Vẫn là biểu cảm giếng cổ phẳng lặng ấy.
Thậm chí đến đoạn hấp dẫn nhất, đủ cho trạch nam dùng hết nửa hộp khăn giấy, ngay cả nhịp thở của Ôn Chước cũng chưa từng thay đổi, tay bưng cốc cà phê, thi thoảng nhấp vài ngụm.
Vệ Lăng vốn tràn ngập hứng thú, chờ đợi Ôn Chước đỏ mặt tức giận, nói "rác rưởi", thậm chí đứng dậy vào nhà vệ sinh vân vân, nhưng Ôn Chước chẳng nhúc nhích tí nào.
Vệ Lăng nghi ngờ không phải hắn đang xem Ono, mà là "Khám Phá Khoa Học".
Đúng là chả thú vị tẹo nào!
Đúng lúc này, một âm thanh vang lên trong đầu anh.
"Em muốn xem thứ thú vị thật sự ư?"
Ngập tràn vẻ mê hoặc, tựa như có thứ gì dính vào thần kinh của Vệ Lăng.
Anh vô thức ngoảnh mặt, nhìn thấy Angela trong khoang ấp toàn thân phát sáng ánh huỳnh quang.
Vệ Lăng thầm giật nảy mình, ngoái đầu lại đang định bảo Ôn Chước là Angela không bình thường, nhưng ánh mắt anh lại đụng phải mắt hắn.
Ôn Chước mới nãy còn bưng cà phê ngồi thẳng tắp, không biết đã đến trước mặt anh từ lúc nào, một tay túm tay vịn ghế của Vệ Lăng, cúi đầu đột ngột lại gần anh.
Trái tim Vệ Lăng suýt thì nổ tung, trong đầu toàn tiếng vọng ù ù.
Cậu ta định làm gì... Đừng như vậy! Không giãy ra được!
Ôn Chước khoẻ vậy sao?
Bỗng nhiên có cái gì đó đập lên người anh, khiến Vệ Lăng hoàn hồn.
"Cậu ngẩn ra làm gì thế." Giọng nói của Ôn Chước vang lên.
Người vừa nói chuyện với anh là Angela đúng không!
Đây chính là cái gọi là thứ "thú vị" ư?
Sợ chết mất! Sao Ôn Chước có thể làm thế với anh được!
May mà Ôn Chước vứt điện thoại trả anh, nếu không anh hoàn toàn không tỉnh lại nổi.
"Xem hết rồi."
Mọi ảo giác tan biến theo giọng nói của Ôn Chước, bầu không khí ngưng trệ chợt lưu động trở lại.
Vệ Lăng hít một hơi, nhìn Ôn Chước vẫn ngồi trước máy tính như cũ, anh biết tư duy của mình đã bị Angela khống chế.
Thậm chí việc anh có thể thắng được Ôn Chước, cũng rất có thể là do Angela đã đọc não của Ôn Chước rồi mở cho mình xem.
"Xin... xin lỗi..."
"Sao lại xin lỗi?" Ôn Chước hỏi vặn.
"Vì... hình như Angela... đã giúp tớ thắng cậu..."
Vệ Lăng cảm thấy nếu mình đoán đúng thì quả là rợn tóc gáy.
Ôn Chước ngước mắt, trong giây phút ấy ánh nhìn lướt tới vậy mà lại khiến Vệ Lăng hơi sợ hãi, cứ như... cứ như ảo giác vừa rồi trong đầu mình, dường như hắn có thể sấn tới bất cứ lúc nào.
Chân Vệ Lăng im lặng dẫm lên trước, nhưng ghế chỉ ngả ra sau một chút.
Anh quên mất, mình không phải ngồi ghế xoay, trừ phi xách ghế dậy, nếu không thì không di chuyển được.
Ôn Chước đối diện túm phắt lấy tay vịn ghế của anh, khi mắt hắn lại gần Vệ Lăng, anh suýt thì chạy mất dép.
"Nó đã đọc đại não của tôi, chiếu nước cờ tôi định đi cho cậu xem, đúng không?"
Không biết vì sao, trong giọng nói của Ôn Chước dường như mang theo vài phần dịu dàng. Cứ như đang an ủi một đứa bé gặp ác mộng vậy.
"Phải." Vệ Lăng đáp.
"Đừng sợ, rồi sẽ có một ngày, nó cũng sẽ bước vào ván cờ mà chúng ta đặt ra cho nó."
Khoảnh khắc ấy, Vệ Lăng bỗng dưng chẳng còn sợ gì hết.
Vậy nên, nội dung nghiên cứu của mình và Ôn Chước trên mặt trăng, chính là Angela ư?
"Này! Vệ Lăng, anh còn chơi nữa không hả? Sắp hết thời gian rồi!" Giọng nói của Liên Vũ vang bên tai.
Vệ Lăng bỗng nhiên tỉnh lại từ trong hồi ức, máy tính trước mắt hiển thị anh đang chơi cờ trực tuyến.
À... Đây là văn phòng ở đại học Công Nghệ Liên Hợp của Ôn Chước...
Lúc này đầu óc Vệ Lăng loạn cả rồi, toàn là cảnh đánh cờ giữa mình và Ôn Chước trên mặt trăng vừa nãy.
Hình như chính là từ sau lần ấy, họ cùng chủ trương chấm dứt việc nuôi dưỡng Angela ở hội nghị nghiên cứu, cho rằng nó vượt quá phạm vi khống chế của nhân loại.
Cũng chính bởi vậy, Ôn Chước bị uỷ ban nghiên cứu đối xử lãnh đạm, điều đến kho dữ liệu hiu quạnh.
Vệ Lăng không thể nào tập trung tinh thần, ván cờ trước mắt đánh lung ta lung tung, chưa đến năm phút đã nhận thua.
Lúc này, tin nhắn của wdcbji nhảy ra trên màn hình: Cậu chơi loạn quá.
Vệ Lăng lập tức trả lời đối phương: Xin lỗi, có việc làm phiền. Chúng ta chơi ván khác nhé?
Thật sự lâu lắm rồi không gặp được đối thủ lợi hại thế này, Vệ Lăng cảm thấy có lỗi vì sự phân tâm của bản thân.
Bất kể là Liên Vũ hay Hà Liễm, đều không thể thật sự khắc chế được Vệ Lăng trên bàn cờ, sự tồn tại của wdcbji rõ ràng là rất đáng quý.
Càng không cần nhắc tới việc chơi cờ với wdcbji ấy vậy mà lại kích hoạt chuyện giữa Vệ Lăng và Ôn Chước ở căn cứ mặt trăng, anh vô cớ muốn chơi thêm với người này vài ván.
Thế nhưng khung đối thoại của wdcbji chỉ dừng lại ở câu "Cậu chơi loạn quá", sau đó chẳng đáp lời nữa.
Lẽ nào việc mình không tập trung đã khiến wdcbji cảm thấy không được tôn trọng?
Vệ Lăng vội vàng xin lỗi, nhưng đối phương chỉ duy trì trạng thái online, không có bất kì phản ứng nào.
"Chẳng lẽ... là đang bận?" Vệ Lăng hơi mất mát.
"Vệ Lăng, nếu anh rất muốn biết wdcbji là ai, chúng tôi có thể báo cho cái phần mềm ứng dụng này..."
Hà Liễm nhìn thấy Vệ Lăng nhìn màn hình với vẻ mặt cô đơn, biết anh hiếm khi gặp được đối thủ, vốn định giúp anh, nhưng vẫn bị anh từ chối. "Không cần đâu..."
Nếu Vệ Lăng thật sự muốn biết đối phương là ai, chờ ngón tay anh linh hoạt lại, trực tiếp hack vào cái phần mềm ứng dụng này, chưa biết chừng còn có thể đối thoại video với wdcbji cơ.
Ngay lúc này, cửa văn phòng bật mở, Ôn Chước bước vào.
Hà Liễm và Liên Vũ đứng đằng sau Vệ Lăng bèn vô thức nhường chỗ.
Ôn Chước dùng một tay vịn vào lưng ghế của anh, cúi đầu xuống nhìn màn hình: "Sao thế?"
Giọng nói lành lạnh vang lên, kéo Vệ Lăng đang im lặng suy nghĩ về.
Khi Vệ Lăng ngoảnh mặt, trong vô thức môi anh dán lên má Ôn Chước.
Một cảm giác tê dại đánh thẳng vào lòng, Vệ Lăng suýt thì ngã nhào khỏi ghế.
Không chỉ là Vệ Lăng, Liên Vũ đứng bên cạnh cũng vẻ mặt đờ đẫn, mắt Hà Liễm trợn trừng.
Anh ta tiêu đời rồi!
Anh ta tiêu đời rồi!
Ôn Chước sẽ đá bay cả người cả ghế!
"Hà Liễm cứu tôi..."
"Cứu cậu cái gì?"
Bàn tay vốn ấn trên lưng ghế của Ôn Chước chuyển sang ấn Vệ Lăng đang định chuồn mất trở về chỗ.
Hắn vẫn còn giữ nguyên tư thế ngoảnh mặt, cặp mắt bình tĩnh nhìn anh, dường như vừa rồi anh... chẳng làm chuyện gì to tát lắm.
"Cứu..." Vệ Lăng căng thẳng muốn chết, vô thức ngửa ra sau.
Nhưng Ôn Chước lại dựa vào gần hơn nữa.
Xung quanh toàn là mùi của Ôn Chước, dường như anh đang nằm trong lãnh thổ của hắn, tất thảy đều bị đối phương bao trọn, điều khiển.
"Không phải đã nói rồi sao, không được sợ tôi?" Giọng nói của Ôn Chước so với vẻ lạnh lùng cứng nhắc vừa rồi đã mềm mỏng đi nhiều.
Liên Vũ bên cạnh đã kinh ngạc đến mức có thể nuốt cả một quả trứng ngỗng, chú ý, không phải trứng gà, mà là trứng ngỗng.
Hà Liễm đã chuẩn bị xong xuôi, câu "xin giáo sư bình tĩnh" nghẹn trong yết hầu. Xem tình hình hiện tại, cậu ta chẳng có cơ hội nói ra nữa.
"Giáo sư, sắp phải lên lớp rồi. Em và Liên Vũ đến phòng học đây."
Hà Liễm mỉm cười, nhấc luôn cổ áo của Liên Vũ, xách cậu ra ngoài.
"Không phải... cái gì..." Liên Vũ còn chưa tỉnh lại.
"Không có "cái gì" hết, mau về phòng học." Hà Liễm nhấn mạnh giọng điệu.
Trong văn phòng chỉ còn lại Vệ Lăng và Ôn Chước, cái cảm giác căng thẳng ấy càng rõ ràng hơn.
"Tớ... vừa rồi tớ nghĩ tới... một số chuyện của chúng ta trên mặt trăng. Tớ... tớ..."
Ngón tay của Vệ Lăng vô thức quắp lấy mặt bàn, mỗi lần nhìn vào mắt Ôn Chước ở khoảng cách gần, anh đều cảm thấy bầu không khí xung quanh dường như bị thu vào đồng tử mắt của đối phương, hơi thở nhịp tim đều bị đối phương nắm giữ.
Thậm chí... cam tâm tình nguyện chìm đắm vào trong đó.
"Đừng căng thẳng, cậu nhớ lại được chứng tỏ trí nhớ của cậu đang hồi phục. Đây là chuyện tốt."
Ôn Chước đứng thẳng dậy, hơi kéo giãn khoảng cách.
Vệ Lăng lén thở phào một hơi.
Ôn Chước quay người lại, ngả ra sau ngồi tựa vào bàn làm việc của mình, đó là một tư thế rất nhàn nhã, trong kí ức của Vệ Lăng chưa bao giờ có Ôn Chước như thế này.
Hắn vẫn cụp mắt, toàn thân trở nên dịu dàng, dường như sắp dung hoà vào tầm mắt của Vệ Lăng.
"Cậu nhớ được gì rồi?"
"Thứ mà tớ và cậu nghiên cứu trên mặt trăng chính là bản gốc kí sinh của chủng lai – Angela, đúng không?"
Nhắc đến đoạn kí ức này, Vệ Lăng trở nên nghiêm túc hẳn.
"Ngoài nghiên cứu nó, chúng ta còn nuôi dưỡng nó." Ôn Chước đáp.
"Có phải nó có thể đọc được não của nhân loại, thậm chí xâm lược tư duy của con người?"
Vệ Lăng nhớ ra mình từng nói đùa rằng có phải Ôn Chước có thể đọc được suy nghĩ của người khác hay không, câu trả lời của hắn có ý khẳng định.
"Phải, nó đọc được. Nhưng có điều kiện."
"Điều kiện gì?" Vệ Lăng hỏi.
"Điều kiện thứ nhất, mục tiêu xâm nhập có ý chí yếu đuối, hoặc nằm trong trạng thái không đề phòng."
"Ý chí yếu đuối", cách nói này mặc dù không có tiêu chuẩn cố định, nhưng vẫn khá dễ hiểu.
"Không đề phòng" là chỉ trạng thái thế nào?
"Cái gọi là trạng thái "không đề phòng", là một trạng thái thả lỏng không có chút cảnh giác nào. Ví dụ như lúc cậu xem phim của Ono, rút khăn giấy, Angela sẽ rất dễ dàng đọc được toàn bộ suy nghĩ của cậu."
Giọng nói của Ôn Chước rất bình lặng, nhưng trong sự bình lặng này, Vệ Lăng lại nghe thấy được chút vẻ nghiến răng nghiến lợi.
"Ví dụ nữa, khi cậu và tôi cùng đánh cờ, cậu tập trung vào nước đi với tôi, không hề đề phòng với thế giới bên ngoài. Điều đó đã cho Angela cơ hội xâm nhập dễ dàng."
"Ồ... Thì ra là vậy!"
Vệ Lăng bừng tỉnh, trong kí ức mà anh mới khôi phục, mình vắt hết óc muốn thắng Ôn Chước, dù cho căn cứ mặt trăng có bị tiểu hành tinh va phải, e là anh cũng có thể ngồi ở chỗ cũ chẳng buồn động đậy.
Chính bởi vậy mới cho Angela trong khoang ấp cơ hội đọc não của anh, thậm chí tạo ra ảo giác.
"Cậu vừa nói điều kiện một, thế điều kiện hai thì sao?"
Trong lòng Vệ Lăng tràn ngập khao khát học tập, dường như hiểu được mọi thứ về Angela là có thể hiểu thêm về Ôn Chước hiện tại vậy.
"Điều kiện thứ hai..."
Ôn Chước cúi đầu xuống, nhìn ngón tay bấu vào mặt bàn của mình, Vệ Lăng cứ cảm thấy có ý tứ khác trong ý cười đạm nhạt bên khoé môi ấy.
"Khi Angela đối diện với đối tượng mình mến, nó sẽ cố hết sức bộc lộ sự hấp dẫn của mình để lấy lòng, chỉ cần đối phương nảy sinh thiện cảm với nó... không cần quá nhiều, chút đỉnh thiện cảm là đủ, thứ thiện cảm này chính là phương tiện để Angela xâm nhập và khống chế đối phương."
"Vậy nên, trong kí ức của tớ... hình như là tớ và cậu cùng trực ca đêm, tớ cảm thấy nhàm chán quá bèn rủ cậu cùng chơi cờ. Sau đó Angela chiếu nước đi trong đầu cậu cho tớ xem, để tớ thắng được cậu... đồng thời nó xâm nhập vào não của cậu và tớ, việc này chắc là bởi chúng ta đều tập trung vào việc chơi cờ với đối phương... mà không phải là nó đã lấy lòng được một trong hai người chúng ta? Đúng... đúng không?"
Vệ Lăng ngẩng đầu, hỏi không chắc chắn lắm.
"Cậu đang nghi ngờ điều gì?" Ngón tay của Ôn Chước gõ nhẹ lên trán Vệ Lăng, "Cái con quái vật nhỏ ngoài hành tinh như cục thạch màu lam đó có sức hấp dẫn gì khiến cậu thất thường vậy?"
Vệ Lăng lắc đầu: "Đâu có! Tuyệt đối không có!"
"Vậy nên, nếu như nó đã đọc được não của cậu, chẳng qua là vì tối hôm đó cậu tập trung vào tôi mà thôi."
Cái câu "tập trung vào tôi" đó hình như rất là khẳng định và nhấn mạnh?
"Còn gì muốn hỏi không?" Ôn Chước lại hỏi.
"Tớ muốn... không, tạm thời không có gì cả..."
Tớ muốn hỏi cậu, sao lại bị kí sinh.
Thế nhưng cậu mãi chưa trả lời tớ.
"Đi thôi, cùng tôi đến phòng học."
"Tớ ở lại văn phòng của cậu là được... Tớ còn đang chờ người khác chơi cờ cùng mà! Không phải cậu toàn ghét bỏ tớ chơi cờ gà quá sao, nên tớ lên mạng gây hoạ cho người khác đây."
Dù sao thì có thể không đi học là không đi đâu.
Đi học nhàm chán biết bao, là tại game không vui hay là ngủ nướng khiến người ta không còn cảm giác thoả mãn?
Ôn Chước nghiêng người cúi đầu nhìn màn hình, "Cậu đang đợi cái người wdcbji này?"
"À, phải. Anh ta quả thật rất lợi hại, mới đầu ván đã đào một cái bẫy lớn chờ tớ nhảy vào đó! Tớ bảo cậu này..."
Vệ Lăng đã chuẩn bị sẵn những từ ngữ hoa mĩ của giải Nobel văn học, anh phát hiện ra Ôn Chước đang nhìn mình với ý cười thấp thoáng, dường như đang đợi anh nói tiếp.
Trước đây lúc đọc sách cùng nhau, chỉ cần Vệ Lăng vừa bắt đầu lèo nhèo ai khá là lợi hại, ai làm báo cáo phân tích thực nghiệm cẩn thận, ai chơi bóng rổ giỏi, Ôn Chước đều tặng cho anh bóng lưng.
Nhưng giờ phút này, Vệ Lăng chuẩn bị thổi phồng wdcbji lên rồi, sao Ôn Chước còn chưa quay đi?
Dần dà, có một suy nghĩ nào đó lấp đầy đầu óc của Vệ Lăng, mặc dù anh cảm thấy chắc là không thể.
"Vậy ờm... vừa rồi cậu đi họp, đúng không?" Vệ Lăng hỏi.
"Đúng, đang họp."
"Ồ, họp rất lâu, chắc cậu nghe giám đốc Châu lèo nhèo rất nghiêm túc hả?"
"Đúng là họp rất lâu, giám đốc Châu cũng lèo nhèo mãi."
Vậy nên, Ôn Chước là cái kiểu người khi đi học dù cho thứ mà thầy giảng hắn đều hiểu rồi, cũng không ngầm nghịch điện thoại.
Cái chuyện vừa họp vừa lên mạng chơi cờ, khá là giống phong cách của Vệ Lăng.
"Không phải cậu muốn nói chuyện wdcbji với tôi sao? Cậu nói đi."
"Tớ... tớ tự dưng chả nhớ định nói gì nữa. Cậu lên lớp đi, tớ ở đây chờ cậu." Vệ Lăng ra dáng ngoan ngoãn.
"Cậu không đợi được wdcbji đâu."
"Tại... tại sao?" Mặc dù đáp án đã rất rõ ràng, Vệ Lăng vẫn hỏi câu "tại sao".
"Bởi wdcbji là tôi."
Nói xong, Ôn Chước bèn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo của mình, đi ra phía cửa.
Trong đầu "oành" một tiếng, Vệ Lăng hoàn toàn trố mắt.
"Ôn Chước? Vậy mà cậu lại vừa họp vừa lên mạng chơi cờ á?"
Vệ Lăng lập tức đứng dậy, bám theo sau Ôn Chước.
Ôn Chước ra khỏi cửa trước, hắn dùng một tay giữ cửa, chờ Vệ Lăng ra ngoài mới đóng lại.
"Tại sao tôi không thể vừa họp, vừa chơi cờ với cậu? Cậu nghĩ nội dung họp sẽ rất khó hiểu à?" Ôn Chước thờ ơ hỏi vặn.
Không không không, Ôn Tiểu Tửu làm chuyện gì cũng cực kì nghiêm túc! Chưa từng việc nọ xọ việc kia!
"Giám đốc Châu không tức giận đấy chứ? Lúc họp không có các vị vai vế khác sao? Cậu không sợ họ..."
Ôn Chước đột nhiên dừng bước chân, Vệ Lăng suýt thì đập vào đối phương.
"Sợ họ làm gì?" Ôn Chước hỏi.
Hình như cũng đúng là chẳng làm được gì hắn cả.
"Đi thôi, tôi đã đến muộn rồi." Ôn Chước nói.
"Tớ vẫn..."
Vệ Lăng vẫn còn đang lưu luyến văn phòng của Ôn Chước, dù cho không thể chơi cờ, cậu cũng có thể lên mạng chơi cái khác mà!
Thế nhưng Ôn Chước đã nắm chặt cổ tay của Vệ Lăng, kéo nhẹ một cái, dắt anh đi về phía trước.
"Lần trước ở căn cứ y tế, tôi chỉ rời khỏi cậu ba tiếng đồng hồ mà đã xảy ra chuyện rồi. Cậu không nhớ gì à?"
Mặc dù bây giờ Vệ Lăng đã hồi phục năng lực hành động, nhưng Ôn Chước đi nhanh quá, Vệ Lăng theo sau hắn hơi loạng choạng.
Giáo viên và sinh viên xung quanh đều nhìn ngó, vẻ kinh ngạc rõ ràng trong mắt chẳng thể giấu nổi.
"Trời ơi, giáo sư Ôn nắm tay cậu sinh viên kia, định kéo cậu ta đi học à?"
"Giáo sư Ôn quan tâm sinh viên có đi học hay không bao giờ nhỉ?"
"Đó không phải là sinh viên, bên giáo vụ bảo là một học giả đến thỉnh giảng!"
"Nhưng... vẫn là lần đầu thấy giáo sư Ôn chạm vào người khác mà!"
Vệ Lăng vặn cổ tay, la lên: "Cậu chậm thôi! Đi chậm thôi! Chân cậu dài lắm á!"
Giờ Ôn Chước mới chậm lại: "Vậy cậu đi nào."
"Cậu bỏ tay tớ ra, tớ có chạy thắng cậu nổi đâu..."
Giờ Ôn Chước mới buông lỏng tay, Vệ Lăng xụ mặt đi theo sau hắn, bước vào toà nhà giảng dạy.
Họ vào một phòng học, thế nhưng trang bị bên trong đều là máy tính ba chiều.
Sinh viên trong phòng học nhỏ đang xì xào bàn tán.
"Giáo sư Ôn đến muộn, đã một phút rồi, thầy còn chưa tới!"
"Không thể chứ? Giáo sư Ôn chưa bao giờ tới muộn mà! Hơn nữa còn là tiết đầu học kì mới nữa!"
Đúng lúc mọi người đang xì xào bàn tán, Liên Vũ cũng cúi đầu, sáp tới gần Hà Liễm thì thào: "Có phải giáo sư Ôn dạy dỗ Vệ Lăng ở văn phòng không? Dù sao thì anh ta mới..."
Liên Vũ chỉ vào miệng mình, ý là Vệ Lăng đã chạm vào Ôn Chước.
Hà Liễm mỉm cười, sán lại bên tai Liên Vũ mà thì thầm: "Miệng cậu, miệng tôi, bất kể là miệng ai, chạm vào giáo sư Ôn đều phải mất mạng."
"Đúng thế."
"Chỉ có Vệ Lăng, muốn gì cũng được."
"Hả?"
Đúng lúc này, hành lang vang tiếng bước chân, cả căn phòng lập tức yên lặng hẳn.
Ôn Chước dẫn Vệ Lăng tới cửa, sau đó quay người lại, nhìn thấy Vệ Lăng bất lực ra mặt.
"Tôi có thể vừa dạy, vừa chơi cờ với cậu. Thử xem thế cậu có thắng nổi tôi không?"
Ôn Chước ngả về phía Vệ Lăng, anh vô thức lùi ra sau, thế nhưng lại bị hắn giữ vai.
"Thế nào?"
"Cậu xem thường tớ đấy à?" Vệ Lăng hơi mất vui.
Vừa dạy vừa chơi cờ với tớ, cậu chắc chắn cậu thắng được tớ ư?
"Ngoại trừ cái lần Angela giúp cậu, cậu có lần nào thắng được tôi chưa?"
Tự dưng trúng tim đen, Vệ Lăng suýt thì không bò dậy nổi.
Có phải bây giờ tớ cử động được rồi, cậu chẳng còn quan tâm đến lòng tự tôn của tớ nữa?
"Quất!"
Vệ Lăng vốn định nói "tớ chắc chắn thắng được cậu", nhưng ngẫm nghĩ lại không nói bậy bạ nữa.
Ôn Chước quay người lại, bước tới vị trí trợ giảng bên cạnh bục giảng, cúi người xuống kéo ghế ra.
Lúc này Vệ Lăng mới đi theo, bao nhiêu cặp mắt tràn ngập khao khát tri thức nhìn theo, khiến anh đột nhiên cảm thấy địa vị của Ôn Chước rất phi phàm.
"Ngồi đi."
Những ánh mắt đó trở nên tò mò, họ đều đang đánh giá Vệ Lăng, muốn biết anh rốt cuộc có thân phận gì, vậy mà có thể khiến giáo sư Ôn đích thân lấy ghế cho anh.
Vào cũng vào rồi, Vệ Lăng chẳng xấu hổ tẹo nào, mặc cho đám sinh viên này nhìn.
Tốt xấu gì mình và Ôn Chước cũng từng là nghiên cứu viên ngang trình độ!
Ôn Chước bật máy tính ba chiều thay Vệ Lăng, còn tiện đăng nhập vào phần mềm ứng dụng cờ vây lúc trước cho anh.
Sau đó Ôn Chước bật máy tính dành cho giáo viên trên bục giảng, đường hoàng đăng nhập vào phần mềm chơi cờ vây.
Giáo sư Ôn à, đó là màn hình hiển thị ba chiều đó, sinh viên của cậu có thể nhìn thấy cậu không xem giáo trình học thuật, mà là đang phân tâm chơi cờ đó!
Rất rõ ràng là, các bé sinh viên thì kinh ngạc, nhưng dưới sức uy h**p của Ôn Chước, chẳng ai dám nói lấy một câu.
"Xin lỗi, hôm nay đến muộn. Chúng ta mau bắt đầu nội dung hôm nay thôi, mời mọi người tập trung."
Mặc dù Vệ Lăng không muốn về đi học, nhưng dáng vẻ giảng dạy của Ôn Chước vẫn rất hấp dẫn.
Giọng nói của hắn không đến mức sang sảng, không cần mic, vẫn dư dả đáp lại cả căn phòng học.
Đặc biệt là chất giọng trong trẻo lành lạnh, khiến người ta không buồn ngủ nổi, ngay cả Vệ Lăng cũng không kìm được bị hắn hấp dẫn, nghiêng mặt nhìn hắn.
"Giáo trình hôm nay chủ yếu đi sâu vào thảo luận tính đa dạng của các chủng loại gen, bao gồm gen kháng, gen phản ứng màu, gen bù đắp kiểu trao đổi khiếm khuyết..."
Trên mặt Ôn Chước không có biểu cảm dư thừa, mỗi từ thốt ra từ miệng hắn có một sức hấp dẫn khác hẳn với giáo sư đại học trước đây.
Vệ Lăng bắt đầu hối hận, tại sao mình lại từ chối đến nghe Ôn Chước giảng bài chứ?
Không phải rất thú vị sao?
Lúc này, Ôn Chước cúi đầu xuống, tiện tay chấm một cái, đi một nước cờ.
Sau đó cứ như chẳng có gì xảy ra cả, tiếp tục giảng bài.
Vệ Lăng nghe thấy ứng dụng phát ra một tiếng nhắc nhở, ý là thời gian đánh của cậu sắp đến, cậu vội vã hoàn hồn.
Ông trời ơi, đây là mắc bệnh gì vậy!
Thế mà cậu lại nghe Ôn Tiểu Tửu giảng bài đến nỗi quên cả đánh cờ.
Đi học không phân tâm, tâm lí không khoẻ mạnh!
Vệ Lăng ép mình tập trung tinh thần vào ván cờ ba chiều trước mặt.
Mỗi lần ra nước cờ của Ôn Chước đều chỉ hơi cúi đầu một chút, dáng vẻ đó đơn giản tự nhiên cứ như đổi trang trình chiếu vậy, dường như cả ván cờ đều đã được lưu vào trí nhớ của hắn.
Quả là phản nhân loại!
Nhưng thái độ khác thường đã hấp dẫn sự phân tâm của các sinh viên khác một cách rất tự nhiên.
Ví dụ như cái bạn ngồi dãy đầu đeo kính dày cộp kia, cầm lòng chẳng đặng mà nhìn chằm chằm vào màn hình ba chiều trước mặt Vệ Lăng, thỉnh thoảng còn để lộ biểu cảm khâm phục, tỏ vẻ "Á, lợi hại quá".
Ôn Chước bước đến bên cạnh cậu ta, dựa vào bàn cậu ta mà nói đĩnh đạc, chặn luôn tầm nhìn của cậu bạn kính dày đến Vệ Lăng.