Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 5: Đút ăn.




“Bịch!” – tờ báo cáo xét nghiệm trong tay Khương Tuế rơi thẳng xuống nền.

Sắc mặt tiến sĩ vô cùng khó coi, ngay cả ngón tay cũng run lên.

Nghiên cứu viên bên cạnh không dám thở mạnh, im thin thít.

Thật ra, cũng không hiểu vì sao lúc trước, mọi người trong căn cứ như bị ma ám, bỗng trở nên mê muội tiến sĩ Khương. Để được y chú ý, chuyện gì họ cũng có thể làm ra: từ cố tình mang cơm sáng trưa chiều đến tận nơi, đến liều lĩnh cưỡng hôn, thậm chí có kẻ còn c** s*ch rồi bò lên giường của tiến sĩ, hoặc lén lút rình y lúc tắm. Thế nhưng, kể từ khi Trần Kiến Khanh xuất hiện, những hành vi quái dị ấy mới dần dần biến mất.

Với những kẻ theo đuổi cuồng nhiệt trước đó, tiến sĩ luôn xử lý công bằng: tùy theo mức độ vi phạm mà viết kiểm điểm, phạt tiền hay giáng chức. Nhưng loại hành vi b**n th** để lại “t*nh d*ch” ngay trên gối của tiến sĩ… thì quả thật chưa từng xảy ra.

Xét đến tính cách ưa sạch sẽ đến cực đoan của mình, việc Khương Tuế không bùng nổ ngay tại chỗ đã là biểu hiện của một sự nhẫn nhịn hiếm có.

“……Đi tra camera giám sát.” Gân xanh trên trán Khương Tuế giật liên hồi.
“Điều tra được thủ phạm thì lập tức báo cho tôi.”

“Rõ, thưa Tiến sĩ!” Nghiên cứu viên hoảng hốt đáp, rồi vội vàng chạy đi.

Khương Tuế đứng ở cửa, cố trấn định một hồi lâu mới quay vào phòng.

Dù hôm qua đã thay ga giường, nhưng nhìn tấm ga ấy lúc này, trong lòng y vẫn dấy lên cảm giác ghê tởm khó tả. Thế là y lại thay một bộ mới, rồi kiểm tra kỹ khắp phòng ngủ, chắc chắn không còn vật gì khả nghi, mới ngồi xuống bàn làm việc, gương mặt âm trầm, bắt đầu viết báo cáo.

Là người đứng đầu căn cứ nghiên cứu, y buộc phải chịu trách nhiệm về sự cố hôm nay.

Mới viết được nửa chừng, chuông điện thoại bỗng reo vang. Khương Tuế nhìn thoáng qua màn hình, rồi bắt máy. Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng hốt hoảng:

“Tôi nghe nói nhân ngư suýt chút nữa g**t ch*t cậu! Ôi Chúa ơi, cậu vẫn ổn chứ?!”

“Đã còn có thể nghe điện thoại của anh, nghĩa là tôi vẫn ổn.” Giọng Khương Tuế lạnh nhạt, “So với tôi, tình cảnh khó khăn hơn là ở anh. Theo ước tính ban đầu của tôi, lần này tổn thất ít nhất cũng phải tám triệu đô-la.”

Cafu: “……”

Đầu dây bên kia im bặt hồi lâu, rồi đột nhiên vang lên những tiếng loảng xoảng như có gì đó rơi xuống.

Khương Tuế: “?”

“À, không sao đâu, thân ái.” Giọng Cafu vang lên. “Tôi chỉ đang tìm bình oxy để thở thôi.”

“Đây là sự cố ngoài tầm kiểm soát,” Khương Tuế điềm tĩnh nói. “Cấp trên nhất định phải phê duyệt bổ sung một lô máy móc mới cho tôi.”

“……Một lô mới ư!?” Cafu nghẹn ngào: “Thân ái, cậu có biết tám triệu đô-la ngân sách là một khái niệm kinh khủng thế nào không?”

“Tôi không nắm rõ.” Khương Tuế bình thản đáp, “Nhưng tôi có một phát hiện đủ sức thuyết phục lũ tư bản cấp tiền.”

“Cái gì?”

Khương Tuế dừng lại giây lát, rồi nói:

“Nhân ngư có thể sử dụng ngôn ngữ loài người. Chính tai tôi nghe thấy. Tuy tôi chưa xác định được đó là năng lực vốn có hay do nó mới học trong thời gian bị bắt, nhưng có một điều chắc chắn: trí thông minh của nhân ngư vượt xa loài tinh tinh mà chúng ta biết.”

Cafu kinh ngạc: “Cậu… nói thật sao?!”

“Tôi chưa bao giờ đem chuyện này ra đùa.” Khương Tuế bỏ qua những chi tiết khó chịu, tóm tắt lại tình huống trong ngày, rồi bổ sung: “Còn một việc rất quan trọng.”

“Cậu nói đi.” Cafu căng thẳng.

“Nó đang trong thời kỳ đ*ng d*c.” Khương Tuế mặt không biểu cảm: “Chúng ta cần một nhân ngư cái để nghiên cứu quá trình sinh sản. Hãy dò hỏi các căn cứ khác xem có bắt được cá thể cái nào không.”

Hôm nay chỗ đó của nhân ngư dính sát người y như thế, Khương Tuế cảm nhận rõ ràng nhu cầu giao phối mãnh liệt của nhân ngư. Nếu không có một con cái, rất có thể bi kịch hôm nay sẽ còn tái diễn.

“Tôi sẽ lập tức dò hỏi.” Cafu, một khi đã bàn chuyện công việc, luôn tỏ ra đáng tin. “Trận bão trên biển lần trước giúp chúng ta bắt được con nhân ngư này, biết đâu các căn cứ khác cũng có thu hoạch.”

“Còn chuyện gì nữa không, thân ái?”

Khương Tuế khẽ nhếch môi: “Nghiên cứu viên mới các anh tuyển vào quả thực không tầm thường. Có thể đấu tay đôi với loài nhân ngư hung hãn mà vẫn cầm cự được… thật sự khiến tôi bất ngờ.”

Cafu sững sờ:
“Cái gì cơ?”

Khương Tuế còn định nói thêm thì bất chợt chuông cửa vang lên.
“Tiến sĩ, ngài có ở nhà không?”

Lại là Trần Kiến Khanh.

“Để sau nói tiếp.” Khương Tuế dập máy, đi ra mở cửa. Trước mắt là Trần Kiến Khanh, trên cổ quấn băng vải, sắc mặt tái nhợt vì mất quá nhiều máu, song dung mạo tuấn mỹ lại chẳng hề bị ảnh hưởng. Sau màn biểu hiện xuất sắc trong phòng thí nghiệm hôm nay, hắn càng khiến nhiều người sùng bái.

“Có chuyện gì?” Khương Tuế đứng ngay ở cửa, không hề có ý mời hắn vào.

“Tôi có thuốc trị sẹo.” Trần Kiến Khanh lấy ra một ống thuốc mỡ:
“Bác sĩ nói vết cắn trên cổ ngài rất dễ để lại sẹo. Loại thuốc này hiệu quả lắm, tôi mang tới cho ngài.”

Khương Tuế liếc qua, không nhận, chỉ nhàn nhạt nói:
“Cậu còn cần nó hơn tôi.”

Dĩ nhiên Trần Kiến Khanh hiểu câu đó chỉ là mỉa mai chứ chẳng phải quan tâm. Hắn cười bất đắc dĩ:
“Tôi vẫn còn ở phòng.”

Khương Tuế khoanh tay, tựa người vào khung cửa, nheo mắt nhìn hắn:
“Có vẻ như trước đây tôi đã có chút hiểu lầm về cậu.”

Trần Kiến Khanh mỉm cười:
“Thật vậy sao?”

“Tôi từng nghĩ cậu chỉ xem nơi này là bàn đạp, cố lấy kinh nghiệm rồi tô vẽ lý lịch để leo cao hơn.” Khương Tuế lạnh giọng:
“Nhưng xem ra, mục đích của cậu dường như không chỉ thế.”

Trần Kiến Khanh đáp:
“Đúng vậy, tôi còn một mục đích khác.”

Không ngờ hắn lại thừa nhận thẳng thắn như vậy, Khương Tuế khẽ giật mình.

“Tôi đến đây là vì ngưỡng mộ ngài. Vì thế tôi mới chọn nơi này để thực tập. Điểm này… tôi chẳng phải đã nói với tiến sĩ từ trước rồi sao?”

Đồng tử Khương Tuế hơi giãn ra:
“Cậu..…”

Trần Kiến Khanh đưa thuốc mỡ nhét vào túi áo sơ mi trắng trước ngực y, nói:
“Đợi đến khi vết thương đóng vảy rồi thì bôi. Đừng quên đấy, tiến sĩ.”

Không chờ Khương Tuế kịp đáp, hắn đã nhã nhặn xoay người rời đi.

Khương Tuế mặt lạnh, ném ống thuốc lên bàn, rồi lại cúi xuống tiếp tục viết báo cáo.

......

Ngày hôm sau, sau khi dọn dẹp phòng thí nghiệm, mới phát hiện nhiều thiết bị đã hỏng, không ít tài liệu nghiên cứu cũng bị nước phá hủy. Nhóm nghiên cứu than thở oán trách, Khương Tuế chỉ lặng lẽ đứng trong bóng tối, ánh mắt dừng lại ở bể kính nuôi nhân ngư.

“Tiến sĩ…” Allison rụt rè bước đến, thì thầm:
“Xin lỗi, vì tôi mà liên lụy ngài…”
Khương Tuế:
“Lỗi đã phạm thì có xin lỗi cũng vô ích. Tôi cũng sẽ không tha thứ chỉ vì một câu xin lỗi.”

Hốc mắt Allison đỏ hoe:
“… Tiến sĩ, tôi biết ngài không phải loại người như họ nói, ngài—”

Khương Tuế liếc cô:
“Loại người như thế nào?”

Allison ngập ngừng, không dám nói tiếp.

“Tôi chính là loại người đó.” Khương Tuế điềm nhiên trả lời:
“Đi kiểm tra xem có bao nhiêu khay nuôi cấy bị hỏng. Đừng đứng đây khóc lóc làm tôi thêm phiền.”

Allison lau nước mắt, vội vã rời đi.

Những người khác chứng kiến cảnh đó không khỏi thì thầm, Khương Tuế không cần nghe cũng đoán được họ đang bàn tán gì: ích kỷ, nghiêm khắc, vô tình.

Cũng chẳng cần phản bác, bởi thực ra… họ nói đúng.

Y bước tới gần bể nước, ngón tay khẽ đặt lên lớp kính pha lê lạnh băng. Đột nhiên, mặt nước cuộn sóng, chuông cảnh báo vang lên. Trong nháy mắt, nhân ngư vốn lơ lửng giữa bể đã áp sát vách kính. Nó vươn bàn tay có màng, đặt đúng ngay nơi Khương Tuế đang chạm tới.

Các nghiên cứu viên hoảng hốt:
“Sao vậy?”

“Chuyện gì xảy ra thế? Nhân ngư tỉnh lại rồi?!”

“Có khi nào nó đã kháng thuốc? Liều mạnh vậy mà vẫn không…”

Khương Tuế biết nó không thể phá vỡ ba lớp kính pha lê này, nên vẫn giữ được bình tĩnh.

Y đối diện đôi mắt xanh biếc như biển cả của nhân ngư, hơi nghiêng đầu:
“Ngươi vẫn luôn tỉnh, đúng không?”

Nhân ngư không đáp, thân hình uyển chuyển như dải rong biển lơ lửng trong nước, vẻ đẹp nhu thuận(*) lại gợi cảm, gương mặt ma mị thêm phần mê hoặc.

(*) Chỉ tính tình mềm dẻo ôn hòa.

“Hận ta sao?” Khương Tuế hỏi tiếp.
“Nếu không phải vì ta, có lẽ giờ ngươi đã thoát khỏi nơi này.”

Nhân ngư chỉ khẽ mấp máy môi, rồi bất ngờ áp sát bề mặt kính, gương mặt gần như dán vào đó. Nó từ từ l**m một đường lên mặt kính trong suốt.

Khương Tuế giật mình, hoảng hốt lùi lại hai bước.

Động tác kia ẩn chứa một ám dụ quá rõ ràng, khiến cả một người chưa từng hiểu sự thân mật nam nữ như hắn cũng cảm nhận được ý nghĩa mờ ám bên trong.

Đầu lưỡi đỏ thắm của nhân ngư như thể xuyên qua lớp kính, lướt dọc yết hầu y, gợi dục đến nghẹt thở.

Thấy dáng vẻ chật vật ấy của Khương Tuế, khóe môi nhân ngư khẽ nhếch, để lộ một nụ cười đắc ý.

Allison do dự cất tiếng:
“Nó… có phải đang coi tiến sĩ như… giống cái không?”

Mọi người trong phòng nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.

Dù sao, không phải ai cũng to gan như Allison.

Khương Tuế lạnh lùng nói:
“Cô đang nói hươu nói vượn gì đó?”

“Xin lỗi, tiến sĩ, tôi chỉ là cảm thấy… cảm thấy…” Allison cắn chặt môi, rồi cuối cùng lấy hết can đảm nói:
“Nó dường như chỉ có phản ứng với ngài. Khi người khác đến gần, nó thậm chí còn chẳng buồn mở mắt. Nhưng vừa nhìn thấy ngài, nó liền cực kỳ hưng phấn. Ngay khoảnh khắc vừa rồi, thiết bị đo đạc cho thấy nhịp tim của nó đã lên tới 180. Cộng thêm việc hiện giờ nó đang trong kỳ giao phối… cho nên tôi mới dám suy đoán như vậy. Tuyệt đối không có ý xúc phạm ngài.”

Có người lén đưa mắt nhìn gương mặt xinh đẹp nghiêng nghiêng của tiến sĩ.

Nhân ngư coi y như giống cái… Thật ra cũng không phải không thể hiểu. Dù sao, tiến sĩ quả thật có dung mạo kinh người, nếu không thì đâu đến nỗi bao nhiêu người mê muội, bất chấp tất cả để theo đuổi y.

Khương Tuế im lặng gần một phút.

Allison lo lắng liếc nhìn y, thấy sắc mặt y vô cùng khó coi, tưởng như sắp bị mắng thêm một trận. Nhưng rồi lại nghe tiến sĩ mở miệng:
“Đi liên hệ với các căn cứ khác. Nếu có mẫu vật nhân ngư giống cái, tôi muốn chia sẻ dữ liệu nghiên cứu.”

Điều kiện này hấp dẫn đến mức khó tin. Allison vội vàng gật đầu rồi rời đi.

“Tiến sĩ,” một nghiên cứu viên da trắng tên Aaron lên tiếng,
“Từ lúc bị bắt đến nay, nhân ngư vẫn chưa ăn gì. Có cần cưỡng chế tiêm dịch dinh dưỡng không?”

“Không chịu ăn?”

“Đúng vậy,” Aaron đáp. “Theo tài liệu trước đây, chế độ ăn của nhân ngư rất đa dạng: cá, chim biển, tảo đều có. Chúng ta đã thử đủ loại, nhưng nó kiên quyết không động đến.”

Khương Tuế mặt không biểu cảm, nhìn chằm chằm vào bể nước:
“Ngươi nghĩ mình là một con chim sẻ hoang bị nhốt sao, còn muốn tuyệt thực phản kháng?”

“Định tự bỏ đói đến chết à?”

Aaron ho nhẹ:
“Tiến sĩ… nó vốn dĩ chỉ là một con dã thú, đâu hiểu được lời ngài.”

Khương Tuế liếc hắn một cái, thản nhiên đáp:
“Có lẽ nếu đưa nó vào đại học, nó còn tốt nghiệp nhanh hơn cậu, ít ra sẽ không phải thi lại môn.”

Mặt Aaron cứng đờ.

Khương Tuế như chỉ buông một câu bâng quơ, chẳng buồn châm chọc thêm, chỉ nói:
“Đem thức ăn lại đây.”

Ngay lập tức có người mang tới một thùng cá đã xử lý sạch.

Bởi nhân ngư là mẫu vật vô cùng quý giá, căn cứ chuẩn bị cho nó toàn là loại cá bạc tuyết vùng biển sâu, tươi mới thượng hạng.

Khương Tuế bê thùng leo lên cạnh bể, nhân ngư lập tức trồi lên mặt nước theo sát y.

“Mở cửa cho ăn.” Khương Tuế ra lệnh.

Ở đỉnh bể nước có một cửa nhỏ bằng nắm tay người. Y dùng nhíp thép gắp một miếng cá đưa vào. Nhưng nhân ngư chẳng hề nhìn thức ăn, chỉ dán mắt vào khuôn mặt y, để mặc miếng cá chìm xuống đáy.

Aaron lấy lại chút tự tin, nói:
“Tiến sĩ, chúng ta đã thử nhiều cách cho ăn, nó đều—”

Khương Tuế không để hắn nói hết, buông nhíp xuống, trực tiếp dùng tay cầm một khối cá, đưa vào qua cửa. Sắc mặt không đổi, giọng thản nhiên:
“Ta không có nhiều kiên nhẫn. Nếu ngươi không ăn, ta sẽ tiêm dinh dưỡng vào. Kết quả cũng giống nhau, đều duy trì được cơ năng cơ thể.”

“Tiến sĩ!” Một nghiên cứu viên hoảng hốt kêu lên:
“Quá nguy hiểm! Nó sẽ nhân cơ hội cắn đứt tay ngài mất!”
“Xin ngài đừng làm vậy!”

Nhưng Khương Tuế giống như là không nghe thấy. Thấy nhân ngư vẫn không phản ứng, y định rút tay về thì bất ngờ, nhân ngư vươn bàn tay có màng, bắt lấy tay y.

Mọi người sợ đến trợn tròn mắt, trong đầu gần như đã hiện ra cảnh tượng khủng khiếp: những ngón tay trắng nõn, tinh tế, xinh đẹp của tiến sĩ bị cắn đứt, máu loang đỏ cả nước.

Thế nhưng, điều khiến họ kinh ngạc là nhân ngư không hề làm hại y. Nó chỉ dùng hai ngón tay có màng khẽ nâng bàn tay của tiến sĩ, động tác cẩn trọng đến lạ lùng… gần như là trân trọng.

Không thể nào… Dã thú sao có thể có loại tình cảm này? Chắc chắn chỉ là ảo giác của họ.

Nhân ngư nâng bàn tay tái nhợt của Khương Tuế trong lòng bàn tay mình, rồi cúi đầu xuống. Đầu lưỡi đỏ rực khẽ thè ra, chạm nhẹ một đường lên phần da non ở giữa lòng bàn tay y.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận