"..."
Cái gì? Không cho hút thuốc thì thôi, còn đòi tớ châm lửa cho cậu?
Vệ Lăng không vui ra mặt.
Nếu là trước đây, Ôn Tiểu Tửu có bất cứ yêu cầu gì, Vệ Lăng đều cun cút chấp hành ngay lập tức.
Dẫu sao thì cái người thoát tục không ăn khói lửa nhân gian cỡ như Ôn Tiểu Tửu, yêu cầu được điều gì cũng khiến Vệ Lăng cảm thấy vinh dự.
Chắc là gần đây Ôn Tiểu Tửu chăm sóc mình quá, Vệ Lăng hơi bị thả lỏng.
"Loại bật lửa này không giống như mười mấy năm trước đâu. Nó không có lửa, nhưng có thể đạt 500 độ ngay lập tức, thuốc châm cực kỳ nhanh."
Câu giải thích của Ôn Chước thành công khơi dậy sự chú ý của Vệ Lăng.
"Ấy, vậy tớ thử xem."
Vệ Lăng đón lấy cái hộp sắt nhỏ màu đen đó, ấn phát là nảy ra ngay, rất giàu tính nghệ thuật.
Đã không có lửa thì không sợ gió thổi, Vệ Lăng chỉ cần ấn nút bật, nhìn phần đầu của nó biến thành màu đỏ rực, giơ về phía Ôn Chước.
Ôn Chước cúi đầu xuống, đầu điếu thuốc chạm vào phần đỉnh của bật lửa, trái tim Vệ Lăng vô cớ run rẩy.
Đột nhiên, có một lớp huỳnh quang màu lam dâng lên trong đáy mắt Ôn Chước, một luồng sức mạnh trùm lên tầm nhìn của Vệ Lăng, xông vào não anh mà chẳng có điềm báo trước.
"Tại sao cậu lại thích thầy Tào đến thế?"
Ôn Chước dán sát vào lỗ tai Vệ Lăng hỏi.
Câu nói này, giống như mật khẩu mở một cánh cửa nào đó vậy.
Khoảnh khắc ấy, ký ức được trích tự động, Vệ Lăng không kìm được nhớ lại một ngày mười mấy năm trước.
Vài bóng người trên sân vừa chạy vừa chuyền bóng, ngoài sân có học sinh đang theo dõi.
Vệ Lăng ném bóng rổ cho bạn, tuỳ tiện lau mồ hôi trên mặt.
"Vệ Lăng, không chơi nữa à?" Lý Hồng Mãn hỏi.
"Chơi gì nữa! Lão Tào lại muốn đóng vai Đường Tăng, tìm tớ lải nhải, muốn tớ đổi mới bản thân! Nhưng tớ có phải nguyên liệu làm thành Tôn Ngộ Không đâu!"
Vệ Lăng nhìn trời thở dài.
"Ai bảo cậu cứ chọn tiết lão Tào mà ngủ!"
Các bạn khác đều cười trên nỗi đau của người khác.
Vệ Lăng đến ngoài văn phòng của giáo sư Tào một cách cực kỳ không tình nguyện, nhưng vẫn giấu giếm, hình như bên trong có người.
"Tôi mặc kệ! Tương lai của con trai không nên do người bố như tôi quyết định à! Con trai nhà người khác đều có thể đi làm kiếm tiền, tại sao tôi lại phải dành dụm cho thằng con này đi học!"
Giọng nói thô lỗ bất lịch sự vang lên.
"Ông Ôn, không nên nói vậy... Ông không thể nhìn cái trước mắt, cần phải nhìn xa trông rộng một chút. Năng lực nghiên cứu học thuật của Ôn Chước rất mạnh, trong lĩnh vực này em ấy tuyệt đối có thể toả sáng xuất chúng..." Giọng giáo sư Tào nghe rất bất lực.
Một học giả như ông, gặp phải kẻ thô lỗ, có những chuyện không nói rõ được.
Ông có bản lĩnh ru ngủ Vệ Lăng, nhưng không có bản lĩnh thuyết phục một tên vô lại.
"Ông đừng lừa đảo nữa! Tôi nghe ngóng từ lâu rồi! Cái thứ vớ va vớ vẩn mà Ôn Chước học, học xong rồi lại phải học lên thạc sĩ! Học tiến sĩ! Học hết mấy cái đó rồi mới có triển vọng! Hơn nữa bao nhiêu tiến sĩ như vậy cũng không phải ai cũng kiếm được tiền! Tôi đẻ ra nó không phải là để đốt tiền! Mà là để nó kiếm tiền cho tôi hưởng phúc!"
Vậy... tên vô lại này là bố Ôn Chước?
Không nhầm chứ?
Trong lòng Vệ Lăng lúc đó, Ôn Chước cao ngạo thoát tục tựa Tiểu Long Nữ phái Cổ Mộ, vậy mà lại có một ông bố vô lại như thế?
Đây là đột biến gen phải không?
Bước tiếp theo không phải vòi tiền giáo sư Tào đấy chứ?
"Con cái là sự tiếp nối sinh mạng của cha mẹ, sao có thể đơn thuần coi con cái là..."
"Tôi không nghe ông nói mấy cái lăng nhăng đó nữa! Ông không thiếu tiền, không hiểu được nỗi nghèo khổ của chúng tôi đâu! Dù sao thì tôi phải cho Ôn Chước thôi học! Tôi phải dẫn nó đi! Chẳng lẽ trường cho tôi tiền dưỡng lão à? Hay là giáo sư như ông cho? Nếu không ai cho tiền, ngày nào tôi cũng đến phá trường! Phá đến khi trường đuổi nó thì thôi!"
Nhìn xem, nói tới nói lui đều là vì tiền.
"Ông... ông... ông muốn bao nhiêu tiền? Có phải tôi cho ông tiền thì ông sẽ không đến quấy rầy Ôn Chước nữa?"
Vệ Lăng sửng sốt, anh biết giáo sư Tào rất tốt bụng và không nóng tính, chọn quả hồng mềm mà bóp, anh mới chuyên chọn tiết của ông để ngủ.
Thế nhưng anh không ngờ giáo sư Tào không chỉ tốt bụng mà thôi, để cho Ôn Chước được học hành, ông định tự bỏ tiền túi?
Ôi, lão Tào thầy đúng là không hiểu xã hội! Vô lại thế này, thầy sẽ chỉ càng vỗ béo khẩu vị của ông ta thôi.
"Không cần nhiều quá! Mười nghìn một tháng đi!"
Vệ Lăng sặc nước bọt, mười nghìn một tháng mà là không nhiều! Tiền sinh hoạt một tháng của anh chỉ có hai nghìn thôi đó!
"Tôi đi rút tiền!"
Cái gì? Lão Tào! Thầy đưa thật à! Không được không được!
Đưa mùng một, vẫn phải đưa mười lăm, tháng này đến tháng khác, năm này đến năm khác, liên miên không hồi kết, cút!
Vệ Lăng vội vàng đẩy cửa bước vào, tay đút túi quần, nở nụ cười ranh mãnh nói, "Giáo sư Tào! Em đến để lắng nghe lời dạy bảo của thầy đây!"
Dứt lời, Vệ Lăng ngoắc cái ghế tới bằng chân, ngồi xuống, vừa vặn chắn trước mặt giáo sư Tào.
"Vệ Lăng à, thầy có chút việc phải đi một lát, em về trước đi."
Giáo sư Tào không muốn cho Vệ Lăng biết.
"Ôi chao, giáo sư Tào, em biết thầy không giáo dục em thì tối nay không ngủ nổi luôn ấy chứ! Thầy chắc chỉ ra ngoài một chút thôi, em ở đây chờ thầy!" Vệ Lăng cười híp mắt nói.
"Em... Thầy có việc, em..."
Vệ Lăng ngẩng đầu, nhìn giáo sư Tào bằng ánh mắt thấu hiểu, ra hiệu anh đã biết.
"Đi sớm về sớm nha thầy!"
"Thật tình..." Giáo sư Tào vốn ăn nói vụng về, dạy học sinh cũng chỉ loanh quanh vài câu này.
Vệ Lăng ngoẹo đầu, ra chiều "không nghe đâu không nghe đâu".
"Em bảo này lão Tào, ra khỏi văn phòng này, cái gì nên nói không nên nói, em cũng biết. Nhưng một giáo sư trong sạch như thầy, có những chuyện không ai làm nhân chứng cho thầy, sau này thầy có nhảy xuống Thái Bình Dương cũng không rửa sạch được đâu."
Vệ Lăng đứng dậy, hạ giọng nói.
Biểu cảm căng thẳng của giáo sư Tào hơi giãn ra, ông biết cậu học trò Vệ Lăng này không xấu, là người trượng nghĩa, ngoại trừ việc cậy bản thân thông minh hay ngủ trong giờ học ra thì thực ra không phải đứa hư hỏng.
Bố Ôn Chước thấy hình như hai người họ đang lén lút nói chuyện, bèn nói oang oang: "Nói gì đó? Nói gì đó! Nếu không muốn đưa, thì tôi đi đây!"
"Bây giờ tôi đi rút tiền. Ông đợi ở đây đi."
Chờ giáo sư Tào đi mất, Vệ Lăng bèn quay đồng hồ thông minh trên cổ tay, đeo tai nghe, bắt đầu nghe nhạc.
Anh nhắm mắt, ra bộ rất thoải mái, nhưng lại nheo mắt, nhìn thấy bề ngoài của bố Ôn Chước, Ôn Khoát, trong phản quang kính tủ sách của giáo sư Tào.
Thực ra từ khuôn mặt của Ôn Chước có thể trông thấy vài phần bóng dáng của bố hắn, thế nhưng Ôn Chước có vẻ điển trai, bố hắn Ôn Khoát giống như Tây Thi bản nhái, nhìn thế nào cũng thấy mắt xiên mũi vẹo.
"Ế, bạn này, đồng hồ của cậu nhìn mới mẻ thật đấy!"
"Đúng vậy, kiểu mới đó! Có thể gọi điện thoại, ghi âm, nghe nhạc, xịn hơn cả điện thoại!"
Mắt mày Vệ Lăng đều là sự đắc ý.
"Đồ thế này chắc không rẻ đâu nhỉ?"
Ôn Khoát lại gần, ra vẻ rất hứng thú.
"Tám nghìn lận! Đây là tìm người xếp hàng cả đêm mới mua được đó!"
Vệ Lăng vừa nói, vừa tháo đồng hồ của mình, khoe khoang đưa cho Ôn Khoát xem.
Ôn Khoát trố cả mắt: "Chỉ một món đồ bé tí tẹo thế này mà những tám nghìn!"
Ông ta ngắm nghía kỹ càng, muốn nghiên cứu cho rõ cái đồng hồ này có chỗ gì hiếm lạ, mà bán đắt thế! Trong mắt là nỗi tham lam không che giấu nổi.
Vệ Lăng lấy đồng hồ về, trùng hợp giáo sư Tào về đến nơi, anh tiện tay đặt đồng hồ lên ghế.
Giáo sư Tào đưa một bọc giấy cho bố Ôn Chước, thế mà đối phương ngồi tại chỗ lắc bọc, lấy tiền ra đếm. Giáo sư Tào há miệng, mặt đỏ rực.
"Đếm đủ rồi, tháng sau gặp lại nhé!"
Dứt lời, Ôn Khoát bèn cầm phong thư đi ra ngoài.
Mặt giáo sư Tào đỏ phừng phừng.
"Nếu Ôn Chước biết thầy lấy tiền của bản thân đập vào cái động không đáy này, e là cậu ấy sẽ không ở lại trường nữa thật đó." Vệ Lăng nói.
"Vệ Lăng! Em đừng kể! Em... không được để Ôn Chước biết. Cậu nhóc đó giàu lòng tự tôn quá..."
Vệ Lăng liếc nhìn cái ghế mình ngồi, quả nhiên cái đồng hồ anh cố tình để trên ghế đã biến mất.
"Giáo sư Tào, để học trò biểu diễn cho thầy xem, gieo gió gặt bão là thế nào."
Vệ Lăng sờ chóp mũi, cười xấu xa.
"Hả?"
Giáo sư Tào còn chưa hoàn hồn, Vệ Lăng đã rời khỏi văn phòng.
Anh đứng ở cửa, chỉ vào bóng lưng vui vẻ đắc ý của Ôn Khoát: "Mau bắt ông ta lại! Ông ta trộm mất đồng hồ thông minh của tôi!"
Giọng nói trong trẻo, vang vọng trong toà nhà.
Mọi người trên hành lang đều xúm lại.
Ôn Khoát vừa nghe, lập tức chạy như điên.
Ở cuối hành lang, vài thầy giáo trẻ khoẻ chặn đứng đường của Ôn Khoát.
"Tao trộm đồ của mày? Thằng khốn này mày nói bậy gì đấy!" Ôn Khoát cao giọng nói oang oang.
"Nếu không phải ông trộm, sao đồng hồ thông minh của tôi lại biến mất? Lẽ nào là giáo sư Tào trộm?" Vệ Lăng ra vẻ tức muốn nổ tung, bước tới túm cổ áo đối phương, "Có dám để tôi lục soát không!"
Có lẽ là nghĩ đến bọc tiền, ông ta chột dạ.
"Tao biết quyền của tao! Mày không có tư cách lục soát người tao!"
"Cảnh sát thì có quyền này phải không! Gọi cảnh sát! Gọi cảnh sát! Đây là tôi tốn phí sinh hoạt một năm mới mua được đó!"
Ôn Khoát càng giãy giụa, càng chột dạ thấy rõ.
Cảnh sát đến rất nhanh, đúng là tìm được một cái đồng hồ thông minh trong túi của Ôn Khoát.
Cứ thế, Vệ Lăng theo cảnh sát đi khai báo.
"Thằng oắt này! Mày dám hãm hại tao..."
Ôn Khoát đột nhiên giãy thoát được trói buộc, vung nắm đấm về phía Vệ Lăng.
Vệ Lăng đang nói chuyện với cảnh sát, hoàn toàn không ngờ được cú đánh lén của Ôn Khoát.
Lúc anh tưởng chắc chắn mình sẽ bị đánh sưng vù mặt mũi, có người kéo phắt anh ra, chỉ nghe thấy một tiếng bịch, nắm đấm của Ôn Khoát đập phải mặt giáo sư Tào, kính của ông bay ra rõ xa, đập vào góc tường.
Mọi người đều sững sờ, cảnh sát lập tức khống chế Ôn Khoát.
"Đồng hồ thông minh tìm được trong túi của ông! Ông còn dám ngang ngược!"
Xương gò má của giáo sư Tào bầm xanh, Vệ Lăng trố mắt, đang định bước tới, giáo sư Tào bình tĩnh vỗ vai anh, nhìn về phía Ôn Khoát, từng câu nói thốt ra đều rất mạnh mẽ.
"Tôi vốn cho rằng ông gây sự ở chỗ tôi thế nào cũng được, nhưng ông làm học trò của tôi bị thương, là việc tôi không thể chịu đựng được. Tôi cùng mọi người đi lập biên bản, nhẫn nhịn ông ta một lần, sau này ông ta sẽ càng ngang ngược làm học trò của tôi bị thương!"
Vệ Lăng đờ đẫn nhìn gương mặt rắn rỏi của giáo sư Tào, trong lòng như bị cái gì lay động.
Truyện chỉ được đăng tải ở wp.
Vào đồn cảnh sát, Ôn Khoát một mực không chịu thừa nhận đồng hồ thông minh là do ông ta trộm, ông ta bảo dù đồng hồ thông minh trong túi mình, cũng không thể chứng minh đó là của Vệ Lăng.
Cảnh sát cũng phải bất lực: "Ông có biết đồng hồ thông minh có thể nhận diện người không!"
Vệ Lăng biểu diễn cho Ôn Khoát xem "mở khoá vân tay" là gì.
Ôn Khoát vừa nhìn bèn sốt ruột: "Đó là tự cậu ta để trên ghế! Bất cẩn rơi vào túi tôi!"
"Ông có còn sĩ diện không hả! Đồng hồ thông minh của tôi từ trên ghế bay vào túi ông à? Rõ ràng ông sợ tôi dùng đồng hồ thông minh quay lại cảnh ông tống tiền giáo sư của chúng tôi!"
Cảnh sát nghe mà giật mình, vụ này còn có uẩn khúc?
Kết quả lúc phát ghi âm trong đồng hồ thông minh, khuôn mặt vô lại của Ôn Khoát xấu xí hết sức.
Cảnh sát không ngờ tên này lại dùng con trai ruột của mình để tống tiền giáo sư, quả là táng tận lương tâm!
Ôn Khoát nghe ghi âm, đần cả người.
"Ông không chỉ ăn cắp! Mà còn tống tiền? Có phải muốn ăn cơm tù phát điên rồi không?"
"Tôi... Các người đừng lừa gạt tôi không được ăn học! Không phải tôi lấy cái đồng hồ rách của nó à? Đáng mấy đồng chứ! Còn tiền của ông giáo sư này là ông ta tự nguyện đưa tôi! Cùng lắm thì tôi trả lại!"
Ôn Khoát sốt ruột, bộ dạng không sợ trời chẳng sợ đất trước đây biến thành hoảng loạn.
"Đây gọi là bị bắt tại trận! Đầu tiên là ăn cắp một cái đồng hồ thông minh! Trên thị trường trị giá khoảng tám nghìn tệ! Đã thuộc khoảng giá trị lớn! Có thể tạm giữ hình sự! Rồi tiếp là uy h**p tống tiền, mức mười nghìn tệ có thể tù tới mười năm!"
Ôn Khoát sợ tới mức mặt trắng bệch, lại ra vẻ lưu manh vô lại.
Vệ Lăng thầm hiểu, đây là cảnh sát giúp họ, nếu muốn truy cứu trách nhiệm của Ôn Khoát thật thì rất rắc rối, mất nhiều hơn được.
Quan trọng hơn là, nếu Ôn Khoát vào tù, người chịu ảnh hưởng sẽ là Ôn Chước.
Mẹ Ôn Chước chắc chắn sẽ khóc bù lu bù loa đòi tìm Ôn Chước, hơn nữa cũng không tốt cho danh tiếng của hắn.
Ôn Khoát gây sự mất nửa buổi chiều, Vệ Lăng và giáo sư Tào ngồi bên cạnh uống trà cảnh sát pha, mặc dù là trong cốc giấy, nhưng anh thấy rất thơm.
"Vệ Lăng à, nếu em mà dùng sức đối phó Ôn Khoát vào việc học, sau này nhất định sẽ..."
"Ôi dào, lão Tào, học sinh nghiêm túc có một Ôn Chước là tốt rồi mà... Mỗi người đều có tính cách riêng, không thể đều biến thành như Ôn Chước được..."
Vệ Lăng chỉ sợ giáo sư Tào mở chế độ Đường Tăng, vội vàng ngáp.
"Em đấy... Thực ra so với Ôn Chước, học sinh mà thầy hài lòng hơn là em..." Giáo sư Tào bất lực thở dài.
"Thầy hài lòng về em hơn?" Vệ Lăng nghĩ tai mình có phải hỏng mất rồi hay không.
"Bởi em giàu trí tưởng tượng hơn, giỏi tìm ra quan hệ bên trong từ quy luật bên ngoài hơn, khoa học vốn là to gan đặt giả thiết, cẩn thận đi nghiệm chứng mà."
Giáo sư Tào cầm cốc trà, nhìn Vệ Lăng.
"Em cũng thích thầy lắm."
"Vì sao?" Giáo sư Tào bật cười.
"Vì thầy rất bảo vệ Ôn Chước."
"Nên giờ em muốn bảo vệ thầy à?"
Giáo sư Tào cầm cốc giấy đụng nhẹ vào chóp mũi Vệ Lăng.
Sau đó, cảnh sát thấy thời gian cũng muộn, cho Ôn Khoát ký lý lịch tư pháp, nói cho ông ta biết giáo sư Tào bảo lưu truy cứu trách nhiệm của ông ta, bảo Ôn Khoát ngoan ngoãn, không được đến trường học quấy rối thầy trò ở đó nữa.
Ôn Khoát cứ như một con chim cút, trước khi Ôn Chước bị phát hiện ra ung thư máu, ông ta không đến trường nữa.
Hôm đó khi Vệ Lăng trở về ký túc xá, đã bảy giờ tối.
Ôn Chước ở trong phòng dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị đến lớp tự học.
Bụng Vệ Lăng đói kêu ùng ục, tìm mỳ gói trong tủ.
"Ăn ít mỳ tôm thôi, không có lợi cho sức khoẻ." Lúc rời ký túc Ôn Chước đột nhiên cất tiếng.
Vệ Lăng đang bóc vỏ nilon mỳ tôm ngây người.
Không đúng... Không đúng... Rõ ràng Ôn Chước không quan tâm đến mấy cái này mà!
Đáng ra hắn phải quẳng cặp lên vai, chỉ để lại bóng lưng chứ...
Vả lại đáng lẽ điều mà Ôn Chước quan tâm đến phải là mùi mỳ tôm ám phòng ký túc, chứ không phải là không có lợi cho sức khoẻ của Vệ Lăng.
Bỗng nhiên có thứ gì đó tràn vào đầu anh!
"Sao mình lại ở đây? Đáng ra... đáng ra..."
Vệ Lăng lùi lại từng bước một, cả căn phòng ký túc trở nên mơ hồ. Tất thảy xung quanh như dấu vết rạng rỡ sau khi được nước mưa xối sạch, chỉ có bóng Ôn Chước vẫn rõ nét.
"Có phải cậu đọc ký ức của tớ không!"
Vệ Lăng bỗng tỉnh mộng.
"Phải. Giờ cậu tỉnh lại được rồi."
Giọng Ôn Chước khẽ khàng nắm chặt tư duy của Vệ Lăng, kéo anh lên.
Lúc Vệ Lăng lấy lại tiêu cự, anh phát hiện ra mình đang cầm bật lửa châm thuốc cho Ôn Chước, còn hắn thì cụp mắt nghiêng mặt, trùng hợp đang nhìn anh.
Huỳnh quang màu lam nơi đáy mắt hắn đang tan biến, đó là bằng chứng hắn đã dùng năng lực của Angela.
"Đậu má..."
Vai Vệ Lăng run bắn, anh lùi lại một bước.
"Trước khi cậu đọc ký ức của tớ, có thể bảo trước một câu được không hả!"
Ngón tay Ôn Chước chạm vào điếu thuốc, tàn thuốc nhẹ nhàng tản ra.
"Trước đây cậu mời tôi đọc ký ức của cậu, nhưng khi cậu đưa ra lời mời, trùng hợp là lúc não cậu đang đề phòng nhất."
Ôn Chước tạm dừng, rồi nói tiếp: "Tôi đã từng giải thích với cậu, chỉ có lúc ý chí cậu không kiên định hoặc thả lỏng cảnh giác, tôi mới đọc được não cậu đúng không?"
Nghe hắn nói vậy, Vệ Lăng rốt cuộc cũng hiểu.
"Còn nhớ tôi từng bảo cậu, một điều kiện khả năng khác để bị tôi đọc não không?"
Ôn Chước kẹp thuốc, hít nhẹ một hơi, vòng khói tràn ra từ kẽ môi hắn, khiến người ta muốn bắt nhưng chẳng bắt được gì.
"Điều kiện gì?"
"Khi cậu bị tôi quyến rũ."
Vệ Lăng chưa bao giờ nghĩ đến đáp án này, đầu anh như bị nghiền nát, anh há to miệng, đặt vừa cả một quả trứng ngỗng.
Ôn Chước cúi đầu, rít thêm một hơi thuốc, hắn từ từ thở ra, quay về hướng ngược Vệ Lăng.
Hắn không muốn để Vệ Lăng ám mùi khói thuốc.
Lúc này, cần cổ hắn vươn dài, để lộ đường nét tuyệt đẹp.
"Tớ còn lâu mới bị cậu quyến rũ nhé... Tớ cũng chẳng dám... Mặc dù tớ toàn nói đùa là cậu nhìn rất đẹp... nhưng tớ mà có suy nghĩ gì với cậu thật... chắc đã chết rồi phải không?"
"Cậu có thể thử xem, có chết hay không."
Ôn Chước đứng dậy, dập tắt nửa điếu thuốc còn lại.
"Không... không cần thử đâu..."
Giờ anh sống tốt lắm, hà tất phải đùa với lửa!
"Tôi chỉ đưa ra điều kiện giả thiết mà thôi, cậu thì cứ sốt ruột giải thích. Chột dạ hả?"
"Tớ còn lâu mới chột dạ! Cậu mới chột dạ ấy!"
Xuỳ xuỳ, Ôn Chước sao có thể chột dạ được, trước nay hắn thẳng như ruột ngựa, chột dạ cái quần què gì!
"Tôi chột dạ. Đi thôi, lên đi."
Ôn Chước quay người đi, Vệ Lăng không nhìn thấy biểu cảm của hắn.
Đợi đã, Ôn Chước chột dạ?
Hắn chột dạ cái quần què gì?
Vệ Lăng theo sau Ôn Chước lên tầng, chợt nghĩ đến gì đó.
"Tớ bảo này... Nếu tớ ngủ thì không phải cũng là không đề phòng đấy à? Cậu muốn xem thì xem?"
"Sau khi con người ngủ, phản ứng hoạt động của não bộ không nhất định là chuyện xảy ra trong hiện thực nữa. Cảnh trong mơ chỉ có thể phản ánh nhu cầu và khát vọng của cậu, phần lớn hỗn loạn và không sát thực tế."
"Ò, cậu không xem thì tốt."
Vệ Lăng không thở phào nhẹ nhõm.
May mà Ôn Chước không có sở thích thiếu lành mạnh, cũng không thèm do thám người khác.
"Có gì hay đâu? Không phải phát lại chút chuyện vớ vẩn của cậu và Machiko Ono à."
"... Không phải cậu bảo không xem à?"
Nếu cậu chưa xem, sao biết tớ mơ thấy gì?
"Tôi đúng là không xem." Ôn Chước ngoảnh lại, liếc nhìn Vệ Lăng, "Nhìn biểu cảm của cậu là đoán được trong đầu cậu mơ thấy gì."
Éc... Chính là ánh mắt này, cứ như nhìn thấy tất Vệ Lăng giấu dưới giường vậy.
Ghét bỏ thật lòng.
Ôn Chước là một người không lúc nào không ôm suy nghĩ muốn rèn luyện Vệ Lăng.
Ví dụ như leo cầu thang, hắn toàn dùng ánh mắt lạnh lùng ra hiệu Vệ Lăng không được nắm tay vịn, phải tự đi.
Mặc dù Vệ Lăng không tình nguyện, nhưng cũng biết đối phương muốn tốt cho mình.
Khó khăn lắm mới lên được tầng 3, Vệ Lăng thở hồng hộc.
Anh lảo đảo mất thăng bằng, Ôn Chước bên cạnh đỡ được anh, gần như túm anh vào lòng bằng một tay.
Ôn Chước thời đại học rất lạnh lùng, từ trước đến nay không bao giờ để tâm đến chuyện của người khác.
Bây giờ chỉ cần bị hắn quấn lấy, Vệ Lăng vô thức mềm nhũn.
"Cậu có biết trước đây lúc đi học, tôi thích cậu nhất lúc nào không?" Ôn Chước hỏi.
"Cậu mà cũng có lúc thích tớ á? Chắc là sau khi tớ ngủ, không quấy rầy cậu." Vệ Lăng cười gượng.
Trong biệt thự mà Ôn Chước ở trước đây, Vệ Lăng ra vào không cần đi nhiều cầu thang như vậy, giờ e là tầng trệt thôi chân cũng run bần bật.
"Lúc cậu chơi bóng rổ. Tôi nhớ có lần cậu bị hai người khoa Kỹ thuật cơ khí chặn, cậu nhảy bật úp rổ."
"Không phải chứ? Cậu từng xem tớ chơi bóng rổ thật à?"
Trong lòng Vệ Lăng có một niềm vui nho nhỏ.
"Vậy nên, tôi muốn cậu khoẻ lại thật mau. Giống như trước đây, chạy được, nhảy được, úp rổ được. Không ai có thể cản được cậu, dù là đối thủ mạnh hơn nữa... cũng bất khả chiến bại."
Giọng điệu của Ôn Chước không hề nhấp nhô, nhưng lại khiến vành mắt và trái tim của Vệ Lăng nóng dần.
"Tớ cũng rất nhớ bản thân của khi đó."
Vệ Lăng vỗ mu bàn tay của Ôn Chước, rồi tiếp tục đi lên.
Ở cuối cầu thang, là giáo sư Dương đang mỉm cười.
"Vệ Lăng, cậu cũng theo Ôn Chước đến đây sống ư?"
Vệ Lăng cười, trỏ ngón tay cái về đằng sau: "Bó tay, cậu ấy không rời khỏi tôi được!"
Giáo sư Dương liếc nhìn Ôn Chước mặt mày lãnh đạm, ngầm hiểu: "Ừm, đúng vậy."
"Giáo sư Dương có việc gì à?"
"Tôi muốn hỏi anh, đã xem video giám sát của giám đốc Châu gửi tới chưa?"
"Xem rồi. Tôi đến phòng anh nói chuyện nhé."
Vệ Lăng cúi đầu, nhếch lông mày.
Giáo sư Dương chú ý đến vẻ mặt của Vệ Lăng, cất tiếng: "Đến phòng anh nói chuyện đi. Giám đốc Châu không hề có ý né mặt Vệ Lăng. Vả lại có một số việc, anh để cậu ấy biết thì tốt hơn. Thế này, gặp phải chuyện ngoài ý muốn cậu ấy mới có chuẩn bị trước được."