Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 21: Hạ lưu.




Chẳng phải đã bị nói trúng rồi sao?” Khương Tuế cong khóe môi, cười nhạt:
“Cậu nói tôi giỏi lợi dụng tình cảm của người khác để mưu cầu lợi ích cho mình… Cậu nói không sai, tôi thừa nhận, tôi chính là loại người như thế. Nhưng đây là chuyện người tình tôi nguyện, chẳng lẽ tôi ép người khác phải thích tôi? Còn về việc tôi và nhân ngư có giao dịch gì, thì lại càng không cần phải giải thích cho cậu. Suy cho cùng…”

“Cậu chỉ là một nghiên cứu viên cấp dưới của tôi mà thôi.” Khương Tuế cười khinh miệt, vỗ nhẹ lên vai hắn, đứng dậy định xuống giường. Nhưng Trần Kiến Khanh lại giữ chặt y, ép lên đầu giường, cúi xuống, ánh mắt gắt gao khóa chặt đôi mắt y:
“Tiến sĩ, ngài đối với tất cả những người thích ngài đều vô tình như thế sao?”

“Người thích tôi quá nhiều.” Khương Tuế thản nhiên đáp:
“Chẳng lẽ tôi phải an ủi từng người một? Tôi chưa bao giờ làm những việc không có giới hạn như vậy.”

Y hất tay Trần Kiến Khanh đang giữ mình, cảnh cáo:
“Để tôi đi, Cafu vẫn còn ở trong căn cứ. Nếu cậu dám làm gì tôi…”

“Tiến sĩ.” Trần Kiến Khanh cắt lời y, hỏi thẳng:
“Có ai từng nói với ngài chưa…”

“Cái gì?”

Trần Kiến Khanh gằn từng chữ:
“Ngài cái kiểu này, thật giống như thiếu ch*ch.”

Khương Tuế sững sờ, hoàn toàn không ngờ một người bề ngoài quang minh chính đại như Trần Kiến Khanh lại có thể buông ra lời lẽ hạ lưu như thế. Nhưng chưa kịp mắng chửi, đối phương đã mạnh mẽ áp môi xuống hôn y.

Nụ hôn của Trần Kiến Khanh hoàn toàn trái ngược vẻ ngoài ôn hòa kia, vừa hung ác vừa ngang ngược, chất chứa d*c v*ng chiếm hữu tuyệt đối. Hắn hận không thể chiếm đoạt từng ngóc ngách trong khoang miệng Khương Tuế, không cho phép chút phản kháng nào. Mỗi khi Khương Tuế vùng vẫy, hắn liền l**m cắn hàm trên cực kỳ mẫn cảm của y, m*t lấy đầu lưỡi khiến Khương Tuế tê dại. Khương Tuế gần như không thể chống đỡ nổi, nước bọt theo khóe môi trào ra, cả người chật vật đến mức khó coi.

Khương Tuế phẫn nộ túm chặt tóc hắn, dùng sức giật mạnh ra sau. Nhưng Trần Kiến Khanh dường như chẳng hề cảm thấy đau, trái lại còn hôn càng sâu hơn. Trong thoáng chốc, Khương Tuế thậm chí sinh ra ảo giác như thể mình sẽ bị hắn nuốt chửng. Hơi thở gấp gáp, chân tay bủn rủn, ngay cả sức kéo tóc hắn cũng không còn.

Đúng lúc ấy, tiếng đập cửa dồn dập vang lên:
“Trần?! Trần, cậu ở đâu?!”

Là giọng của Allison.

Trần Kiến Khanh khẽ nheo mắt, tỏ vẻ không vui, hơi buông lỏng Khương Tuế. Hắn l**m đi vệt nước nơi khóe môi y, giọng điệu bình thản như thường:
“Có chuyện gì vậy?”

Allison đáp:
“Tôi có việc gấp muốn tìm tiến sĩ, nhưng ấn chuông mãi không thấy phản ứng. Cậu biết mật mã phòng y, có thể vào xem giúp tôi được không?”

Trần Kiến Khanh ghé sát, khẽ nói với Khương Tuế đang th* d*c kịch liệt:
“Tiến sĩ, có người tìm ngài.”

Mặt và cổ Khương Tuế đỏ bừng, tức giận giơ tay định đánh hắn. Nhưng lần này Trần Kiến Khanh giữ chặt, thấp giọng cười:
“Nếu để lại dấu vết thì khó giải thích lắm. Đợi lát nữa hãy tính sổ lại, được chứ?”

“…… Đồ điên.” Khương Tuế nghiến răng:
“Tôi nhất định sẽ đuổi việc cậu.”

Trần Kiến Khanh bật cười, kéo lại cổ áo cho y ngay ngắn, rồi thuận tay chỉnh lại mái tóc rối loạn, nói:
“So với chuyện này, không bằng trước hết đi xem Allison tìm ngài có việc gì.”

Khương Tuế hất mạnh hắn ra, xuống giường, mở cửa, lạnh lùng hỏi:
“Có chuyện gì?”

Thấy Khương Tuế xuất hiện, Allison ngẩn người, lùi lại vài bước, nhìn chằm chằm vào số phòng rồi dụi mắt, tự véo miệng mình, nghi ngờ chẳng biết có phải đang hoa mắt nhìn lầm hay không.

“… Cô đang làm trò ngu xuẩn gì thế?” Khương Tuế mất kiên nhẫn quát.

“Ngài… tiến sĩ… sao ngài lại…”

Trần Kiến Khanh xuất hiện phía sau Khương Tuế, mỉm cười đáp:
“Tiến sĩ muốn ăn lẩu, tôi nấu giúp ngài ấy chút. Đừng nói cho ai khác, kẻo lại bảo tôi thiên vị bên này bên kia.”

“À… à, ra là thế.” Allison nghĩ thầm, khó trách môi hai người đỏ hồng, lại hơi sưng, hóa ra ăn lẩu cay. Cô ho khan một tiếng, rồi nhanh chóng vào chuyện chính:
“Tiến sĩ, tình trạng của nhân ngư không ổn. Nó trở nên cực kỳ hung hãn, đã bắt đầu va đập bể chứa. Tôi đoán là do bước vào thời kỳ đ*ng d*c, ngài mau đến xem thử đi.”

Khương Tuế nhíu mày:
“Đi thôi.”

Nhưng Trần Kiến Khanh lại giữ chặt cổ tay y, ánh mắt thoáng lạnh lùng:
“đ*ng d*c mà thôi, cũng chẳng chết được. Ngài không cần xen vào.”

Hắn nhấn mạnh:
“Hơn nữa, tiến sĩ có ra đó thì có ích gì? Thứ nó cần, là một giống cái.”

Allison ngẩn người, rồi mới lắp bắp:
“Nhưng mà… tình trạng của Ares thực sự rất không ổn…”

Khương Tuế hất mạnh tay Trần Kiến Khanh ra, lạnh lùng nói:
“Cậu còn chưa có quyền ra lệnh cho tôi đâu, Trần Kiến Khanh.”

Lúc này, khuôn mặt y phủ một tầng sương lạnh, hoàn toàn khác với dáng vẻ run rẩy, khóe mắt hoe đỏ khi bị Trần Kiến Khanh ép xuống giường hôn mấy phút trước, như thể đó chưa từng là y.

Ngón tay Trần Kiến Khanh hơi co lại.
Hắn vốn biết Khương Tuế là kẻ bạc tình, càng đến gần càng có thể cảm nhận rõ điều đó. Thế nhưng khi sự bạc tình ấy thật sự áp xuống chính mình, hắn vẫn không tránh khỏi thấy…....

Hắn cụp mi mắt, mỉm cười nhạt:
“Là tôi đã quá phận.”

Khương Tuế thậm chí không buồn liếc hắn thêm một cái, lập tức theo Allison vội vã rời đi.

Chưa vào đến phòng thí nghiệm, tiếng va đập dữ dội vào vách kính đã vang vọng ra ngoài. Chiếc bể chứa này vốn không phải loại đặc chế, chỉ cần thêm vài cú va chạm nữa e rằng sẽ vỡ tan. Khương Tuế sải bước tiến lên, nghiêm khắc nói:
“Ares!”

Nhân ngư đang quấy đảo dòng nước đục ngầu ngẩng đầu trong chớp mắt, rồi lao đến với tốc độ gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nó ép bàn tay có màng dính chặt lên vách pha lê, đôi mắt gắt gao khóa chặt Khương Tuế, nắm tay bắt đầu đập thẳng vào bức tường kính.

Khương Tuế vội vàng quát:
“Dừng tay!”

Nếu bể chứa này nổ tung lần thứ ba… đừng nói Cafu, ngay cả y cũng phải tự rút dao kết liễu cho xong.

Dù vẫn còn vô cùng hung hãn, Ares cuối cùng cũng chịu dừng động tác. Khương Tuế để ý thấy đôi mắt nó nhuộm một màu đỏ sẫm, chỉ khi xúc động cực mạnh mới xuất hiện tình trạng này, giống như tròng mắt người bị sung huyết.

Khương Tuế bước chậm lại, nghĩ đến mục đích đến đây, sau đó nghiêng đầu bảo Allison:
“Các người ra ngoài trước đi.”

Allison nhìn Ares rồi lại nhìn Khương Tuế, rõ ràng lo lắng cho an toàn của tiến sĩ. Nhưng nghĩ đến trước đây Khương Tuế từng lấy được cả vảy từ nhân ngư, cuối cùng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ xoay người rời đi.

Khương Tuế, theo thói quen, mở chế độ giám sát, rồi mới nhìn thẳng vào Ares, hỏi:
“Sao vậy?”

“Uncomfortable.” (Khó chịu.)

Giọng Ares khàn khàn, chiếc đuôi dài quẫy mạnh tạo nên những tiếng nước rầm rập lẫn bọt nước. Đôi mắt nó tràn đầy mong đợi nhìn Khương Tuế, chậm rãi thốt ra một chữ:
“…Mating.” (Giao phối.)

Khương Tuế khựng lại, sau đó mắng:
“Hạ lưu!”

Bị mắng, nhân ngư trái lại càng thêm hưng phấn. Tiết tấu trong cơ thể nó rộn ràng dâng trào, đuôi cá tiết ra chất nhầy, mái tóc đen tung bay trong nước như rong biển, tôn lên làn da trắng nõn lóa mắt. Ngũ quan tuấn mỹ đến yêu dị, khiến người ta không tự chủ mà liên tưởng đến loài hải yêu trong truyền thuyết, quyến rũ đến mức thôi thúc con người tìm đến cái chết giữa biển sâu.

Vậy mà nó lại bắt đầu khiêu khích ngay trước mắt Khương Tuế.

Là một học giả chuyên nghiên cứu sinh vật, sở hữu học vị tiến sĩ, tình huống như thế này lẽ ra với y phải là chuyện “quá bình thường” — Khương Tuế vẫn luôn cho rằng mình sẽ bình tĩnh, thậm chí không nảy sinh bất kỳ phản ứng dư thừa nào. Thế nhưng khi thật sự đối diện, y lại đỏ mặt, vành tai ửng hồng, nghiến chặt răng mới miễn cưỡng kìm được bản thân không chật vật lùi bước.

Ares vẫn nhìn chằm chằm y, ánh mắt mê ly tựa như toàn bộ vì sao trên bầu trời đêm đều rơi xuống đáy mắt nó, lộng lẫy bắt mắt đến mức không thể tưởng tượng. Nó vươn bàn tay ra về phía Khương Tuế, giọng khàn khàn, quyến rũ đầy mê hoặc:
“Duckey… come.” (Bảo bối… lại đây.)


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận