Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 73: Em vẫn luôn là dáng vẻ tôi thích nhất.




"Vậy nên, chúng ta không cần hỏi... ý kiến của thầy Vệ à?" Giám đốc Lưu vẫn còn nhớ chồng giấy nháp tính toán to tướng mà Vệ Lăng mang đến hôm ấy, ông khá khâm phục năng lực của anh.

"Ý kiến của cậu ấy không quan trọng." Hạ Cung nói.

"Ý kiến của giáo sư Ôn mới quan trọng." Giám đốc Châu tiếp lời.

Thế là mấy cặp mắt đều nhìn sang Ôn Chước.

Thị trưởng Doãn lên tiếng: "Giáo sư Ôn, tôi biết cậu hy vọng cho Vệ Lăng môi trường không phải lo nghĩ, để cậu ấy sống theo ý mình muốn. Nhưng những điều này đều phải dựa trên..."

"Dựa trên nền tảng Noah sẽ mãi mãi không làm phiền cậu ấy."

Giọng Ôn Chước rất vững vàng và khách quan.

"Phải. Cậu nên biết tại sao chúng tôi lại di dời bộ phận quan trọng đến "Dawn". Tường phòng thủ ở đó được xây dựng thiết kế mới nhất, cấp phòng thủ cao nhất. Và... ở đó có cơ quan nghiên cứu với thiết bị tốt nhất, tốc độ tính toán nhanh nhất."

"Tôi biết."

Câu trả lời của Ôn Chước khiến tất cả mọi người có mặt đều thở phào nhẹ nhõm.

Họ thật lòng lo lắng Ôn Chước che chở Vệ Lăng quá mức, không nỡ để anh phải động não kiếm chút việc làm.

"Tôi chưa bao giờ muốn nuôi hỏng cậu ấy." Ôn Chước nói.

"Nhưng cậu muốn nuôi béo cậu ta." Hạ Cung thì thầm một câu.

Giám đốc Lưu suýt thì phì kỷ tử ra ngoài lần nữa.

"Thế bây giờ hãy chuẩn bị công việc và sinh hoạt sau khi di dời đến thành phố mới "Dawn"." Thị trưởng Doãn mở máy tính ba chiều trước mặt, bắt đầu giải quyết từng khoản một.

"Đầu tiên, thân phận của giáo sư Ôn không thay đổi, nhưng theo yêu cầu mãnh liệt của hiệu trưởng đại học Công Nghệ Liên Hợp, Vệ Lăng sẽ tiếp tục giảng dạy ở trường. Nhà trường bày tỏ công nhận cao độ đối với thành quả nghiên cứu trước kia và hiện tại của Vệ Lăng, đặc cách đề bạt cậu ấy làm phó giáo sư."

Ôn Chước không nói gì, thế tức là đồng ý.

"Thứ hai, Vệ Lăng sẽ được sắp xếp làm nghiên cứu ở phòng thí nghiệm X-0, tất nhiên cậu và giáo sư Dương cũng được sắp xếp ở đó. Tôi hy vọng giáo sư Ôn kiểm soát được hành vi của Vệ Lăng... Phòng thí nghiệm dùng để nghiên cứu, không phải dùng để chơi."

Thị trưởng Doãn vừa dứt lời, ba người còn lại đều nhìn Ôn Chước bằng ánh mắt nghi ngờ.

Ôn Chước trả lời rất bình tĩnh: "Tôi biết."

Hạ Cung làm khẩu hình miệng với giám đốc Châu: "Cậu ấy biết, nhưng cậu ấy không làm được."

"Thứ ba, chúng tôi đã sắp xếp một toà biệt thự cho các cậu ở thành phố mới "Dawn". Mặc dù tôi cho rằng tỷ lệ các cậu sống ở trường hoặc ký túc xá nghiên cứu viên cao hơn. Nhưng cân nhắc đến Vệ Lăng cực kỳ cố chấp theo đuổi bất động sản, nên giấy tờ bất động sản đều ghi tên cậu ấy."

"Ừm." Ôn Chước hơi gật đầu, xem ra điều kiện này ăn khớp với mong muốn của hắn.

"Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, hy vọng thầy Vệ sẽ làm việc tử tế." Thị trưởng Doãn nhìn Vệ Lăng đang ngủ say.

Sau đó lại bàn bạc về việc di dời một chuỗi bộ phận quan trọng.

Cuộc họp này kéo dài ba bốn tiếng đồng hồ, thế mà Vệ Lăng giữ nguyên một tư thế ngủ bất động, ngay cả độ dài ngắn của từng nhịp thở đều không thay đổi.

"Thật sự ngưỡng mộ người ngủ ngon." Thị trưởng Doãn cảm thán.

"Có lẽ sau này sẽ ngủ không ngon nữa chăng?" Hạ Cung cười như có ẩn ý.

"Phải, phải. Công việc nghiên cứu nặng nề, dù là thanh niên như Vệ Lăng, chưa biết chừng cũng rụng sạch tóc mất." Giám đốc Lưu cảm thán.

Hạ Cung thở dài: "Lão Lưu, ông đúng là ngây thơ."

Ôn Chước bế ngang Vệ Lăng lên, mặc kệ ánh nhìn của người khác, cứ thế đi ra khỏi trung tâm kiểm soát liên hợp.

Dạ Đồng lái ô tô đến cổng, chờ họ ra.

Ôn Chước đặt Vệ Lăng vào ghế sau, rồi ngồi vào trong.

Vệ Lăng nghiêng ngả, nửa người đổ nhào vào lòng Ôn Chước, hắn giơ tay đỡ đầu anh, đặt lên vai mình.

"Dạ Đồng, sau khi đến thành phố mới "Dawn", cậu sẽ phụ trách đóng giữ ở viện nghiên cứu." Ôn Chước lên tiếng.

Dạ Đồng thoáng dừng, cậu ta vỡ lẽ ngay mình được cử đi chuyên bảo vệ Vệ Lăng.

"Rõ."

.

Lúc Vệ Lăng tỉnh dậy, trời bên ngoài đã tối đen.

Anh nhúc nhích, đây là chiếc giường mình đã ngủ mấy tháng liền, trong chăn cũng là mùi hương làm người ta yên tâm.

Đây không phải trong trực thăng, anh về rồi! Anh về đến thành phố mới "Lightyear" rồi!

Vệ Lăng ngồi bật dậy, ngay sau đó cơn choáng váng dữ dội ập tới, anh lại ngã vật ra.

"Meo—"

Cửa sổ đang mở, mèo nhỏ trèo vào, nhảy lên người Vệ Lăng.

Vệ Lăng ôm chầm lấy nó: "Bệ Hạ ơi, Bệ Hạ, mày vừa về đã đi chơi rồi à? Nói đi, đi tìm bạn gái, hay là đi tìm bạn trai?"

"Meo—" Chú mèo híp mắt, cọ cằm Vệ Lăng, sau đó cuộn tròn mình.

Vệ Lăng cười bất lực: "Mày không phải Ôn Chước, làm sao nghe hiểu được tao đang nói gì."

Trước kia nhóc con này thông minh như thế, là vì ý thức của Ôn Chước đang khống chế nó.

"Này, Ôn Tiểu Tửu đi đâu rồi?"

Vệ Lăng ngoảnh mặt, giường đối diện ngăn nắp chỉnh tề, không giống từng có người ngủ.

Ôn Chước vừa về, chắc đang có vô số cuộc họp chờ hắn.

Vệ Lăng lề mề ngồi dậy, trời ơi, anh đói đến mức ngực dính vào lưng rồi!

Vệ Lăng rời khỏi ký túc xá, đến nhà ăn trường.

Tám chín giờ tối, trong nhà ăn trường vẫn rất náo nhiệt.

Vệ Lăng đứng ở cửa sổ gọi món quét mặt, hệ thống thông báo: Chào mừng, phó giáo sư Vệ Lăng.

Vệ Lăng đang nghĩ trong bụng thiếu mỡ, định gọi một suất thịt kho tàu, bỗng thấy có gì sai sai.

Anh lùi lại một bước, rồi lại tiến lên, hệ thống tự động nhận dạng mặt, thông báo lần nữa: Chào mừng, phó giáo sư Vệ Lăng.

Vệ Lăng nheo mắt nhìn chằm chằm vào ba chữ "phó giáo sư" trên màn hình, sau đó túm một sinh viên đi ngang qua.

"Này, bạn nhìn xem, có phải hệ thống quét mặt này bị hỏng rồi không?"

Sinh viên đó phát hiện ra người kéo mình là Vệ Lăng, trên mặt lập tức tỏ ra vô cùng kính trọng.

"Giáo sư Vệ, hệ thống có vấn đề gì ạ?"

"Hả? Bạn gọi tôi là gì? Gì Vệ cơ?"

Lông mày Vệ Lăng nhếch lên, biểu cảm trên mặt cứ như vô tình đớp phải ruồi.

"Giáo sư Vệ... thầy đã là phó giáo sư rồi... Hôm kia mạng trường công bố mà! Các bạn đều rất vui mừng, muốn biết thầy chủ yếu nghiên cứu hướng nào... muốn thi làm nghiên cứu sinh của thầy đó..."

"Gì cơ? Phó giáo sư? Chính là cái kiểu trên mình có đề tài nghiên cứu, hàng năm còn phải cập nhật thay đổi giáo án của mình, còn cả nhiệm vụ công bố luận văn... ấy hả?"

"À, vâng ạ... Tại sao vẻ mặt thầy cứ như ngày tận thế của thế giới vậy?"

Vệ Lăng ấn vai đối phương, muốn khóc mà không có nước mắt.

"Không không không... đây không phải ngày tận thế của thế giới, đây là ngày tận thế của tôi..."

Mấy sinh viên liền túm tụm lại, họ từng học tiết thảo luận của Vệ Lăng, có người còn từng xem anh chơi bóng rổ.

"Giáo sư Vệ, thầy sao thế? Bọn em biết, với tài trí thông minh của thầy mà mới đến phó giáo sư là tài năng chưa được phát huy! Nhưng trong lòng bọn em, thầy là giỏi nhất!"

Không không không, "phó giáo sư" chẳng thiếu phát huy chút nào, quả thật là đánh giá tôi quá cao!

"Giáo sư Vệ, thầy yên tâm! Chỉ cần là tiết của thầy, tuyệt đối không ai trốn học! Mấy khoa quan trọng trong trường đều phải di dời đến thành phố mới "Dawn", nghe nói thầy cũng đi, rất nhiều bạn đều muốn xin đến khuôn viên mới đấy!"

Hả? Mình nổi tiếng thế à?

Nhưng ngần ấy cặp mắt của các bạn nhìn tôi, tiết dạy của tôi phải làm sao?

Rốt cuộc là ai? Đào cái hố to như thế này chôn mình!

Vệ Lăng lập tức liên lạc với Ôn Chước, khi tiếng "alo" ấy vang lên, trong lòng bắt đầu nhớ hắn vô cớ.

Rõ ràng anh ấy và mình ở cùng một thành phố, chắc hẳn giờ anh ấy cũng đang ở cùng trong trường, vừa nghe thấy giọng anh ấy mà đã cảm thấy như xa cách lâu lắm rồi mới gặp lại.

"Ờm... ờm gì mà... anh có biết em biến thành phó giáo sư rồi không!"

"Nếu không bỏ lỡ tám năm ấy, đáng lẽ em đã là giáo sư rồi, chứ không phải phó giáo sư."

"Vậy... anh biết à? Em bảo anh, em không muốn làm phó giáo sư đâu! Em làm sao dạy sinh viên được! Em sẽ làm loạn người ta mất! Gọi là gì mà... thượng bất chính hạ tắc loạn!"

"Ở thành phố mới "Dawn" có một phòng thí nghiệm có cơ sở hạ tầng và thiết bị cao cấp nhất, em sẽ được sắp xếp làm việc ở đó. Vậy nên lịch giảng dạy của em sẽ cực ít."

Vệ Lăng vừa nghe, đầu sắp nổ tung: "Gì cơ? Sắp xếp đến phòng thí nghiệm làm việc? Thế không phải... không phải lúc nào em cũng phải động não à?"

"Em nhận lương của nghiên cứu viên cấp cao, mà không làm việc của nghiên cứu viên cấp cao."

Giọng Ôn Chước rất từ tốn, Vệ Lăng nghe mà thấy mệt mỏi.

"Thế em không cần lương của nghiên cứu viên cấp cao nữa! Không phải anh đã nói anh sẽ nuôi em à?"

Vệ Lăng nói xong, đầu bên kia điện thoại bèn rơi vào im lặng.

"Không phải chứ Ôn Chước! Lẽ nào anh cũng là loại chiếm được rồi, thề thốt trước kia đều không tính nữa chứ?"

"Nhưng mà, tôi đã chiếm được đâu."

Ôn Chước nói vậy, Vệ Lăng chẳng dám hó hé gì nữa.

Thịt kho tàu anh gọi cũng cảm thấy không còn thơm thế nữa.

Lúc này, có người ngồi xuống đối diện Vệ Lăng, cười nói: "Hôm nay cũng muộn thế này mới ăn cơm, rồi lại ngủ rất rất lâu à."

Vệ Lăng ngước mắt bèn nhìn thấy giáo sư Dương.

Vừa mới về đến "Lightyear", nhìn sắc mặt giáo sư Dương kìa, tràn trề collagen, ai không biết còn tưởng y đã kết thúc cuộc sống độc thân nhiều năm, đang chìm đắm trong tình yêu ấy chứ!

"Là anh phải không, đề xuất ý tưởng cho tôi làm phó giáo sư qué gì đó... muốn bắt tôi chia sẻ giờ dạy với anh đúng không?"

Giáo sư Dương lắc đầu: "Thầy dựa vào thực lực chứng minh với mọi người mà – đầu cậu không bị đóng băng hỏng mất. Tường phòng thủ bên ngoài, cường độ xung điện điều chỉnh dựa vào tính toán lúc ấy của cậu mà."

"Anh đến tìm tôi làm gì? Chắc chắn không phải trò chuyện kết bạn."

"Ừm... tôi còn tưởng chúng ta đã là bạn rồi cơ." Giáo sư Dương vừa nói, vừa lấy một cái chai nhỏ, đẩy cho Vệ Lăng.

"Đây là cái gì?" Vệ Lăng cầm lên lắc.

"Thuốc dinh dưỡng đó." Giáo sư Dương đáp.

"Sao không phải ống tiêm nữa?" Vệ Lăng mở hộp ra, bên trong là từng viên thuốc hình tròn, có mùi giá rẻ.

"Vì nhu cầu thuốc dinh dưỡng của cậu cực kỳ thường xuyên, cậu không muốn mình bị tiêm đến mức toàn thân là lỗ đấy chứ?"

"Cũng phải... Có phải sau khi uống cái này, tôi lên bục giảng suy nghĩ trôi chảy, làu làu mấy tiết mà không thấy mệt không? Có phải đến phòng thí nghiệm nhìn kết quả thí nghiệm dữ liệu quái thai, vẫn phấn chấn tinh thần không?" Vệ Lăng tràn trề mong đợi nhìn giáo sư Dương.

"Ờm... nó rất có ích cho sức khoẻ của cậu. Uống đúng giờ, hàng ngày sẽ đẹp hơn, giáo sư Ôn cũng sẽ yêu cậu hơn."

Giáo sư Dương đang định đứng dậy, bị Vệ Lăng túm được.

"Anh biết vẻ mặt anh rất gian tà không?" Vệ Lăng nhếch đuôi mày.

"Tôi đã hỏi giáo sư Ôn, thuốc dinh dưỡng thoả mãn yêu cầu não bộ cậu trước, hay là tăng cường yêu cầu sức khoẻ cậu trước. Cậu nghĩ đáp án của giáo sư Ôn là gì?"

Vệ Lăng giật thót, đẩy cái chai này về phía giáo sư Dương: "Cái này của anh được xác minh an toàn chưa? Ngộ nhỡ thành phần có vấn đề thì sao? Hơn nữa còn chẳng ghi cách điều chế! Hạn sử dụng cũng không có! Đúng chuẩn sản phẩm ba không! Anh... cứ cầm về thì hơn..."

Sản phẩm ba không: Không ngày sản xuất, không nhà sản xuất, không địa chỉ sản xuất. Tóm lại là hàng không đảm bảo chất lượng.

"An toàn hay không, tối nay cậu về cho giáo sư Ôn thử là biết mà?"

Giáo sư Dương kéo tay Vệ Lăng ra, sải cặp chân dài, vừa bỏ đi vừa nói: "Nhất định phải mang về đấy, tôi bảo giáo sư Ôn rồi."

Vệ Lăng nhìn chai sản phẩm ba không ấy, nó đâu phải thuốc dinh dưỡng gì, nó là chất độc thì có.

Anh chẳng thèm mang thứ này về đâu!

Ngộ nhỡ không tiêu hoá được, chết sớm thì sao!

Vệ Lăng cũng rời khỏi nhà ăn.

Ai dè mới đi đến cửa nhà ăn, đã có một sinh viên cầm cái chai đó đuổi theo.

"Giáo sư Vệ! Giáo sư Vệ! Đồ của thầy!"

"Cảm ơn bạn nhé... nhưng cái này không phải của tôi." Vệ Lăng mỉm cười đẩy cái chai đó về.

Sinh viên đó nói ngay: "Là của thầy mà, cơ thể khó chịu thì phải uống thuốc đúng giờ, thầy đừng quên đấy."

"Hả? Tôi cơ thể khó chịu? Tôi khó chịu ở đâu?"

Vệ Lăng ngơ ngác.

"Không phải thầy thường xuyên ham ngủ sao? Trên diễn đàn trường chúng ta cũng đăng bài rồi, bảo thầy..."

Vệ Lăng nhận cái chai, tìm một khoảnh rừng nhỏ yên tĩnh, tranh thủ một cặp tình nhân đang ngồi trên ghế hẹn hò, anh cậy mình chân dài, giành trước chiếm chỗ chính giữa ghế, bắt đầu lướt mạng.

Bài đăng hàng đầu chính là: Đầu óc thiên tài, cơ thể suy nhược.

"Hả?" Vệ Lăng nhìn tiêu đề này, có linh cảm chẳng lành.

Bấm vào đọc, trời ơi! Nhiều ảnh quá!

Nhân vật chính của những tấm ảnh này đều là anh và Ôn Chước, hơn nữa đều là Ôn Chước bế anh!

Mấy lần liền đều là Vệ Lăng dùng năng lực của mình quá mức, dẫn đến ngủ say, Ôn Chước bèn cứ thế bế anh đi qua khuôn viên cả đại học Công Nghệ Liên Hợp, về ký túc xá giảng viên.

"Mẹ ơi..."

Ví dụ tấm này, là Vệ Lăng và Ôn Chước đến sân trượt băng, Vệ Lăng ngủ thiếp đi trong lòng Ôn Chước, sau đó cũng là Ôn Chước bế anh về.

Ôn Chước từng nói, đã phủ áo khoác trên người anh, trong trường không ai nhìn thấy mặt anh.

"Đây hoàn toàn là bịt tai trộm chuông! Ai mà không nhìn ra là mình chứ!"

Vệ Lăng bịt mắt mình.

Và lần gần đây nhất cũng là Ôn Chước bế anh về.

Trường học từng bị Noah lẻn vào và cả thành phố bị xâm lược, vốn tràn đầy sợ hãi và mất an toàn.

Nhưng lúc Ôn Chước bế Vệ Lăng trở về, trên diễn đàn hoan hô nhiệt liệt, cứ như đây chính là phong cảnh an toàn nhất.

Khoé mắt Vệ Lăng giần giật.

Vì bài đăng diễn đàn từ "giáo sư Ôn đẹp trai quá" đến "thầy Vệ mong manh quá", Vệ Lăng đọc mà sắp nổ tung tại chỗ.

"Tôi mong manh? Tôi mong manh chỗ nào? Tôi là tuyển thủ bóng rổ thắng được Dương Mặc Băng đấy!"

Sau đó các sinh viên bắt đầu thống kê số lần Ôn Chước bế Vệ Lăng về, theo thống kê không hoàn chỉnh, không ngờ vượt quá mười lần?

Mấy sinh viên còn nhảy cẫng lên bày tỏ, số lần vượt quá ba mươi!

"Không đúng! Chắc chắn không đúng! Làm giả số liệu! Thiếu trung thực trong học thuật!"

Bài đăng bình luận đến mấy trăm trang, lần đầu tiên Vệ Lăng lướt diễn đàn tập trung đến vậy, thậm chí còn khởi động năng lực của mình, lướt nhanh đến trang cuối cùng.

Phần sau đều là thảo luận lý do Vệ Lăng suốt ngày ngủ.

Các suy đoán vô lý đều có, gì mà trong đầu anh mọc ra gì đó dễ mệt, anh trải qua sang chấn tâm lý trong tình huống nào đó sẽ bỗng dưng mất ý thức, cơ thể anh trao đổi chất có vấn đề, dễ bị tụt đường huyết ngất xỉu.

Bản thân Vệ Lăng còn không biết mình bị lắm bệnh thế.

Cuối cùng tổng kết, đa số sinh viên nhiệt tình cho rằng, giáo sư Vệ không được ngừng uống thuốc.

Vệ Lăng thầm "ha ha" trong lòng, nhìn ông về hack bài đăng này đây!

"Đang đọc gì thế?"

Giọng nói truyền cảm hoà với tiếng xào xạc trong rừng cây, lập tức ngấm vào tim Vệ Lăng.

Anh ngẩng đầu, nhìn thấy Ôn Chước đứng trước mặt mình, cụp mắt nhìn mình.

Tóc Ôn Chước bị gió mát thổi bay bổng, đong đưa cùng bóng cây, tim Vệ Lăng thắt lại vô cớ.

Nghĩ đến mỗi lần mình thiếp đi, đều được Ôn Chước bế đi qua tầm mắt của tất cả mọi người, Vệ Lăng bỗng cảm thấy mình được hời.

Anh cười xấu xa lấy bài đăng cho Ôn Chước đọc: "Ôn Tiểu Tửu, có phải anh cố tình không?"

Ôn Chước ngồi xuống bên cạnh Vệ Lăng, dựa vào anh, má áp về phía anh, sau khi đọc một hai giây, hắn thản nhiên nói: "Số ảnh này đều chụp rất đẹp."

"Em biết, anh cực kỳ đẹp trai."

"Là em."

"Em? Em sao cơ?"

"Em nằm ngủ trong lòng tôi nhìn rất thanh thản."

"Vậy... thực ra anh cố tình đúng không? Cho tất cả mọi người đều nhìn thấy em nằm ngủ trong lòng anh— kiểu tuyên bố chủ quyền?"

Mặc dù lần nào Vệ Lăng cũng tự nhủ phải chừa chút thể diện cho Ôn Chước, đừng vạch trần tâm tư của hắn hoài.

Nhưng Vệ Lăng không nhịn được, anh muốn xem biểu cảm của Ôn Chước, muốn nghe hắn giải thích giấu đầu lòi đuôi, và đôi khi là thẳng thắn đơn giản nhưng rất đáng yêu.

"Họ đều đang trong lứa tuổi tràn trề mong đợi và nhiệt tình đối với tình cảm. Ngoại hình của em thuộc kiểu hoàn hảo, tính cách hiền hoà, cởi mở khéo ăn nói, suy nghĩ tự do, đầy vẻ bí ẩn đối với sinh viên, em kiến thức phong phú, là đối tượng ảo tưởng yêu đương hoàn hảo." Ôn Chước nói.

Vệ Lăng sửng sốt, chỉ vào mình nói: "Anh chắc chắn... anh đang nói em?"

Vệ Lăng nghĩ anh cũng sắp phải lòng mình mất rồi.

"Ừm. Vậy nên... tôi muốn tất cả các sinh viên ôm ấp ảo tưởng về em biết rằng, họ không có khả năng cho em được yên giấc trong lòng họ."

Vệ Lăng nhìn điệu bộ nghiêm túc của Ôn Chước, anh muốn cười, nhưng lại nghĩ chuyện này cơ bản là không buồn cười, Ôn Chước để ý đến anh quá.

"Anh bảo xem... em cũng không liên tục tiến hoá mình để phù hợp với kỳ vọng của đối phương như chủng lai, sao anh vẫn thấy em đẹp trai?" Vệ Lăng chống cằm, tò mò hỏi.

"Em không cần hấp dẫn tôi bằng tiến hoá."

"Hả?"

"Vì em vẫn luôn là dáng vẻ tôi thích nhất."

Tim Vệ Lăng lập tức nóng bừng.

Cảm giác ấy còn kích động hơn cả giành giải nhất đua nước rút 100 mét ở đại hội thể thao đại học, kích động hơn cả lật kèo vào giây cuối cùng trong giải vô địch bóng rổ.

Em không hoàn hảo.

Nhưng lại luôn là dáng vẻ tốt nhất trong lòng anh.

"Tiểu Tửu, anh giống đồ ngốc ấy."

"Tôi ngốc ở điểm nào?"

"Chính là kiểu ngốc si mê một người vô điều kiện ấy. Anh có biết tiếp theo nên làm gì không?"

Vệ Lăng nhìn Ôn Chước, hắn lắc đầu: "Gì?"

Một nụ hôn đáp lên môi Ôn Chước, chạm nhẹ vào giữa môi hắn.

Ôn Chước còn đang ngây người, lúc Vệ Lăng nhắm hờ mắt rời đi, hắn bỗng túm lấy gáy anh.

"Ư..."

Cảm giác bị tước đoạt dữ dội lan rộng nhanh chóng theo dây thần kinh của Vệ Lăng, ngay cả đầu ngón tay anh cũng tê rần.

Ôn Chước như khó khăn lắm mới kiềm chế được nội tâm sục sôi, hắn thả Vệ Lăng ra.

Vệ Lăng vất vả thở hắt ra, anh nhìn thấy Ôn Chước nói, vẫn hơi khàn khàn: "Đây là cái gì?"

Vệ Lăng tập trung nhìn, trời ạ! Chẳng phải là chai thuốc dinh dưỡng mà Dương Mặc Băng đưa anh sao?

"Anh xem... đây chính là sản phẩm ba không..."

Vệ Lăng muốn lấy lại nó, nhưng Ôn Chước đã mở nắp chai, ngửi thử: "Trích xuất thành phần của nó vô cùng thành thạo."

"Còn chẳng ghi thành phần, đừng uống bừa thì hơn."

"Có phải cái này là giáo sư Dương đưa em không?" Ôn Chước bỗng hỏi.

"Ờm... là anh ta đưa..."

"Thử đi, chắc sẽ có ích." Ôn Chước nói.

"Thử? Thử lung tung được à? Nếu không có ích... sẽ chết mất!" Vệ Lăng trợn to mắt nhìn Ôn Chước.

Đuôi mày Ôn Chước nhướn lên rất nhẹ, nhưng Vệ Lăng cảm nhận được việc hắn không vui cực kỳ rõ ràng.

Ôn Chước đặt chai thuốc vào lòng bàn tay Vệ Lăng, "Thử ngay bây giờ."

"Không có nước... em không nuốt được."

Anh có nhầm không? Thử ở đây?

Ban ngày ban mặt! Trong khu rừng ở trường! Anh có còn là giáo sư đại học không?

"Đây là viên nhai."

"Hả?"

Tên khốn Dương Mặc Băng! Thuốc dinh dưỡng mà còn làm viên nhai!

Anh giỏi thế còn làm giáo sư đại học gì nữa! Đáng lẽ anh phải đi làm nhà máy sản xuất dược phẩm chứ!

"Ăn đi."

Giọng Ôn Chước nghe còn trầm hơn trước.

Trong ánh nhìn chăm chú của hắn, Vệ Lăng đành lấy một viên, đặt vào miệng, nhai răng rắc hai phát, biểu cảm ăn thuốc độc ban đầu chợt giãn ra.

"Cái này... sao giống canxi thế?"

"Nó vốn chính là canxi." Ôn Chước đáp.

"Hả? Bổ sung canxi cho em à?"

"Em có biết sau khi ngủ thiếp đi, em sẽ bị chuột rút không?" Ôn Chước hỏi.

"Thế á?"

"Đau đến mức cuộn tròn lại. Vậy nên tôi bảo giáo sư Dương, lúc về hãy đến phòng y tế trường lấy một ít thuốc canxi."

Trái tim treo lơ lửng của Vệ Lăng cuối cùng cũng hạ xuống.

"Sao trên này chẳng có lấy một cái nhãn? Hơn nữa tên Dương Mặc Băng còn cố tình bảo đây là thuốc dinh dưỡng! Thuốc dinh dưỡng dạng viên! Thuốc dinh dưỡng bồi bổ sức khoẻ!"

"Nó đúng là thuốc dinh dưỡng dạng viên, bồi bổ sức khoẻ." Ôn Chước nói.

Nhìn vẻ mặt có phần âm u của Ôn Chước, Vệ Lăng bỗng nhận thấy không ổn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận