Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 69: Vệ Lăng chơi bài gian lận!.




Dạ Đồng nuối tiếc bịt mắt: "Dáng vẻ chạy được nhảy được bắt mèo được này... rõ ràng đêm hôm qua đắp không khí nói chuyện suông thật!"

"Tôi đúng là đã đánh giá thấp khả năng dạy học của giáo sư Ôn, xem ra đêm hôm qua ngay cả giáo dục cũng chẳng giáo dục ra sao cả." Diệp Ngữ ngửa đầu thở dài.

Liên Vũ sững sờ, ba giây sau đột nhiên gào lên: "A! Tiền lương của tôi! Cứ thế mất tiêu tiền lương ba tháng rồi!"

Hà Liễm cũng lắc đầu: "Xem ra nửa năm sau phải thắt lưng buộc bụng rồi, nếu không thì không trả nổi khoản vay mua nhà."

"Một quan chấp hành cấp một như cậu, bảo mình không trả nổi khoản vay mua nhà? Cậu mua cả con phố à?" Diệp Ngữ ngoẹo đầu, nghĩ tên "giả nghèo" Hà Liễm giả vờ hơi bị quá đáng.

"Vị trí đẹp, khá gần chi nhánh của đại học Công Nghệ Liên Hợp..."

Hà Liễm còn chưa dứt lời, Dạ Đồng đã nói ngay: "Đừng bảo vẫn là biệt thự ba tầng đấy?"

Mọi người đều nhìn Hà Liễm.

Hà Liễm mỉm cười gật đầu: "Đúng rồi, biệt thự ba tầng."

Mắt Liên Vũ bừng sáng: "Có phải là đi kèm vườn hoa sau nhà, có thể trồng rau?"

Hà Liễm tiếp tục mỉm cười gật đầu: "Đúng rồi, có thể trồng rau."

"Đợi đã... tôi không hiểu, cậu mua biệt thự, vườn hoa không trồng hoa cỏ quý giá, mà trồng rau?" Vệ Lăng nhìn Hà Liễm bằng ánh mắt không tin nổi.

"Chịu thôi, mặc dù thực phẩm bình thường đối với chủng lai mà nói đã không còn giá trị gì nữa. Nhưng Bé Lông Vũ thích ăn rau lang, nên phải chừa vườn hoa cho cậu ấy trồng khoai lang chơi."

Hà Liễm vừa dứt lời, vô số ngôi sao nhỏ bừng sáng trong mắt Liên Vũ.

"Có phải còn có bể bơi không! Bể bơi!"

Hà Liễm lại gật đầu: "Phải, còn có cả bể bơi. Bàn giao nhà xong, chào mừng mọi người đến chơi."

Lúc này, Giang Từ bỗng lên tiếng: "Ế, đợi đã... sao Hà Liễm mua nhà, hoàn toàn theo sở thích của Bé Lông Vũ vậy!"

"Vì bọn tôi đã hẹn sẽ làm đồng đội cả đời!" Cánh tay Liên Vũ khoác lên vai Hà Liễm rất tự nhiên.

Vệ Lăng ngoẹo đầu: "Bỗng cảm thấy chẳng nỡ nhìn họ nữa..."

"Bọn tôi ai cũng có thể nói không nỡ nhìn cậu ta, chỉ có anh là không có tư cách đấy." Diệp Ngữ cười lạnh lùng.

"Tại sao tôi lại không có tư cách!" Vệ Lăng không vui.

Lúc này, giáo sư Dương thu hết bài vào, nói: "Đừng đánh trống lảng, bắt đầu chuyển tiền đi! Tôi và Hạ Cung thắng, chờ mọi người đổi tiền đấy!"

"Sao tôi lại có cảm giác bị giáo sư Dương lừa thế nhỉ?" Dạ Đồng sờ cằm, mở tài khoản của mình, chần chừ có chuyển khoản hay không.

Trái lại Diệp Ngữ rất mau lẹ: "Có chơi có chịu! Giáo sư Dương, thầy mau sản xuất hàng loạt thuốc dinh dưỡng nên làm đi, chúng em mong đợi anh ta phải dùng 24/7."

"Nhất định rồi." Giáo sư Dương nhận được chuyển khoản của Diệp Ngữ, tỏ ra vô cùng hài lòng.

Hạ Cung gõ bàn: "Còn ai nữa! Còn ai chưa chuyển khoản?"

"Ai da! Giám đốc Hạ cáu rồi, mau chuyển đi!"

Mặt Bé Lông Vũ sắp gục xuống đất rồi, hoàn toàn là một chữ "kém" viết hoa.

Vệ Lăng nhìn trái ngó phải, nói: "Cứ cảm thấy mọi người đang thực hiện giao dịch gì đó không thể mô tả."

Giáo sư Dương cười, dù Vệ Lăng cảm thấy nụ cười đó cực kỳ giả tạo: "Chúng tôi vừa kết thúc vòng Đấu Địa Chủ đầu tiên, bắt đầu tính sổ thôi."

"Thế à?" Vệ Lăng nghi ngờ nhìn sang Diệp Ngữ, trong lòng anh, Diệp Ngữ sẽ không nói dối.

"Đúng thế. Nói về đánh bài, chúng tôi có ai thắng được giáo sư Dương đâu? Nhìn thầy ấy thu tiền đắc chí chưa kìa." Diệp Ngữ đáp mà mặt không đỏ tim không đập.

Liên Vũ nhìn Diệp Ngữ bằng ánh mắt cực kỳ ngạc nhiên, cậu ta không hiểu Diệp Ngữ trở thành thế này từ bao giờ.

"Chậc! Giáo sư Dương, hay là tôi cũng làm một phát?" Vệ Lăng xắn ống tay áo sơ mi, tiện tay thả mèo ra, rồi ngồi xuống đối diện giáo sư Dương.

"Được đấy, làm một ván nào. Mọi người cùng chơi, ba phăng teo, tôi biết cậu thông minh – ít người quá, chắc chắn cậu sẽ nhớ bài." Giáo sư Dương nhếch khoé môi nói.

"Cái gì? Lại ván nữa! Giáo sư Dương, thầy đừng kéo bọn em xuống nước chứ!" Liên Vũ thầm nghĩ, về đánh bài thì họ đâu có phải đối thủ của giáo sư Dương và Vệ Lăng!

"Chậc, hôm nay chỉ chốc lát tôi đã thắng khoản trả đầu tiên của một căn nhà ở thành phố mới "Dawn", chắc chắn càng tới càng khoẻ! Đúng không, lão Hạ?" Giáo sư Dương liếc nhìn Hạ Cung.

Lúc nãy họ lấy Vệ Lăng ra cá cược, chỉ có Hạ Cung theo giáo sư Dương cược thắng, Hạ Cung cũng thuận lợi nhận được "hoa hồng" giáo sư Dương chuyển cho, tiếp theo tất nhiên phải theo giáo sư Dương tiếp rồi!

"Nào! Đấu Địa Chủ!" Hạ Cung cũng ngồi xuống.

Mọi người lũ lượt vào chỗ, giáo sư Dương ném bài cho Dạ Đồng, cậu ta tráo bài siêu tốc, rồi chia cho mọi người.

Vệ Lăng cầm bài, úp xuống đầy bí ẩn, ra vẻ đắc chí "một mình tôi thắng hết các người".

Giáo sư Dương nói: "Cậu đừng bịp nữa."

"Vệ Lăng tôi trước nay thắng ngay thẳng, không cần bịp nhé."

Vệ Lăng cười hì hì.

Để thắng được Vệ Lăng, đám này lúc thì đưa mắt nhìn nhau, lúc thì ho, lúc thì đạp tới đạp lui dưới gầm bàn, nhưng cứ như kỳ tích, bài trong tay Vệ Lăng cũng chỉ tầm tầm thôi mà thắng hết tất cả mọi người!

"Nào nào nào! Đưa tiền! Đưa tiền! Đưa tiền!"

Lần này, tất cả mọi người đều nhìn Vệ Lăng bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa bái phục.

"Xem ra ngoại trừ xem phim đảo quốc thì các phần khác trong đầu anh đều rất được việc!" Diệp Ngữ đập bài còn lại xuống bàn.

"Hả! Hả! Tại sao! Tôi có hai con phăng teo mà! Tôi còn mấy bộ tứ quý lận!" Liên Vũ xoè bài lên mặt bàn.

Mọi người nhìn kỹ, Dạ Đồng bèn nổi cáu: "Liên Vũ! Anh bị thiểu năng à! Bộ bài đẹp thế này, sao anh lại để đến cuối cùng!"

"Tôi cũng chẳng biết! Ù ù cạc cạc..."

Hà Liễm xoa đầu Liên Vũ, an ủi: "Thôi thôi, đừng để ý. Giáo sư Dương thông minh thế, chẳng phải cũng để Vệ Lăng chạy trước đấy ư?"

Vệ Lăng gõ ngón tay xuống bàn: "Ế, đừng dây cà ra dây muống! Đưa tiền đây!"

"Anh mê tiền à! Chỉ biết mỗi tiền tiền tiền!" Dạ Đồng giờ đau lòng lắm rồi, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cậu ta cảm thấy mình đã sống uổng cả năm nay.

"Các cậu đều bảo nhà ở thành phố mới "Dawn" rất đẹp, tôi cũng muốn kiếm tiền mua nhà cưới vợ mà!"

Vệ Lăng vừa dứt lời, mọi người đều nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên.

"Anh không muốn sống nữa à?" Dạ Đồng hỏi.

"Muốn chứ. Giờ tôi thấy sống cực kỳ tốt đẹp." Vệ Lăng đắc ý đến mức sắp huýt sáo rồi.

Bây giờ anh chắc chắn Ôn Tiểu Tửu là của mình rồi.

Có thể trêu hắn, có thể ôm hắn, còn có thể nuôi mèo cùng hắn!

Chỉ vì Ôn Tiểu Tửu, anh cũng phải sống thọ trăm tuổi!

"Thế anh còn mua nhà cưới vợ à? Anh muốn cưới ai?" Liên Vũ châu đầu vào hỏi.

"Một mỹ nhân – mắt cực kỳ đẹp, lông mi dài đến mức đánh đu được, mũi cao, cằm vô cùng bắt mắt, chân còn đặc biệt dài!" Vệ Lăng vừa nói vừa ra hiệu cho Hạ Cung chuyển khoản.

"Mỹ nhân? Lẽ nào trong thời gian giáo sư Ôn không ở đây, anh... lại đò đưa với ai rồi?" Liên Vũ chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Hà Liễm cụp mắt, cười: "Đúng vậy, mắt của giáo sư Ôn rất đẹp, cằm mượt mà nam tính, chân đặc biệt dài."

Mọi người kêu lên "ồ–".

Sau khi chuyển khoản, giáo sư Dương bèn đứng dậy nói: "Các cậu chơi tiếp đi, tôi còn chút việc chưa làm xong."

"Việc gì?" Vệ Lăng ngửa đầu hỏi.

"Thuốc dinh dưỡng của cậu. Phải tăng nồng độ và hiệu quả thời gian. Không thể để mỗi lần cậu động não là phải vác thêm một hòm thuốc được." Giáo sư Dương dúi vai Vệ Lăng, cúi đầu thì thầm, "Huống hồ, không có tôi ở đây, cậu sẽ thắng càng dễ hơn."

Vệ Lăng chớp mắt: "Ô, anh biết rồi à?"

Trước khi đi, giáo sư Dương nói: "Nếu ai có câu hỏi về hoạt động Đấu Địa Chủ hôm nay, có thể đến hỏi tôi nhé."

Dứt lời, y bèn đút tay trong túi đi mất.

"Ái chà, giáo sư Dương không đánh bài nữa rồi, chẳng phải là tăng thêm độ khó cho Đấu Địa Chủ đấy ư?" Dạ Đồng lắc đầu lia lịa.

Hạ Cung hỏi: "Thế thì... không chơi nữa?"

"Không chơi? Không chơi thì tức là chủng lai chúng ta chịu thua tập thể đấy! Vòng Đấu Địa Chủ tiếp theo bắt đầu! Vệ Lăng, anh làm địa chủ mãi mãi đi!" Dạ Đồng bắt đầu chia bài.

Hà Liễm thì thầm hỏi: "Bé Lông Vũ, cậu chơi nữa không?"

"Chơi chứ! Tại sao không chơi! Chúng ta đông người thế này, rồi sẽ khiến Vệ Lăng khóc nhè được thôi!"

Kết quả, ba ván trôi qua, Vệ Lăng thắng rủng rỉnh tiền.

Hạ Cung ném bài: "Đúng là gặp ma mà! Sao Vệ Lăng lại thắng liên tục!"

"Vô lý! Quá vô lý!" Liên Vũ cũng từ chối chấp nhận hiện thực.

Diệp Ngữ đạp nhẹ Dạ Đồng một phát dưới gầm bàn.

Dạ Đồng hiểu ngay, đứng dậy nói: "Tôi đi vệ sinh đã, đổi vận may!"

Vệ Lăng cười hỏi: "Có cần lộn quần ra mặc ngược không!"

Dạ Đồng ra nhà vệ sinh, liên hệ ngay với giáo sư Dương.

"Giáo sư Dương! Có phải anh đã biết trước Vệ Lăng sẽ thắng liên tục, nên mới rút lui không?"

Giáo sư Dương bật cười khẽ: "Đúng thế. Tôi dám bảo cả căn cứ này, ngoại trừ giáo sư Ôn, rất khó có ai thắng được Vệ Lăng."

"Thầy đừng cò cưa nữa, nói đi!"

"Vệ Lăng chữa được đầu của Diệp Ngữ, thậm chí có thể xâm nhập ngược tiềm thức của Sion Kraven, cậu nghĩ lúc các cậu tập trung tính toán đánh bài ra sao trên sới, cậu ta luân phiên "đọc" hết các cậu khó lắm à?"

Dạ Đồng sững sờ, đúng rồi, trời ạ, lý do đơn giản như thế mà sao cậu ta không nghĩ ra!

Cậu ta lập tức lao về chỗ, lạnh lùng nhìn Vệ Lăng: "Thầy Vệ, tốt xấu gì thầy cũng là người được các sinh viên gọi bằng thầy! Chơi bài gian lận, anh không ngượng à?"

Vệ Lăng đã đoán trước Dạ Đồng không phải đi vệ sinh, mà là đi hỏi giáo sư Dương rồi.

Anh trả lời cực kỳ thản nhiên: "Ai cũng có sở trường. Tôi không giấu bài, cũng không tráo bài."

"Rốt cuộc là thế nào!" Hạ Cung hỏi Dạ Đồng.

Mấy cặp mắt nhìn về phía này, chờ Dạ Đồng tiết lộ đáp án.

"Tên này vào nhận thức của chúng ta, nhìn thấy chúng ta có bài gì! Với đầu óc tính toán hoàn hảo của anh ta, còn không tính ra cách khiến chúng ta đều không thắng được ư!"

"Ồ– Thì ra là thế! Nôn tiền ra đây! Đồ lừa đảo!"

Liên Vũ xông tới.

Ai dè Vệ Lăng hét lên: "Bệ Hạ! Chạy thôi!"

Chú mèo lao tới, bỏ chạy cùng Vệ Lăng.

"Dạ Đồng! Cản đường anh ta!"

Đúng lúc tay Dạ Đồng sắp chạm tới lưng Vệ Lăng, anh bỗng đâm sầm vào lòng một người đi tới.

Trong lòng Vệ Lăng còn đang buồn phiền, tiêu rồi!

Đối phương vòng cánh tay, tình cờ chắn mất tay Dạ Đồng, kéo mạnh anh vào lòng.

Vệ Lăng thầm giật mình, vừa ngước mắt bèn chạm phải một cặp mắt quen thuộc.

"Mọi người đang làm gì thế?" Giọng Ôn Chước không lớn, nhưng rất giàu sức xuyên thấu.

Nhà ăn vốn ồn ào trở nên yên tĩnh trong nháy mắt.

"Không... không có gì..." Dạ Đồng sợ hãi rụt tay về.

Vệ Lăng nhúc nhích, vừa định rời khỏi lòng Ôn Chước, nhưng bàn tay đang túm anh của hắn vốn không định buông ra.

Thế là trong ngần ấy cặp mắt, Vệ Lăng chỉ có thể bị ôm như thế.

"Bọn em đang đánh bài, thưa thầy Ôn." Diệp Ngữ đáp.

Hà Liễm tiếp lời: "Vệ Lăng đọc não bọn em, dễ dàng thắng hết tất cả mọi người. Anh ta bảo anh ta phải dùng khoản tiền này, đến thành phố mới "Dawn" mua nhà."

Vệ Lăng nghĩ: Không ổn rồi, đám này thua tiền nên muốn gây sự.

Quả nhiên, Hạ Cung cũng gật đầu: "Đúng thế. Mua nhà cưới vợ. Nghe nói, bạn gái của Vệ Lăng đẹp lắm."

"Này! Các người đừng bịa đặt! Tôi đâu có bảo là bạn gái!" Vệ Lăng vội vàng thanh minh.

"Không phải bạn gái ư? Rõ ràng anh bảo cô ấy mắt đẹp, lông mi đẹp, chân dài!" Liên Vũ cảm thấy bầu không khí xung quanh giáo sư Ôn có xu hướng chùng xuống, hấp tấp thêm dầu vào lửa.

"Thế à." Trong giọng Ôn Chước chẳng có dao động gì.

Vệ Lăng nghĩ, chẳng phải nói anh đấy ư!

Đêm hôm qua đến sáng hôm nay, em còn khen anh đẹp bao nhiêu câu, hoàn toàn chìm đắm trong nhan sắc chim sa cá lặn của anh, anh đừng để họ ly gián dễ dàng thế chứ!

"Chơi cùng đi."

Ôn Chước dứt lời bèn buông Vệ Lăng ra, tìm một chỗ ngồi xuống.

Mọi người sững sờ nhìn Ôn Chước, hoàn toàn không ngờ được giáo sư Ôn chưa bao giờ tham gia hoạt động không lành mạnh thế này, vậy mà lại muốn chơi bài cùng họ?

Diệp Ngữ nói: "Chơi! Thua giáo sư Ôn còn hơn là Vệ Lăng."

"Cũng đúng." Hạ Cung ngồi xuống.

Ván bài tiếp theo bắt đầu.

Vệ Lăng có linh cảm không lành.

Dù anh có đọc được suy nghĩ của tất cả mọi người có mặt, cũng không thể đọc được của Ôn Chước.

Vẫn là Dạ Đồng xào bài siêu tốc, Diệp Ngữ tráo bài, Ôn Chước đích thân chia bài cho tất cả mọi người.

Hắn ngồi ở đó, ngón tay vuốt nhẹ trên xấp bài, lá bài nhẹ tênh bèn đến trước mặt mỗi người như được gắn thiết bị định vị.

Vệ Lăng ngồi đối diện Ôn Chước.

Mọi người đều vô thức nhìn về phía Ôn Chước, không chỉ vì lần đầu tiên giáo sư Ôn đánh bài, mà còn vì dáng vẻ hắn chia bài, nom thì thản nhiên nhẹ nhàng, nhưng rất đẹp trai.

Chia bài xong, Ôn Chước cúi mặt sắp xếp bài trong tay.

Vệ Lăng nghĩ nhất định mình trúng độc rồi, nếu không thì sao lại thấy Ôn Chước xếp bài nom cũng đẹp trai thế kia.

Chẳng mấy chốc anh đã không vui nổi nữa.

Mặc dù đầu óc của Ôn Chước nhà anh phòng thủ nghiêm ngặt kín kẽ, Vệ Lăng cũng có thể đoán được trong tay hắn có bài gì thông qua bài của những người khác, rồi tính toán vô số khả năng thắng bài.

Nhưng mỗi lần Ôn Chước đánh bài đều không theo lối thường, toàn chặt cứng Vệ Lăng, tính toán thế nào cũng vô ích.

Ba vòng liền, địa chủ là Vệ Lăng bị chèn ép không có cơ hội trở mình.

"Không chơi nữa!"

Vệ Lăng đứng dậy, người khác có ý kiến ngay lập tức.

"Ế, thầy Vệ, anh thế không được đâu, thua là bỏ chạy à!" Diệp Ngữ lạnh lùng nói.

Liên Vũ cũng hùa theo: "Chơi nữa! Chơi ván nữa! Chỗ thua lúc trước có thể thắng lại được rồi!"

"Các cậu chơi cùng Ôn Chước đi! Giỏi thì cho Ôn Chước làm địa chủ, các cậu thắng anh ấy."

Dứt lời, Vệ Lăng ôm mèo đi mất.

Mọi người đều cúi đầu cười.

Ôn Chước đặt bài xuống, nói: "Mọi người chơi đi."

Rồi đứng dậy đuổi theo Vệ Lăng.

Họ cùng ra khỏi nhà ăn, mọi người khác bèn bắt đầu bàn tán.

"Trời ơi, giáo sư Ôn đúng là tính toán cặn kẽ, ăn sạch Vệ Lăng!" Dạ Đồng bày tỏ vẻ mặt vô cùng khâm phục.

"Nhưng... các cậu không cảm thấy Vệ Lăng rất ghê gớm à?" Diệp Ngữ cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Ghê gớm? Anh ta ghê gớm cái gì?" Liên Vũ hỏi.

"Giáo sư Dương bảo Vệ Lăng thắng được chúng ta là vì đã đọc não từng người trong chúng ta, nhìn rõ bài của chúng ta, thậm chí là cách chúng ta đánh bài. Nhưng chúng ta đều là chủng lai từng được huấn luyện chuyên nghiệp... Mà Vệ Lăng có thể xâm nhập lặng lẽ? Hơn nữa còn là tất cả mọi người?" Diệp Ngữ ngước mắt lên, nhìn về phía họ.

Mọi người đột nhiên im bặt.

Hồi lâu sau, Hà Liễm nói: "Có lẽ... đây chính là "tiến hoá" của Vệ Lăng."

*

Vệ Lăng lúc này đang đi trong hành lang với khuôn mặt không vui.

Ôn Chước đi ngay cạnh anh, thản nhiên nói: "Thực ra em không cần phải quan trọng chơi bài thắng thua như thế. Còn về nhà ở thành phố mới "Dawn", trung tâm kiểm soát liên hợp cũng đã sắp xếp trước cho em rồi."

"Em biết... nhưng em cũng muốn... thôi."

Vệ Lăng khom lưng, thả mèo xuống.

Chú mèo kêu "meo", cọ vào mu bàn chân Vệ Lăng, rồi tự chạy đi xa.

"Em cũng muốn gì?" Ôn Chước hỏi.

"Em nghĩ, là anh đưa em từ mặt trăng về, là anh chăm sóc em khi em không nhúc nhích được, ăn uống chỗ ở của em đều là anh cho, anh không thấy... anh sắp thành người nuôi em rồi à?" Vệ Lăng hỏi.

"Ăn uống chỗ ở, bản thân em vốn đã tự gánh vác được mà." Ôn Chước nói.

"Đến bây giờ em vẫn chưa nhận được tiền lương đại học Công Nghệ Liên Hợp phát cho em cơ." Vệ Lăng xoè tay.

"Nhưng lúc trước em làm nghiên cứu viên đã có số dư trong tài khoản rồi. Cộng thêm tám năm trên mặt trăng, mỗi năm trung tâm kiểm soát liên hợp đều phải thanh toán tiền bồi thường cho em."

Vệ Lăng chau mày: "Thật? Tiền em đâu? Bố mẹ em giữ à?"

Ôn Chước bèn khai một chuỗi số, đó chính là số tài khoản của Vệ Lăng, mật khẩu là sinh nhật anh.

Bấm vào xem, Vệ Lăng choáng váng.

"Nhiều chữ số thế này? Dấu phẩy không đặt nhầm chỗ đấy chứ?"

Vệ Lăng nhìn trái ngó phải, vẫn không tin được: "Không phải là lạm phát đấy chứ? Ví dụ một trăm nghìn tệ mới mua được một quả trứng gà?"

"Không đâu. Em là nghiên cứu viên cấp cao, tiền bồi thường hàng năm được thanh toán theo tiêu chuẩn cao nhất. Kể từ khi em về, em đã được biên chế ở trung tâm kiểm soát liên hợp, hàng tháng đều thanh toán tiền lương cho em theo cấp bậc nghiên cứu viên cấp cao. Vậy nên em không thiếu tiền." Ôn Chước đáp.

Vệ Lăng sung sướng không chịu được, quay người ôm chầm lấy Ôn Chước.

"Tốt quá!"

Anh cũng muốn mua một căn nhà, viết tên mình cùng tên Ôn Chước, cảm giác ấy cứ như quyết định cả cuộc đời.

"Bây giờ em biết mình có tiền rồi, tôi còn được nuôi em nữa không?" Ôn Chước giơ tay ôm chầm lấy Vệ Lăng, hỏi khẽ.

Trái tim Vệ Lăng rung động: "Tất nhiên rồi! Còn nữa, em có phải heo đâu, nuôi gì mà nuôi!"

Chút nụ cười xuất hiện trên môi Ôn Chước.

"Có điều, em có thể đọc não của đám Dạ Đồng và Hạ Cung, mà không bị họ phát hiện, quả thật tôi rất ngạc nhiên."

"Em cũng không ngờ. Thực ra lúc nãy chơi bài, em đã chuẩn bị cho việc bị họ phát hiện ra rồi hội đồng rồi, nhưng... nếu không nhờ giáo sư Dương nhắc nhở, hình như họ cũng không phát hiện được."

Một mặt Vệ Lăng khá đắc chí, mặt khác cũng tràn ngập tò mò đối với bản thân mình, năng lực của anh hiện tại đã đạt đến mức nào rồi.

"Xem ra nội tiết tố của Angela và cơ thể của em đang càng ngày càng hoà hợp."

"Em muốn đi gặp "Đại Sư". Chắc hẳn gã cũng bị nhốt trong căn cứ này chứ?"

Ôn Chước nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Vệ Lăng, dường như hiểu ngay suy nghĩ của anh trong giây lát: "Tôi hiểu rồi. Tôi dẫn em đi gặp "Đại Sư", xem năng lực của em đã đạt đến mức nào."

Họ đến phòng giam "Đại Sư" cùng nhau.

Nghe nói, lúc đó sau khi Diệp Ngữ và mấy quan chấp hành đưa giáo sư Dương lên trực thăng, họ bị quái thú đuổi theo suốt quãng đường.

Họ cân nhắc nhiều lần, trốn vào một toà cao ốc của ngân hàng.

Toà cao ốc ngân hành rất kiên cố, ngay cả kính cường lực cũng là hai lớp.

Họ trốn vào kho bạc.

Thực ra lựa chọn này có hai kết quả.

Một kết quả là, kho bạc phòng thủ đủ chắc chắn, quái thú không vào được, có thể chịu được đến khi trung tâm kiểm soát liên hợp cử người tới chi viện.

Kết quả còn lại là, một khi cửa kho bạc bị mở, ngay cả nơi sơ tán cũng không có, họ chỉ có thể chịu cảnh ba ba trong rọ.

Nhưng cân nhắc đến đạn dược mà đám Diệp Ngữ mang theo, cơ bản là không chống cự được bao lâu, đành phải chọn trốn vào một chỗ khép kín an toàn.

Họ ở trong kho bạc ba tiếng đồng hồ, không có ánh sáng, thậm chí không có không khí lưu thông.

Cho tới khi cửa kho bạc bị Echo số 5 dùng sóng âm gây chấn động mở ra.

Trong kho bạc khép kín bằng kim loại, sóng âm của Echo liên tục tạo ra âm vọng trong không gian này, vô hình trung điều này còn tăng mạnh sức tấn công của Echo.

Diệp Ngữ và các quan chấp hành khác đều bị Echo hạ gục.

Khi Echo đắc ý kiểm tra từng ngóc ngách trong kho bạc, cô ta lại phát hiện ra giáo sư Dương vốn không ở đây.

Echo vốn thiếu kiên nhẫn, cô ta tra hỏi Diệp Ngữ và các quan chấp hành khác: "Bên ngoài khắp nơi đều là quái thú, Dương Mặc Băng không thể chui nhủi khắp nơi được. Nói đi, rốt cuộc nó đang ở đâu? Ở ngay trong toà nhà này đúng không?"

Không ai trả lời cô ta, Echo nổi giận lôi đình.

"Thế thì tao sẽ giết chúng mày trước, rồi cho sụp từng tầng một! Tao không tin Dương Mặc Băng không ra!"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận