Trước khi sự cố xảy ra, Ôn Chước ở đối diện mau lẹ duỗi tay ra, vững vàng đỡ được đáy cốc, đặt bên môi Vệ Lăng.
Vệ Lăng vội vàng giơ tay lên đón lấy cốc trà, anh nhìn cà vạt của Ôn Chước, rồi lại nhìn của mình.
Màu đen thuần này, tơ kim loại nhạt màu điểm xuyết này, phong cách thắt nút này... giống y như đúc.
Vệ Lăng nghi ngờ rằng lúc Ôn Chước chọn comple, có phải là hắn cũng thuận tiện chọn luôn một bộ cho anh không.
"Anh... anh là quan chấp hành ư?" Bà chủ mới nãy còn đang mải mê với vẻ đẹp của Ôn Chước, nhưng lúc này nét mặt lại trở nên nghiêm túc hơn.
Dáng người của Ôn Chước nhìn thế nào cũng không phải người bình thường.
"Phải."
"Xin lỗi... tôi chỉ thuận miệng nói đùa thôi, không có ý xúc phạm."
Vệ Lăng có thể cảm nhận được thái độ của bà chủ đối với Ôn Chước là sự tôn trọng thật lòng pha trộn với vẻ sợ hãi rõ rệt.
Tôn trọng là bởi nếu không có chủng lai thì nhân loại đã bị Noah hạ gục rồi.
Sợ hãi... có lẽ là do trong cơ thể của mọi quan chấp hành đều có sinh vật ngoài hành tinh Angela...
"Không sao." Ôn Chước đưa thực đơn cho Vệ Lăng, "Cậu gọi đồ mình thích đi."
"À, tớ..." Vệ Lăng cúi đầu xuống đọc, mấy món gia đình này đều khiến anh ch** n**c miếng, thế nhưng nhìn tới nhìn lui, món anh muốn ăn nhất vẫn là combo tình nhân.
Anh cứ cảm thấy mình và Ôn Chước ăn combo tình nhân thì kì quặc quá, anh thì không để ý, dẫu sao thì anh đã từng chia suất "tình nhân lãng mạn Thất Tịch" với bạn chơi bóng rổ vì ưu đãi 50 tệ ngày Thất Tịch, lúc ấy anh còn đăng bài lên mạng, tối hôm đó đi chơi game về, Ôn Chước đã khoá trái cửa phòng kí túc.
Mặc dù việc khoá trái cửa và việc anh cùng bạn ăn combo tình nhân, à không đúng, là combo khuyến mại chứ, chẳng liên quan gì đến nhau.
Vệ Lăng gọi hết các món trong combo tình nhân, gọi thêm hai món nữa, thế chắc là không rõ ràng nữa nhỉ? Hơn nữa Ôn Chước chắc cũng chẳng đọc kĩ xem combo tình nhân có những gì.
"Nếu đã vậy, thì gọi combo tình nhân với hai món này nữa." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng lại ho khù khụ, suýt thì làm đổ cốc.
Không thể không nói rằng combo tình nhân đúng là rất ngon.
Sườn sốt mật ong, vừa ngọt vừa mặn.
Thịt bò xào tiêu đen, vừa thơm vừa cay vừa dễ ăn kèm.
Vệ Lăng gắp sườn một cách rất nghiêm túc, sau đó sườn rơi xuống một cách rất ngang bướng.
Anh lại gắp lên rất nghiêm túc, sườn lại rất cố chấp mà rơi xuống.
Anh nghiến răng, sau N lần thử thất bại, Vệ Lăng rút ra một kết luận: "Đôi đũa này trơn quá, dùng khó."
Ôn Chước ngồi đối diện dễ dàng gắp miếng xương sườn đã rơi xuống N lần lên, đúng là như vả mặt Vệ Lăng.
Nhưng hắn lại giơ đũa ra trước mặt Vệ Lăng, nói một tiếng: "A."
"A gì cơ?"
Khoảnh khắc hé miệng ra, sườn bị nhét vào miệng Vệ Lăng.
Anh ngớ người, trong miệng là hương thơm của sườn, trước mặt là Ôn Chước cụp mắt, hắn và một miếng cơm vào miệng, rất đỗi thong dong.
Miếng sườn xoay một vòng trong miệng Vệ Lăng, chỉ còn lại mỗi xương thì bị nhả ra ngoài.
Sau đó anh lại há miệng: "A~"
Ôn Chước không để ý đến anh.
Vệ Lăng thở dài, "Quả nhiên là không thể."
Ôn Chước làm sao có thể đút cho anh ăn được.
"Cậu muốn ăn gì?"
"Thịt viên kho tàu, tớ không gắp được."
Ôn Chước gắp thịt viên lên, đưa tới bên môi Vệ Lăng, anh há miệng ngậm miếng thịt một cách cực kì hài lòng, lúc anh cắn miếng thịt, đũa của Ôn Chước hình như run lên một cái.
Không phải là buồn nôn vì anh đấy chứ?
Vệ Lăng ăn thịt viên, giả vờ không chú ý.
"Cậu không đăng bài lên mạng à?" Ôn Chước hỏi.
Vệ Lăng suýt thì phụt cả cơm ra ngoài.
"Cái gì cơ?"
"Không phải cậu rất thích đăng trạng thái sao?"
Bà chủ mang máy tính bảng ra, Ôn Chước ấn vân tay một cái là thanh toán xong.
"Phải phải phải, đăng trạng thái đi! Quan chấp hành đều là các tấm bảng hiệu sống có vẻ bề ngoài siêu việt! Làm ơn đó!"
Có lẽ là bởi Ôn Chước rõ ràng rất lãnh đạm, bà chủ quay sang nhờ Vệ Lăng.
"Không... ờm... ăn xong cơm rồi... đăng trạng thái có ý nghĩa gì đâu..."
Hơn nữa đã tám năm rồi! Đừng bảo rằng tớ vẫn còn thứ gọi là danh sách bạn bè!
"Tôi có thể miễn phí thêm món tráng miệng cho các cậu!"
Bà chủ đi giày cao gót, lộc cà lộc cộc chạy như bay, mang hai suất pudding về.
Trên pudding màu vàng nhạt là một bông hoa anh đào be bé.
Bây giờ Vệ Lăng tràn đầy cảm giác ăn cơm tình nhân...
"Tiểu Tửu, chúng ta..."
Vệ Lăng định nói, chúng ta thế này không được hay lắm, nên đi mau thôi.
Ai dè Ôn Chước lại mở giao diện ba chiều trong điện thoại của mình ra, gạt khẽ ngón tay một cái, giao diện liền bay tới trước mặt bà chủ.
"Được được được! Tôi chụp ảnh cho các cậu!"
Bà chủ liền nhìn thấy Ôn Chước ở đối diện dùng thìa múc một miếng pudding, đưa đến bên môi Vệ Lăng.
Vệ Lăng giật mình nhìn Ôn Chước, trong mắt anh toàn là: Cậu điên à! Cậu đút tớ làm gì!
"Ăn đi." Lông mày của Ôn Chước hơi nhướn lên, dường như Vệ Lăng không phối hợp làm hắn cực kì bất mãn.
Vệ Lăng hé miệng, pudding liền chui vào miệng anh.
"Cười đi." Ôn Chước lại nói.
Vệ Lăng muốn khóc, tớ không cười nổi...
Bà chủ không biết đã chụp bao nhiêu tấm, Vệ Lăng muốn xoá sạch chúng, nhưng chúng nằm hết trong điện thoại của Ôn Chước...
"Đăng đi."
Ôn Chước gửi một tấm đến đồng hồ thông minh của Vệ Lăng.
Anh đăng lên, tường nhà anh vẫn còn dừng ở mười tám năm trước.
Bài đăng cuối cùng là ảnh tự chụp của anh, anh chỉ vào bóng lưng của Ôn Chước, lời tựa là: Tớ và Tiểu Tửu phải lên trời đây.
Giao diện tường đã thay đổi rồi, đã ra mắt chức năng ba chiều.
Anh liếc nhìn Ôn Chước ngồi đối diện, tám năm rồi, vốn tưởng rằng cảnh còn người mất, may mà vẫn còn có cậu.
Vệ Lăng đăng bức ảnh 3D đó lên, viết một câu: Tớ và Tiểu Tửu quay lại rồi!
Tấm ảnh này vừa được đăng lên, danh sách bạn bè lập tức nổ tung.
Hạ Ninh: Trời ơi! Đây là Tiểu Lăng sao! Có phải là bị mất nick không? Em đang ở đâu?
Mã Tiểu Hoan: Anh em của tôi ơi! Cậu đội mồ sống lại à!
Hoa Rum Sẽ Nở: Anh Lăng! Là anh sao anh Lăng ơi! Anh còn sống ư anh Lăng! Anh về rồi mà sao không lên thời sự vậy!
Khoảnh khắc ấy, Vệ Lăng thật sự có cảm giác quay về trần gian.
Các bạn học cũ đã rải rác khắp nơi, đàn chị Hạ Ninh được cử đến thành phố khác.
Vệ Lăng nhắn tin riêng cho Hạ Ninh, cô gửi một bản danh bạ cho anh, trên đó chính là các bạn học còn sống.
Người không có... tức là không còn nữa.
Mũi Vệ Lăng cay cay, anh lại nhìn Ôn Chước, chợt hiểu ra ý nghĩa việc hắn bảo mình đăng trạng thái.
Để cho những người quan tâm đến anh biết rằng, anh vẫn còn sống.
"Có thể cho những người khác biết là tớ vẫn còn sống được không?" Vệ Lăng hỏi Ôn Chước.
Anh lo sẽ gây phiền phức cho hắn.
"Noah đã biết cậu vẫn còn sống rồi, hơn nữa còn ở thành phố Lightyear, ở ngay bên cạnh tôi. Vậy thì những người khác biết hay không biết chẳng có ảnh hưởng gì đến tôi hết."
"Cảm ơn cậu."
Họ đã quay về biệt thự, Vệ Lăng ăn no xong bắt đầu rảnh rỗi, làm tổ luôn trên sofa.
Giao diện ba chiều của đồng hồ còn có thông báo mới nhảy ra không ngừng.
"Vệ Lăng, về phòng cậu mà ngủ."
"Ừm..."
Miệng thì đồng ý, nhưng chẳng buồn trở mình lấy một cái, rõ là đáp cho có.
Ôn Chước cúi người xuống, lại định bế anh lên, Vệ Lăng đột ngột lên tiếng: "Ôn Chước."
Hắn khẽ run lên.
"Cậu trở thành chủng lai như thế nào vậy?"
Giọng nói của Vệ Lăng rất điềm đạm, trong vẻ điềm đạm pha lẫn một chút áp lực.
"Tại sao lại hỏi câu này?"
Ôn Chước ngồi xuống bàn cafe đối diện sofa, nhìn Vệ Lăng đang nằm nghiêng.
"Bởi trước đây cậu từng bảo tớ là Angela và Noah cố tình dùng bản sao để lây nhiễm vắc xin cảm cúm, sau khi con người tiêm những vắc xin này mới bị kí sinh. Vậy còn cậu thì sao? Cậu từ căn cứ mặt trăng sống sót trở về, cậu cũng đã tiêm vắc xin, nên mới bị lây nhiễm ư?"
Ôn Chước yên lặng ngồi ở đó không trả lời.
"Còn nữa, con người không có cách nào đối phó được với Noah, nhưng lại nghiên cứu được kháng thể ức chế Angela, thời gian ngắn ngủi như vậy, căn bản không có đủ thời gian giải mã gen của Angela, nhưng con người lại có được kháng thể? Điều này chứng tỏ rằng, người đầu tiên mà Angela kí sinh hoàn toàn... có khả năng chống cự lại nó. Người đó là ai?"
Ôn Chước vẫn không trả lời.
"Vì đây là bí mật của trung tâm kiểm soát, hay là cậu không muốn cho tớ biết câu trả lời?"
"Tôi đúng là không phải bị Angela kí sinh vì vắc xin cúm. Còn về nguồn gốc của kháng thể cho Angela, đó là bí mật hàng đầu."
"Được thôi." Vệ Lăng đã biết trước Ôn Chước sẽ không nói cho anh biết câu trả lời.
Nhưng vậy thì đã sao? Dù sao thì anh dựa vào năng lực của bản thân cũng sẽ biết được thôi.
"Vậy thì tại sao hôm nay tớ lại có thể nhìn thấy rõ hành động của cậu? Rõ ràng Liên Vũ cũng không nhìn rõ."
Vệ Lăng mở to mắt, nhìn thẳng vào đáy mắt của Ôn Chước.
Đó là ánh mắt tràn ngập sức mạnh.
"Tớ có bị Angela kí sinh hay không?" Vệ Lăng lại truy hỏi.
"Không."
"Vậy thì cậu giải thích chuyện hôm nay tớ nhìn rõ mọi thứ kiểu gì?"
"Bất cứ sinh vật nào chỉ cần còn sống thì đều sẽ tiến hoá không ngừng." Tay Ôn Chước phủ lên trán Vệ Lăng.
Việc này quả thật là... khó mà tin nổi.
"Nếu thứ xảy ra với tớ gọi là "tiến hoá", vậy những người khác cũng thế sao?"
"Chỉ cần cậu kiên nhẫn, đương nhiên sẽ biết được đáp án."
Thế nhưng rõ ràng là cậu biết đáp án, mà lại không chịu nói cho tớ biết.
Ôn Chước càng như vậy, Vệ Lăng càng không thể trách móc hắn được.
Rõ ràng mình biết đáp án mới có thể đề phòng Noah đầy đủ được, nhưng Ôn Chước chọn không nói cho anh biết, chắc chắn là vì câu trả lời còn làm mình tổn thương nhiều hơn.
Ôn Chước nhìn Vệ Lăng đang trầm tư, hắn đang định đứng dậy thì anh lại giơ tay ra túm được ngón tay của hắn.
"Sao thế?" Ôn Chước hỏi.
"Cậu biết tớ không vui sao?"
"Ừ. Cậu trách tôi rõ ràng biết đáp án, nhưng lại không nói cho cậu."
"Vậy nên cậu chọn để tớ bực dọc một mình?"
Đợi đã, cuộc đối thoại này hơi kì quái, như thể Vệ Lăng anh là cô bạn gái cáu kỉnh cần người dỗ dành vậy, đáng tiếc là bạn trai thẳng như ruột ngựa không hiểu tình cảm gì cả.
"Tôi không biết làm gì để khiến cậu vui."
Câu trả lời này rất chi là "Ôn Chước".
"Vậy cậu để tớ xác nhận một thứ của cậu có phải là giả hay không." Vệ Lăng vùng vẫy mãi, cuối cùng cũng ngồi dậy được, anh nở nụ cười xấu xa.
Anh biết nếu mình tức giận với Ôn Chước, chỉ cần hắn xoay người đi, thì rất có thể họ sẽ rơi vào cảnh chiến tranh lạnh.
Chẳng ai trong họ muốn dùng sự im lặng để làm tổn thương đối phương, Vệ Lăng quyết định dời sự chú ý đối với câu hỏi này, mặc dù hình như cách anh dời sự chú ý rất là thất bại.
Câu trả lời mà anh muốn rất quan trọng, nhưng anh biết, Ôn Chước đối với anh mà nói còn quan trọng hơn nhiều.
"Cái gì?"
Trong giọng nói của Ôn Chước có một chút căng thẳng.
"Cậu đoán xem." Ánh mắt không mang ý tốt của Vệ Lăng lướt từ cổ họng Ôn Chước xuống, cuối cùng dừng lại ở một chỗ nào đó.
Đáy lòng anh thầm ước đoán... ái chà, hình như khác biệt giữa mình và Ôn Chước hơi bị lớn!
Lòng tự trọng bị tổn thương khiến Vệ Lăng ngẩng đầu lên ngay tắp lự, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, anh run lên một cách vô cớ.
Vệ Lăng cảm thấy dường như mình bị trói lại, ngay cả hít thở cũng không thể bình thường nổi, dường như từng tấc da thịt xương cốt của mình đều bị đối phương cướp đi mất.
"Chỗ này á?" Ôn Chước nắm ngón tay của Vệ Lăng, phủ lên cổ họng mình, "Vừa nãy cậu nhìn chỗ này rất lâu."
Lúc Ôn Chước nói, cổ họng của hắn cũng nhấp nhô lên xuống theo, thậm chí còn kèm theo sự rung động của dây thanh, tính cướp đoạt thuộc về nam giới theo sự rung động đó lan toả đến tận đầu ngón tay của Vệ Lăng, anh vô thức rụt tay về, nhưng sự giãy giụa của anh trước mặt hắn chẳng hề đáng kể là bao.
"Hay là chỗ này?" Ôn Chước giữ ngón tay của Vệ Lăng, đặt lên chỗ tim hắn đang đập.
Thần kinh cảm giác của anh, bất kể là thính giác, xúc giác hay thị giác đều như bị chất xúc tác k*ch th*ch vậy, thoáng chốc tăng vọt, tất thảy mọi chi tiết mà anh từng không để ý hoặc nhìn lướt qua đều điên cuồng ùa vào đầu óc anh.
Từng nhịp tim đập của Ôn Chước đều tràn đầy sức lực, máu được bơm ra từ đó chảy về mỗi chỗ trên người hắn, ngón tay của hắn, đầu hắn... và cả cái nơi khiến Vệ Lăng ghen tị không thôi kia nữa.
Ngón tay của Vệ Lăng hơi run lên, mà máu chảy trong người Ôn Chước dường như đã bị đầu ngón tay của anh làm dao động, càng chảy mạnh hơn về cái chỗ khiến cảm giác nguy hiểm của anh muốn nổ tung.
Nhiệt độ cơ thể của Ôn Chước đang tăng cao, dù cách bao lớp Âu phục và sơ mi trói buộc, dường như Vệ Lăng có thể cảm ứng được mọi tế bào của anh đang khát vọng cái gì đó.
"Vệ Lăng, sao cậu không nói gì nữa?"
Ôn Chước lại áp sát anh hơn nữa, trong hơi thở của hắn có một sự kiềm chế, nhưng Vệ Lăng lại nhạy bén cảm nhận được khi thứ kiềm chế đó mất kiểm soát... hắn sẽ phá huỷ mình.
Không khí nhè nhẹ run rẩy theo giọng nói của Ôn Chước, phạm vi của hắn cũng được mở rộng theo đó, Vệ Lăng bị nhốt chặt trong đó.
"Hay là chỗ này?"
Ôn Chước cầm tay Vệ Lăng, rời khỏi lồng ngực của hắn.
Vệ Lăng đột nhiên có linh cảm, nếu còn tiếp tục xuống nữa thì sẽ đến vùng cấm.
"Lông mi! Tớ muốn sờ lông mi của cậu thôi!"
Trong nháy mắt, cái thế giới tinh xảo khiến thần kinh con người suy yếu đó đột nhiên khuếch tán ra tứ phía, Vệ Lăng bắt đầu th* d*c.
Anh lại rơi vào trạng thái này rồi... Chỉ có điều lần này không chỉ là thị giác, dường như mọi giác quan đều trở nên... nhạy bén hơn.
"Tại sao lại là lông mi?"
"Ờm... Trước đây lông mi của cậu không dài như bây giờ... Lúc chúng ta còn đi học, con gái toàn thích nam sinh có lông mi dài... nhìn khá dịu dàng nho nhã... ha ha... Tớ vốn định nói đùa cậu thôi, có phải cậu gắn lông mi giả không..."
Vệ Lăng cảm thấy lần này mình chuyển đề tài hình như rất chi là thất bại, hơn nữa còn rất nguy hiểm.
Ôn Chước vẫn không nói gì, Vệ Lăng không dám nhìn hắn, anh cứ cảm thấy đối phương sẽ để lộ vẻ mặt "tôi thầm khen ngợi màn biểu diễn của cậu".
"Nghe nói vẻ ngoài của chủng lai đều sẽ trở nên khá là... hấp dẫn, là do khát vọng muốn sinh sôi của Angela trong người các cậu... Vậy nên từ việc này, đợi đến khi Noah bị tiêu diệt hoàn toàn, các cậu liền có thể đi làm minh tinh hết, quyến rũ cả nhân loại!"
Sau khi nói xong, Vệ Lăng còn không quên gượng gạo cười hai tiếng "khị khị".
Ôn Chước cúi đầu xuống, nâng ngón tay của Vệ Lăng lên cọ qua lông mi của mình.
Mềm mại như trong dự đoán, lại nằm ngoài dự đoán... tựa như lướt qua mọi khe hở khó có thể nhận ra trong lòng Vệ Lăng.
Sau đó, Ôn Chước ngước mắt lên, hắn ngồi thẳng lưng dậy.
"Vệ Lăng, giờ tôi sẽ chính thức phổ cập khoa học cho cậu, về chuyện Angela biến đổi vẻ ngoài của vật chủ để thích ứng với nhu cầu sinh sôi."
"Ha... Không phải là cậu định đọc luận văn cho tớ nghe đấy chứ? Tớ... tớ khó khăn lắm mới thi xong tiến sĩ, không muốn học tiếp đâu!"
"Vậy thì lấy bản thân tôi ra làm ví dụ vậy. Chắc hẳn cậu biết tư tưởng của chủng lai vẫn nằm trong sự khống chế của vật chủ chứ?"
"Đương nhiên rồi."
"Thế có nghĩa là, gu chọn đối tượng của chủng lai thuộc về vật chủ, chứ không phải Angela. Nhưng Angela khát vọng sinh sôi nảy nở, để đạt được mục đích này, Angela sẽ điều chỉnh vẻ ngoài của vật chủ để hấp dẫn đối phương."
"Hình như tớ hiểu rồi, nhưng tớ lại nghi ngờ có phải mình đã nghe nhầm không? Theo cách nói của cậu, sức hấp dẫn ở vẻ ngoài của chủng lai không phải là nhằm vào tất cả mọi người, mà là nhằm vào đối tượng đặc biệt?"
"Phải. Nếu như tôi ưng cậu, Angela trong người tôi sẽ khiến tôi ngày càng giống sở thích của cậu hơn, để đạt được mục đích quyến rũ cậu."
"Ha ha ha! Ha ha ha!" Vệ Lăng bỗng phá ra cười.
"Có gì buồn cười ư?"
"Giả sử, tớ đang giả sử mà! Tớ không quen lấy cậu ra làm giả thuyết, hay là dùng Liên Vũ đi! Giả sử Liên Vũ thích Trình Bào, nhưng Trình Bào lại không thích đàn ông, mà thích phụ nữ! Angela trong người Liên Vũ có thể khiến cậu ta biến thành con gái không?"
"Không."
"Vậy thế thì đáng thương quá! Trình Bào sẽ mãi mãi không thể bị quyến rũ!"
"Phần lớn người trên thế giới có thể sẽ bị vẻ ngoài tốt đẹp quyến rũ, nhưng luôn có người để ý đến thứ khác hơn."
"Dù sao thì tớ vẫn thuộc hiệp hội ưa vẻ ngoài nông cạn."
Vệ Lăng còn đang tưởng tượng câu chuyện "Liên Vũ yêu Trình Bào, Trình Bào từ chối Liên Vũ, sau đó Liên Vũ trở nên đẹp trai hơn, Trình Bào tiếp tục từ chối cậu ta".
"Cậu không phải thế." Ôn Chước đáp rất chắc chắn.
"Hô hô, sao cậu biết được?"
"Năm ba, có một em gái khoá dưới theo đuổi cậu, cậu bảo đấy là gu của cậu, đáng yêu quấn người, da trắng mặt xinh, giọng nói ngọt ngào. Các cậu cùng nhau đi du lịch, cậu đã tấn công rất lâu, lại còn chuẩn bị cả một số biện pháp an toàn."
Vệ Lăng suýt thì tự sặc nước bọt.
Sao thoạt nghe mình lại cầm thú thế nhỉ?
"Chỉ có điều hoàn toàn không dùng đến biện pháp an toàn, cậu đã đưa cô bé đó về rồi."
"Tại sao? Tên đã lên dây, theo lí thì không thể không bắn mà!"
"Bởi cô ta nói xấu tôi." Ôn Chước đáp.
"Nói xấu cậu? Vậy sao cậu lại biết?"
"Cô ta khóc lóc muốn quay lại với cậu, bởi cô ta đã thầm mến cậu rất lâu rồi. Cô ta không muốn đánh mất cậu, vậy nên mới đến xin lỗi tôi, hi vọng tôi giúp cô ta."
Câu chuyện này quả là nhảm vờ lờ, nhảm lòi tói ra ấy.
"Cô ấy đã nói gì cậu?"
Rốt cuộc là lời nói xấu ấy đạt đến trình độ nào, có thể khiến mình không thể bao dung nổi?
"Một cô bạn thân lắm tiền của cô ta muốn mua thời gian kì nghỉ hè của tôi. Hoàn cảnh gia đình tôi không được tốt lắm, lại thiếu tiền, chỉ cần tôi bằng lòng cùng người này ăn vài bữa cơm, ra ngoài chơi, đối phương sẽ không chỉ đưa tiền cho tôi, chưa biết chừng cả nhà cũng mua cho tôi luôn."
Đầu Vệ Lăng kêu ong ong, sâu trong đầu có ấn tượng mơ hồ đối với chuyện Ôn Chước kể.
Hình như lời nói của cô gái đó làm mình tức giận lạ thường... thậm chí khuôn mặt đáng yêu và mọi vẻ mặt của đối phương đều khiến anh buồn nôn.
Thế nhưng anh không cáu ra mặt, chỉ thờ ơ cười với cô gái đó.
"Cái cậu Ôn Chước đó còn xuất sắc hơn cả anh."
"Anh ta rất đẹp trai, nhưng có chỗ nào xuất sắc hơn anh đâu? Hoàn cảnh gia đình của anh tốt hơn Ôn Chước, EQ cao hơn Ôn Chước, tính tình cũng tốt hơn Ôn Chước..."
"Đó chỉ nói lên rằng trong mối quan hệ giữa người và người, anh dễ thoả hiệp hơn Ôn Chước mà thôi. Trời mà sập, anh sẽ chọn cúi đầu, để mình không phải chịu áp lực lớn. Còn Ôn Chước, sống lưng cậu ấy vẫn sẽ thẳng tắp."
"Nhưng thế thì có ích gì! Anh nghe em nói nè, em có một cô bạn thân, rất giàu có, cô ấy ưng ý Ôn Chước. Cổ muốn Ôn Chước cùng đi du lịch châu Âu với cổ, giúp xách va li với chụp ảnh vân vân. Sau khi về thì cho ảnh một số tiền, thế nào nhỉ, nhiều gấp mấy lần học bổng luôn ấy?"
Vẻ mặt của cô gái rất đắc ý, như thể cô và bạn thân đã ban ơn huệ gì lớn lắm vậy.
"Anh nghĩ chúng ta có thể không hợp nhau đâu, du lịch gì đó đành thôi vậy."
Cô gái khóc rất dữ, nhưng Vệ Lăng nhớ mình hồi đó cứng rắn như sắt đá.
"Tớ... tớ nhớ ra rồi..." Vệ Lăng vỗ đầu mình, "Chắc hẳn đúng là có chuyện như vậy."
"Vậy nên đối với cậu mà nói, không chỉ xinh đẹp là đủ. Cậu có nguyên tắc và giới hạn của riêng mình. Người không hiểu được giới hạn của cậu, nhìn có xinh đẹp hơn nữa, cậu cũng không ưa được."
Ôn Chước đã đứng dậy bỏ đi rồi, nhưng giữa những ngón tay của Vệ Lăng vẫn còn vương cảm giác khi chạm vào lông mi của hắn.
Mềm mại và tinh tế, quấy nhiễu tâm tình của anh.
Anh bắt đầu tưởng tượng hoang đường... Nếu Ôn Chước thích anh, vậy Angela sẽ biến đổi Ôn Chước như thế nào?
Mày bị thần kinh à Vệ Lăng!
.
Buổi tối, Ôn Chước dùng phòng bếp tự động hoá nấu ít đồ ăn cho Vệ Lăng như thường lệ.
"Vệ Lăng, ngày kia là khai giảng rồi." Ôn Chước thờ ơ nói.
"Ồ, vậy có phải là cậu có rất nhiều bài tập nghỉ hè chưa viết xong không? Có cần vừa khóc vừa làm bài không?" Vệ Lăng cười hì hì hỏi.
Đúng rồi, suýt thì anh quên mất, Ôn Chước nhà người ta đã là giáo sư đại học rồi!
"Ngày mai tôi phải tập trung xử lí một số luận văn nghiên cứu, có thể sẽ không có thời gian ở bên cậu."
Ở bên tớ cái gì, nói như thể tớ là con trai cậu vậy.
"Bây giờ tớ rất ổn, có thể tự đi lại, cầm vài thứ nhẹ cũng hoàn toàn không có vấn đề gì. Cậu có thể ở bên tớ ba tháng trời, còn có thể ở bên tớ cả đời sao?" Vệ Lăng gắp một miếng cà chua, run rẩy nhét vào miệng.
Không tệ không tệ, cà chua không bị rơi xuống.
Thế nhưng đũa của Ôn Chước lại khẽ run lên.
"Đợi đến khi khai giảng, tôi sẽ thường xuyên đi dạy học. Tôi đã thương lượng với hiệu trưởng rồi, để cậu đi theo tôi."
"Theo cậu... kiểu gì?" Vệ Lăng thầm nghĩ, mặc dù trên danh nghĩa mình có học vị tiến sĩ, nhưng kì thực những thứ học năm ba năm tư anh đều chẳng còn ấn tượng gì nữa.
"Lúc tôi dạy học, cậu nghe giảng. Tối thì cùng tôi về ở kí túc giảng viên."
"Gì cơ? Thế này được không, cậu đến trường dạy học, còn tớ ở đây nghỉ ngơi cho lại sức?"
Trời ơi! Không phải là khó khăn lắm mới tốt nghiệp được sao? Tại sao phải quay về trường học? Tại sao còn phải lên lớp?
Hơn nữa thầy giáo còn là Ôn Chước?
Ôn Chước nghiêm túc như vậy, có phải mỗi từ hắn nói đều phải học tập nghiêm chỉnh không?
"Chỗ này không an toàn."