Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 53: Bệ hạ, thần được sủng ái trở lại rồi sao.




Vệ Lăng xòe tay.

Diệp Ngữ đút tay trong túi áo, xây dựng bầu không khí bên cạnh: "Ồ... Thế nói vậy, Sotsuki, mày còn chẳng bằng Công Binh rồi."

"Mày nói bậy!" Sotsuki kích động bắt đầu giãy giụa.

Xem ra Vệ Lăng đã chọc đúng chỗ đau của y.

"Ế, có hối hận lúc ở căn cứ Nam Cực không... đáng lẽ phải phá hủy mẫu máu của tôi?"

Vệ Lăng hơi ngả về phía trước, khóe môi nở nụ cười.

"Điều tao hối hận là sao không xử lý mày ở căn cứ y tế..." Sotsuki gầm lên.

Đúng lúc đó, mắt Vệ Lăng lóe ánh sáng huỳnh quang màu vàng mãnh liệt.

Giây phút ấy cổ họng Sotsuki như bị bóp nghẹn, một sức mạnh xộc vào óc y.

Đột ngột không báo trước, thế như chẻ tre.

Lúc Sotsuki muốn chống cự, Vệ Lăng đã xâm nhập thành công mất rồi.

Dạ Đồng và Diệp Ngữ không nói gì, đều nhìn Vệ Lăng.

Vài giây sau, bất kể Vệ Lăng hay Sotsuki đều không nói gì nữa.

"Có... có phải anh ấy làm được rồi không?" Diệp Ngữ hỏi.

"Vào đã là gì, mấu chốt là tìm được thứ mà anh ấy muốn nhìn thấy." Dạ Đồng nói.

Diệp Ngữ kéo cổ áo Âu phục, căng thẳng nói: "Tôi cứ... tôi cứ cảm giác, nếu giáo sư về, sẽ giết chúng ta!"

Dạ Đồng chìa một cây kẹo m*t: "Ăn một cái không? Để bình tĩnh lại?"

Diệp Ngữ cúi đầu, liếc nhìn vỏ kẹo màu tím, đẩy về: "Không không không, nếu ăn cái này, chẳng cần chờ giáo sư về, tôi đã chết rồi."

Dạ Đồng cụt hứng cất kẹo m*t, đi tới trước mặt Vệ Lăng, khom lưng, đang định bế con mèo cuộn tròn trên đùi Vệ Lăng lên, ai dè nó dùng móng đẩy cậu ta một cách cực kỳ lạnh lùng.

"Được rồi, được rồi! Chỗ nào thoải mái thì nằm chỗ đó."

.

Trong đầu Vệ Lăng lúc này truyền tới từng cơn tiếng nổ.

Tầm mắt vốn đen kịt dần trở nên rộng rãi sáng sủa.

Anh phát hiện ra mình nhảy phắt từ trên trực thăng xuống, nhảy vào giữa bức tường bị nổ toác ra.

Xung quanh là màu trắng mênh mang, tiếng gió rít gào như muốn nuốt chửng tất thảy.

Đây là Nam Cực!

Anh đáp xuống đất vững vàng, vài nhân viên bảo vệ được vũ trang nổ súng về phía anh.

"Món tráng miệng vô dụng–" Đây là giọng Sotsuki!

Cũng tức là mình đã tiến vào ký ức của Sotsuki thành công! Anh đang nhìn thấy tất cả mọi thứ xảy ra ở căn cứ Nam Cực lúc đó bằng tầm nhìn của Sotsuki!

Sotsuki băng qua đạn bắn một cách dễ dàng, y không giết mấy tay bảo vệ đó, mà rút ra thuốc tiêm chứa bản sao Noah, tiêm cho từng người một.

"Sotsuki, đừng lãng phí thời gian. Ta sắp xuống dưới mặt đất rồi." Sion Kraven ra lệnh trong đầu Sotsuki.

"Đến đây!"

Sotsuki đến giếng thang máy, nhảy phắt xuống.

Reina Yae đã hòa vào tường ôm phắt lấy y, chẳng cần đến cả thang máy, đưa y xuống 30 tầng ngầm dưới mặt đất bằng tốc độ nhanh nhất.

Khi Sotsuki chạm đáy, y bèn nhìn thấy Sion Kraven với mái tóc màu nâu buộc sau đầu.

Khuôn mặt y trắng ngần, tuấn tú, toàn nở nụ cười chế giễu và cợt nhả.

Một thanh niên khác, mặc áo ba lỗ rằn ri và bốt, đứng bên cạnh Sion Kraven.

"Hình như chúng ta bị lừa rồi. Chỗ này chẳng có gì hết." Thanh niên đó nói.

"Đại Sư, có phải mày cảm thấy vô vị không? Vốn còn định bảo mày biến thành Ôn Chước, đi lừa những kẻ khác. Ai dè nơi quái quỷ này vốn chẳng có ai! Uổng công đến!" Một gã cao to đeo kính râm phá ra cười.

Còn có mấy Noah khác đứng bên cạnh Sion Kraven. Chắc là cấp bậc khá thấp, mãi không nói gì.

"Con người ấy à, lại một thói quen không được hay lắm."

Kraven cắn găng tay của mình, tháo nó ra, rồi đi tới một chiếc máy tính.

"Sếp muốn bật máy tính à? Chỗ này hiển thị vừa cần vân tay, vừa cần võng mạc mới đăng nhập được." Gã cao to đeo kính râm xòe tay.

"Haku, ngươi đang đùa gì thế? Hệ thống phòng thủ này đối với Noah chúng ta mà nói..."

Haku cười: "Còn đơn giản hơn cả chọc thủng bong bóng xà phòng."

Chỉ thấy Kraven gõ một chuỗi mã bằng tốc độ mắt thường không thể phân biệt được, toàn bộ hệ thống máy tính của căn cứ Nam Cực đã bị kiểm soát.

Kraven điều động toàn bộ tệp tài liệu, lịch sử liên lạc, lịch sử truy cập, thậm chí cả văn kiện được tăng cường bảo mật cốt lõi.

Sotsuki cũng tò mò châu đầu nhìn với Haku.

Tốc độ đọc tài liệu của Kraven cực nhanh, Sotsuki không bắt kịp nổi.

Mặc dù chỉ liếc nhìn lướt qua, Vệ Lăng lại thấy được một vài thông tin mấu chốt trong đó, ví dụ "chuỗi tiến hoá", "cường hoá gen", "sao chép và phá huỷ chuỗi gen từ bên ngoài cơ thể".

Sotsuki nheo mắt, hỏi: "Đây là gì?"

Lưỡi Kraven đẩy quai hàm mình, y ngoảnh mặt, ánh mắt không rời khỏi màn hình hiển thị: "Gen của chúng ta phức tạp quá, ngay cả bản thân mình mà con người còn chưa nghiên cứu rõ, theo lý thì đầu óc của chúng không thể nào hiểu được sự tồn tại của chúng ta."

"Vậy nên... đây đều là nhảm nhí thôi?" Haku đẩy kính râm của mình.

"Phần lớn nghiên cứu của chúng đều là nhảm nhí, nhưng khăng khăng thứ bị chúng coi là nhảm nhí lại gần với bản chất của chúng ta nhất." Ngón tay Kraven chạm vào chữ ký của mấy báo cáo đó một cách cực kỳ thương xót – Vệ Lăng.

"Vệ Lăng? Không phải chúng ta muốn tìm máu của cậu ta đấy ư?"

Kraven tìm hết toàn bộ báo cáo nghiên cứu của Vệ Lăng bằng tốc độ nhanh nhất, đọc, sau đó ghi nhớ, rồi xoá toàn bộ.

Y đứng dậy, giơ cao cánh tay vỗ mạnh: "Đi thôi... Căn cứ Nam Cực đích thực vốn không phải chỗ này!"

"Cái gì? Căn cứ này được xây dựng sâu thế, vậy mà chỉ là mưu mẹo đánh lừa?" Haku nói cực kỳ bất mãn.

"Chậc chậc chậc, lừa gạt Noah, sẽ phải trả giá đó." Đại Sư cười khẽ thành tiếng.

Ngay sau đó, họ rời khỏi căn cứ này.

Gã đàn ông tên Haku đó lại vác cả khẩu pháo nặng gần một tấn chỉ bằng tay không, nã một phát về phía sâu trong căn cứ này.

Sau đó gã quẳng bừa, làm sàn nhà vỡ nát, rồi nhanh nhẹn nhảy lên trực thăng.

Tiếng sụp đổ vang lên từng cơn, căn cứ này bị phá huỷ hoàn toàn.

"Căn cứ Nam Cực đích thực nằm ở đâu?" Sotsuki hỏi.

"Trên một con tàu phá băng. Chúng nghĩ ra được cũng vất vả thật." Kraven cười.

Chẳng mấy chốc trực thăng của họ đã bay qua sông băng trùng điệp, trên mặt băng bao la, có một chiếc tàu phá băng đang đi từ từ.

"Con tàu phá băng này tên là "Lakshmi" (Cát Tường Thiên Nữ) cơ đấy." Haku ấn kính râm xuống, như muốn nhìn cho rõ con tàu này.

Nhưng chẳng chờ họ bay đến phía trên con tàu phá băng thì đã bị bắn.

Cùng lúc trực thăng bị bắn trúng, Noah trong khoang lũ lượt nhảy ra ngoài.

Độ cao này đối với họ mà nói cơ bản không có nguy hiểm ngã gãy chân gãy tay.

Sau khi đáp đất, Kraven bèn lướt nhanh trên mặt băng.

Sotsuki đáp xuống vững vàng, cú va chạm khi rơi từ trên cao xuống khiến mặt băng xuất hiện vết nứt, phát ra tiếng "rắc rắc".

Nhưng Sotsuki vốn chẳng quan tâm, y chạy nhanh theo sát Kraven.

Họ vừa chạy nhanh như chớp, vừa né tránh đạn bắn phá đến từ tàu phá băng.

"Số đạn này căn bản không làm chúng ta bị thương được– Đúng là nực cười!" Một Noah trong đó vừa chạy vừa cười lớn.

Chúng quá ngông cuồng.

Điều kỳ lạ là, đuôi số đạn này đều mang một thứ thuốc nào đó, sau khi va chạm với mặt băng, chúng để lại vết màu xanh lam.

"Cái này là cái quái gì?" Sotsuki nghiến răng nói.

"Thử xem là biết ngay."

Haku đột nhiên túm lấy một Noah, đối phương bất thình lình bị bắn trúng một phát, thuốc đi vào máu gã, lan toả nhanh chóng, khi mọi người đều chạy về phía trước, chỉ có gã nằm im tại chỗ giãy giụa run bần bật, chẳng mấy chốc cơ thể đã cứng đờ, bị ăn mòn rồi chết.

Số đạn này mang theo enzym phân rã tốc độ cao.

"Mẹ kiếp! Xem ra chúng ta đã coi thường chúng!" Sotsuki nghiến răng nghiến lợi.

Đại Sư bật cười khẽ: "Suy nghĩ hay đấy, tiếc rằng tốc độ của đạn quá chậm."

Chỉ trong vài giây, chúng đã băng qua 200 300 mét, lao đến chỗ tàu phá băng.

Tàu phá băng đang lao đi, giống như một con voi bị kiến ăn thịt người đuổi theo.

Sion Kraven lao vút lên không, đột nhiên xuất hiện trên boong.

Toàn bộ nhân viên bảo vệ lao tới, bản lĩnh của Sion Kraven áp đảo nhân loại hoàn toàn, y tóm được người lao tới chỉ bằng một tay, tay không bóp gãy sống lưng của anh ta, mỉm cười đập đầu hai người khác vào nhau, gần như đồng thời y nghiêng người, chân phải giơ lên, đạp văng một viên đạn bằng gót chân, rồi lộn ra sau, đập hai người trong tay vào đầu hai người khác.

Đến khi những người khác tới nơi, trên boong tàu đã la liệt thi thể.

"Đẹp quá." Đại Sư ngoẹo đầu, thưởng thức tất cả.

"Reina Yae đâu?" Sion Kraven đón lấy găng tay mà Haku chìa ra, thong thả đeo vào.

"Tất nhiên là cô ta đi men theo tường xuống tìm mẫu máu rồi." Sotsuki đáp.

"Không không không, không chỉ là mẫu máu – người anh em Angela của ta cũng đang ở đây. Nó nhu nhược quá, đến nỗi lúc trước ta mãi không thể dùng ý thức tìm được nó."

Kraven ngoẹo đầu, nheo mắt như đang cảm nhận cái gì.

Reina Yae mở cánh cửa ngầm, cao giọng nói: "Mẫu máu ở đây!"

Kraven ngẩng đầu bèn nhìn thấy tay trái Reina Yae xách một cái hòm, tay phải thì lôi một người đàn ông mặc áo blouse nghiên cứu bước ra.

"Chỉ cái thằng này... mẹ kiếp đúng là ác!" Reina Yae ném người đàn ông này đến trước mặt Kraven.

Kraven hỏi Reina Yae: "Ngươi chắc chắn trong hòm có mẫu máu không?"

"Tôi chắc chắn. Không giết thằng này, là vì nghĩ ngộ nhỡ ngài cần đọc thứ trong đầu nó mà?"

Dứt lời, Reina Yae bèn nắm tóc thanh niên này, ép y mở mắt ra, hòm chứa quét được võng mạc của y bèn tự động mở ra, trong đó có một ống mẫu máu được đóng băng ướp lạnh.

Nhãn dán trên đó là "Vệ Lăng năm 20XX".

Khoé môi Kraven cong lên, y đang định giơ tay chạm vào ống nghiệm chứa mẫu máu, nhưng lại như lo nó sẽ vỡ tan, nên vẫn đóng hòm vào.

"Người anh em Angela của ta đâu?"

"Suy nhược quá, chết rồi. Tôi nhìn thấy xác giáo sư Tào ở bên dưới đó." Reina Yae nói.

"Các nhân viên nghiên cứu khác đâu?" Kraven chau mày, rõ ràng không tin Angela đã chết.

"Chết cả rồi. Nó trốn trong phòng nghiên cứu, phòng nghiên cứu đó có xung điện bảo vệ, tôi không vào được. Tôi bảo nó mở cửa thì nó không chịu. Tôi đành giết sạch đồng nghiệp của nó dưới camera giám sát. Nó cũng không nhúc nhích, không chịu mở cửa." Reina Yae đạp vào mặt thanh niên đó bằng mũi chân.

Thì ra người đàn ông trẻ măng này chính là giáo sư Dương!

Y bị Reina Yae đánh rất thê thảm, cánh tay bị trật khớp, gục dưới đất, muốn trở mình cũng không làm được.

Chỉ cần hít thở là ho ra bọt máu.

"Ừm, có triển vọng." Haku vỗ tay.

Kraven cúi đầu, nói khẽ: "Toàn bộ bí mật đều không thể giấu được tao đâu."

Giáo sư Dương giãy giụa ngoảnh mặt đi, Kraven cười, đáy mắt y xuất hiện ánh sáng màu huỳnh quang, y đang đọc ký ức của giáo sư Dương.

"Tiêu rồi... Angela chưa chết! Xuống biển ngay!" Kraven sẵng giọng nói.

"Xuống biển làm gì?" Reina Yae hoàn toàn không hiểu.

"Ngay lúc nãy, Angela đã được chuyển sang cơ thể một kẻ khác! Lúc chúng ta cho nổ căn cứ Nam Cực đó, tên này đã đưa Angela và vật chủ mới của nó vào tàu thoát hiểm khép kín, tàu thoát hiểm có động cơ, bây giờ chắc đã đi xa lắm rồi!" Kraven nói.

"Gì cơ... thế nó tử thủ trong căn phòng đó... là để câu giờ? Giết nó! Để tôi giết nó!"

Reina Yae giận dữ.

Sotsuki lạnh lùng nói: "Ôi chao ôi chao... Thế mà Noah chúng ta lại bị con người chơi xỏ! Ghê thật!"

Kraven kéo giáo sư Dương dậy, ngăn cản Reina Yae.

"Không, một kẻ thế này, vừa biết nhẫn nhịn vừa thông minh... Không cho nó gia nhập chúng ta thì quá lãng phí."

Kraven ngoắc ngón tay.

Sotsuki hiểu ngay, lấy một ống tiêm từ túi áo ra.

Giáo sư Dương nhìn nó, vẻ mặt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng lúc trước lập tức biến thành hoảng sợ, nhưng y cơ bản là không có khả năng chống cự.

Đúng lúc đó, cả thế giới trở nên yên lặng khác thường, dường như mỗi người đều có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập, sau đó tiếng nổ khổng lồ chấn động trong đầu họ, từng sợi dây thần kinh đều bị lôi kéo bởi một thứ sức mạnh nào đó, như muốn lôi sống ra khỏi đầu họ.

"A!! A!!" Sotsuki cúi đầu, bịt tai mình.

Haku cũng không nhịn nổi đập mạnh vào đầu, chỉ ước được đập nứt toác đầu mình ngay tức khắc!

Còn mũi và mắt Reina Yae thì bắt đầu chảy máu, ngơ ngác không thể suy nghĩ, thậm chí không thể hoà vào boong kim loại.

Giọng nói lạnh lùng mang theo sát khí truyền vào tai mỗi người.

"Thả anh ta ra."

Đáy mắt Kraven xuất hiện ánh sáng màu xanh lam mãnh liệt, sức mạnh khiến đầu óc nổ tung này bị dập tắt trong nháy mắt.

Sotsuki vừa hít thở mạnh vừa ngẩng đầu lên, y biết suýt thì mình tiêu rồi!

Giây phút đó, y kinh hoàng lùi lại một bước lớn.

Vì không biết từ bao giờ, một người đàn ông đã xuất hiện trước mặt Kraven!

Trên người đàn ông này còn mang vị mặn và độ ẩm của nước biển, hắn mặc quần áo bệnh nhân màu trắng, đã ướt sũng, dán dính lên người. Vết nước chảy theo tóc mái trước trán hắn, nhỏ tong tỏng xuống boong tàu.

Sotsuki không hiểu, sao người đàn ông này đột nhiên xuất hiện không một tiếng động được?

Nhiều Noah thế này ở đây, thậm chí có cả Sion Kraven, tại sao không chú ý đến hắn?

Rốt cuộc hắn là ai!

Rõ ràng hắn vừa... vừa muốn kiểm soát tất cả não bộ!

Có điều năng lực chưa thành thạo, cộng thêm việc Noah có mặt đều chưa đề phòng chút nào nên mới bị xâm nhập tức thời.

Nhưng... năng lực này... không phải chỉ có Sion Kraven mới làm được sao!

Sotsuki khiếp sợ nhìn đối phương, khuôn mặt ấy không có h*m m**n khát khao gì, lạnh lùng tột độ.

Còn bàn tay xách Dương Mặc Băng của Kraven thì bị đối phương siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc.

Kraven cứ như không cảm thấy đau, nhìn bàn tay bị bẻ gãy của mình với tính tò mò và khát khao hiểu biết.

"À... người anh em Angela của ta... không... không... mày không phải Angela..." Kraven ngước mắt, đồng thời đáp lại ánh nhìn kiêu ngạo và tràn ngập sát khí của đối phương.

Đó chính là Ôn Chước!

Dương Mặc Băng dùng tất cả mọi người trên con tàu phá băng để câu giờ, cho Ôn Chước hoàn thành việc cộng sinh với Angela trong tàu thoát hiểm.

"Thế mà mày dám dùng cơ thể con người thấp hèn để kiểm soát Angela!"

Khuôn mặt vốn tuấn tú của Sion Kraven trở nên cực kỳ dữ tợn.

Cường độ ánh huỳnh quang màu xanh lam trong mắt y tựa ngọn lửa đang cháy điên cuồng.

Y muốn tiêu diệt Ôn Chước!

Reina Yae hoà vào boong, bơi tới muốn tấn công chân Ôn Chước.

Nắm đấm mạnh đến mức có thể nện boong tàu xuống tận đáy tàu của Haku đập về phía gáy Ôn Chước, Sotsuki cũng xông lên.

Tất thảy cứ như mơ.

Thứ Reina Yae túm được không phải Ôn Chước, mà là chân Haku.

Giây phút Haku ngã xuống, gã đập vào boong tàu, Reina Yae suýt thì bị đập gãy sống lưng!

Sotsuki vốn muốn đẩy cằm Ôn Chước để vặn gãy cổ họng hắn, nhưng không ngờ "Đại Sư" lại bị đưa tới trước mặt.

"Đại Sư" trở tay vặn cánh tay Sotsuki: "Là tao..."

Tất cả đều vừa khớp, xảy ra trong tích tắc.

Lúc này, có thứ gì đó rẽ gió lao tới.

"Là tên lửa tự hành." Đại Sư ngẩng đầu nói.

Sion Kraven và Ôn Chước đánh nhau một mất một còn trong khu vực không có khói thuốc súng.

Giáo sư Dương sắc giọng nói: "Ôn Chước... dừng lại... dừng lại... cứ tiếp tục thế này..."

Cứ tiếp tục thế này, một khi độ hoạt động của Angela đạt đến 100%, hắn sẽ bị ký sinh hoàn toàn!

Cơ thể Ôn Chước cứ như một cánh cung căng hết cỡ, rõ ràng hai chân vẫn ở trên mặt đất, cơ thể lại uốn cong ra sau, cứ như sắp bị phá huỷ bởi một sức mạnh nào đó!

Còn Kraven thì nghiến quai hàm, bả vai run rẩy không ngừng.

Tên lửa càng ngày càng gần họ!

Dương Mặc Băng thấp giọng nói: "Phá huỷ... phá huỷ mẫu máu..."

Ôn Chước nãy giờ ngửa ra sau bỗng ưỡn thẳng lưng, đột ngột lao tới trước mặt Kraven, lòng bàn tay của hắn đánh về phía cái hòm đựng mẫu máu.

Cú đòn này của Ôn Chước mà đập xuống thật, nhất định mẫu máu sẽ vỡ tan!

Kraven không thể không giơ tay lên, đúng lúc này y lao vào đầu Ôn Chước, mắt và tai hắn đều đang chảy máu.

Cùng lúc đó, để né tránh cú đòn của Ôn Chước mà Kraven mất tập trung, đầu óc y hứng chịu một lực đập khổng lồ.

Cái hòm tuột tay bay mất.

Reina Yae mau chóng phi tới, túm được cái hòm về.

Kraven nhìn Ôn Chước mà không tin nổi.

Còn Ôn Chước thì loạng choạng lùi bước, tên lửa tới nơi, giây phút va chạm với boong tàu, tất cả Noah đều tránh ra.

Kraven rơi xuống biển, y bơi lên một khối băng trôi, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mảnh xác và vụn băng bị nổ tung lên trời rồi rơi xuống.

Y cười khẩy nói: "Angela, mày muốn chạy đi đâu? Mày đã thất bại và trở thành công cụ của loài người, thì đáng bị tao tiêu diệt."

Y lại bắt đầu tìm kiếm, nhưng vì cú đòn vừa phải chịu mà không thể phát huy được hoàn toàn năng lực của mình.

"Ư..." Y ôm trán, đập mạnh xuống mặt băng.

"Ít nhất thì chúng ta đã lấy được mẫu máu rồi. Còn về Angela, hoặc là nghĩ cách giúp nó ký sinh hoàn toàn, hoặc là nghĩ cách tiêu diệt nó và vật chủ của nó." Đại Sư đi tới, quỳ một chân trước mặt Kraven.

Ôn Chước và Dương Mặc Băng lúc này đều đã biến mất.

Kraven dẫn tất cả mọi người rời khỏi Nam Cực, họ đến một phòng nghiên cứu bị bỏ hoang, trích xuất ADN trong mẫu máu ở đó, chuẩn bị nhân bản.

Nhưng nhân bản thất bại, vì đó vốn không phải mẫu máu của Vệ Lăng!

Thậm chí không phải mẫu máu của người!

"Chúng ta bị kẻ mặc blouse đó chơi xỏ ư?" Sotsuki khó mà tin nổi.

"Ta đã đọc não nó, không nhìn thấy bất cứ ký ức nào về mẫu máu bị tráo đổi. Nhưng lúc tên blouse đó nhìn thấy vật chủ của Angela, nó rất ngạc nhiên. Ta nghi ngờ... mẫu máu đích thực đang ở chỗ vật chủ của Angela... hoặc là trong cái tàu thoát hiểm dưới nước đó." Kraven bóp nát dụng cụ đựng mẫu máu.

Kraven cử Sotsuki quay lại Nam Cực, mặc dù đã chuẩn bị trước, con tàu thoát hiểm dưới nước đó đã bị vớt lên, nhưng Sotsuki vẫn ở nơi giá rét ấy lùng sục già nửa tháng trời.

.

Vệ Lăng rời khỏi nhận thức của Sotsuki một cách suôn sẻ, trở về hiện thực.

Bên tai là tiếng gọi của Diệp Ngữ và Dạ Đồng.

"Vệ Lăng! Vệ Lăng anh tỉnh táo chưa?"

"Anh còn ổn không? Đừng doạ người ta! Nếu không sẽ nhét kẹo m*t vị phân mèo vào mồm anh đấy!"

Anh hít mạnh một hơi, bàn tay đang ôm mèo run rẩy dữ dội, nói: "Thuốc dinh dưỡng..."

Diệp Ngữ phản ứng trước tiên, cô rút chiếc hộp nhỏ bằng kim loại ra, tiêm cho Vệ Lăng một liều.

Vệ Lăng ngửa cằm, cảm thấy đầu óc nặng trĩu cuối cùng cũng được nhẹ nhõm từng chút một.

Hơi thở của anh đều đặn dần, vừa mở mắt ra bèn nhìn thấy con mèo đứng dậy, kéo cổ áo anh, nhìn anh.

Trong cặp mắt đó đầy ắp lo âu.

Vệ Lăng nhoẻn cười xoa đầu nó, bế nó lên.

Sotsuki đối diện thì không được ổn thế nữa.

Y ngả ra sau, dựa vào lưng ghế, run rẩy dã man như bị động kinh.

"Sao... sao mày làm được... thế mà mày... đọc được ký ức của tao?"

Sotsuki nhìn Vệ Lăng, không tin nổi.

"Đúng thế, cậu cho rằng đây là năng lực mà chỉ có bản thể ký sinh như Kraven hoặc Ôn Chước mới có đúng không?" Vệ Lăng đứng dậy, nhìn Sotsuki.

"Mày đã trở thành chủng lai rồi? Angela... Angela ở trong cơ thể mày ư?" Sotsuki hỏi.

Vệ Lăng không trả lời những câu hỏi của y, mà nói với Diệp Ngữ: "Cô có còn muốn dùng y làm bao cát nữa không?"

"Bây giờ tôi không còn hứng thú này nữa." Diệp Ngữ đáp, "Nom nó rất yếu."

"Thế thì được, chúng ta về nhà thôi." Vệ Lăng nhìn sang Sotsuki, "Cậu đáng thương thật đấy, không còn giá trị với Noah. Đối với chúng tôi, ngay cả làm bao cát cũng chê cậu yếu."

"Tao phải giết mày– Tao phải giết mày!" Sotsuki giãy giụa như điên.

"Thôi đi, thứ cậu thật sự muốn giết là bản thể của Noah chứ? Nó sao chép bản thân, tạo thành cậu. Nó quyết định số phận và kết cục của cậu."

Dứt lời, đoàn Vệ Lăng rời khỏi nơi này.

"Có thu hoạch được thông tin gì có ích không?" Dạ Đồng hỏi.

"Có một điều, nhưng không cụ thể như tôi tưởng tượng. Chắc vì đối với Kraven mà nói, Sotsuki cũng chỉ là một tay sai vặt mà thôi." Vệ Lăng thở dài.

"Có một thì bảo một, đừng ậm ờ. Chúng tôi dung túng cho anh làm bậy cũng có cái giá đó." Dạ Đồng bặm kẹo m*t nói.

"Giá gì?" Vệ Lăng hỏi ngược.

"Giáo sư về, biết anh đến tìm Sotsuki, nhất định sẽ đày tôi đến chỗ còn tẻ nhạt hơn cả trung tâm điều khiển máy chủ." Dạ Đồng ngửa đầu, thở dài mạnh.

"Được thôi. Năm đó ở căn cứ Nam Cực, giáo sư Dương rõ là non mềm! Chẳng hề cố tình bí ẩn đáng ghét như bây giờ đâu." Vệ Lăng xoa đầu mèo, ai dè bị cắn ngay một phát.

Vệ Lăng cho rằng mình đã né đủ nhanh rồi, nhưng hoàn toàn không nhanh bằng con mèo này.

"Ai da– Đau! Đau! Đau! Mày mà không thả ra, tối nay mày sẽ ngủ ngoài cửa sổ! Ra đường cái lang thang đi! Đau quá đau quá! Mày vẫn không nhả ra! Hai người còn ngây ra đó làm gì! Mau tách miệng mèo ra hộ tôi!"

"Không giúp." Diệp Ngữ nói.

"Không tách." Dạ Đồng lắc đầu.

Vệ Lăng phát hiện con mèo này rất nóng tính, quan trọng hơn là hoàn toàn không hiểu được điều nó tức giận!

Suốt quãng đường, Vệ Lăng ngồi đằng sau, bị con mèo này cắn ngón tay.

"Chúng ta đi khám thú y đi." Vệ Lăng đáng thương nói.

"Nó là mèo giáo sư Ôn nuôi, nhất định biết chừng mực – làm anh đau, nhưng không đến mức rách da." Diệp Ngữ vừa lái xe vừa nói.

"Anh cảm thấy ngón tay mình tê rần rồi, có khi sẽ bị tàn phế vì máu không chảy được đấy!"

"Ế, thật à? Tôi muốn xem." Dạ Đồng nói.

Vệ Lăng biết hai người này đang trách mình chẳng chịu tiết lộ điều gì.

"Được rồi được rồi, tôi nói! Thực ra từ góc độ của Sotsuki, thứ nhìn thấy có giới hạn. Tôi chỉ biết căn cứ Nam Cực đích thực là trên một con tàu phá băng. Mà Ôn Chước cũng bị Angela ký sinh trên con tàu phá băng đó. Lúc ấy giáo sư Dương rất trẻ... và rất dũng cảm."

"Sao lại bảo là dũng cảm?" Diệp Ngữ hỏi.

"Dũng cảm mà anh bảo, chính là khả năng gánh chịu áp lực và đau đớn khổng lồ. Noah g**t ch*t từng đồng nghiệp của anh ấy dưới camera, muốn ép anh ấy mở cửa phòng xung điện, nhưng để bảo vệ Ôn Chước, anh ấy nhịn mãi đến cuối cùng."

Vệ Lăng dứt lời, bèn chú ý đến gương chiếu hậu trên đỉnh đầu người lái.

Anh biết, nhất định Diệp Ngữ sẽ nhớ đến Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn.

"Vậy sau này chơi bóng rổ, anh phải nhường giáo sư Dương đấy." Mắt Diệp Ngữ đỏ hoe, nhưng vẫn nói mang theo giọng cười.

"Tất nhiên rồi. Với cả anh còn một vài quyền hạn cần anh ta mở cho." Vệ Lăng chau mày, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tôi cá, nếu giáo sư Dương gặp lại anh, chắc sẽ phát bệnh tim mất." Dạ Đồng nói.

"Không không không... lần này tôi muốn học hành tử tế, vươn lên từng ngày!" Vệ Lăng nói cực kỳ nghiêm túc.

"Trời ạ, thế mà Vệ Lăng lại bảo muốn học hành tử tế– Lẽ nào cuối cùng ngày tận thế của loài người cũng tới rồi ư?"

.

Đêm hôm đó, Vệ Lăng còn không tắm rửa, nằm nghiêng trên giường mình, ôm chú mèo, gọi điện cho giáo sư Dương.

Mèo nhỏ cuộn tròn, vẫn giận Vệ Lăng, chỉ ban cho anh một bóng lưng xù lông tròn vo.

"Giáo sư Dương thân mến, xin hỏi sức khoẻ của anh vẫn ổn chứ?"

Giáo sư Dương đầu bên kia thở một hơi dài: "Nói đi, cậu lại muốn làm gì?"

"Tôi có vài báo cáo từng nộp, muốn đọc xem." Vệ Lăng nói.

"Báo cáo tự cậu nộp, tự cậu nhớ lại là được. Đừng bảo tôi rằng báo cáo của cậu toàn là giáo sư Ôn viết hộ đấy." Giáo sư Dương lạnh lùng nói.

"Ế, anh hiểu tôi và Ôn Chước thật đấy! Tôi không nhớ rõ rất nhiều chuyện trên căn cứ mặt trăng nữa, nhưng việc viết báo cáo thì tôi nhớ rất rõ! Lần nào cũng là tôi bịa đặt một tràng, Ôn Chước ghi lại nghiêm túc, rồi suy nghĩ của tôi và cậu ấy hợp lại thành một báo cáo, mang đi nộp! Xong!"

Tức là, vì bịa đặt nên giờ hoàn toàn không nhớ ra được nữa.

"Cậu đúng là mặt dày." Giáo sư Dương chắc hẳn đang đảo mắt.

"Tôi đọc báo cáo trước đây của mình, có gì mà mặt dày chứ."

"Ai vừa bảo báo cáo đều là giáo sư Ôn viết, phần của mình chỉ là bịa đặt ấy?" Giáo sư Dương khịt mũi lạnh lùng.

"Lạ nhiều thành quen mà! Anh đã giúp tôi xin gặp Sotsuki rồi, thế thì tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, báo cáo cũng hộ luôn?"

"Phật cậu nặng thật đấy."

"Thế thì tôi sẽ ăn ít hơn. Kiếp sau bắt đầu ăn chay!"

"Phắn đi!"

Giáo sư Dương lại định cúp máy, Vệ Lăng vội vàng gào tên y.

"Dương Mặc Băng! Dương Mặc Băng!"

"Làm gì thế!"

"Cảm ơn anh." Vệ Lăng nói xong còn hơi hồi hộp.

"Tôi có bảo xin giúp cậu đọc báo cáo đâu!"

"Ý tôi là... chuyện ở căn cứ Nam Cực. Cảm ơn anh."

Đầu bên kia điện thoại im lặng rất lâu.

Giờ Vệ Lăng mới nhận ra mình điên rồi.

Giáo sư Dương tận mắt nhìn đồng nghiệp của mình bị Reina Yae g**t ch*t từng người một, mình nhắc đến chuyện ở căn cứ Nam Cực với y, chẳng phải là khiến y càng khó chịu hơn sao?

"Xin lỗi! Anh cứ coi như tôi chưa từng nói gì..."

Giáo sư Dương bỗng lên tiếng: "Cậu không phải Ôn Chước, cậu cảm ơn tôi làm gì?"

"Hả? Ờm... ờm... nếu lúc đó anh không câu giờ cho Ôn Chước và Angela hợp nhất... Chắc hẳn lúc đó cậu ấy đã bị Kraven giết rồi. Nếu Ôn Chước bị giết, thì cũng không có việc sau này đưa tôi từ mặt trăng về phải không?"

"Thế cậu không cần cảm ơn tôi, đó là trách nhiệm của tôi."

Dứt lời, giáo sư Dương bèn cúp máy.

Vệ Lăng thở dài, mình đúng là chõ vào chuyện không nên chõ.

Đẩy con mèo đang cuộn tròn, nó còn chẳng thèm "meo" lấy một phát với Vệ Lăng, đuôi cũng cuộn vào, hoàn toàn không định để ý đến anh.

"Mày cũng mặc kệ tao, giáo sư Dương cũng mặc kệ tao... hầy... vẫn là Ôn Tiểu Tửu của tao tốt nhất, bất kể lúc nào cũng không bao giờ mặc kệ tao." Vệ Lăng thở dài.

Tai mèo nghe thấy "Ôn Tiểu Tửu của tao tốt nhất" bèn rung động.

Sau đó nó từ từ đứng dậy, quay người, nhảy lên mình Vệ Lăng, vỗ một phát lên mặt anh.

"Meo."

Mắt Vệ Lăng bừng sáng, bế nó lên đong đưa: "Bệ Hạ! Bệ Hạ! Cuối cùng thần cũng được sủng ái trở lại rồi sao?"

Chú mèo nhìn anh lạnh lùng.

"Bệ Hạ, ánh mắt của mày làm người ta nhớ quá. Nghĩ đến năm đó, tao giấu tất dưới gầm giường bị Ôn Tiểu Tửu phát hiện, cậu ta cũng nhìn tao như mày bây giờ, đạp tao một phát – đi giặt tất đi! Vẻ mặt đó, thần thái đó, y như mày lúc này, tràn ngập uy nghiêm!"

Không biết có phải ảo giác hay không, hình như anh nghe thấy bệ hạ mèo "hừ" một tiếng lạnh lùng.

Diệp Ngữ đã đến trung tâm kiểm soát, chỉ còn lại Dạ Đồng ở phòng trông nom Vệ Lăng.

Thiếu niên game thủ lúc này cũng không thể không đặt điện thoại xuống, quan sát Vệ Lăng.

"Chắc thuốc dinh dưỡng của giáo sư Dương không có vấn đề gì chứ... gây ảo giác rồi?"

Buổi chiều rảnh rỗi, Vệ Lăng bèn ôm mèo ngủ.

Nhóc con vẫn thích chui vào áo anh, thò đầu ra từ cổ áo, thích quạt tai trên mặt Vệ Lăng.

Lúc sắp ngủ thiếp đi, một cú điện thoại đánh thức anh, lúc nhìn thấy tên giáo sư Dương nhấp nháy, Vệ Lăng bèn ngồi bật dậy như tự dưng được bơm tiết gà.

"Lão Dương! Sao rồi? Xin được chưa?"

"Cậu muốn đọc báo cáo của mình, không thành vấn đề. Nhưng cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Bây giờ, tôi và giáo sư Ôn một người bị thương nghỉ ngơi trong bệnh viện, một người ra ngoài có nhiệm vụ. Các sinh viên đều đang thả rông..."

Nghe đến đây, Vệ Lăng có linh cảm chẳng lành.

"Cậu đi dạy tiết của hai bọn tôi đi. Yên tâm, thời gian không trùng nhau đâu."

"Giáo sư Dương... anh có cảm thấy mình cực kỳ vô trách nhiệm với sinh viên không? Anh chắc chắn muốn họ nghe tôi chém gió chứ?"

"Tôi chắc chắn và khẳng định. Đồng ý hay không đồng ý, thầy Vệ?"

Có thể nhận ra tâm trạng của giáo sư Dương ở đầu bên kia cực kỳ vui vẻ.

Lông mày của Vệ Lăng sắp nhíu thành nếp trên xíu mại rồi.

Sau khi đấu tranh tư tưởng, anh đành nghiến răng đồng ý: "Được thôi, tôi đi dạy..."

"Đừng coi thường sinh viên. Một nghìn bộ óc, sẽ có một nghìn cách tư duy. Có lúc thứ cậu không nghĩ ra, họ có thể nghĩ xa xôi hơn, bao la hơn cậu đấy."

Thậm chí là gần chân tướng hơn.

"Tôi xin nhận lời đề cử của anh. Xin hỏi báo cáo trên mặt trăng của tôi phải đi đâu đọc?"

"Trung tâm kiểm soát liên hợp, tìm giám đốc Châu."

Vệ Lăng sững sờ hai giây, hối hận không kịp, gõ đầu mình một phát.

Biết trước thì tìm giám đốc Châu luôn là xong rồi, tại sao phải đi dây vào Dương Mặc Băng!

Lần này thì hay rồi, lỗ mất cả bản thân.

Chỉ nghe thấy một tiếng "tinh", giáo sư Dương gửi lịch giảng dạy tới.

Vệ Lăng vừa nhìn bèn sụp đổ: "Sao cả buổi tối cũng có tiết! Không phải buổi tối nên vào bụi cây hẹn hò ư?"

Mặt Vệ Lăng nhận ngay một phát vuốt mèo.

"Bệ Hạ, ngay cả người cũng bắt nạt thần à?"

"Cái giọng điệu của anh, kết hợp với từ "thiếp" thì thích hợp hơn." Dạ Đồng bên cạnh nói.

"Hả?"

"Chính là cái kiểu rửa chân cho hoàng đế, một ngày hoàng đế uống say không nhìn rõ, ngủ với anh, tỉnh dậy còn giả vờ không nhớ ấy." Dạ Đồng nói tiếp.

"Cậu cứ nên chơi điện tử thì hơn, đừng xem phim truyền hình máu cún nữa."

Đấu khẩu vài câu, Vệ Lăng bèn bế mèo, dẫn Dạ Đồng – thiếu niên nghiện mạng internet, đến trung tâm kiểm soát liên hợp.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận