Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 52-2.




“Nếu theo tình huống thông thường mà nói, người bị nhiễm virus xác sống sẽ biến dị trong vòng hai giờ.” Ninh Vấn Du cố giữ giọng bình tĩnh để giải thích với luật sư: “Từ lúc rời phòng thí nghiệm đến giờ đã lâu hơn hai tiếng rồi. Thường Trí vẫn còn tỉnh táo… khả năng lớn là hắn không bị—”

“Nhưng khi nãy các người chẳng phải nói có một số thể chất khiến virus có thời gian ủ bệnh rất dài sao?!”
Luật sư gần như phát điên. “Tôi vất vả lắm mới tìm được đường sống từ trong chỗ chết… tôi không muốn chết ở đây chỉ vì các người mềm lòng!”

“Anh bình tĩnh trước đã...”

“Tôi bình tĩnh không nổi!!” luật sư gào lên.

Sắc mặt Ninh Vấn Du cũng lạnh xuống vài phần: “Nếu Thường Trí không bị nhiễm, mà chúng ta vì lời nghi ngờ của anh mà giết hắn… mạng người đó anh gánh không?!”

Luật sư nghẹn ngào nói: “Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót… lúc các người giết Tiêu Ẩn trước đó....”

“Đoàng!” Một tiếng súng nổ vang.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cố Yên, người vừa chĩa súng bắn thẳng lên trời. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm luật sư, dùng nòng súng gõ nhẹ lên mặt đối phương, giọng trầm thấp:

“Còn mở miệng nói xằng nữa, tao bắn thật đấy. Hiểu chưa?”

“…”
Luật sư bị dọa đến mềm nhũn cả chân, ngã sụp xuống đất.

Cố Yên quát: “Lời tôi nói khi nãy đều bay theo gió hết rồi à?!”

Lạc Tư Hằng và Bạch Thầm Lâm lập tức tiến lên, lôi dây thừng ra trói Thường Trí lại. Lạc Tư Hằng thở dài, trấn an:

“Người anh em, cậu yên tâm. Nếu ngày mai, cậu tỉnh lại như bình thường, tụi tôi sẽ đưa cậu về căn cứ. Còn nếu cậu thật sự bị nhiễm… biến dị khi đang hôn mê sẽ đỡ đau đớn hơn.”

Thường Trí khẽ quay đầu nhìn Khương Tuế, môi run run định nói điều gì đó. Nhưng Khương Tuế ngay cả một ánh mắt cũng không nhìn hắn. Cuối cùng hắn cúi đầu, khẽ đáp:

“… Ừ.”

Lạc Tư Hằng chém một nhát vào gáy khiến hắn ngất đi, rồi buộc lên thân cây.

Bạch Đào do dự bước đến gần Khương Tuế, nhỏ giọng hỏi:
“Tuế Tuế, anh…”

“Tôi không sao.” Khương Tuế đáp. “Tôi đói rồi, có thể nấu mì cho tôi ăn không?”

“Tôi… tôi không giỏi nấu lắm, để đại ca làm cho anh!” Bạch Đào lập tức gọi.

Cố Yên nhanh chóng đi nấu nước. Nồi nước sôi ùng ục, hắn cho mì vào, bỗng nói:

“Luật sư phản ứng mạnh như vậy cũng có lý. Theo kinh nghiệm của tôi, vết cào trên tay Thường Trí rất giống vết xác sống lưu lại.”

“Về chuyện này…..em không có gì muốn nói sao?”

Khương Tuế lười biếng ngước mắt:
“Anh muốn tôi nói gì?”

“Thường Trí theo ý em… chẳng phải là quân cờ mà em có thể vứt bất cứ lúc nào sao?”
Giọng Cố Yên trở nên khàn đặc.

Khương Tuế chậm rãi cong môi:
“Đội trưởng Cố làm sao thế? Đang thương cảm ‘một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ’ sao?”

Cả người Cố Yên khựng lại. Ngón tay hắn chạm vào thành nồi nóng đến đỏ bừng mà vẫn không nhận ra, mãi đến khi Bạch Đào hoảng hốt hất tay hắn ra:

“Đại ca! Tay anh bỏng đó!”

Cô dừng lại một chút rồi hỏi thật thà:
“Tôi không có đi học. À… câu ‘một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ’ nghĩa là gì vậy?”

Khương Tuế chống tay lên cằm bật cười khanh khách, nghiêng đầu nhìn Cố Yên, đôi mắt phản chiếu ánh lửa màu cam lập lòe. Ánh sáng lúc sáng lúc tối hắt lên gương mặt y càng khiến ngũ quan trở nên tinh xảo, mỹ lệ như tác phẩm hài lòng nhất của Chúa sáng thế.

“Đúng vậy đó, đội trưởng Cố.” Khương Tuế nhẹ giọng hỏi:
“Có ý nghĩa gì….anh biết không?”

Cố Yên sầm mặt, vớt mì ra khỏi nồi, đổ nước rồi bắt đầu chiên thịt, vừa làm vừa gắt:
“Chẳng lẽ đội trưởng của cô có học thức lắm chắc?!”

Bạch Đào:
“… Nói vậy cũng đúng.”

Đêm xuống.

Tiếng côn trùng xung quanh kêu to khắp nơi. Thỉnh thoảng có cánh chim mỏi mệt sà xuống. Những lúc như thế này, bình thường mọi người trong đội còn nói cười vài câu, nhưng hôm nay bởi chuyện của Thường Trí, bầu không khí nặng nề lạ thường.

Luật sư cứ nhìn chằm chằm Thường Trí bất tỉnh, cố tìm xem có dấu hiệu biến dị nào không. Ninh Vấn Du gọi hắn lại ăn cơm cũng không chịu, đành để mặc.

Còn Khương Tuế, vốn dĩ chẳng để tâm đến chuyện sống chết của Thường Trí, ăn xong, rửa mặt, đánh răng rồi leo lên ghế sau xe ngủ ngon lành, không bận lòng chút nào.

Cố Yên lại cứ nghĩ đến bốn chữ kia.

“Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.”

Nếu một ngày nào đó…Hắn cũng không còn giá trị lợi dụng nữa…

Liệu hắn có rơi vào kết cục như Thường Trí không?

Cố Yên vô thức cảm tự tát mình một cái. Lúc này điều hắn nên làm là rời xa Khương Tuế hoàn toàn, không nói thêm bất kỳ câu nào, đưa người về căn cứ, rồi mọi chuyện sau đó đều không còn liên quan gì đến hắn nữa.

Nhưng…

Cố Yên mở cửa xe ra, liền nhìn thấy Khương Tuế co ro thành một cục nhỏ.

Y dường như lúc nào cũng thiếu cảm giác an toàn, ngay cả khi ngủ cũng phải ôm chặt lấy bản thân. Rõ ràng, chỉ cần y nguyện ý, sẽ có rất nhiều người sẵn sàng nguyện ý bảo vệ y.

Cố Yên đưa tay ra, muốn chạm vào gương mặt mềm mại ấy, nhưng cuối cùng lại chỉ kéo tấm chăn lên, quấn cho y kín mít, rồi lặng lẽ rời khỏi thùng xe.

Biến cố xảy ra lúc ba giờ sáng. Trừ người gác đêm là Lạc Tư Hằng và luật sư vì bận nhìn chằm chằm Thường Trí, nên không chịu ngủ, những người còn lại đều đang chìm trong giấc ngủ. Lạc Tư Hằng lúc đó đang nhàm chán đến mức tự chơi cờ một mình, thì bỗng nghe thấy tiếng động rất nhỏ. Ban đầu hắn còn tưởng là chim thú chạy nhảy, nhưng âm thanh càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần…

Lạc Tư Hằng lập tức siết chặt khẩu súng, đứng bật dậy, cảnh giác nhìn xung quanh. Và rồi hắn nhìn thấy cảnh tượng khiến da đầu tê rần —

Vô số xác sống nhỏ dãi, từ bốn phương tám hướng, ùn ùn kéo đến!

“Đệt!!!” Lạc Tư Hằng gào lên, lao đến ấn còi báo động. Âm thanh the thé vang vọng khắp nơi, mọi người lập tức tỉnh dậy. Lạc Tư Hằng chửi om sòm: “Cmn cái chỗ quỷ quái gì mà lại xuất hiện hiện tượng xác sống tụ hội kiểu này vậy?! Đừng nói với tôi nơi này hôm qua tụ tập xác sống thành… đàn kiến đấy nhé!!”

Bạch Đào còn ngái ngủ đã la ó: “A a a a a anh Tiểu Lạc đừng nói nữa! Nếu tụi nó tụ thành đàn kiến thật thì chẳng phải chúng ta sẽ thành đồ ăn trên bàn của chúng nó sao!?”

Ninh Vấn Du lẩm bẩm: “Lần cuối cùng tôi thấy cảnh tượng kinh khủng thế này… là lúc bỏ trốn khỏi quê nhà…”

“… Mẹ nó, bớt cảm khái đi.” Cố Yên vừa leo lên nóc xe vừa quát, “Nhiều như vậy, từng con một đánh chết thì đến sáng cũng không xong. Đại Bạch, tìm mấy chỗ bố trí thuốc nổ, cho nổ tung bọn nó thành từng mảnh!”

Bạch Thầm Lâm lập tức chạy đi. Những người còn lại thì dốc sức giết xác sống đang áp sát. Cho đến khi nhận được tín hiệu của Bạch Thầm Lâm, Cố Yên mới dứt khoát rút dao, đâm mạnh vào bả vai mình. Mùi máu tươi lan ra, xác sống lập tức càng điên cuồng. Lạc Tư Hằng hét ầm lên: “Không hổ là đại ca của tôi! Đàn ông chân chính là phải mặt không đổi sắc tự đâm mình hai nhát! Đại ca, nhiều xác sống thế này, nếu anh có định chết thì tiền an ủi có thể cho được không?!”

Cố Yên đè vai hắn xuống, không chớp mắt đâm hắn một dao: “Lắm lời. Cậu cũng phải có phần.”

Lạc Tư Hằng hét như heo bị chọc tiết. Bạch Đào vội la lên: “Hai người chạy mau! Vinh quang để tôi nhận...”

Cố Yên gõ mạnh lên đầu cô, cười lạnh: “Nghĩ đẹp nhỉ. Nếu tôi chết rồi thì tiền an ủi…” Nói tới đây, hắn dừng lại, liếc về phía Khương Tuế trong xe đang yên lặng không nhúc nhích, môi khẽ mím lại. “Tôi không chết được. Không ai được nhận cả. Tôi hô một hai ba, Tiểu Lạc, cùng chạy.”

Lạc Tư Hằng gào: “A a a a đại ca kiềm chế chút đi! Lần trước anh giết sạch cả đám, làm tôi bị điện giật suýt cháy sạch năng lượng!”

Cố Yên: “Miễn phí mà còn đòi chọn? Một — hai — ba!!”

Vừa dứt lời, cả hai phóng đi như tên rời cung. Xác sống bị mùi máu dẫn dụ, điên cuồng lao theo. Bạch Đào và Ninh Vấn Du theo sát phía sau yểm trợ, đề phòng sự cố.

Luật sư thì sớm đã bị cảnh tượng này dọa cho choáng váng, theo bản năng kích hoạt dị năng của mình.

Dị năng phòng ngự cấp C — Khiêng chắn.

Một lớp khiêng chắn vô hình bao quanh thân thể hắn, đủ chống lại công kích của xác sống, nhưng hoàn toàn vô hiệu với súng đạn. Phạm vi sử dụng rất nhỏ, chỉ có thể bảo vệ bản thân, và nhờ dị năng này hắn mới sống sót qua những đợt xác sống bao vây trước đó.

Có dị năng bảo hộ, luật sư thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp thở xong, hắn liền nhìn thấy Thường Trí vốn vẫn đang hôn mê, bốn chi co giật dữ dội, như có thứ gì chui vào đang điều khiển cơ thể hắn, khiến thân thể vặn vẹo đến mức quái dị. Luật sư suýt nữa hét đến đứt hơi, giọng the thé: “Hắn… biến dị rồi… Hắn thật sự biến dị!!”

Hắn còn nào dám ở lại nữa, xoay người bỏ chạy thục mạng về phía Ninh Vấn Du và mọi người, hoàn toàn không nhận ra cửa xe việt dã lúc này rốt cuộc cũng mở ra.

Khương Tuế quấn chăn bước xuống xe. Bên trong y chỉ mặc một chiếc áo thun rất mỏng, cổ áo rộng để lộ xương quai xanh trắng nõn. Gió đêm thổi qua khiến dáng người y càng thêm mảnh khảnh, yếu ớt, như chỉ một cơn gió mạnh hơn là có thể cuốn trôi đi mất.

Thân thể Thường Trí đã vặn vẹo đến mức người bình thường không thể nào làm được. Hình dáng hắn lúc này giống như một con rối bị treo lên bằng sợi xích vô hình, bị giật dây đến mất kiểm soát.

Hắn từ từ ngẩng đầu, để lộ đôi mắt trắng đục vô hồn. Gân xanh trên cổ căng lên liên hồi, má xuất hiện từng mảng đốm trên tử thi, hắn giãy giụa vươn tay muốn chạm đến Khương Tuế:
“…Tuế… Tuế…”

Khương Tuế đứng ngoài tầm với. Thường Trí cuồng loạn, không màng đau đớn, cố giãy đứt dây trói. Dây nilon ma sát rách cả da thịt hắn, máu chảy đầm đìa.

“Anh sao vô dụng như vậy.” Khương Tuế nhìn hắn từ trên cao.
“Chỉ đi tiêu hủy chút tài liệu thôi cũng có thể bị xác sống tóm được.”

“Đúng… Tôi xin lỗi…” Thường Trí run rẩy đáp, giọng khàn đặc.

Khương Tuế chậm rãi ngồi xuống, đưa tay chạm lên mặt hắn. Có lẽ đây là khoảnh khắc dịu dàng nhất mà Khương Tuế dành cho hắn từ lúc quen biết đến nay.

“Không cần xin lỗi.” Khương Tuế nói, “Đối với tôi, anh đã sớm không còn giá trị lợi dụng.”

Thường Trí nắm lấy tay y, răng nanh vô thức lộ ra, nhưng hắn vẫn cố nén bản năng xác sống, không dám làm tổn thương Khương Tuế. Hắn thống khổ nói:
“Tuế Tuế… đi… đi mau…”

“Tôi cứu anh, không phải vì xem trọng anh.” Khương Tuế nâng cằm hắn, ép hắn nhìn thẳng vào mình. “Trên đời này, có những kẻ còn đáng sợ hơn quái vật. Nhưng cũng có những quái vật… lại dịu dàng hơn cả con người.”

Y tháo dải băng trên cánh tay, để lộ vết thương đã liền miệng. Vô cảm mà dùng tay xé nó ra lần nữa. Máu lập tức trào ra đỏ tươi. Tròng mắt Thường Trí co giật dữ dội, đầu ngón tay cào sâu xuống đất. Khương Tuế hờ hững nói:

“Uống đi.”

Được cho phép, Thường Trí gần như phát điên, lao tới. Hắn nắm lấy cánh tay Khương Tuế nhưng chỉ dám dè dặt l**m hai ngụm, rồi nuốt lấy từng giọt máu tươi, như kẻ sắp chết khát giữa sa mạc đột nhiên gặp được cam lộ do thần linh ban xuống.

Nhưng thần linh… chưa bao giờ nhân từ.

Ngay sau đó, Khương Tuế rút tay lại, quấn băng chặt lại, rồi kéo tấm chăn lên. Y cụp mắt nhìn Thường Trí vẫn quỳ trên mặt đất:
“Đêm nay anh chưa từng nhìn thấy tôi.”

Ầm, tiếng nổ lớn vang lên. Là Cố Yên và những người khác kích hoạt thuốc nổ. Ánh lửa bùng sáng soi rực cả vùng hoang vu, phản chiếu lên cỏ dại lay động. Khương Tuế khẽ nheo mắt, từ ánh lửa đó y nhìn thấy thành phố im lìm ở phía xa.

Những tòa nhà cao thấp chen chúc tạo nên da thịt và xương cốt của thành phố, những con đường là mạch máu, trung tâm chính là trái tim, còn con người qua lại như những giọt máu len lỏi trong cơ thể khổng lồ ấy.

Một con quái vật khổng lồ… đã giam cầm Khương Tuế suốt mười chín năm.

Và giờ đây, con quái vật ấy… cuối cùng cũng bị phản phệ.
.....

Sáng hôm sau, Khương Tuế tỉnh dậy muộn hơn mọi khi.

Nếu không phải vì vẫn còn hơi thở, hẳn ai cũng nghĩ y chỉ là một thi thể vừa được dựng dậy. Khi y hơi cử động, gượng chống người ngồi dậy, lập tức có người lên tiếng:

“Tỉnh rồi?”

Khương Tuế quay đầu, thấy Cố Yên đang ngồi cạnh, sắc mặt căng cứng:
“Em bị sao vậy? Nhịp tim, hơi thở đều mong manh đến mức đáng sợ.”

“Có lẽ bị dọa.” Khương Tuế chậm rãi đáp. “Tối qua, tôi nhìn thấy cơn sóng xác sống”

Cố Yên đặt tay lên ngực y, cảm nhận được nhịp đập đều đặn, cuối cùng mới thở phào:
“Con mẹ nó, em suýt nữa hù chết tôi rồi.”

“Không thể nào… tuyệt đối không thể nào…Tôi rõ ràng tận mắt nhìn thấy Thường Trí biến thành xác sống...” Giọng run rẩy của luật sư vang lên. Mặt mày hắn tiều tụy, đôi mắt lõm sâu như người bị vắt kiệt sức, quay sang nhìn Khương Tuế:
“Khương Tuế, cậu cũng thấy đúng không? Hắn rõ ràng đã biến dị…”

Trong ánh mắt hy vọng ấy, Khương Tuế trả lời:

“Tôi ngất đi vì sợ. Không thấy gì cả.”

“Không thể nào!! Rõ ràng cậu thấy! Cậu che chở Thường Trí chính là vì...”

“Đủ rồi!!” Cố Yên quát lớn. “Còn làm loạn tôi tống xuống xe!”

Luật sư lập tức im bặt, mặt tái mét.

Ninh Vấn Du vừa lái xe vừa giải thích:
“Sáng nay kiểm tra rồi, Thường Trí hoàn toàn bình thường, không bị nhiễm. Nhưng luật sư cứ khăng khăng nói tận mắt thấy hắn biến dị… Có lẽ bị hoảng sợ quá mức sinh ra ảo giác. Về căn cứ rồi nhờ bác sĩ tâm lý xem thử.”

Bạch Đào cũng nói:
“Đúng vậy, rõ ràng Thường Trí chẳng có gì cả.”

Khương Tuế chỉ ừ một tiếng, không tỏ vẻ hứng thú. Cố Yên đột nhiên đưa cho y một hộp đồ hộp:
“Ăn đi.”

Gần đây Khương Tuế ngày càng chán ăn, chẳng có gì muốn ăn. Nhưng khi cúi mắt nhìn, y thấy đó là một hộp dâu tây đóng hộp.

Những quả dâu căng mọng, đỏ sậm, ngâm trong lớp nước đường trong suốt, nhìn đã thấy ngon miệng.

Không ai có thể từ chối dâu tây đóng hộp. Nếu có, chắc chắn người đó chưa từng sống qua thời kỳ tận thế này.

“Lấy ở đâu vậy?” Khương Tuế khẽ hỏi.

Dĩ nhiên Cố Yên sẽ không nói thật rằng đêm qua, sau khi chém giết xong xác sống, hắn lại lái xe vòng khắp D thành suốt hai giờ đồng hồ chỉ để tìm cho bằng được. Hắn chỉ bình thản đáp:

“Hôm qua tình cờ thấy. Nhớ Tiểu Đào thích ăn nên tiện tay mang theo.”

Bạch Đào:
“Đại ca, vậy sao không cho tôi..”

Cố Yên nói luôn:
“Cô bị sâu răng. Ăn không được.”

“….” Bạch Đào sờ mũi, lí nhí: “Đúng rồi, tôi sâu răng… ăn không được…”

Nắp hộp vừa mở ra, Khương Tuế dùng nĩa gắp một quả dâu tây bỏ vào miệng. Ngọt đến tê cả đầu lưỡi nhưng đó chính là vị mà y thích.

Cố Yên thấy y như con hamster nhỏ nhét dâu tây vào má, hắn không nhịn được đưa tay chọc chọc.
Khương Tuế: “…… Làm gì vậy?”

“Không có gì.” Cố Yên nghiêm túc ngồi lại chỗ:
“Căn cứ ở đây không xa. Đường đi cũng được dọn sạch rồi, gần như không còn xác sống. Chúng ta sẽ đi rất nhanh.”

“Muộn nhất tối nay chúng ta đến nơi.”

Động tác của Khương Tuế khựng lại, rồi y nhẹ nhàng cắn quả dâu đang ngậm trong miệng.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận