: “Văn Trác, đừng có quậy nữa, ngày mai em còn phải đi thi.”
“Có lẽ nếu thầy để em quậy một chút, ngày mai có khi em lại phát huy tốt hơn thì sao? Chẳng phải có câu ‘người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái’ đó ư?”
Khương Tuế: “…… Em đúng là cãi chày cãi cối”
Văn Trác ở trường vốn nằm trong đội bóng rổ, cơ bắp toàn thân cực kỳ săn chắc và có sức bật. Hắn một tay nâng Khương Tuế lên, tay kia không ngừng làm loạn trong lớp áo y. Khương Tuế hoàn toàn không có chỗ trốn, bởi cả người y đều bị Văn Trác khống chế, tựa như một chiếc lá cô độc giữa biển khơi, vừa sợ bị sóng triều đánh lật, lại vừa phải dựa dẫm vào làn nước ấy mới có thể nổi trôi.
Văn Trác thuận tay chốt cửa lại, ôm Khương Tuế vào trong phòng ngủ nhỏ hẹp. Khương Tuế ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, vừa ngẩng đầu đã thấy Văn Trác cởi bỏ chiếc áo phông đen trên người xuống.
Hắn năm nay mười chín tuổi, cơ thể vẫn còn chút nét thanh mảnh đặc trưng của thiếu niên, nhưng điều đó không có nghĩa là gầy yếu. Một lớp cơ bắp mỏng bao phủ lên khung xương, hiện ra những đường nét lưu loát và ưu mỹ. Ánh đèn không quá sáng rọi lên thân hình hắn, mạ lên một lớp hào quang màu cam ấm áp, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
“Đẹp không?” Văn Trác quỳ một gối trên giường, áp sát lại gần Khương Tuế: “Có muốn chạm thử một chút không?”
Nói đoạn, hắn nắm lấy tay Khương Tuế đặt lên cơ bụng mình. Khương Tuế chạm vào từng khối cơ bắp rõ rệt, dẻo dai đầy sức mạnh, khẽ bĩu môi: “…… Có gì ghê gớm đâu, anh cũng có mà.”
Tuy rằng chỉ là một khối nguyên vẹn.
Văn Trác khẽ cười một tiếng, đặt một nụ hôn lên vành tai trắng nõn của Khương Tuế. Y cảm thấy ngứa ngáy, theo bản năng quay đầu đi, đôi môi lại tình cờ lướt qua gò má hắn. Văn Trác chớp thời cơ ép xuống, chiếc giường gỗ cũ kỹ phát ra tiếng “kẽo kẹt” nặng nề. Hắn giam cầm hai tay Khương Tuế, ấn chặt chúng l*n đ*nh đầu. Khương Tuế khẽ hé môi th* d*c, từ góc độ này, Văn Trác có thể nhìn thấy đầu lưỡi hồng nhạt mềm mại trong khoang miệng y.
“Thầy ơi, ngày mai thầy sẽ đưa em đến trường thi chứ?” Văn Trác hỏi.
Khương Tuế đáp: “…… Ừm, anh sẽ đi.”
Văn Trác lại bảo: “Chắc là anh không đi nổi đâu.”
“Vì sao?”
Văn Trác đầy hạ lưu mà thúc nhẹ vào chân y, nói: “Bởi vì em cảm thấy sáng mai có lẽ anh không dậy nổi.”
Khương Tuế trợn tròn mắt, lập tức vùng vẫy: “Em đừng có xằng bậy!”
Nhưng chút sức lực đó của y đối với Văn Trác mà nói thật chẳng thấm vào đâu. Văn Trác dễ dàng chế phục được y, sau đó cúi người hôn đến mức cả người y nhũn ra, chỉ biết ôm lấy cổ hắn mà dồn dập th* d*c. Trước mắt y một mảnh mơ hồ, ngay cả bóng đèn trên đỉnh đầu cũng biến thành vô số vòng sáng chồng chéo ảo diệu.
Ngón tay Văn Trác bấu chặt vào bắp đùi Khương Tuế. Nơi đó hơi có thịt, chỉ cần dùng lực một chút, lớp thịt non mềm sẽ tràn ra qua kẽ tay hắn. Văn Trác đặc biệt thích trò này, đôi khi còn lưu lại dấu răng trên đùi Khương Tuế. Khương Tuế không tài nào hiểu nổi cái hành vi giống như loài chó đực đi tiểu đánh dấu lãnh thổ này của hắn, y đã mắng rất nhiều lần, nhưng Văn Trác biết sai không sửa, lần nào cũng tái phạm, đúng là một học sinh hư hỏng hết thuốc chữa.
“Văn Trác…… Văn Trác……” Khương Tuế nhỏ giọng cầu xin hắn, “Dùng tay thôi được không? Ngày mai em phải đi thi rồi, đừng có……Ưm!”
Về phương diện này, Văn Trác cơ bản là không nghe lời thầy Khương. Hắn hôn lên ngực y, thì thầm: “Màu hồng nhạt, thưa thầy.”
Khương Tuế tức giận túm lấy tóc hắn, nhưng Văn Trác chẳng hề để tâm đến chút đau đớn ấy, trái lại còn làm tới, hôn lên điểm hồng diễm lệ kia. Khương Tuế không thể chống đỡ nổi, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi. Y cảm thấy mình như rơi vào một ảo cảnh nào đó, có một bản thể khác đang nhắc nhở y rằng: không được, không thể, y không thể cứ thế mà cùng Văn Trác trầm luân như vậy.
Nhưng y không kịp suy nghĩ gì thêm, Văn Trác đã kéo y vào đại dương d*c v*ng. Bọn họ ở trong đó dập dềnh chìm nổi, dường như vĩnh viễn chẳng có điểm dừng.
……
Đúng như những gì Văn Trác đã nói, sáng ngày đầu tiên Khương Tuế không tài nào tỉnh dậy nổi. Lúc y mở mắt ra thì đã là 3 giờ chiều, vòng thi thứ ba của Văn Trác cũng đã bắt đầu rồi.
Trên điện thoại có một đống tin nhắn Văn Trác gửi tới, hỏi y có thấy khó chịu không, muốn uống thuốc gì, đặt bữa sáng để trên bàn, rồi báo mình đã tới trường thi, thi xong môn buổi sáng... Tin nhắn mới nhất là nói đã gọi đồ ăn ngoài cho y, bảo shipper treo ở tay nắm cửa.
Khương Tuế xem hết đống tin nhắn, sau đó lạnh lùng kéo tên khốn nạn mặt dày vô sỉ này vào danh sách block, lúc này mới chậm rãi đứng dậy mở cửa lấy đồ ăn.
Đồ ăn có vẻ như vừa mới đưa tới không lâu, vẫn còn nóng hổi, là tiệm món Quảng Đông mà Văn Trác từng dẫn Khương Tuế đi ăn. Nghe nói nhà này vốn không nhận giao hàng, chẳng biết Văn Trác đã dùng "năng lực đồng tiền" gì để khiến bọn họ phá bỏ tôn chỉ kinh doanh của mình.
Ăn cơm xong, Khương Tuế cảm thấy cơ thể cũng không có gì quá khó chịu. Y đang định xem chút tin tức về thi đại học thì bỗng nhiên cửa phòng bị gõ vang. Y nghi hoặc mở cửa, ló nửa khuôn mặt ra ngoài thì thấy một bác gái trung niên. Vừa thấy Khương Tuế, bà ấy đã nói: "Cái cậu nhóc này, nhìn gầy gầy yếu yếu mà sao có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy hả? Cái nhà nát này không cách âm cậu lại không phải không biết, tối qua cái giường nhà cậu kêu kẽo kẹt suốt nửa đêm, còn để cho người ta ngủ nghê gì nữa không?"
Khương Tuế: "..."
Khương Tuế ngay lập tức muốn tìm cái hố nào đó chui xuống cho rồi, đời này không bao giờ muốn ra ngoài gặp người nữa.
Phía sau bác gái còn có một ông chú đang đứng, ông ấy lén lút giơ ngón tay cái với Khương Tuế, dường như đang bày tỏ sự tán thưởng và hâm mộ đối với "năng lực" phương diện kia của y.
Khương Tuế: "..."
Khương Tuế thành khẩn xin lỗi người ta, còn lấy rất nhiều trái cây nhập khẩu Văn Trác mua trong tủ lạnh ra làm quà tạ lỗi. Tiễn hai vợ chồng bác gái đi rồi, y hận không thể băm vằn thịt Văn Trác ra cho hả giận.
Tối hôm đó, Văn Trác lại tới. Thấy Khương Tuế đang thu dọn đồ đạc, hắn hoảng sợ: "Không phải chứ thầy, em thừa nhận tối qua em có hơi quá đà... Nhưng anh cũng không đến mức bỏ nhà ra đi chứ? Anh hoàn toàn có thể nhốt em ngoài cửa mà."
Khương Tuế không thèm phản ứng, Văn Trác bèn ôm lấy y từ phía sau: "Thầy, anh đừng giận, em biết lỗi rồi, em xin lỗi mà, em bảo đảm sau này sẽ không như vậy nữa."
Văn Trác là loại người coi lời thề thốt bảo đảm như bữa cơm nước uống, hoàn toàn không có chút độ tin cậy nào. Khương Tuế đẩy hắn ra, nói: "Trước đây không phải em bảo đã mua một căn hộ sao? Anh chuẩn bị dọn qua đó."
"Hả?" Văn Trác kinh ngạc: "Chẳng phải trước đây anh không đồng ý sao?"
Mặt Khương Tuế không cảm xúc nói: "Em đi xem tủ lạnh thiếu cái gì đi."
Văn Trác làm theo, nhướng mày hỏi: "Trái cây anh ăn hết rồi à?"
"Không." Khương Tuế đáp: "Là mang đi tạ lỗi với hàng xóm dưới lầu. Hôm nay họ tới tìm anh, nói anh gây ồn ào làm phiền."
Văn Trác rất nhanh đã phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra, hắn vơ lấy mấy thứ đồ khác trong tủ lạnh bỏ vào túi định đi ra ngoài. Khương Tuế hỏi: "... Em đi đâu đấy?"
"Đi cảm ơn hàng xóm dưới lầu một chút." Mặt mày Văn Trác hớn hở, "Cái giường kia của anh bé quá, thật không thuận tiện, phải sớm dọn đi rồi. Họ chính là ân nhân của em, dĩ nhiên phải cảm ơn họ thật chu đáo."
Khương Tuế tát một cái vào đầu hắn: "Em còn chê chưa đủ mất mặt à?"
Văn Trác hôn lên đôi lông mày đang nhíu chặt của y: "Em không đi là được chứ gì, amh đừng giận nữa. Đúng rồi, anh có thấy khó chịu chỗ nào không? Uống thuốc chưa? Hay là để em xem thử có bị sưng không nhé?"
"..." Khương Tuế không thể nhịn thêm được nữa, đẩy thẳng hắn ra ngoài cửa: "Em nói đúng, anh có quyền nhốt em ngoài cửa!"