Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 78: Iron Man mặc Âu phục.




Dạ Đồng nhìn Vệ Lăng, chẳng phản bác nổi lấy một chữ.

Vệ Lăng đút tay trong túi, đi về phía giáo sư Dương đứng cạnh cửa sổ, hai người sánh vai nhau ngắm nhìn bầu trời xanh trong đằng xa.

"Lão Dương, không nhận ra anh có địa vị thế đấy! Giám đốc Châu bảo Dạ Đồng nghe theo anh chỉ huy?"

Giáo sư Dương giữ im lặng, Vệ Lăng cũng không nói thêm gì.

Gần nửa phút trôi qua, giáo sư Dương mới nói: "Tôi không bị Ôn Chước thao túng."

"Anh lừa ai hả? Anh có biết giọng điệu, vẻ mặt, ngay cả tư thế của anh bây giờ đều giống y hệt Ôn Chước không! Có phải anh vẫn luôn yêu thầm tôi không? Nhìn tôi và Ôn Tiểu Tửu có tình cảm cuối cùng thành đôi, trong lòng chua xót, lẽ nào mới bắt đầu bắt chước Tiểu Tửu nhà tôi?" Vệ Lăng cố tình k*ch th*ch giáo sư Dương.

Cuối cùng giáo sư Dương cũng phì cười: "Cậu bớt ái kỷ đi."

"Chẳng biết... các sinh viên ấy sao rồi."

.

Lúc này, "bịch", một con quái thú tông nứt cửa sổ khoang máy bay, mặt mày dữ tợn ra sức lách vào bên trong.

"Á— Á—"

Các sinh viên sợ tái mét mặt.

Quan chấp hành phòng thủ cửa sổ này còn chẳng buồn chớp mắt, không vội nổ súng ngay, mà chờ đầu nó chen đến mức biến dạng, cuối cùng cũng chen được vào, mới giải quyết nó bằng một phát súng.

Như thế, xác nó sẽ kẹt ở cửa sổ, không vào được cũng chẳng ra được.

Các sinh viên túm tụm vào nhau, họ nín thở còn chưa kịp thở ra, các quái thú đói khát khác trong khe nứt bèn kéo xác nó, lôi mạnh xác nó ra ngoài.

Đầu nó lại bị ép, mùi máu tanh tưởi nồng nặc trong khoang máy bay.

Bọn quái thú khác điên cuồng chen vào cửa sổ này, chẳng ai nhường ai, thậm chí còn cắn xé lẫn nhau.

Quan chấp hành phòng thủ cửa sổ này giơ súng, bả vai và cổ tay không nhúc nhích mảy may, chỉ chờ con tiếp theo chen vào.

Lúc này, cửa sổ Tiêu Dương phòng thủ cũng bị tông vỡ.

"Tại sao anh không đánh chết bọn nó— Đánh chết hết quái thú bên ngoài đi!" Một sinh viên sắp không chịu đựng nổi áp lực này nữa, muốn giằng lấy súng của Tiêu Dương.

Nhưng cậu ta giằng cánh tay Tiêu Dương thế nào, hai vai y cũng chẳng hề lung lay.

Lý Trường Thanh gầm lên: "Đầu cậu bị quái thú ngoạm mất rồi à? Đạn của các quan chấp hành có hạn, nếu nổ súng với từng con quái thú lang thang bên ngoài, tiêu hết đạn, cậu còn sợ đám quái thú đó không chen vào được chắc? Cửa sổ chỉ to ngần ấy, quái thú chưa mạnh đến mức bẻ được cả vỏ sắt đâu, chỉ cần giữ được mọi cửa sổ, tiết kiệm đạn và thuốc, phòng thủ càng lâu thì tỷ lệ sống sót của chúng ta càng cao!"

Các sinh viên khác cũng ra tay kéo cậu ta ra.

"Đừng quấy rầy quan chấp hành! Lẽ nào cậu lợi hại hơn quan chấp hành chắc?"

"Bình tĩnh đi! Phòng thí nghiệm nổ chúng ta còn không sợ! Lại sợ bọn quái vật không có não này ư?"

Diệp Ngữ nhìn sang Lý Trường Thanh, mặc dù cậu béo này nhìn tầm thường, nhưng tố chất tâm lý rất tốt, sau khi trở về nhất định phải bảo giáo sư Ôn và Vệ Lăng dạy dỗ, sau này nhất định sẽ làm ra trò.

Lúc này, tiếng trực thăng vọng tới từ đằng xa, hơn nữa không chỉ một chiếc.

Lũ quái thú đang ra sức chen vào khoang máy bay bỗng nhiên nằm rạp xuống, mất khả năng tấn công.

"Hà Liễm đến rồi!" Cuối cùng Tiêu Dương cũng nở nụ cười.

Hà Liễm trên trực thăng nhắm mắt, dốc hết sức giải phóng năng lực của mình, kiềm chế toàn bộ quái thú đang tấn công máy bay.

Một khi có quái thú vào phạm vi máy bay, sẽ bị Hà Liễm giữ chân ngay.

Lý Trường Thanh nhìn ra quái thú không ngừng chạy tới, không ngừng ngã rạp bên ngoài cửa sổ, không khỏi cảm thán: "Lợi hại thật— Đây nhất định là sức mạnh của quan chấp hành cấp một phải không!"

"Đúng thế, vốn là người bảo vệ giáo sư Vệ của các bạn, được cử tới vì các bạn đấy." Diệp Ngữ nói.

Lúc này, hai chiếc trực thăng từ từ đáp xuống, thả thang dây.

Diệp Ngữ nhắc nhở: "Bây giờ mở cửa khoang máy bay được rồi. Tất cả mọi người cảnh giác! Tiêu Dương, cậu dẫn người ra gác trước đi!"

Tiêu Dương hiểu ngay ám chỉ của Diệp Ngữ.

Một chiếc máy bay đã được đảm bảo vô số lần là không thể xảy ra sự cố máy móc nào lại phải hạ cánh khẩn cấp, có khi đây chính là âm mưu của Noah.

Họ bị nhốt trong máy bay, Noah chưa ra tay, chưa biết chừng mục tiêu của Noah chính là người giải cứu.

Cửa khoang mở ra, Tiêu Dương dẫn người ra ngoài, sau đó các bạn nữ đi trước theo thứ tự ghế ngồi.

Sau khi các bạn nữ lên được một nửa, chiếc trực thăng đầu tiên đã đầy.

Liên Vũ ngồi cạnh Hà Liễm, phòng thủ cho cậu ta.

"Hà Liễm, cậu có cảm thấy sự tồn tại của Noah không?" Liên Vũ hỏi.

Hà Liễm nhắm mắt, chau mày, không trả lời câu hỏi của Liên Vũ.

"Hà Liễm?" Liên Vũ gọi thêm lần nữa.

Lông mày của Hà Liễm càng nhíu chặt hơn, hơi ngoảnh mặt sang một bên, như đang chịu đựng áp lực rất lớn.

Liên Vũ nhìn về bầy quái thú đang bao vây máy bay, đúng là số lượng không ít, nhưng chưa đến mức vượt quá khả năng khống chế của Hà Liễm.

Không đúng!

Liên Vũ báo ngay cho phi công lái trực thăng: "Lập tức rời khỏi khu vực này! Rất có thể não Hà Liễm đang bị xâm nhập!"

Bàn tay vốn đặt trên đầu gối của Hà Liễm càng lúc càng siết chặt.

Còn đám quái thú vốn bị cậu ta chế ngự lại giãy giụa, gần như sắp thoát khỏi khống chế.

Diệp Ngữ cũng cảm thấy tình hình không đúng, lập tức bảo Tiêu Dương: "Rút lui ngay— Đóng cửa khoang!"

Đúng lúc này, Hà Liễm đánh mất tầm kiểm soát cục diện, tất cả quái thú bỗng nhúc nhích.

Đúng lúc mấy con quái thú xồ về phía cửa khoang, Tiêu Dương vừa vặn đóng cửa.

Chúng xô vào nhau, phát ra tiếng gầm giận dữ, vừa tông vừa cắn cửa khoang.

Quái thú trong khe nứt cũng bắt đầu hoạt động.

Hà Liễm dựa sát lưng ghế, ngửa cằm lên, đang đọ sức với sức mạnh xâm nhập mình.

Mồ hôi lạnh rơi từ thái dương của cậu ta xuống.

Liên Vũ vừa lo lắng, vừa tức ngứa cả răng.

Phải biết rằng Hà Liễm là người giỏi kháng cự xâm nhập tinh thần nhất trong số họ, khiến cậu ta dốc sức đến mức này mà không thoát ra được, 80 90% là Kraven!

Đúng lúc ấy, tiếng phát thanh của máy bay và trực thăng vang lên.

"Xin chào, tao là bạn cũ của chúng mày – Kraven đây."

Đoạn dạo đầu này vang lên, toàn bộ máy bay yên tĩnh như thể thời gian đã dừng lại.

Liên Vũ vừa nghe là kẻ này, tức đến nỗi muốn đập đầu y bình bịch, nhưng không tìm thấy y đang ở đâu.

"Hôm nay, tao tặng cho các sinh viên một chuyến đi khó quên... thực ra là vì tao muốn gặp lại Vệ Lăng mà tao yêu nhất."

Giọng Kraven rất êm dịu, nho nhã hoà lẫn với cợt nhả.

Nếu không phải quái thú bên ngoài đang muốn chui vào máy bay, có khi các bạn nữ sẽ say mê giọng nói này mất.

"Hãy báo cho Vệ Lăng, tao đã chuẩn bị bia và coca mà em ấy thích. Em ấy đến thì chúng ta đều hân hoan, em ấy không đến... thế thì tao sẽ biến học trò của em ấy thành quái thú hoặc Noah."

Lý Trường Thanh nhìn sang Diệp Ngữ: "Tại sao tên Kraven này lại muốn gặp giáo sư Vệ của chúng ta? Còn bảo yêu thầy— điên à! Có phải y muốn biến chúng ta thành con tin, ép giáo sư Vệ đến đây... sau đó biến thầy thành Noah không?"

Diệp Ngữ vừa nghe thấy giọng Kraven bèn đau đầu, tên này còn dám nói "Vệ Lăng yêu nhất"?

"Tình hình bây giờ, chúng ta phải báo cho trung tâm kiểm soát liên hợp." Tiêu Dương nói.

Chẳng mấy chốc, giám đốc Châu bắt đầu đàm phán với Kraven.

Toàn bộ quá trình đàm phán công khai, các sinh viên trong khoang máy bay nghe mà tam quan đều sắp vỡ tan.

"Ngài Kraven, do việc ngài quấy rối giáo sư Vệ trước đây, đến nỗi thời gian sau đó cậu ấy đều bị tâm trạng bất an, bị suy nhược thần kinh nghiêm trọng, đang được điều trị, nếu để cậu ấy gặp ngài, có thể cậu ấy sẽ bị kích động, làm hành động tự tổn thương bản thân." Giám đốc Châu nói rất rành mạch, giọng bình tĩnh, cứ như thật.

Các bạn trong khoang máy bay đều sững sờ.

"Gì? Giáo sư Vệ bị suy nhược thần kinh?" Lý Trường Thanh vỡ lẽ, "Thảo nào toàn thấy giáo sư Ôn bế thầy đi trong trường!"

"Thì ra là thế!"

Tiêu Dương cũng bối rối, thì thầm hỏi Diệp Ngữ: "Thật à?"

Lông mày Diệp Ngữ giần giật: "Trời mới biết."

Sau đó, giọng Kraven lại vang lên trong loa phát thanh: "Thế à? Không ngờ việc ta theo đuổi lại tạo gánh nặng lớn thế này cho Vệ Lăng?"

"Ngài Kraven, ngài hãy đổi yêu cầu khác đi."

Hai người nói nhăng nói cuội đầy chân thành tha thiết hồi lâu trong loa phát thanh, đến nỗi Diệp Ngữ bực dọc, Tiêu Dương thì ngáp.

Liên Vũ nhìn Hà Liễm vẫn đang đọ sức với Kraven, mình thì không giúp được gì, hận không thể dỡ hết toàn bộ loa phát thanh.

"Nếu đã vậy, để không tạo thêm áp lực tâm lý nặng nề hơn cho Vệ Lăng, cũng vì nỗi khổ tương tư của ta, các ngươi hãy mang mẫu máu gốc của Vệ Lăng đến đổi lấy bọn trẻ đáng yêu này đi."

Vòng vo hồi lâu, cuối cùng cũng trở về chủ đề chính.

"Được. Cũng mong ngài Kraven nói được làm được, sau khi lấy được mẫu máu, tha cho các sinh viên không hề đe doạ gì với ngài."

"Đợi đã, yêu cầu của ta còn chưa nói xong— Ta yêu cầu Dương Mặc Băng đích thân đưa mẫu máu, nếu không thì... ta sẽ mang hết những bạn nhỏ này đi đấy nhé."

Sau khi Kraven nói xong yêu cầu, Diệp Ngữ trong khoang máy bay trầm giọng chửi thề.

Bọn Lý Trường Thanh cũng vỡ lẽ, y muốn dùng giáo sư Dương đổi lấy tính mạng của toàn bộ sinh viên.

"Không thể đồng ý được! Giáo sư Dương cũng là thầy của chúng ta, sao có thể để thầy đổi lấy chúng ta được!"

"Hơn nữa tại sao lại đòi giáo sư Dương! Không phải mục tiêu của y là mẫu máu của giáo sư Vệ sao?"

Các sinh viên vừa sục sôi phẫn nộ, vừa bàn tán xôn xao.

Đáp án giám đốc Châu đưa ra là: "Dưa ép chín không ngọt, có bằng lòng đưa mẫu máu đến không, phải trưng cầu ý kiến của giáo sư Dương."

Sau đó cuộc đàm phán không chính thức hoang đường này tạm dừng nửa tiếng đồng hồ.

Nửa tiếng sau, đáp án giám đốc Châu đưa ra là giáo sư Dương tự nguyện mang mẫu máu đến.

Trong khoang máy bay ầm ĩ.

Tiêu Dương nhìn sang Diệp Ngữ, dùng ánh mắt hỏi đối phương thế rốt cuộc là thế nào.

Diệp Ngữ lắc đầu, cô tin trung tâm kiểm soát không thể hy sinh giáo sư Dương như thế được, trong đây nhất định còn có kế hoạch khác.

.

Còn Kraven lúc này thì đang đeo kính râm, phơi nắng trên tầng thượng một toà cao ốc ở thành phố N.

Đây là một vườn hoa trên không, tám năm nay không ai dọn dẹp, hoa cỏ được trồng ban đầu sinh trưởng um tùm, tạo nên một vẻ đẹp khác lạ.

Chiyoko Yae cầm một cái kéo, cắt cắt tỉa tỉa.

"Trung tâm kiểm soát dứt khoát giao mẫu máu và Dương Mặc Băng thế này, rõ ràng có vấn đề."

"Tất nhiên là ta biết có vấn đề, nhưng mẫu máu ta muốn, Vệ Lăng ta cũng muốn." Kraven dựa vào ghế, cực kỳ sung sướng.

"Kẻ đưa mẫu máu đến không phải Dương Mặc Băng sao? Dù sếp uy h**p mạng sống cả một thành phố, chúng cũng không thể giao nộp Vệ Lăng được." Chiyoko Yae nói.

Kraven nhấc kính râm của mình lên, nhìn về phía Chiyoko Yae.

"Bé ngốc, nếu Dương Mặc Băng đến, nhất định Vệ Lăng cũng sẽ đến, em ấy tuyệt đối sẽ không để Dương Mặc Băng hy sinh bản thân mình."

"Ôn Chước thì sao? Nếu Ôn Chước đến, với trạng thái hiện tại của sếp, cơ bản không phải đối thủ của hắn." Chiyoko Yae cười nói.

"Yên tâm, ta đã cử hàng trăm "ta" đi chơi cùng giáo sư Ôn rồi."

"Xem ra, để bắt được Vệ Lăng, lần này sếp đã bỏ vốn lớn." Chiyoko Yae nói.

"Ta bỗng thấy hơi lo." Kraven nhìn ánh nắng rơi xuống qua kẽ ngón tay mình, không biết đang nghĩ gì.

"Sếp? Lo gì ạ?"

"Ngộ nhỡ lần này ta chuẩn bị coca và bia, Vệ Lăng lại bảo em ấy thích vang sủi và vang đỏ, thế thì phải làm sao?"

"... Điên."

.

Lúc này ở thành phố mới "Dawn", giáo sư Dương đưa Vệ Lăng đến viện nghiên cứu X-0.

"Nghe nói, Kraven từng nghi ngờ mẫu máu gốc của tôi giấu ở đây, từng phá hoại trắng trợn, thậm chí phá huỷ hết toàn bộ phòng thí nghiệm ngầm mà không tìm được. Nhưng lần này các anh lại bảo mẫu máu gốc ở đây, tôi thấy rất thần kỳ."

Vệ Lăng theo giáo sư Dương đến thiết bị nhận diện sinh trắc của viện nghiên cứu.

"Nơi nguy hiểm nhất luôn là nơi an toàn nhất, vả lại Kraven đã nhìn thấy mẫu máu gốc, có điều y không lấy mà thôi." Giáo sư Dương đáp.

Vệ Lăng nhìn bóng lưng giáo sư Dương, quả là vừa xa lạ vừa quen thuộc.

"Tiểu Băng Băng, anh có biết mình đã không xúc phạm tôi gần sáu tiếng đồng hồ rồi không."

Xa lạ, là vì mọi phản ứng của y đều không giống giáo sư Dương.

Quen thuộc... là vì Vệ Lăng cứ nhìn thấy bóng dáng một người khác trên người y, ngay cả âm thanh hít thở cũng giống vô cùng.

"Dấu vân tay, võng mạc của cậu." Giáo sư Dương chỉ vào máy nhận diện sinh trắc.

"Của tôi? Thông tin sinh học của tôi đã ở trong đó rồi ư?" Vệ Lăng kinh ngạc hỏi.

"Phải." Giáo sư Dương nhìn thời gian, "Nếu các sinh viên không xảy ra chuyện gì, lúc này đáng lẽ cậu đã đi làm trong đó rồi."

Mặt Vệ Lăng lập tức tối sầm, nhưng anh không có thời gian kháng nghị với trung tâm kiểm soát, đành ghé mắt vào, vượt qua nhận diện võng mạc, hệ thống hiển thị: Nghiên cứu viên cấp cao Vệ Lăng

Khoảnh khắc ấy, cảm giác quen thuộc ùa vào lòng.

Hình ảnh mình và Ôn Chước ở căn cứ mặt trăng xuất hiện trong đầu anh.

Anh và Ôn Chước trực luân phiên xong, Vệ Lăng không về ngủ, mà đi xin đồ phi hành gia để ra ngoài.

Ôn Chước hỏi anh đi làm gì, anh nói mình muốn xuống mặt trăng tản bộ, còn chuẩn bị cả nhạc của Michael Jackson.

Vệ Lăng còn kéo Ôn Chước đi cùng.

Đáng lẽ Ôn Chước phải không có hứng thú với việc ngốc nghếch này, nhưng Vệ Lăng chẳng nhớ lúc ấy đã nói gì mà hắn lại đi theo mình.

Nhưng họ ra ngoài chưa được năm phút, đã gặp phải một cơn mưa thiên thạch va vào mặt trăng.

Hai người họ suýt thì không về được nữa.

Hai người đều bị cả căn cứ thông báo phê bình, chức vị "quản lý cấp trung các nghiên cứu viên cấp cao" của Ôn Chước cũng bị rút gọn thành "nghiên cứu viên cấp cao". Vệ Lăng chưa bao giờ thấy áy náy về việc này, còn bảo lần sau ra ngoài xem thiên thạch đâm vào mặt trăng, họ sẽ chẳng cần làm cả nghiên cứu viên cấp cao nữa, trực tiếp bị đuổi về Trái Đất, hay quá.

Trong khi Vệ Lăng tập trung suy nghĩ, giáo sư Dương cũng đã vượt qua xác minh thân phận.

"Đi thôi." Giáo sư Dương nói.

Lúc theo y vào, Vệ Lăng liếc nhìn thông tin của giáo sư Dương: Quản lý cấp cao các nghiên cứu viên cấp cao Dương Mặc Băng.

"Vãi! Lão Dương anh được lắm! Nhớ năm ấy trên mặt trăng, Tiểu Tửu nhà tôi chỉ là nhân viên "quản lý cấp trung", anh đã là "quản lý cấp cao" rồi? Có phải thế có nghĩa là, tôi còn phải để anh quản lý?"

"Năm ấy nếu không phải tại cậu, anh ta đã là quản lý cấp cao từ lâu rồi." Giáo sư Dương nói.

Vệ Lăng ngỡ ngàng, "Sao anh biết là tại tôi?"

Giáo sư Dương dừng lại, trả lời cực kỳ tuỳ tiện: "Ngoại trừ cậu, còn ai hoặc nguyên nhân gì có thể khiến giáo sư Ôn mắc lỗi?"

"Anh nói có lý lắm, tôi rất lấy làm vinh hạnh."

Vệ Lăng đuổi theo.

Phòng thí nghiệm X-0 khác với mọi viện nghiên cứu mà Vệ Lăng từng nhìn thấy, nó là một toà kiến trúc hình kim tự tháp, nghe nói là được xếp chồng từ hết phòng thí nghiệm này đến phòng thí nghiệm khác.

Khi nguy hiểm tới, những phòng thí nghiệm này có thể được dỡ ra, và di dời từng cái một.

"Mẫu máu của tôi đang ở đâu?"

Rốt cuộc là bảo quản kiểu gì, khiến cho rõ ràng Kraven nhìn thấy rồi, mà không lấy được?

Ngay chính giữa toà kiến trúc hình kim tự tháp này là một thang máy.

Cực kỳ rập khuôn là, họ đi thang máy thẳng xuống dưới, quả nhiên mẫu máu gốc được bảo quản ở dưới lòng đất.

Mở thang máy ra, chỉ có hành lang chưa đầy mười mét, phía trước chính là phòng lưu trữ mẫu vật.

Sau khi nhập thông tin sinh học của mình, giáo sư Dương ra hiệu cho Vệ Lăng tiến lên.

Xem ra mở mẫu vật cần hai người.

Đó là một chiếc hộp lưu trữ được cố định ở chính giữa phòng mẫu vật, giây phút mở ra, không có thiết bị bảo quản mang màu sắc khoa học viễn tưởng nào xuất hiện, mà trống rỗng.

Việc này khiến phản ứng đầu tiên của người xem là mẫu máu đã bị di dời? Đến chậm một bước rồi ư?

Giáo sư Dương thò tay vào, không biết bấm nút gì, sau đó bảo cả Vệ Lăng thò tay vào.

Lúc này, nghe thấy tiếng động khe khẽ của khí phun ra, vài viên con nhộng màu đỏ trong suốt rơi xuống, lơ lửng trong hộp lưu trữ mẫu vật.

"Đây là công nghệ phản trọng lực à?" Vệ Lăng hỏi.

"Phải. Năm ấy, cùng lúc Kraven xâm nhập hệ thống để mở hộp, đã kích hoạt cài đặt phản trọng lực. Mẫu máu gốc của cậu được chia thành 0,5 ml đựng vào viên con nhộng, sau khi cài đặt phản trọng lực kích hoạt, toàn bộ viên con nhộng sẽ lơ lửng trên nóc hộp, sau đó được cách ly lần hai."

"Vậy nên khi Kraven mở hộp không nhìn thấy mẫu máu, giơ tay cũng không sờ thấy mẫu máu, y bèn tưởng rằng nơi này trống không?"

"Ừ." Giáo sư Dương gật đầu.

Y mở một chiếc hộp nhỏ cỡ lòng bàn tay, bỏ những mẫu máu dạng viên con nhộng này vào trong, lạnh lùng nói: "Chúng ta đi được rồi."

Giáo sư Dương bỏ chiếc hộp nhỏ vào túi áo, nom đơn giản như mang gói thuốc lá cho Kraven vậy.

Lúc họ đến sân đỗ của viện nghiên cứu, một chiếc trực thăng đang đợi họ.

Gió tạt nhăn cả mặt, không biết có phải vì tâm trạng bất an hay không, Vệ Lăng cứ cảm thấy cơn gió này như giấu dao.

Vệ Lăng đang định trèo lên, Dạ Đồng đột nhiên đóng cửa khoang máy bay.

"Này! Này các cậu có ý gì hả! Mở cửa cho tôi!" Vệ Lăng đập cửa buồng trực thăng, nhưng trực thăng đã chuẩn bị cất cánh.

Giọng giáo sư Dương vang lên trong máy liên lạc ở tai anh: "Kraven biết cậu sẽ không yên tâm để tôi đi đưa mẫu máu, nhất định sẽ đi theo. Nếu thế, y sẽ có được cả hai chúng ta. Y không bắt được cậu như mong muốn, tôi sẽ có cơ hội sống sót, vì y phải dùng tôi để uy h**p cậu. Nhưng nếu y bắt được cả hai, nhất định tôi sẽ bị biến thành Noah."

Tim Vệ Lăng thắt lại, về lý trí anh biết giáo sư Dương nói có lý, nhưng anh vẫn không chấp nhận được.

"Ngộ nhỡ y muốn biến anh thành Noah để trả thù tôi thì sao?"

Thấy trực thăng càng bay càng cao, Vệ Lăng lùi lại hai bước, định nhảy lên bám vào đáy trực thăng, anh không tin Dương Mặc Băng không mở cửa kéo anh lên.

Nhưng Vệ Lăng còn chưa nhảy lên, đã bị Dạ Đồng kéo về.

"Dạ Đồng, cậu làm gì thế!"

"Tôi đến nói cho anh biết lời nhắn của giáo sư – giáo sư Dương đi đưa mẫu máu, không có nghĩa là các sinh viên sẽ an toàn. Giáo sư Dương giao cho thầy ấy, các sinh viên giao cho anh." Dạ Đồng nói.

Nói thế là Ôn Chước sẽ đi giải cứu giáo sư Dương?

Nghe Dạ Đồng nói vậy, cuối cùng trái tim đang treo lơ lửng của Vệ Lăng cũng thả lỏng.

"Chúng ta đi thôi, đi giúp bọn Hà Liễm và Diệp Ngữ."

Lúc này, một chiếc trực thăng khác đáp xuống sân đỗ.

Vệ Lăng nhìn ngón tay mình, chỗ bị Ôn Chước cắn sáng nay đã chẳng nhìn thấy chút dấu vết nào nữa, nhưng dường như trong xương máu vẫn còn lưu lại sức lực của hắn.

"Anh mang ống tiêm dinh dưỡng chưa?" Dạ Đồng hỏi.

"Mang rồi." Vệ Lăng xác nhận rồi đáp.

"Súng thì sao?" Dạ Đồng lại hỏi.

Vệ Lăng nhìn vẻ mặt của Dạ Đồng, mới biết cậu ta kiểm tra mình theo tiêu chuẩn của quan chấp hành trước khi làm nhiệm vụ.

"Vẫn ở đây." Trên người Vệ Lăng vẫn giữ súng Ôn Chước đưa anh.

"Kiểm tra phụ kiện của súng."

"Không có vấn đề."

"Thuốc cho đạn?"

"Tổng cộng mười phát." Vệ Lăng nhìn băng đạn.

Dạ Đồng lập tức thông báo cho trung tâm kiểm soát, có người xách hòm chạy đến, và cả một bộ Âu phục của quan chấp hành.

Âu phục của quan chấp hành khác với Âu phục bình thường, sơ mi lót trong có nhiều thiết kế để chứa đạn.

Dạ Đồng đưa đạn và thuốc dự phòng cho Vệ Lăng cất.

Vệ Lăng tưởng đã chuẩn bị đầy đủ rồi, không ngờ Dạ Đồng lại hỏi: "Wendy đâu?"

"Trong va li." Vệ Lăng đáp.

"Cài đặt của giáo sư Ôn dành cho nó là phải luôn luôn ở bên anh. Nó không thể vào trong phòng thí nghiệm được, nhưng nó chắc chắn sẽ không ở quá xa." Dạ Đồng nói.

Nếu rời khỏi sự bảo vệ của "Dawn", thì anh phải chuẩn bị đủ mọi thứ có thể dùng tới.

Vệ Lăng bấm đồng hồ thông minh của mình, chỉ nghe thấy tiếng "ong ong" vọng tới, thế mà Wendy lại tự động đi theo rìa ngoài của viện nghiên cứu, sau đó đáp oành xuống sân đỗ.

Vệ Lăng cúi đầu, Wendy lập tức thay đổi hình dạng, nom cứ như... áo chống đạn bằng thép?

"Mặc áo khoác Âu phục vào trong đi... Iron Man."

Biểu cảm của Dạ Đồng rất quái dị.

"Sao thế? Cậu cũng muốn một cái áo chống đạn à?" Vệ Lăng hỏi.

Cách lớp Âu phục, Dạ Đồng vỗ lưng Vệ Lăng: "Phải. Từ bé tôi đã muốn trở thành Iron Man rồi."

"..."

Họ lên trực thăng, rời khỏi "Dawn".


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận