Diệp Ngữ cúi đầu, nhìn tay mình, cô cử động ngón tay, cứ nghĩ có phải mình đang nằm mơ hay không.
"Tôi muốn vào tường đi lại..."
"Chị kiềm chế đi! Chị biết bây giờ mình nom thế nào không?" Dạ Đồng day trán.
"Như thế nào?"
"Như trúng giải xổ số độc đắc đổi tiền xong, mỗi phút đều muốn nhìn số dư tài khoản của mình ấy... chỉ sợ trúng thưởng là giả! Chị à, chị trúng thưởng rồi! Trúng thưởng thật rồi! Đừng nhìn số dư tài khoản của mình suốt nữa!"
Nghe Dạ Đồng nói thế, Diệp Ngữ cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Lúc này Giang Từ đi ra ngoài, anh ta đang định mở cửa xe mình, Dạ Đồng đưa mắt ra hiệu cho Diệp Ngữ.
Hai người cùng đi tới, một người mở cửa sau xe của Giang Từ, một người ngồi vào ghế trước.
"Ơ? Hai người có... có việc gì à?"
Giang Từ cứ cảm thấy hai người họ không có ý tốt.
"Tiểu Từ à, đã lâu không gặp." Diệp Ngữ ngồi bên cạnh Giang Từ, một tay chống trên ghế của anh ta, dựa sát anh ta.
Giang Từ né ra hướng cửa xe, tay còn lại chuẩn bị mở cửa bất cứ lúc nào.
Dạ Đồng thở dài: "Diệp Ngữ, chị như thế cứ như nam phụ định kabedon nữ chính và định trước sẽ làm nền trong phim truyền hình máu cún ấy..."
"Im." Diệp Ngữ đảo mắt nhìn Dạ Đồng.
"Được thôi..." Dạ Đồng thở dài, "Giang Từ, ngay cả tôi anh cũng không đối phó được đâu, cộng thêm Diệp Ngữ, anh còn muốn bỏ chạy?"
Giang Từ nuốt nước bọt: "Các người... các người muốn thế nào?"
"Thuốc dinh dưỡng cậu mang đến đây, nhận trực tiếp từ chỗ giám đốc Châu à?" Diệp Ngữ hỏi.
"Đúng thế... tất nhiên rồi." Giang Từ nuốt nước bọt.
"Nói dối." Diệp Ngữ đáp chắc nịch.
"Tôi... tôi không nói dối..."
"Cậu không nói dối thì nuốt nước bọt làm gì?" Diệp Ngữ cười khẩy.
"Đó là vì hai người đều ở trong xe tôi..."
Dạ Đồng ngồi ghế sau ngước mắt lên: "Hả? Bọn tôi có phải định ăn cướp của anh đâu, anh chột dạ cái gì?"
"Nói đi, rốt cuộc ai đưa thuốc dinh dưỡng cho cậu?" Diệp Ngữ trầm giọng.
"Giám đốc Châu mà! Tôi nói rất nhiều lần rồi! Đây là việc gì quan trọng lắm à?" Giang Từ gân cổ hỏi ngược.
"Mặc dù nhất định thông tin mà anh không nói là do trách nhiệm của anh, nhưng... rất có thể việc này sẽ khiến chúng tôi đưa ra phán đoán sai lầm. Vậy nên, anh không nói thật, chúng tôi sẽ dẫn anh đến gặp người có thể "nhìn thấy" lời nói thật."
Dứt lời, Dạ Đồng bèn xuống xe, mở phắt cửa bên Giang Từ.
"Này! Hai người định đưa tôi đi gặp ai?"
"Vệ Lăng đó. Anh vừa cho anh ấy dùng dịch dinh dưỡng nồng độ cao như thế, chắc hẳn anh ấy sẽ tỉnh dậy rất nhanh đúng không? Bất cứ việc gì liên quan đến giáo sư Ôn và giáo sư Dương, anh ấy đều rất để bụng."
Giang Từ nghe, thở dài thật mạnh: "Tôi phải nhanh chóng trở về phòng thí nghiệm X-0, nửa tiếng nữa là đến giờ trực của tôi rồi."
"Thế thì nói đi, thuốc dinh dưỡng của anh ở đâu ra?"
"Là giáo sư Dương, anh ấy đích thân đưa cho tôi." Giang Từ nhắm mắt, tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ.
Thời gian như thể dừng lại, ba người đều im lặng.
Hồi lâu sau, Dạ Đồng mới hỏi: "Không phải giáo sư Dương đi gặp Sion Kraven rồi à?"
"Lúc tôi rời khỏi phòng thí nghiệm, giáo sư Dương bảo các cậu sẽ không tin là giám đốc Châu đưa, bảo nếu tôi bị ép buộc đến mức không chịu được nữa, thì nói thật. Không ngờ, bị anh ấy đoán trúng thật..." Giang Từ thở dài.
"Cũng tức là giáo sư Dương vẫn luôn ở trong phòng thí nghiệm X-0? Thế... người mang mẫu máu đi là ai?"
Dạ Đồng cúi đầu, như vỡ lẽ ra điều gì.
"Tôi đã nói thật rồi, nếu các cậu phải kể cho Vệ Lăng, thế thì kể đi. Nhưng ngoài Vệ Lăng ra, thật sự không được để thêm ai khác biết đâu."
Dứt lời, Giang Từ bèn lái xe đi mất như hoảng loạn bỏ chạy.
"Dạ Đồng, cậu đang nghĩ gì thế?" Diệp Ngữ hỏi.
"Chị còn nhớ trước khi "Đại Sư" tự sát, Vệ Lăng từng nhìn nó bất động, sau đó hôn mê trong lòng giáo sư Ôn không?" Dạ Đồng hỏi.
"Tôi nhớ... cậu bảo..."
Dạ Đồng đặt ngón tay giữa môi, ra hiệu cho cô đừng thốt suy nghĩ trong đầu thành lời.
Họ trở về phòng bệnh của Vệ Lăng, quả nhiên anh đã tỉnh dậy, hơn nữa còn đang ngơ ngẩn ngắm nhìn chai thuốc treo trên đỉnh đầu, trong đó loé ánh sáng màu vàng nhạt.
"Hai người đi tiễn Giang Từ à? Cậu ấy có nói rõ thuốc dinh dưỡng này ở đâu ra không?"
Lúc này, tiếng gõ cửa vọng tới từ bên ngoài, Liên Vũ hỏi: "Ai đấy?"
"Là tôi, Hạ Cung."
"Lão Hạ đến à?" Liên Vũ tức khắc đi mở cửa.
"Hạ Cung? Không phải ông bảo vệ giáo sư Dương đi gặp Sion Kraven à? Ông về rồi... giáo sư Dương đâu?" Hà Liễm hỏi.
Dạ Đồng và Diệp Ngữ đã biết đáp án, chỉ chờ Hạ Cung nói nốt.
"Giáo sư Dương bị Kraven đưa đi rồi..." Hạ Cung rất áy náy, ông là giám đốc trung tâm an ninh, đích thân đi hộ tống giáo sư Dương, nhưng vẫn không thể đưa y trở về an toàn.
"Việc này rất bình thường, thứ Kraven muốn không chỉ là mẫu máu của tôi, mà gồm cả giáo sư Dương nữa." Vệ Lăng siết chặt chăn.
"Trước khi giáo sư Dương bị đưa đi, cậu ấy bảo tôi gửi một câu cho cậu." Hạ Cung nói.
Diệp Ngữ và Dạ Đồng liếc nhìn nhau: Rõ ràng giáo sư Dương vẫn luôn ở phòng thí nghiệm X-0, thế thì rốt cuộc "giáo sư Dương" được Hạ Cung hộ tống sẽ chuyển lời gì cho Vệ Lăng?
"Chú nói đi." Vệ Lăng nói.
"Cậu ấy bảo, nếu làm lại lần nữa, cậu ấy vẫn sẽ đi ngắm thiên thạch cùng cậu." Hạ Cung nói.
Tất cả mọi người đều không hiểu câu này nghĩa là gì.
"Ngắm thiên thạch? Giáo sư Dương từng ngắm thiên thạch với Vệ Lăng bao giờ?"
"Thiên thạch có gì mà ngắm?"
"Có phải mưa sao băng đâu!"
Vệ Lăng thì ngây ra.
"Vệ Lăng! Vệ Lăng! Thế nghĩa là gì? Có phải chúng ta phải đi cứu giáo sư Dương không!" Liên Vũ đẩy Vệ Lăng.
Vệ Lăng nhanh chóng đứng dậy, dang tay tháo chai truyền dịch xuống.
"Đi thôi."
"Đi đâu?" Dạ Đồng lấy một chiếc áo khoác sạch, choàng lên vai Vệ Lăng.
"Tên K đó đâu?" Vệ Lăng hỏi.
"Tôi biết rồi, tôi và Diệp Ngữ đưa anh đi."
"Đợi đã, sao tôi cảm thấy có bí mật gì, cậu và Diệp Ngữ biết, chúng tôi lại không biết nhỉ?" Hà Liễm hỏi.
Trên mặt Vệ Lăng vẫn là biểu cảm rất lạnh lùng: "Hà Liễm, tôi nghĩ chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ phải rời khỏi Dawn. Tôi vẫn rất cần cậu và Liên Vũ, tranh thủ nghỉ ngơi đi."
Dứt lời, Vệ Lăng bèn đi ra ngoài.
Suốt dọc đường, Vệ Lăng đều im bặt.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cư dân chuyển vào "Dawn" không nhiều, cả thành phố nom có vẻ đìu hiu.
Mặc dù rất nhiều ký ức anh còn chưa khôi phục, nhưng lúc Hạ Cung thốt ra câu nói ấy, trong đầu như có một nút được bấm.
Lần ấy, anh nhận được cảnh báo mưa sao băng, nói là mưa sao băng, chẳng thà bảo là mưa thiên thạch tông vào mặt trăng.
Vì mặt trăng không có khí quyển, nên không thể tạo ra hiệu ứng mưa sao băng.
Lúc Vệ Lăng chuồn ra ngoài, bị Ôn Chước bắt được.
Ôn Chước lúc đó đã là quản lý cấp trung, không được Ôn Chước uỷ quyền, Vệ Lăng đừng hòng ra ngoài.
Lần đó, Ôn Chước ấn Vệ Lăng xuống ghế ngồi, cúi đầu bảo anh: "Cậu ngoan ngoãn đi cho tôi, cậu muốn bị thiên thạch đập dẹp lép thế cơ à?"
"Có người bảo biển rất đẹp, cũng có người bảo biển sẽ nhấn chìm người ta. Góc độ khác nhau mà thôi... Cậu và tớ là cùng một kiểu người chắc?"
Anh nhìn Ôn Chước, thực ra câu này chỉ là tiện mồm nói đùa mà thôi.
Ôn Chước không cần phải là cùng một kiểu người với mình, nhưng họ đã bầu bạn với nhau lâu nhất.
Từ niên thiếu đến thanh niên.
"Thế được, cậu đi thưởng thức vẻ đẹp của biển, tôi đi đề phòng cậu bị nhấn chìm."
Nói đoạn, Ôn Chước bèn xách Vệ Lăng lên, hai người thay đồ phi hành gia, ra ngoài vũ trụ đi dạo.
Vệ Lăng phải nói rằng, mưa sao băng trên mặt răng quả thật chẳng đẹp chút nào.
Họ suýt thì không về được nữa.
Ôn Chước lái xe dùng để thu thập mẫu vật, đưa Vệ Lăng đi chơi xe trượt trên mặt trăng, anh suýt thì nôn mửa trong mũ bảo hộ của mình.
Sau khi họ về căn cứ, Ôn Chước bị giáng cấp thành "nghiên cứu viên cấp cao" giống Vệ Lăng, mất tư cách quản lý cấp trung.
Không chỉ vậy, hai người còn phải viết bản kiểm điểm cùng nhau, hơn nữa còn phải viết tay.
Lúc ấy Ôn Chước ngồi ở bàn viết rất nghiêm túc, Vệ Lăng thì nằm bò ra bàn, ngoảnh mặt ngắm Ôn Chước.
"Này, xin lỗi nhé..." Vệ Lăng nói.
"Mọi khi "xin lỗi" của cậu chỉ có ba giây, thật lòng thật dạ nhưng không bao giờ biết hối cải." Ôn Chước nói.
"Tớ thật sự không ngờ cậu lại chịu đi cùng tớ. Cậu tuân thủ quy tắc thế, vậy mà lại vi phạm cùng tớ. Có phải... cậu cũng muốn xem thiên thạch tông vào mặt trăng không?" Vệ Lăng cười híp mắt hỏi.
"Biết rõ rất nguy hiểm, tại sao tôi lại muốn đi xem?" Ôn Chước viết xong bản kiểm điểm, đóng nắp bút, ngoảnh mặt là nhìn thấy được tờ giấy trắng muốt không có lấy một con chữ trên bàn Vệ Lăng.
"Không biết." Vệ Lăng đáp.
"Cậu biết thức đêm không tốt chứ?" Ôn Chước hỏi.
"Còn phải nói à. Không tốt cho da, không tốt cho trao đổi chất, cũng không tốt cho não."
"Thế cậu thích một người liên tục khuyên cậu đừng thức đêm, hay thích một người thức đêm cùng cậu?" Ôn Chước hỏi.
"Tất nhiên là người thứ hai." Vệ Lăng đáp.
"Thế thì đúng rồi."
"Ái chà, Tiểu Tửu, cậu có biết ý nghĩa phép so sánh của cậu, là cậu thích tớ không đấy."
"Trật tự, viết bản kiểm điểm của cậu đi."
"Tiểu Tửu à, nếu làm lại lần nữa, cậu vẫn sẽ ra ngoài ngắm thiên thạch cùng tớ chứ?"
Lúc ấy Ôn Chước không trả lời Vệ Lăng, mà cầm bản kiểm điểm mình viết đi mất.
Cách tám năm sau, Hạ Cung mang câu trả lời của Ôn Chước về.
Bất kể làm lại bao nhiêu lần, Vệ Lăng chỉ cần cảm nhận biển rất đẹp, còn Ôn Chước sẽ cẩn thận bảo vệ anh không bị nhấn chìm.
"Vệ Lăng, chúng ta đến rồi." Giọng Diệp Ngữ vang lên.
Xe đậu ở nơi nhốt K.
"Để bảo vệ tôi, ngay cả mạng sống mà mọi người cũng không cần, là vì tôi là người duy nhất nhận được nội tiết tố của Angela, hay là vì kháng thể mà Ôn Chước cho mọi người?" Vệ Lăng hỏi.
"Anh sao thế? Tôi tưởng vấn đề này đã qua rồi." Diệp Ngữ nói.
"Có lẽ đối với cô đã qua rồi, nhưng mỗi lần nhìn thấy mọi người bị thương, tôi sẽ không nhịn được nghĩ mãi... nghĩ mãi." Vệ Lăng nhắm mắt, ngả ra sau, gác cánh tay lên mắt.
Diệp Ngữ thở dài, bỏ cánh tay Vệ Lăng ra, nhìn vào mắt anh và nói: "Lần đầu tiên vứt bỏ mạng sống vì anh, là ở trong cơ sở y tế, đó là nhiệm vụ giáo sư Ôn giao cho tôi. Lần này, là vì anh là Vệ Lăng... anh là bạn tôi. Dù trong cơ thể anh không có nội tiết tố của Angela, giáo sư Ôn chưa từng ra lệnh cho tôi, hoặc tôi chỉ là người bình thường không có kháng thể chủng lai, tôi vẫn sẽ bảo vệ anh."
"Tôi ấy à... Tôi là đàn em của anh, mặc dù là đàn em kém anh mười mấy năm." Dạ Đồng nói.
Truyện nè bạn Thần dịch mất mấy năm trời lận.
"Hả? Cậu là đàn em của tôi?"
"Đúng thế, lớp 12 khoá cuối cùng ở trường cấp ba của anh và giáo sư Ôn theo học, tôi còn chưa tốt nghiệp cơ, thì Noah đã hoành hành rồi." Dạ Đồng như đang nhớ lại chuyện gì thú vị lắm, khoé môi nhếch lên cười, "Cấp ba đối với tôi mà nói chẳng hề vui vẻ gì. Tôi là học sinh năng khiếu thể thao, theo thành tích quán quân chạy nước rút toàn quốc của tôi, đáng lẽ phải vào trường thể thao hoặc đội tuyển vận động viên chuyên nghiệp. Nhưng tôi đã chọn tham gia thi đại học... Tôi muốn học đại học."
Vệ Lăng và Diệp Ngữ đều nhìn sang Dạ Đồng, đây là lần đầu tiên họ nghe cậu ta kể chuyện trước đây của mình.
"Bố mẹ tôi đều phát rồ lên, huấn luyện viên cũng phát rồ, nhưng tôi cứ muốn thi đại học. Sau đó tôi không đi huấn luyện nữa, họ cho rằng tôi chỉ nổi loạn tạm thời với chạy nước rút mà thôi, để không khiến tôi bị áp lực hơn, họ đưa tôi vào trường của anh. Tôi bắt đầu lớp 12 của mình, anh biết việc bọn lớp 12 căng thẳng thích làm nhất là gì không?" Dạ Đồng cười nói.
"Là gì?"
"Phỏng vấn tốt nghiệp của anh. Anh bảo— Nếu em đã rất cực khổ rồi mà điểm số vẫn không cao, đừng bận tâm đến người khác bảo em "nỗ lực chưa đủ". Người sai không phải em, mà là toán lí hoá hoặc văn sử địa không thích hợp với em thôi. Lãng phí thanh xuân chẳng thà nghĩ cho rõ sau này mình muốn làm gì."
Lúc Dạ Đồng cười thốt ra đoạn này, Vệ Lăng cũng không nhịn được phì cười.
"Năm đó nói câu này, tôi cũng rất nổi loạn. Vì nhà trường muốn lôi tôi ra làm quảng cáo chiêu sinh."
"Nhưng lời anh nói là điều cần có người nói cho bọn tôi nghe nhất. Quan trọng hơn cả thức đêm học bù, hơn cả giáo viên đoán đề. Mỗi lần huấn luyện viên và bố mẹ tôi khuyên tôi trở về đội điền kinh, tôi sẽ xem đoạn băng ghi hình ấy. Tôi muốn đi học, tôi thích toán lý hoá hơn cả chạy." Dạ Đồng nói.
Vệ Lăng cười, xoa đầu Dạ Đồng: "Theo tình tiết trong phim truyền hình máu cún, đáng lẽ là thần đồng thiên tài từ bỏ trường danh tiếng kêu gọi, muốn đi làm vận động viên mới đúng chứ? Sao đến cậu lại biến thành siêu vận động viên khăng khăng đi đâm đầu vào toán lý hoá vậy?"
"Tôi chỉ muốn bảo anh rằng, bất kể anh quyết định ra sao, tôi đều ủng hộ anh." Dạ Đồng nói.
"Tôi cũng ủng hộ anh. Hơn nữa tôi tin Liên Vũ, Hà Liễm cũng nhất định sẽ ủng hộ anh." Diệp Ngữ nói.
Mắt Vệ Lăng đỏ hoe.
"Giờ có cảm thấy tràn trề tự tin không?" Dạ Đồng cười hỏi.
"Có. Giờ tôi muốn đi gặp bản sao của Sion Kraven, xem rốt cuộc gen của y có gì đặc biệt!"
Họ đến phòng giam K, y đeo còng xung điện, bị còng trên ghế.
Khác với bề ngoài niên thiếu sôi nổi và có phần kiêu ngạo khi gặp lần đầu, y lúc này nom rất mệt mỏi.
Lúc Vệ Lăng đi về phía y, y bỗng trở nên kích động, giãy giụa muốn lao vào anh, nhưng chỉ có thể lắc lư tại chỗ.
"Xem ra cậu vẫn luôn muốn Kraven liên lạc với mình, tiếc rằng não cậu đã bị tôi niêm phong. Kraven không tìm được cậu." Vệ Lăng nói.
"Anh để tôi sống, là muốn đạt được gì từ tôi?" K cười khẩy hỏi.
Y ra sức duỗi dài cổ mình, nhìn chằm chằm vào mắt Vệ Lăng, không biết rốt cuộc là cố chấp với Vệ Lăng, hay là muốn nhìn cho rõ thế giới trong mắt anh.
"K, thực ra cậu rất thích cửa hàng tiện lợi đủ kiểu dáng, ô tô trên phố, cậu cũng từng tưởng tượng đến nếu các công viên bị bỏ hoang đó hoạt động trở lại thì sẽ trông như thế nào."
"Thế nào cũng được, đến khi Noah chiếm được cả Trái Đất, đó cũng sẽ là của tôi."
"Sẽ là của cậu? Hay là sẽ bị cậu phá huỷ hết? Thứ cậu hướng tới căn bản không phải Trái Đất, mà là cuộc sống của con người. Trong cửa hàng tiện lợi, Ngôn Nhân bảo cậu, nếu trẻ con ăn nhiều khoai tây chiên, bố mẹ sẽ bảo đừng ăn nhiều khoai tây chiên thế, không tốt cho sức khoẻ." Vệ Lăng nói.
"Tôi không có bố mẹ. Anh muốn nói gì?"
"Noah sẽ không bao giờ hỏi cậu vấn đề ấy." Vệ Lăng nói.
Đúng lúc K im lặng, Vệ Lăng bỗng ngước mắt lên, nói khẽ: "Dẫn cậu đi loanh quanh. Cảm nhận cuộc sống của con người."
"Hả?" K sửng sốt, y lạnh lùng nhìn về phía Dạ Đồng và Diệp Ngữ đứng bên cạnh Vệ Lăng, "Các người lại muốn chơi trò gì nữa?"
"Bọn tao đã viết yêu cầu báo cáo rồi. Một Noah như mày, dù thoát khỏi tầm kiểm soát của bọn tao, cũng có hệ thống Thiên Nhãn theo dõi mày. Huống hồ Vệ Lăng đã niêm phong não mày, mày ở đây chẳng khác gì người bình thường."
Nói đoạn, Diệp Ngữ cầm một ống tiêm, nhắm vào tim K.
"Mày muốn làm gì?"
"Viên con nhộng giám sát. Một khi mày có ý đồ chạy trốn, hoặc phá rối, nó sẽ nổ tung ngay lập tức. Mày sẽ xong đời." Diệp Ngữ ra dấu nổ tung.
"Chẳng sao cả, dù sao thì tao cũng nằm trong tay bọn mày rồi, bọn mày muốn gì thì thế đi."
Diệp Ngữ tiêm viên con nhộng vào, Dạ Đồng cởi còng xung điện của y, xách y khỏi ghế.
"Đi thôi, nhóc con, mày có thể ra ngoài đi dạo được rồi."
K cảnh giác nhìn họ, bước ra khỏi phòng giam, đứng trong hành lang lạnh lẽo, sau đó được đưa vào xe.
Xe phóng thẳng đến trung tâm thành phố "Dawn".
Cư dân thành phố này chỉ bằng một phần năm các thành phố khác, vậy nên dù là khu thương mại ở trung tâm thành phố vào dịp cuối tuần cũng chẳng khác gì ngày trong tuần.
Lúc xe dừng ở cổng một trung tâm thương mại cỡ lớn, Vệ Lăng hất cằm ra hiệu cho K được xuống, K nhìn anh đầy nghi ngờ.
"Cậu mua sắm, tất cả mọi chỗ gồm siêu thị, cửa hàng tiện lợi, trung tâm thương mại, nhà hàng vân vân, quét mặt là được. Mười giờ tối, chúng tôi đợi cậu ở đây." Vệ Lăng nói.
"Anh không sợ tôi bắt cóc cư dân à? Không sợ tôi..."
K còn chưa dứt lời, Vệ Lăng đã nói: "Không sợ. Bất kể cậu bắt cóc ai, hoặc làm chuyện ngu ngốc vô nghĩa gì, tôi đều có thể vào đầu cậu, kiểm soát mọi thứ của cậu."
"Ha ha... vậy nên bất kể ở đâu tôi đều không có tự do mình muốn."
"Con người cũng bị nhốt trong tường cao, không có tự do. Thế nên, tự do mà cậu muốn là như thế nào?" Vệ Lăng buồn cười hỏi.
K đút tay vào túi áo, quay người bỏ đi.
"Giờ chúng ta đi đâu?" Dạ Đồng hỏi.
"Đi gặp giám đốc Châu. Ông chú nói dối như Cuội, tôi muốn nghe xem, lần này ông ấy sẽ nói được câu gì hay ho." Trong giọng Vệ Lăng pha ý cười, nhưng ánh mắt rất dữ dội.
"Được, chúng ta đi thôi."
Họ đến trụ sở trung tâm kiểm soát liên hợp của "Dawn", thế mà giám đốc Châu lại nhát đến mức đóng cửa không gặp.
Vệ Lăng hất luôn thư ký của ông ta ra, mười mấy quan chấp hành chạy tới định chặn đường anh.
"Giáo sư Vệ! Giáo sư Vệ anh không được vào! Giám đốc Châu đang bận thật!"
Vệ Lăng bèn tiến vào ý thức của những quan chấp hành này, bắt họ đứng dàn hàng sát tường, anh vặn tay nắm cửa, quả nhiên cửa đã bị khoá.
Dạ Đồng liếc nhìn Diệp Ngữ, cô lắc đầu: "Xin lỗi nhé, ở đây có phòng thủ xung nâng cấp. Bất kể là Noah hay chủng lai, không được giám đốc Châu cho phép, đều bị giật phọt cơm."
"Nhưng vô dụng với tôi."
Vệ Lăng lùi lại một bước, Dạ Đồng và Diệp Ngữ còn đang trêu nhau, chỉ nghe thấy một tiếng "bịch", cả cánh cửa đổ nhào ra sau, đập uỳnh xuống đất.
Giám đốc Châu đang ngồi ở bàn làm việc, nhìn Vệ Lăng như một tên ngốc.
Giây phút chạm phải mắt Vệ Lăng, giống như thắp sáng kỹ năng gì đó, ông lập tức chui xuống gầm bàn.
"Chậc... giám đốc Châu phèn quá." Dạ Đồng lắc đầu.
Vệ Lăng tự đi tới, kéo ghế của giám đốc Châu ngồi xuống, sau đó anh cúi đầu nhìn giám đốc Châu đang cực kỳ tốn sức muốn mở thứ gì đó.
"Gầm bàn chú có lối thoát hiểm à?"
Chân phải Vệ Lăng giẫm xuống sàn, tình cờ chặn cửa lối thoát hiểm.
Giám đốc Châu cười: "Ai da, tất cả đều là phe mình, đừng nóng nảy thế."
Chắc là co ro dưới gầm bàn khó chịu quá, giám đốc Châu muốn chui ra, nhưng lại bị chân Vệ Lăng chắn mất.
Vệ Lăng cúi đầu, cứ nhìn giám đốc Châu như thế.
"Giáo sư Vệ, có việc gì à? Có cần tôi mang coca cho cậu không?"
Giám đốc Châu vừa thò đầu ra liền bị Vệ Lăng cười ấn về chỗ cũ.
"Lão Châu à, thời gian của tôi có hạn, chú bảo cục cưng nhà tôi theo Kraven đến chỗ đầm rồng hang hổ, chú dám bảo chú không lên kế hoạch?"
Giám đốc Châu nghe là biết ngay Vệ Lăng đã biết hết tất cả, ông ở dưới gầm bàn sắp không ngồi xổm nổi nữa, đành cười gượng nói: "Đương nhiên là có kế hoạch rồi— cho tôi ra từ từ kể cho cậu..."
Vệ Lăng chắn trước mặt giám đốc Châu, chẳng nhúc nhích.
"Tôi không muốn nghe chú nói từ từ, tôi muốn chú nói nhanh." Vệ Lăng cúi đầu xuống, nói rất gần, "Thiên thạch, là thế nào?"
Biểu cảm của giám đốc Châu lập tức trở nên nghiêm túc.
"Năm ấy cậu cũng từng làm việc ở căn cứ mặt trăng." Giám đốc Châu giơ tay, tức là lần này phải cho ông dậy thật.
Vệ Lăng lùi ghế lại nhường chỗ, cho giám đốc Châu ra.
"Cậu nghĩ khi mẫu vật của Noah và Angela được đưa về, chỉ là mẫu vật của sinh vật thuần tuý thôi sao?"
"Sẽ có cả đất, thậm chí là nước." Vệ Lăng đáp.
"Phải, đó là một kết cấu đá rất cứng. Phải biết rằng trong hành trình vũ trụ dài đằng đẵng, sinh vật có độ hoạt động cực cao như Angela và Noah không nở, là vì trong hòn đá đó có bức xạ."
"Nó chính là Kryptonite của Noah?" Vệ Lăng hỏi.
"Phải. Không chỉ là Noah, mà cả Angela nữa. Nguyên tố mang tính phóng xạ này không làm tổn thương đến người bình thường, hơn nữa nó không phải vật chất trên Trái Đất, cậu sẽ không tìm thấy nó trong bảng tuần hoàn nguyên tố."