"Hai người không nghĩ tìm tôi chơi bóng rổ, thắng không vẻ vang à?" Giáo sư Dương nói thẳng thừng.
Vệ Lăng cười: "Ôi dào, không được rồi, thế mà lão Dương lại sợ ư?"
"Trên thế giới này còn ai hay sợ hơn em không?" Ôn Chước lên tiếng phản bác.
Vệ Lăng bị chặn họng, anh không ngờ Ôn Chước lại vạch trần mình.
Giáo sư Dương cười rất đỗi hài lòng.
"Ai đối mặt với anh mà không sợ? Anh lấy ví dụ đi?"
Trong lúc hai người thảo luận vấn đề "sợ hay không", giáo sư Dương đã quay đi chạy bộ buổi sáng.
Vệ Lăng đứng ở chân cầu thang hét: "Lão Dương, đừng nghĩ đến tôi hoài – tự làm ít viên canxi đi! Anh cũng sắp bốn mươi rồi!"
Giáo sư Dương suýt thì té ngã.
Về đến ký túc xá của họ, Ôn Chước bảo Vệ Lăng tắm rửa rồi mau đi ngủ.
Nhưng lúc nhìn thấy giấy mời làm việc đặt trên bàn, Vệ Lăng không nhịn được đi tới, anh mở ra, nhìn thấy ảnh mình, chẳng biết chụp khi nào, dù sao thì cũng rất đẹp trai.
"Nhớ ký tên đấy, lát nữa tôi mang đi đưa hiệu trưởng." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng nhìn đoạn đánh giá về anh, là Ôn Chước viết, nét chữ ngay ngắn mạnh mẽ, cảm giác ấy giống như lúc thi cuối kỳ trước kia, anh ngỏng cổ nhìn thấy đáp án của Ôn Chước.
"Em phải ký tên lên đây thật à?"
"Thực ra em không phải không đồng ý dạy học trò, em chỉ là không tự tin mà thôi." Ôn Chước nói.
"Hả? Em không tự tin? Từ bé đến lớn, anh là người đầu tiên bảo em không tự tin."
"Em cho rằng mình không phải người tuân thủ quy củ, cho rằng mình sẽ khiến sinh viên có quá nhiều tưởng tượng không nên có, lo họ sẽ lệch khỏi hướng ban đầu vì ông thầy phó giáo sư là em. Vì có một số cách suy nghĩ phù hợp với em, nhưng chưa chắc đã phù hợp với họ. Sự mất tự tin của em bắt nguồn từ cảm giác trách nhiệm của em."
Từng chữ, từng lý do của Ôn Chước đều gõ vào lòng Vệ Lăng.
"Phải, viện nghiên cứu thì em đồng ý đi. Vì cảm giác về loài sinh vật Angela, em gần chân tướng hơn những nghiên cứu viên khác. Nhưng dạy học trò..." Vệ Lăng lắc đầu.
Ôn Chước kéo Vệ Lăng đến trước mặt mình, giật nhẹ, ra hiệu cho Vệ Lăng nhìn mình.
"Phần tuân thủ quy củ có tôi là đủ rồi, nếu mọi học trò đều đúc từ khuôn ra, thì sẽ chẳng có đột phá gì."
Vệ Lăng bật cười: "Anh nói như thể em chính là quả táo rơi trúng Newton ấy."
"Hồi năm nhất đi học, em toàn ngồi sau tôi." Ôn Chước nói.
"Tất nhiên rồi, anh toàn ưỡn lưng thẳng tắp, ngồi đằng sau anh, em có thể yên tâm làm việc riêng."
Vừa nhắc đến chuyện trước đây, Vệ Lăng bèn cảm thấy hoài niệm vô cớ.
"Sau này, bắt đầu từ năm ba, tôi thường ngồi chéo sau em, hoặc cùng một hàng."
"Thế à..."
Ôn Chước nói thế, Vệ Lăng cũng nhớ mang máng.
"Vì giáo sư và giảng viên giảng dạy đều rất quan tâm đến em. Em làm việc riêng, họ sẽ thích gọi em dậy trả lời câu hỏi. Đáp án của em thường rất thú vị, hơn nữa thi thoảng hỏi ngược, còn làm giáo sư bó tay."
Vệ Lăng vẫn luôn tưởng rằng lúc đi học Ôn Chước chỉ chú ý đến giáo viên, nhưng theo Ôn Chước nói, anh ấy đi học vẫn luôn chú ý đến mình?
"Mỗi lần giảng viên gọi em, tôi đều tràn ngập mong đợi. Vì điều em nói thú vị hơn hẳn bài giảng. Thậm chí tan học rồi, đến phòng tự học, tôi vẫn nghĩ đến điều em nói."
Quả thật Vệ Lăng không ngờ thuở đi học mình lại có ý nghĩa như thế với Ôn Chước.
"Từ nghiên cứu sinh đến tiến sĩ, sau đó chúng ta cùng đến mặt trăng, em nghĩ tại sao chúng ta luôn ở cùng một nhóm?" Ôn Chước lại hỏi.
"Không phải vì... giáo sư Tào sắp xếp à?"
Vệ Lăng luôn cho là như vậy, nhưng khi Ôn Chước nhìn anh thế này, anh bỗng không chắc chắn vậy nữa.
"Đó là vì tôi rất cố gắng muốn ở bên em mà, đồ ngốc."
Vành mắt Vệ Lăng lập tức đỏ hoe.
Từ mười tám tuổi đến hai mươi tám tuổi, mười năm trời, Ôn Chước luôn ở bên anh.
"Vì có em, suy nghĩ biến thành một việc rất thú vị. Mỗi ngày ở mặt trăng, em cho là mình đang nói xằng nói xiên, tôi lại cho rằng đó đều là suy đoán hợp lý sâu trong nhận thức của em, là tưởng tượng gần chân tướng nhất."
"Em sắp bị anh tâng bốc lên tận trời rồi." Mặt Vệ Lăng cũng đỏ bừng.
"Vậy nên tôi hiểu được lòng mong đợi các sinh viên dành cho em. Đối với họ mà nói, em rất quan trọng, vì bất kể là tôi, hay giáo sư Dương, đều chỉ có thể giảng kiến thức cho họ nghe, nhưng không thể dẫn dắt họ suy nghĩ như em."
"Anh chưa bao giờ khen em thế này." Mặt Vệ Lăng càng đỏ tợn.
"Thế em vẫn đồng ý tiếp tục làm đồng nghiệp của tôi chứ?" Ôn Chước hỏi.
"Em đồng ý."
Vệ Lăng dứt lời, bỗng cảm thấy có phải mình lại bị đối phương lừa vào tròng hay không.
Nhưng dù là lừa, cũng cảm thấy cam tâm tình nguyện.
Buổi sáng hình như Ôn Chước không có tiết, Vệ Lăng đã nằm vào chăn, còn Ôn Chước vẫn đang đọc tài liệu.
"Ôn Tiểu Tửu."
Không biết có phải vì viên dinh dưỡng của Dương Mặc Băng đã cải thiện thể chất của Vệ Lăng thật hay không, điên cùng Ôn Chước từ chiều hôm qua đến bốn năm giờ sáng, nhưng Vệ Lăng chẳng cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Ngược lại, tinh thần càng lúc càng tươi tỉnh.
Nghe thấy Vệ Lăng gọi mình, Ôn Chước ngước mắt lên: "Sao thế?"
"Em vốn muốn sao chép năng lực của "Đại Sư". Em đã nhìn thấy cách mã hoá đoạn gen đó, ghi nhớ nó trong đầu, em muốn đưa nó cho anh, nhưng có phải em đã thất bại rồi không? Vì em lại ngất xỉu rồi, đúng không?"
Ôn Chước đi tới bên Vệ Lăng, hắn ngồi xuống, cúi đầu, ấn nhẹ giữa lông mày anh.
"Lần sau, em sẽ làm hoàn hảo hơn."
"Mong là thế."
"Em nên ngủ đi." Ôn Chước h*n l*n ch*p m** anh.
Vệ Lăng nhắm mắt, lúc mở ra lần nữa, anh nhìn thẳng vào mắt Ôn Chước. Ánh nhìn của hắn rất sâu và hiền hoà, như bao bọc đầu óc Vệ Lăng, đong đưa nhè nhẹ.
Mí mắt càng lúc càng nặng, Vệ Lăng ngủ thiếp đi.
.
Kể từ ngày hôm đó, các khoa trọng điểm trong trường bắt đầu di dời.
Một tuần sau khi Vệ Lăng dùng viên dịch dưỡng, đến chỗ giáo sư Dương làm kiểm tra sức khoẻ, giáo sư Dương vừa đọc báo cáo kiểm tra của anh vừa nói: "Nghe nói sinh viên khoa cậu dạy đều rất tích cực muốn di dời đến thành phố mới "Dawn"."
Vệ Lăng lấy báo cáo kiểm tra sức khoẻ về trước mặt mình, sức khoẻ của mình, mình cũng nên tìm hiểu.
Hàm lượng cơ, mật độ xương, huyết áp và lipid máu đều khoẻ mạnh ngang ngửa vận động viên chuyên nghiệp, Vệ Lăng không thể không nói viên dinh dưỡng của Dương Mặc Băng có ích thật.
"Khoa tôi dạy là thế nào, rõ ràng đó cũng là sinh viên mà anh và Ôn Chước dìu dắt được không? Tôi dạy bù giúp các anh mà."
"Đến "Dawn" xin chỉ bảo nhiều hơn." Giáo sư Dương chìa tay với Vệ Lăng.
Vệ Lăng cũng nắm ngón tay y chẳng hề khách khí, còn cố tình bóp mạnh một phát.
Mặt giáo sư Dương trở nên khó coi: "Cậu cố ý à?"
"Kiểm tra hiệu quả. Giáo sư Dương, có phải anh đau lắm không, tôi còn chưa dùng sức mà!" Vệ Lăng híp mắt cười nói.
"Cậu giỏi thì đi bóp Ôn Chước ấy." Giáo sư Dương bực dọc nói.
Vệ Lăng khoác vai đối phương, tỏ vẻ anh em tốt: "Tiểu Băng Băng đừng thế mà. Sức khoẻ sau này của tôi đều dựa vào anh đấy!"
Giáo sư Dương nheo mắt: "Không đúng... Trước kia còn tỏ ra sợ sệt, sợ mình không cần che chở dịu dàng nữa sẽ bị giáo sư Ôn xử gọn. Bây giờ nhìn cậu, sao có vẻ như mong đợi lắm nhỉ."
"Chậc chậc chậc, mỹ vị nhân gian như Tiểu Tửu, anh không hiểu đâu."
Giáo sư Dương tạm dừng, rồi đáp: "Tôi thấy cậu bị Tiểu Tửu nhà cậu chơi ngu cả đầu rồi đấy."
Họ vừa bước ra cửa, tình cờ gặp phải cậu béo đeo kính cận Lý Trường Thanh, và bọn Trần Hiểu Phỉ.
"Giáo sư Vệ! Tiết của thầy hôm qua thú vị quá đi mất! Buổi tối bọn em còn mở cuộc thảo luận đấy." Trần Hiểu Phỉ bước tới.
"Thú vị? Các bạn thấy thú vị là được."
Vệ Lăng chột dạ không thôi, suy cho cùng thì đêm hôm kia mình nghiên cứu tại sao ngón tay Ôn Chước lại dài thế, nghiên cứu hơi quá đà, cơ bản là chưa chuẩn bị giáo án, ngay cả chủ đề thảo luận cũng là nghĩ ra ngay trước khi bước vào giảng đường.
"Hồi hộp quá, tuần sau chúng ta sẽ bay đến "Dawn"! Không biết có thể đi cùng chuyến bay với giáo sư Vệ không."
Trần Hiểu Phỉ vốn hơi giống tomboy, nhưng hôm nay lại trang điểm nhạt, tóc cũng uốn quăn nhẹ rất tự nhiên, vừa nói chuyện với Vệ Lăng vừa làm vẻ mặt xấu hổ.
Đã ngần này tuổi rồi, sao Vệ Lăng lại không biết thiện cảm của con gái tuổi này dành cho mình chứ?
Xem ra Ôn Chước bảo Vệ Lăng rất dễ khiến sinh viên nảy sinh tình cảm yêu đương, quả là không sai.
"Có thể tôi sẽ đi cùng giáo sư Ôn, chắc trên máy bay cũng toàn là những người cứng nhắc tỏ ra nghiêm nghị. Có điều... tôi còn tưởng là có nhân viên giảng dạy nghiên cứu có công việc nghiên cứu đi tới đó trước, không ngờ nhà trường cũng di dời một loạt luôn?"
Vệ Lăng nghĩ, xem ra thành phố mới "Dawn" được đưa vào sử dụng, e là Noah đã chuẩn bị sẵn sàng trước khi đánh lén.
"Giáo sư Vệ, đến "Dawn", thầy vẫn dạy chúng em chứ? Em nghe nói, thầy sẽ đến viện nghiên cứu X-0 làm việc." Cậu béo Lý Trường Thanh hỏi.
"Tất nhiên rồi. Giáo sư Ôn và giáo sư Dương cũng làm việc ở đó, nhưng họ cũng phải dạy các bạn đúng không. Tôi cũng vậy."
Đối với các sinh viên thích mình thật lòng, Vệ Lăng cũng trân trọng từ nội tâm.
"Thế chúng ta gặp ở "Dawn" nhé."
Mấy sinh viên nói "tạm biệt" với Vệ Lăng.
"Nếu họ biết khuôn mặt thật của cậu, còn thích cậu thế nữa không?" Giáo sư Dương cười hỏi.
"Tiểu Băng Băng, đây là một xã hội nhìn bề ngoài, nhan sắc là chính nghĩa. Sao tôi lại đẹp trai thế này chứ?" Vệ Lăng tỏ vẻ ái kỷ sắp bay lên trời.
Giáo sư Dương bị anh chọc cười thành công.
"Có điều di dời nhanh quá nhỉ. Chúng ta vừa trải qua cuộc tập kích của Noah mới được mấy hôm?" Vệ Lăng chau mày, cứ cảm thấy vội vàng thế này sẽ xảy ra vấn đề này nọ.
"Không vội vàng không được. Trung tâm kiểm soát liên hợp đã phá huỷ ngần ấy căn cứ nhân bản của Kraven, cậu và Ôn Chước lại làm y bị thương nặng, nếu không di dời ngay bây giờ, ngộ nhỡ y hồi phục, ắt sẽ tập kích. Đến lúc đó, quyền chủ động sẽ nằm trong tay Kraven." Giáo sư Dương nói.
"Tiểu Băng Băng, anh phải bình an vô sự đấy." Vệ Lăng nhìn y.
"Cậu uống thuốc ngu người rồi à? Tự dưng tình cảm thắm thiết thế?"
"Bạn bè trước khi tôi lên mặt trăng đã không còn nhiều người ở bên tôi nữa. Hiện tại, chỉ có anh và Ôn Chước thôi."
Vệ Lăng nhìn lên bầu trời trên đỉnh đầu, nom có vẻ phẳng lặng không mây, nhưng anh cứ cảm thấy sẽ nổi sóng gió.
"Tôi cứ có linh cảm, chắc hẳn tôi có thể nghỉ hưu vinh dự, sống cuộc sống nhàn nhã tự do." Giáo sư Dương đáp.
.
Về đến ký túc xá giảng viên, Vệ Lăng nhìn thấy ngay Ôn Chước đang thu dọn hành lý.
Áo ngủ, quần áo mùa này, thậm chí q**n l*t tứ giác của Vệ Lăng đều được Ôn Chước gấp phẳng phiu, đặt vào túi đựng.
Vệ Lăng ngồi xổm bên cạnh xem, chỉ thiếu một bát mỳ úp.
"Tiểu Tửu, anh đừng vợ hiền thế được không? Em sẽ áy náy, cảm giác mình là trai đểu ấy."
Ôn Chước tuỳ ý xoa đầu Vệ Lăng, lau sạch cả đế giày thể thao Vệ Lăng thường đi, dọn nó vào túi.
"Có thể tôi sẽ không đến "Dawn" cùng chuyến bay với em, tôi sẽ đi sau."
"Hả? Tại sao?"
"Vì có nhiệm vụ hộ tống di dời." Ôn Chước nhìn Vệ Lăng, nói bằng giọng chắc nịch, "Em mạnh hơn em tưởng."
"Em biết mình rất lợi hại. Em cảm thấy dù Kraven đích thân ra tay, em cũng có thể tặng y ám ảnh tâm lý cả đời này không xua tan nổi. Em chỉ là... bay ba tiếng đồng hồ, không có anh thì nhàm chán biết bao?" Vệ Lăng ngửa đầu, nói với biểu cảm lấy lòng, "Hay là em cũng đi sau, đi cùng chuyến bay với anh được không?"
"Sao trước đây không phát hiện ra em quấn tôi thế này?" Ôn Chước lại gần hơn, nhìn Vệ Lăng.
"Chậc, ai bảo anh là người của em rồi cơ." Vệ Lăng mặt dày đổi trắng thay đen.
"Tôi còn chưa chiếm được mà." Ôn Chước nghiêm nghị nhấn mạnh.
"Em chiếm được là được rồi." Vệ Lăng bắt chước tay ăn chơi, sờ ngón tay Ôn Chước.
"Giáo sư Dương đi cùng chuyến bay với em. Dạ Đồng, Hà Liễm và Liên Vũ sẽ bảo vệ em."
Đây coi như dàn bảo vệ vàng, ngay cả thị trưởng Doãn cũng không có đãi ngộ này đâu.
Nhưng thực ra, chẳng ai khiến anh thấy an toàn hơn Ôn Chước.
"Cái này, em giữ lấy."
Ôn Chước đặt một chiếc hộp sắt nhỏ vào lòng bàn tay Vệ Lăng.
Bên trong là ống tiêm dịch dinh dưỡng, đây không phải thuốc viên tăng cường thể chất của Vệ Lăng, thuần tuý chỉ là để ứng phó với tình huống khẩn cấp.
Vệ Lăng siết chặt nó: "Yên tâm, em sẽ không làm mất đâu."
Ôn Chước lấy một chiếc hộp nhung nhỏ từ trong túi áo ra, Vệ Lăng lập tức trở nên hồi hộp, thầm nghĩ trời ơi! Không phải bạn Tiểu Tửu muốn đeo nhẫn cho anh đấy chứ!
Làm sao đây?
Không ngồi xổm nổi nữa, mau đứng dậy!
Sao có thể dùng tư thế ngồi vệ đường ăn mỳ úp để đón tiếp nhẫn của Tiểu Tửu được?
Tim đập cực kỳ nhanh.
May mà Tiểu Tửu luôn rất thẳng thừng, sẽ không làm mấy trò sáo rỗng như bỏ nhẫn vào bánh kem vân vân – vì anh nhất định sẽ ăn cả bánh lẫn nhẫn!
Ôn Chước mở hộp bằng một tay, bên trong là một thứ chỉ có kích cỡ bằng hạt gạo, trông như máy liên lạc.
"Kênh của cái này chỉnh xong rồi, có thể liên lạc trực tiếp với phòng thí nghiệm X-0 của "Dawn"."
Ôn Chước cài nó vào tai Vệ Lăng.
Vệ Lăng cứ như giá ngấm sương, ủ rũ hoàn toàn.
"Ò."
"Em sao thế?" Ôn Chước hỏi.
"Một cái máy liên lạc mini, đặt vào hộp nhung làm gì!" Vệ Lăng không nhịn được phàn nàn.
Vì thất vọng, quá thất vọng!
Đây giống như cho anh một tệp nén to, còn tưởng sẽ có nội dung gì hấp dẫn, kết quả bấm vào xem, cha mẹ ơi, bên trong chỉ là "Khoa học và khám phá".
Nhìn vẻ thất vọng của Vệ Lăng, Ôn Chước chau mày: "Hộp chống bụi, máy liên lạc mini đặt trong đó có vấn đề gì à?"
"Máy liên lạc không có vấn đề, là em có vấn đề."
Tình cờ cửa sổ đang mở, mèo nhỏ chui vào, kêu "meo" một tiếng, tự đi tới chỗ Vệ Lăng.
Vệ Lăng vội vàng bế nó lên, dụi mặt lên lưng nó: "Bệ Hạ, sao hai hôm nay mày lại béo lên rồi!"
Ôn Chước thừ ra nhìn cái hộp nhung đó.
"Tiểu Tửu! Tiểu Tửu! Em muốn đưa Bệ Hạ đến "Dawn" được không?"
"Ừ."
Sau đó Ôn Chước lại chìa cái hộp nhung nhỏ cho Vệ Lăng.
"Em đang bế mèo mà. Anh để đó đi, lúc lên máy bay em sẽ nhớ đeo nó." Vệ Lăng cầm tai mèo nghịch đến là vui vẻ.
"Tôi đã nghĩ lại, có thể đồ đặt bên trong không đúng, nên tôi đổi cái khác, có lẽ em sẽ không mất vui nữa." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng sửng sốt, nghĩ thầm không phải chứ, thứ mình muốn, nếu lúc trước Ôn Chước chưa chuẩn bị, bây giờ cũng không thể có được...
Nhưng vẫn phải nể mặt.
Vệ Lăng thả mèo xuống, sau đó mở chiếc hộp, phát hiện trong đó là một thứ giống một cái cúc áo nhỏ, toả sáng kim loại.
"Đây là cái gì?" Vệ Lăng cầm lên nhìn trái ngó phải.
"Chìa khoá nhà mới. Còn chưa kịp nhập thông tin sinh học của chủ nhà, nên dùng cái này làm chìa khoá."
Nghĩa là tôi tặng nhà cho em, đồ keo kiệt em nên vui rồi chứ!
Vệ Lăng tìm trong đầu xem nên dùng biểu cảm trúng xổ số ra sao.
"Em vẫn không vui à?" Ôn Chước hỏi.
Nhìn vẻ nghiêm túc của hắn, Vệ Lăng cảm thấy rất buồn cười, anh thơm lên mặt hắn.
"Thích chứ, em thích anh nhất."
Vệ Lăng ngẫm nghĩ, lại hỏi: "Trước kia lúc em không ở đây, anh có đặt tên cho Bệ Hạ không? Không thể cứ gọi nó là mèo thôi chứ?"
"Có." Ôn Chước ngoắc cằm mèo.
Chú mèo lập tức tỏ vẻ thoả mãn, như sắp ngửa bụng lên.
"Tên là gì?" Vệ Lăng rất tò mò, Ôn Chước sẽ đặt tên gì cho mèo?
"Lăng Bảo." Ôn Chước nói.
"Hả? Gì Bảo cơ?" Vệ Lăng ghé lỗ tai.
Mèo nhỏ vừa nghe thấy cái tên "Lăng Bảo", lập tức vực dậy tinh thần, ưỡn lưng lên nhìn Ôn Chước, tỏ vẻ đang chờ lệnh.
"Lăng Bảo." Ôn Chước lặp lại lần nữa.
"Lăng nào? Linh trong "linh quang"? Hay nghĩa là số 0?"
"Là Lăng trong "Vệ Lăng"." Ôn Chước nói.
Vậy nên Lăng Bảo nghĩa là cục cưng Vệ Lăng.
Vệ Lăng lập tức mừng như mở cờ trong bụng.
"Sao... sao anh lại đặt tên em cho mèo! Còn "Cục Cưng Lăng", có phải anh rất muốn gọi em là cục cưng, nhưng xấu hổ không gọi thành lời được, nên tranh thủ lúc em không ở đây, hàng ngày gọi "Cục Cưng Lăng" với một con mèo không!"
Ôn Chước bế mèo lên, mèo thấy chủ không định ra lệnh cho mình, bèn thả lỏng làm nũng, dùng tai nhỏ cọ cằm Ôn Chước.
"Mỗi lần tôi hút thuốc ở dưới tầng, nó sẽ đến tìm tôi. Lúc đó nó rất bé, rất thích đuổi theo khói thuốc nhảy tới nhảy lui. Dáng vẻ tò mò với tất cả mọi thứ đặc biệt giống em." Ôn Chước nói.
"Nên anh quyết định nuôi nó?"
"Ừm. Mẹ nó bị Angela ký sinh, vốn dĩ nó có ba anh chị em, đều trở thành dinh dưỡng của Angela trong bụng mẹ. Lúc chào đời nó chỉ da bọc xương, thoi thóp hơi tàn... Tôi cho nó một liều thuốc dinh dưỡng."
Vệ Lăng đột nhiên vỡ lẽ, theo Ôn Chước thấy thì con mèo này rất giống trải nghiệm của hắn, đều bị bố mẹ coi là dinh dưỡng, bóc lột không ngừng.
Ôn Chước đã phản kháng, hắn sống sót nhưng không còn bố mẹ nữa, con mèo này cũng vậy.
Ôn Chước là một người rất đơn giản, nhưng cũng rất khó được tiếp cận, vậy nên hắn rất cô đơn. Hắn đã đựng Vệ Lăng trong tim mình, sẽ không để ai khác vào nữa.
Vậy nên trong ngần ấy năm, Ôn Chước rất cô đơn.
Nhất định hắn đối xử rất tốt với con mèo này, vậy nên nhóc con này mới bảo vệ Vệ Lăng chẳng cần đến tính mạng. Vì nhất định nó đã cảm nhận được nỗi nhớ mong của Ôn Chước dành cho Vệ Lăng rất nhiều lần.
"Em bảo này... Em ở ngay bên cạnh anh, anh không cần gọi "cưng" với con mèo này nữa, anh gọi em đi, em rất muốn nghe anh gọi em là "cục cưng"."
Vệ Lăng cố tình huých vai vào Ôn Chước.
"Em chuẩn bị giáo án chưa? Trước khi rời "Lightyear" em còn một ngày dạy nữa..."
Ôn Chước đứng dậy, bị Vệ Lăng ngăn cản ngay.
"Giáo sư Ôn, thầy chuyển chủ đề cứng nhắc quá."
Vệ Lăng cười rất khoái trá, nhưng Ôn Chước thì ngoảnh đầu đi.
"Với mèo mà anh cũng gọi "cưng" được, với em thì không à?"
Mặt Ôn Chước nhuốm màu đỏ nhạt, đẹp tuyệt trần.
Vệ Lăng không hiểu, một người đàn ông dễ xấu hổ lại kín đáo thế này, sao có lúc lại cứng rắn đến thế.
Đương nhiên, lúc ấy cứng rắn thì Vệ Lăng vẫn rất thích.
"Em... tránh ra." Ôn Chước nghiêng người đi bên kia, nhưng lại bị Vệ Lăng cản đường dễ dàng.
"Cục cưng." Vệ Lăng ghé sát tai hắn nói khe khẽ.
Ôn Chước hơi ngây người, cả khuôn mặt đỏ bừng trong nháy mắt.
Hàng mi còn run nhè nhẹ, khiến Vệ Lăng muốn dừng mà không được.
"Cục— cưng—" Vệ Lăng kéo dài giọng, cố tình đọc từng chữ rành mạch vô cùng.
Ôn Chước ngoảnh mặt đi, ngón tay co lại trong vô thức.
Vệ Lăng biết, mình lớn lên trong sự chiều chuộng của bố mẹ, hồi bé là cục cưng của bố mẹ, lớn lên là cục cưng của Ôn Chước.
Nhưng Ôn Chước thì khác, bố mẹ hắn chưa bao giờ dịu dàng dỗ dành hắn, không suy nghĩ cho tương lai của hắn, thậm chí đứng trước cái chết, họ cũng chưa từng lo sẽ đánh mất hắn.
Chính vì thế, mỗi lần Vệ Lăng dỗ Ôn Chước, hắn đều cực kỳ dễ mềm lòng.
"Cục cưng." Vệ Lăng thơm lên má Ôn Chước, "Bất kể anh lợi hại ra sao, không thích nói chuyện nhường nào, nghiêm túc cứng nhắc không hiểu tình lý, bị người khác hiểu nhầm, anh đều là cục cưng của em. Vậy nên..."
Vành mắt Ôn Chước hơi đỏ hoe.
Bạn nhìn xem, anh ấy dễ dỗ biết bao.
"Vậy nên anh giúp em làm giáo án đi!" Vệ Lăng nói.
Ôn Chước nhìn anh, thở dài.
Vệ Lăng cúi đầu liếc nhìn Ôn Chước, nói rất từ tốn: "Hôm nay em uống thuốc ngoan ngoãn rồi, chỉ tiêu kiểm tra sức khoẻ cũng rất tốt, ga giường thì... dù sao đến Dawn cũng phải mua cái mới, anh bảo xem có phải chúng ta để ga giường cũ ở đây thôi được không... cục cưng?"
Ôn Chước nghiến quai hàm, trán giật gân xanh thấp thoáng, bế phắt Vệ Lăng lên.
Tảng sáng hôm ấy, giáo sư Dương gõ cửa bồm bộp.