Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 6: Quy tắc bẫy ngược.




Diệp Ngữ cúi đầu nhìn về phía Vệ Lăng, sau đó hơi cứng người.

Cho dù Vệ Lăng ngủ đông tám năm trước, anh lúc đó cũng đã hai mươi tám tuổi rồi, nhưng mặt mày lại có vẻ đẹp trai anh tuấn của thiếu niên, như thể chưa từng trải qua thử thách tôi luyện của thời gian, vẫn còn ngây thơ tin tưởng vào chân – thiện – mĩ trên đời.

Thế nhưng nhìn kĩ là có thể cảm nhận được một khí chất kiên nghị, quật cường bẩm sinh từ khuôn mặt của anh.

Diệp Ngữ truy cập dữ liệu của kén ngủ đông, thế là có thể nhìn thấy hai tiếng đồng hồ cuối cùng Vệ Lăng đã làm gì.

"Trời ơi... thế mà Vệ Lăng đã từng sửa lại thông tin của tàu thoát hiểm từ xa!"

Năm ấy sau khi giáo sư Tào bị Angela ký sinh, cố ý phá huỷ toàn bộ tàu thoát hiểm, chỉ để lại đúng một cái, dùng mã lập trình phức tạp khoá cứng thông tin nhận dạng Vệ Lăng.

Đáng lẽ ra tàu thoát hiểm chỉ có mình Vệ Lăng dùng được, nhưng anh lại hack được vào hệ thống kiểm soát nhiệt độ ít được chú ý nhất, thay đổi cài đặt của Angela! Đó là Angela – sinh vật có IQ cực cao đó!

Chuỗi mã phức tạp cùng cực đó như thể đang suồng sã cười nhạo Angela – bố mày vĩnh viễn là bố mày nhé!

Diệp Ngữ không nhịn được nhìn về phía Vệ Lăng, anh chàng này rốt cuộc thông minh đến cỡ nào?

Tiếp theo đó, dữ liệu phản hồi lại Vệ Lăng từng mở một tệp ra, tên là "Con Tim Tha Thiết", nhưng chỉ xem có một giây.

"Con Tim Tha Thiết là cái gì?"

Diệp Ngữ vừa mới ấn mở, k*ch th*ch thị giác cực mạnh khiến cô suýt thì xoá sạch các tệp.

"Bộ phim Nhật yêu thích của cậu ấy." Ôn Chước đáp.

Toàn bộ sự tôn trọng và sùng bái đối với Vệ Lăng vốn có lũ lượt sụp đổ trong khoảnh khắc ấy.

"Tôi thấy được anh ấy thích đến mức nào..." Diệp Ngữ nghiến răng nghiến lợi.

Đến chết rồi cũng phải liếc một cái mới nằm vào kén, đúng là chết không khỏi nắng.

"Đợi đã, cô nói cậu ấy chỉ xem đúng một giây?"

Ôn Chước đột nhiên sải bước đến trước bàn phím của Diệp Ngữ, ngón tay lướt như bay, lúc Diệp Ngữ hoài nghi bàn phím cũng sắp bốc cháy, cả bộ phim đột ngột thay đổi định dạng tệp, biến thành một thứ trông như nhật kí nghiên cứu cực kì dài.

Tốc độ đọc của Ôn Chước rất nhanh, Diệp Ngữ căn bản không nhìn rõ nó viết gì, thế nhưng khi Ôn Chước đọc đến đoạn cuối của nhật kí, cô cuối cùng cũng nhìn rõ một câu cuối cùng mà Vệ Lăng để lại:

Ôn Tiểu Tửu, ngoại trừ bản thân tớ ra chắc chỉ còn cậu có thể đọc được nhỉ, chúc cậu mọi sự tốt lành.

Trong nháy mắt, toàn bộ bản nhật kí và bộ phim đó đều bị xoá.

"Tiêu rồi! Đó là nhật kí nghiên cứu của Vệ Lăng!"

Diệp Ngữ vắt óc tìm cách khôi phục bản gốc, nhưng đã bị xoá hẳn rồi, muốn vớt ít vụn cũng chẳng được.

"Rốt cuộc là nhật kí gì vậy! Tại sao phải giấu trong bộ phim vớ vẩn đó! Nếu không nhờ có giáo sư Ôn anh hiểu rõ anh ấy, có khi chẳng ai phát hiện được..."

Diệp Ngữ lập tức vỡ lẽ, nhật kí nghiên cứu của Vệ Lăng căn bản chỉ định cho một mình Ôn Chước đọc.

"Giáo sư, trong đó rốt cuộc là cái gì!"

"Quy Tắc Bẫy Ngược." Ngón tay của Ôn Chước gõ lên trán Vệ Lăng cách một lớp kính thuỷ tinh, "Trí tưởng tượng của cậu ấy luôn luôn dồi dào và phong phú."

Diệp Ngữ tựa như đã nhìn thấy một nụ cười thoáng qua trên môi Ôn Chước một cách lờ mờ.

Cũng như bóng tối dịu dàng nhưng không có kết thúc sau lưng họ.

Ba tháng sau, bệnh viện số Một của trung tâm điều khiển

Vệ Lăng rơi phịch xuống đất, thời gian bị đình trệ bỗng bắt đầu chảy, anh phát hiện ra mình đang dốc sức chạy như điên trong một mê cung đổ nát cũ kĩ.

Lúc bắt đầu còn lảo đảo, về sau càng chạy càng nhanh, tứ chi càng ngày càng linh hoạt.

Trên mặt tường tan hoang tứ phía thỉnh thoảng lại có bóng người lướt qua, giữa các khe hở có một sức mạnh đen tối sắp phá toạc ra.

Đầu Vệ Lăng đau muốn chết, có thứ gì đó đang mở rộng lãnh thổ trong thần kinh của anh, tạt qua nhanh như gió, như muốn chiếm lĩnh suy nghĩ của anh, khống chế mọi thứ của anh vậy.

Anh chạy thục mạng, cặp chân mệt mỏi như đeo đá, nhưng chẳng thể nào thoát ra khỏi mê cung này!

Tới tận khi bóng tối xâm chiếm, sức mạnh khổng lồ nuốt chửng anh, anh ngã nhào ra đất, giãy giụa hòng bò dậy, bên tai lại vang một giọng nói lười biếng mà khàn khàn.

"Cuối cùng cũng tóm được em rồi."

Vệ Lăng ngoái đầu lại, một người đàn ông có vẻ ngoài tinh xảo, nở nụ cười mỉm bước vào tầm mắt của anh.

Hơi thở bị đối phương giữ chặt, tầm mắt muốn né ra mà không né được.

Y tóm chặt lấy cổ tay của Vệ Lăng, đè sát bên tai anh, xương cổ tay sắp bị tẽ ra rồi, đau đớn khiến anh tê dại.

Anh vùng vẫy thật mạnh, thế nhưng càng vùng vẫy, nụ cười của người đàn ông đó càng rõ nét hơn.

"Mày là ai! Mày định làm gì!!" Vệ Lăng hoảng loạn, cảm giác nguy hiểm bùng nổ.

Người đàn ông cúi đầu xuống, tiếng cười rung rinh bên tai Vệ Lăng: "Tôi là Noah... còn về phần tôi định làm gì..."

"Bất kể mày định làm gì, cũng cút ngay cho ông đây!!"

Vệ Lăng nghiến lợi nhìn chằm chằm về phía đối phương.

Người đàn ông bật cười, trong giọng nói tràn ngập vẻ cám dỗ và kiên nhẫn: "Tôi đang tìm bạn đời á. Nếu bây giờ tôi "cút", chẳng phải chính là dâng em cho người khác sao?"

Y có một mái tóc dài màu vàng, giữa sợi tóc lấp lánh ánh xanh huỳnh quang lờ mờ, y đúng là rất đẹp...

Nhưng Vệ Lăng chán ghét y theo bản năng!

"Cút đi mà tìm bạn đời! Buồn nôn!"

"Chậc.. em không nhớ em trai song sinh Angela của tôi sao? Nó sẽ rất buồn đấy..."

Gì cơ? Cái qué gì vậy?

Tránh xa tao ra! Cái đồ thần kinh này!

Đột nhiên, bóng người đàn ông trước mặt rách toác ra như một tấm màn.

Có người đi tới trước mặt anh, giật phắt anh vào lòng mình.

"Vệ Lăng! Tỉnh lại! Tỉnh lại đi! Tỉnh lại mau!"

Giọng nói lạnh lùng và cứng rắn vang lên bên tai anh.

Khoảnh khắc ấy, lòng anh bỗng nhiên dịu lại.

Một cảm giác an toàn trước nay chưa từng có xoa dịu mọi lo lắng của Vệ Lăng.

"Hắn đến là em yên tâm à? Phải biết rằng tôi chỉ là ngưỡng mộ gen của em, còn hắn thì muốn toàn bộ của em đấy." Giọng nói của người đàn ông đó vẫn còn lảng vảng trong đầu của Vệ Lăng.

"Toàn bộ... Hắn muốn toàn bộ cái gì của tôi?"

Vệ Lăng muốn nhìn rõ vẻ mặt của Ôn Chước, nhưng đối phương lại bỗng nhiên ấn mạnh anh xuống. Anh nhìn thấy trong cặp mắt quen thuộc của Ôn Chước là d*c v*ng cố chấp hoàn toàn xa lạ.

"Ôn... Ôn Chước..."

Anh phát hiện ra mình ngay cả câu "cậu muốn làm gì" cũng không nói nên lời.

"Tỉnh lại, Vệ Lăng. Bắt được tôi... hay bị tôi phá huỷ..."

Cảm xúc điên cuồng trào dâng ùa vào thần kinh yếu ớt của Vệ Lăng.

Ngay sau đó là tiếng kêu phát ra từ máy đo nhịp tim vang bên tai.

"Sao nhịp tim đột ngột tăng vượt mức thế này! Tiêm thuốc an thần ngay!"

"Không thể được! Não của anh ấy là quan trọng nhất!"

"Giáo sư Ôn đâu! Mau gọi giáo sư Ôn tới đây!"

Thế giới của Vệ Lăng lại rơi vào bóng tối, nỗi sợ hãi ào tới từ tứ phía.

Tới tận khi có người đến bên cạnh anh, dựa vào tai anh, lần này không phải là hư ảo, mà thoạt nghe lạnh như băng, nhưng lại mạnh mẽ giật phắt anh về.

"Vệ Lăng, đừng sợ... đừng sợ, tôi ở đây. Đừng để bất cứ ai quấy rầy, cậu vĩnh viễn thuộc về bản thân cậu. Không ai có thể khống chế được cậu. Tin tôi, đừng sợ... Tỉnh lại đi."

Anh biết gò má đối phương đang dán sát vào mình, ngón tay của hắn đang cầm lấy tay anh, rõ ràng rất chặt nhưng anh chẳng hề có cảm giác mình sẽ bị thương.

"Tỉnh lại... Tôi đã đợi cậu quá lâu rồi. Tỉnh lại, nhìn tôi đi..."

Tâm tình dần dần dịu lại.

Anh lờ mờ nghe thấy bên cạnh có người đang thảo luận gì đó.

"Giáo sư Ôn... thế này là thế nào?"

"Là do Noah đang thử định vị cậu ấy. Tôi đã chấm dứt việc theo dõi suy nghĩ của Noah rồi."

"May mà có giáo sư Ôn, nếu không là Noah tìm được anh ấy rồi."

Tâm tình của Vệ Lăng dần dịu lại. Anh cảm giác có một bàn tay ấm áp đang nhẹ nhàng chải lại tóc cho mình.

Dễ chịu quá... Vậy ngủ thêm chút nữa đi.

"Ba ngày rồi, sao vẫn còn chưa tỉnh?"

"Hay là giảm acid glutamic?"

"Hầy..."

Anh cảm thấy hơi ồn, bất mãn hừ hai tiếng, sau đó dẩu môi.

Mấy người đang nói chuyện đó bỗng nhiên dừng lại, yên tĩnh đến độ chỉ còn lại tiếng của máy móc.

Lẽ nào anh lại ngủ nướng muộn học nữa à?

Nhưng rõ ràng chuông báo thức của điện thoại không kêu mà!

Vệ Lăng chậm chạp mở mắt ra, ánh sáng trào qua kẽ hở khiến anh vô cùng khó chịu, anh chớp mắt thật mạnh, giờ mới miễn cưỡng mở hẳn mắt ra.

Sau đó anh đần cả người – rõ ràng là anh dán áp phích của Phùng Bảo Bảo lên phản giường tầng trên mà!

冯宝宝 Phùng Bảo Bảo, nữ chính phim Nhất Nhân Chi Hạ

Như thế thì mỗi lần tỉnh dậy, hai mắt bèn phản chiếu bóng Phùng Bảo Bảo thần cản giết thần, phật cản giết phật, cho anh can đảm thức giấc.

Chị Bảo Nhi tay cầm Okamoto 0,01 đi đâu rồi?

Mấy thứ này là cái gì?

Mấy ông bác trung niên mặc áo khoác trắng... đứng ở trước giường anh quan sát anh?

"Các người... các người vào phòng tôi làm gì? Phản giường trên của tôi đâu?"

Vệ Lăng vừa lên tiếng liền phát hiện ra đầu lưỡi của mình không được linh hoạt lắm, nói chuyện rất tốn sức.

Mấy ông mặc áo khoác trắng đó ngây người ra, người đeo kính đen nhìn trẻ tuổi nhất trong đó là người đầu tiên hoàn hồn.

"Vệ Lăng tỉnh rồi! Vệ Lăng tỉnh rồi! Tôi đi thông báo cho giáo sư Ôn ngay đây!"

Cậu kính đen quay người chạy như bay, như thể trúng giải xổ số vậy, còn đụng đổ cả xe đẩy.

Chai lọ trên xe đẩy lũ lượt rơi xuống, lúc ấy phát ra tiếng đổ vỡ loảng xoảng, nghe mà Vệ Lăng muốn bịt tai lại.

Thế nhưng anh lại phát hiện ra mình phí sức hồi lâu, mà tay vẫn còn ở trong chăn, chẳng cử động nổi.

Người mặc áo khoác trắng nhìn lớn tuổi nhất cúi đầu xuống, mắt hơi run rẩy, kích động đến nỗi như bị Parkinson.

Bệnh Parkinson (hay còn gọi là PD) là một rối loạn thoái hoá của hệ thần kinh trung ương gây ảnh hưởng đến tình trạng cử động, thăng bằng và kiểm soát cơ của bệnh nhân.

Trước tiên ông dùng đèn pin kiểm tra mắt của Vệ Lăng, sau đó giơ tay ra: "Cậu xem xem đây là cái gì?"

Vệ Lăng cạn lời: "Ngón trỏ tay trái của ông."

Sao thế?

Ai nấy cũng như tình tiết trong phim ba xu rẻ tiền – nhân vật chính vừa thoát chết trong tai nạn xe hơi, trải qua một cuộc phẫu thuật, cái loại phải bổ đầu ấy, sau đó hôn mê mười ngày nửa tháng rồi đột ngột tỉnh lại, mọi người đều đến xác định xem nhân vật chính có biến thành kẻ ngốc hay không.

"Ba cộng năm bằng mấy?"

"Bằng tám."

Tiếp theo có phải bắt mình đọc thuộc bảng cửu chương chín không?

So với việc mình bỗng nhiên tỉnh lại ở cái nơi quái dị này, Vệ Lăng để ý đến việc tại sao toàn thân anh đều không thể cử động hơn.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ đáng sợ ùa vào đầu anh.

Không phải là anh bị... bị liệt rồi đấy chứ?

Mấy ông áo trắng trước mặt để lộ biểu cảm nhẹ nhõm.

"Mấy người đừng có thở phào! Trả lời tôi trước đã! Sao tôi lại không cử động được!"

"Đừng sốt ruột, chúng tôi làm vài xét nghiệm đã."

Ông không sốt ruột, tôi sốt ruột!

Ông áo trắng lớn tuổi rút một tờ giấy từ trong túi áo ra, ngón tay run rẩy mở giấy, ông cực kì cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn còn run run: "Dùng khí quản hút nước ngọt, bơm nước, bút máy bơm mực, là nhờ hiện tượng gì?"

"... Áp suất không khí..."

"Tàu ngầm thực hiện việc nổi, lặn và trôi nhờ thay đổi cái gì?"

"... Trọng lực..." Vệ Lăng uể oải đáp.

Bây giờ là vào tình tiết hỏi đáp kiến thức vật lí sơ cấp?

Trả lời đúng có thưởng không? Cái kiểu quỹ thực hiện ước mơ ấy?

"Pa lăng nhất định có thể tiết kiệm sức, và có thể thay đổi hướng lực?"

Ông áo trắng cúi đầu xuống, lúc nhìn Vệ Lăng còn vô thức nuốt nước bọt, như thể Vệ Lăng mà không trả lời được câu hỏi này, ông ta sẽ tự sát ngay.

"Hay là ông trả lời câu hỏi của tôi trước đi! Làm thế nào mới có thể không chớp mắt suốt mười tiếng đồng hồ?"

Còn bị họ hỏi mấy câu thiểu năng nữa, Vệ Lăng sẽ thấy phiền đến chết mất!

"Hả?"

"Đáp án là – ngủ!"

"Ồ..." Một đám áo trắng đột nhiên vỡ lẽ.

"Câu hỏi thứ hai – tại sao người nghèo sợ mùa hè?"

"Bởi không có tiền dùng điều hoà!"

"Sai, bởi mùa hè không có gió tây bắc!" Vệ Lăng nhìn vẻ mặt đần độn của họ, mấy người này đúng là ngột ngạt!

喝西北风 : Nghèo quá đến nỗi phải uống gió Tây Bắc cho no chứ chẳng có gì đớp

"Câu hỏi thứ ba, không đáp được nữa thì mấy người đi kiểm tra IQ đi!"

Đám áo trắng sẵn sàng nghênh chiến, nhìn Vệ Lăng.

"Làm thế nào để cộng 8 con 8 thành 1000?"

"Hả?" Một đám người cúi đầu thầm bấm ngón tay.

"8 cộng 8 cộng 8 cộng 88 cộng 888!" Vệ Lăng làm biểu cảm "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép".

Mấy người này quả nhiên là nhàm chán.

"Thì ra là vậy..."

"Câu hỏi cuối cùng, tại sao tôi không cử động được!" Vệ Lăng hỏi đến câu hỏi then chốt của anh như bắn pháo.

Rõ ràng là người nằm trên giường không cử động được, khoảnh khắc đó ánh mắt lại tràn đầy sức mạnh, túm phắt lấy thần kinh của tất cả mọi người, đột nhiên thắt cứng.

Không thể phủ nhận, cũng không thể nói dối.

"Bởi... thần kinh của cậu đã ở trong hoàn cảnh cực đoan một thời gian dài..." Một bác sĩ khá trẻ không kìm được, vừa mới buột miệng liền bị đồng nghiệp bên cạnh giật lại.

Hoàn cảnh cực đoan gì cơ?

Vệ Lăng đã dùng đến sức lực từ thuở còn bú... Á, không phải, là dùng sức lực khi bị Phùng Bảo Bảo cầm dao đuổi giết, phải chạy trốn hòng thoát thân, vậy nhưng anh vẫn chẳng cử động được dù chỉ một chút.

"Ờm... cậu có biết bây giờ cậu đã bao nhiêu tuổi rồi không?" Lại có người hỏi anh.

"Mười chín tuổi!" Vệ Lăng nghiến răng, dù chỉ co đầu gối thôi cũng được!

"Hả?" Sắc mặt của ông áo trắng hơi thay đổi, nói bằng vẻ mặt cực kì hoà nhã dễ gần, "Cậu nghĩ lại xem, cậu bao tuổi rồi?"

"... Được thôi, được thôi, tôi mười tám tuổi, còn thiếu ba tháng là mười chín tuổi! Hài... hài lòng chưa?"

Đã đến tuổi có thể làm được rất nhiều chuyện rồi!

Đầu lưỡi sao cứ như đã lâu chưa dùng, chẳng linh hoạt tẹo nào.

Nói có mấy câu mà dây thanh quản đã đau.

"Cậu nghĩ lại xem?"

"Nghĩ cái gì? Ông nói cho tôi trước, phải thế nào thần kinh của tôi mới khôi phục lại được!"

Vệ Lăng nghiến răng, mặt nghẹn đỏ bừng, cuối cùng đầu ngón tay cũng co lại được một chút.

Lúc này, hành lang ngoài căn phòng vọng tiếng bố mẹ của anh.

"A Lăng! Con tôi ơi! Cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi!"

"Con trai! Con trai à! Bố với mẹ đến thăm con đây!"

Vệ Lăng nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức thần kinh anh run rẩy như một bà cụ chạm vào cửa máy.

Anh cố gắng chống người dậy lần nữa, thế nhưng... cánh tay căn bản chẳng cử động chút nào.

Đây không phải dấu hiệu tốt...

Lúc mẹ kích động quá là như đòi mạng ấy!

Dung Lan, mẹ của Vệ Lăng lao vào trước tiên, đẩy phắt cái đám túm tụm quanh giường anh ra, ôm chầm lấy anh gần như với tư thế bay đến.

"Hự..."

Hơi thở của Vệ Lăng bị đè mạnh xuống, suýt thì tự sặc chết.

"Mẹ ơi, nhẹ thôi..."

Vệ Lăng vừa lên tiếng, mọi người cuống cuồng đỡ bà Dung Lan dậy.

Nhìn thấy mẹ mắt đẫm lệ, Vệ Lăng ngẩn người.

Dung Lan trong ấn tượng của Vệ Lăng rõ ràng mới bốn mươi lăm tuổi, bây giờ thoạt nhìn như sáu mươi vậy, hai bên tóc mai đã lấm tấm bạc, nếp nhăn dưới mắt rất sâu, cả người già đi rất nhiều, chẳng giống bà mẹ làm đỏm nhất toà nhà của họ chút nào.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận