Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 17: Từ khoảnh khắc đầu tiên gặp em, ta đã thuộc về em rồi.




Có lẽ từ trước tới nay chưa ai từng nghe giọng nói dịu dàng đến thế của tiến sĩ, dịu dàng đến mức có thể khiến trái tim người ta tan chảy.

Ngay cả nhân ngư cũng không ngoại lệ.

Trong lúc Khương Tuế nâng mặt nó lên, Ares căn bản chẳng còn tâm trí để nghe y nói gì nữa. Cả đầu óc nó chỉ nghĩ đến việc, rõ ràng vị tiến sĩ này biết nó là con cá hạ lưu từng muốn băm thành chả cá, vậy mà vẫn đến gần như thế. Cho dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng khi nhìn thấy đôi môi mềm mại gần trong gang tấc, Ares vẫn không nhịn nổi, giữ chặt gáy tiến sĩ mà hôn xuống.

Nụ hôn của nó cũng như tính cách hành động, vừa mãnh liệt vừa thô bạo, như thể muốn nuốt trọn cả con người Khương Tuế. Nó m*t lấy môi y, l**m hàm răng, cắn đầu lưỡi, nuốt từng giọt nước bọt, thậm chí còn muốn câu kéo lưỡi y về trong miệng để mặc sức dày vò. Chỉ đến khi Khương Tuế đau đến phải mạnh tay véo tóc cảnh cáo, nó mới chịu dừng lại.

Ares giống như con chó dữ đang cắn được miếng xương ngon, tự mình dâng cổ vào gông xiềng, rồi lại đem sợi xích ấy trao vào tay Khương Tuế.

Lần này, Khương Tuế không chống cự, mặc kệ Ares ép mình xuống phiến đá ngầm mà hôn đến rối loạn. Khi nó còn định tiến thêm một bước nữa, Khương Tuế liền giữ lấy đầu nó.

Ngay bên môi Ares là làn da trắng như tuyết, ấm áp của tiến sĩ, phảng phất một mùi hương nhàn nhạt tinh khiết. Nó híp mắt đầy thoả mãn, dụi dụi vào cổ Khương Tuế.

Khương Tuế mặt không đổi sắc, kéo cổ áo vốn đã bị Ares xé rách lên, che đi bờ vai gầy cân xứng, nói:
“Đưa ta về đi, Ares.”

“Ta đang sốt.” Giọng y bình thản, nhưng lại khẽ run, “Nếu cứ tiếp tục thế này, ta sẽ chết.”

Ares áp trán mình lên trán y, mới phát hiện quả thật rất nóng.

So với nhân ngư, loài người yếu ớt hơn nhiều. Ares hiểu rõ điều đó, ăn nhầm thứ độc sẽ chết, ở lâu trong nước sẽ chết, quá lạnh sẽ chết, quá nóng cũng chết, mất máu quá nhiều sẽ chết, thậm chí chỉ một cơn bệnh cũng đủ cướp đi mạng sống.

Mà con người của nó… dường như lại càng yếu ớt hơn thế.

Khương Tuế gắng gượng ngồi dậy, ôm lấy Ares, thì thầm bên tai:
“Ares, cùng ta trở về, được không?”

Bị y chủ động ôm vào lòng, đầu óc Ares như nồi hồ đặc quánh, cực kỳ vất vả mới khống chế được bản thân không lập tức gật đầu, mà chỉ thốt ra một chữ:
“Captivity.” (Giam cầm.)

Khương Tuế cả người bải hoải, gần như không còn chút sức lực, chống tay lên cánh tay Ares mà nói:
“Nhưng khi ấy ngươi vẫn có thể gặp ta, chúng ta vẫn có thể ở bên nhau.”

Y ngước đôi mắt long lanh ánh nước, từ dưới nhìn lên nhân ngư, rồi khẽ hôn lên yết hầu nó, giọng khàn khàn:
“Ares?”

“……” Cổ họng Ares run lên, ôm Khương Tuế chặt đến nỗi không biết phải làm gì, toàn thân cơ bắp căng cứng, trong đôi mắt xanh biển lại dần loang ra sắc đỏ chẳng lành. Nó cố sức đè nén sự cuồng loạn, khàn giọng nói:
“I will always be with you.” (Ta sẽ mãi ở bên em.)

Trước mắt Khương Tuế dần tối sầm, chẳng còn nghe rõ nữa. Nhân ngư gắt gao ôm y vào lòng, thấp giọng thì thầm:
“You had me at hello.” (Từ khoảnh khắc đầu tiên gặp em, ta đã thuộc về em rồi.)

......

Khương Tuế cảm giác mình đã mơ một giấc mộng thật dài, thật dài.

Trong mơ có biển cả vô tận, y lội trong làn nước, một mình đi mãi, như muốn tìm kiếm một ai đó. Đi rất lâu, rất lâu, mà vẫn chẳng gặp được gì. Mãi đến khi mở mắt ra, giấc mộng lê thê ấy mới chấm dứt.

“Ngài tỉnh rồi?” Một giọng nói dịu dàng vang lên. Khương Tuế đảo mắt, liền nhìn thấy Trần Kiến Khanh.

Hắn mặc một chiếc áo choàng cổ tròn rộng thùng thình, màu trắng ngà khiến cả người càng thêm sạch sẽ, ôn hòa.
“Muốn uống chút nước không?”

Khương Tuế muốn mở miệng, nhưng yết hầu đau rát đến mức không thốt nên lời.
Trần Kiến Khanh ôn tồn nói:
“Ngài bị sặc nước, niêm mạc trong họng đã tổn thương đôi chút. Nhưng đừng lo, qua ít lâu sẽ hồi phục.”

Hắn dìu Khương Tuế ngồi dậy, cẩn thận lót thêm một chiếc gối phía sau lưng, rồi mới bưng một cốc nước, đặt ống hút cho Khương Tuế uống.

Dòng nước ấm trôi qua, dịu bớt cơn đau nơi cổ họng, khiến Khương Tuế cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn.

Lúc này, y mới nhận ra mình đang nằm trên chính chiếc giường quen thuộc, hẳn là do Ares đưa y về.

“Ngài có muốn ăn chút gì không? Tôi sẽ chuẩn bị cháo.” Trần Kiến Khanh hỏi, “Hoặc là ngài muốn ăn thứ khác?”

Thấy Khương Tuế không từ chối, hắn liền lấy một bát cháo từ cà mèn ra, định đút cho uống. Khương Tuế chỉ yên lặng nhìn hắn, không nói gì, nhưng Trần Kiến Khanh đã hiểu ý, liền giải thích:
“Ngài muốn nói lẽ ra Allison mới là người chăm sóc ngài đúng không? Nhưng tối qua cô ấy uống hơi nhiều trong buổi tiệc, lúc trở về lại bị ngã, giờ đang phải tĩnh dưỡng.”

Khương Tuế cụp mắt xuống, chậm rãi húp một ngụm cháo.

Dáng vẻ ấy thoạt nhìn lại có chút ngoan ngoãn... tuy rằng tính cách vị tiến sĩ này vốn chẳng hề dính dáng gì đến hai chữ đó.

Uống được nửa bát, y giơ tay ra hiệu đã đủ, Trần Kiến Khanh chăm sóc còn chu đáo hơn Allison nhiều, lại còn đưa khăn giấy cho y lau khóe môi, rồi như vô tình hỏi:
“Tiến sĩ, môi ngài làm sao mà bị thương vậy?”

Khương Tuế khựng lại.

Y lập tức nhớ tới cảnh trên bãi đá ngầm giữa gió biển, cùng Ares làm chuyện hoang đường kia. Ngón tay bất giác siết chặt, vành tai đỏ bừng, nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng như không có gì... ngụ ý rõ ràng: không liên quan đến cậu.

Trần Kiến Khanh cười cười, không gặng hỏi thêm, chỉ nói:
“Ngài đã hạ sốt, tôi sẽ báo tin vui này cho quản lý Garcia. Ông ấy vẫn luôn rất lo cho ngài.”

Khương Tuế khẽ “ừ” một tiếng.

Trần Kiến Khanh rời khỏi phòng ngủ. Nụ cười trên môi hắn dần nhạt đi. Trên đường, hắn chạm mặt Ansel, cả người nồng nặc mùi máu tanh. Ansel nheo mắt nhìn hắn.
“Nhìn bộ dạng này của cậu, xem ra tiến sĩ tỉnh rồi à?”

“Trần Kiến Khanh làm như không nghe, tiếp tục bước đi. Ansel liền thong thả bước theo.
“Cậu sắp tức chết rồi phải không?”

“……” Trần Kiến Khanh bất ngờ siết chặt vai Ansel, ép hắn dập mạnh vào tường, vẫn giữ nụ cười:
“Anh muốn chết sao, anh họ?”

“Ha ha.” Ansel lại càng thích thú. “Xem ra cậu quả thực giận lắm, ngay cả tôi cũng dám động thủ. Tôi đã nói rồi, y và con cá kia vốn đã có điểm không đúng. Lúc trở về, khắp người y toàn dấu hôn ——”

“Đủ rồi!” Trần Kiến Khanh lạnh lùng lên tiếng . “Tôi thật sự sẽ giết anh.”

Ansel chẳng hề sợ hãi, ngược lại càng khoái trá, càng nhìn thấy người khác khó chịu, hắn càng hả hê:
“Thật thú vị. Cậu thế mà cũng nảy sinh hứng thú với loại người như Khương Tuế? Ngoài gương mặt kia, y còn có gì đáng để cậu để tâm chứ, hả em họ thiên chi kiêu tử?”

Khóe môi Trần Kiến Khanh nhếch lên thành nụ cười lạnh.

Ansel lại chậm rãi nói tiếp:
“Nhưng đúng là y cũng có chút bản lĩnh, vậy mà có thể khiến nhân ngư đưa y về, ngoan ngoãn chịu trói.…”

Ansel cười:
“Dĩ nhiên, cái giá y phải trả cũng chẳng nhỏ, xem ra… chắc là chơi đến cùng rồi…”

Chưa kịp dứt lời, Trần Kiến Khanh đã tung một cú đấm thẳng vào mặt hắn. Ansel sững sờ, sắc mặt thoắt cái âm trầm:
“Cậu thật sự muốn động thủ với tôi?”

“Giữ cho đôi mắt ngươi yên phận, đừng nhìn những thứ không nên nhìn.” Trần Kiến Khanh lạnh lùng nói, “Tôi còn có việc quan trọng cần làm. Nếu anh muốn nói chuyện, tối nay đến hành lang thủy tinh, tôi đảm bảo sẽ chiều theo ý anh.”

Dứt lời, hắn lướt ngang qua Ansel mà đi.

Ansel nhìn theo bóng lưng ấy, chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt, chẳng hề tức giận.

Một kẻ bị phế vật cướp mất vợ thì có gì đáng bận tâm.

À không, chính xác hơn là bị một con cá cướp mất vợ.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận