Cố Ý Sai Phạm - Khôi Tiểu Thường

Chương 40: Chỗ em không có à?.




Mặc dù chuyện xảy ra đêm đó không gây ra ảnh hưởng gì nghiêm trọng, nhưng vì lý do an toàn, Trình Nghê suy nghĩ vài ngày, cuối cùng vẫn quyết định chuyển nhà. Tuy vậy, cô không hề nhắc đến chuyện này với Triệu Nghiên Châu.

Cô nhờ bạn bè xung quanh để ý giúp, chỉ mất hai ngày là đã tìm được nơi ở mới. Khu nhà mới an ninh nghiêm ngặt hơn chỗ cũ, lại gần sân bay, xung quanh có tàu điện ngầm nên giao thông rất thuận tiện. Có điều không hoàn hảo duy nhất là... nơi đó cách chỗ Triệu Nghiên Châu ở lại xa hơn.

Đến thứ Bảy, Triệu Nghiên Châu ghé qua nhà cô, thấy trong phòng có mấy thùng giấy, liền hỏi để làm gì. Trình Nghê nói cô định chuyển nhà, anh hỏi vì sao lại đột nhiên muốn chuyển.

Trình Nghê lúc này mới nhắc đến sự việc xảy ra đêm đó. Triệu Nghiên Châu trầm mặc nhìn cô, hỏi: "Sao không nói với anh?"

Trình Nghê đáp: "Lúc đó đã hơn một giờ sáng, chắc anh đang ngủ rồi. Dù sao cũng không phải chuyện lớn gì, em nghĩ tự mình giải quyết được nên không muốn đánh thức anh. Dù sao thời gian nghỉ ngơi của bác sĩ bọn anh cũng rất quý mà."

Anh lại hỏi: "Khi nào dọn?"

"Thứ Hai, em vừa hay được nghỉ." Trình Nghê ngẩng mặt nhìn anh, cười nói, "Hôm đó anh rảnh không? Có thể mời bác sĩ Triệu đến làm lao động chân tay không?"

Dù cô không nói, có lẽ anh cũng sẽ tự thu xếp thời gian để đến giúp. Nhưng cô lại đặc biệt thích gọi anh là "bác sĩ Triệu", như một cách gọi thân mật giống các cặp đôi yêu nhau thường dùng biệt danh riêng cho nhau vậy.

Triệu Nghiên Châu liếc cô một cái, giọng trầm: "Anh đắt lắm, em chưa chắc mời nổi đâu."

Nghe anh nói vậy, Trình Nghê cong môi cười. Anh hiếm khi phối hợp diễn mấy "trò trẻ con" như các cặp tình nhân, nên cô bèn thuận đà hỏi tiếp: "Vậy anh nói xem mình 'đắt' chỗ nào, để em cân nhắc xem có mời nổi không."

Triệu Nghiên Châu không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Cái kiểu anh nhìn người ta không nói lời nào như thế, ánh mắt lại như muốn l*t s*ch quần áo người đối diện. Trình Nghê cảm giác như bản thân bị "soi đến tr*n tr**", y hệt lần trước, khi anh ngủ quên trên sofa rồi tỉnh dậy, thấy cô mặc đồng phục hãng hàng không đi từ phòng ngủ ra cũng là ánh mắt ấy.

Không nhịn được, cô tiến lại gần anh, thấp giọng nói: "Ánh mắt anh cứ như muốn l*t s*ch em vậy đó."

Câu này có phần khiêu khích.

Hầu kết Triệu Nghiên Châu khẽ động, anh cúi đầu hôn cô. Trình Nghê thuận thế vòng tay qua vai anh, dù không phải lần đầu, nhưng không hiểu sao cô vẫn hơi hồi hộp. Cảm giác ấy khiến cô thấy buồn cười, bởi cô cũng đâu còn là cô gái ngây thơ gì nữa.

Tay anh luồn vào trong áo cô. Lòng bàn tay anh hơi thô ráp, nhưng khi chạm vào da thịt mang theo một lực nhẹ nhàng đầy cảm giác, khiến da cô nổi gai ốc. Trình Nghê không kìm được rút ngắn khoảng cách, tựa sát vào người anh hơn.

Anh bế cô đặt xuống sofa. Cái sofa này Trình Nghê từng rất ưng ý vì độ mềm mại. Giờ đây, khi cả hai cùng ngồi xuống, nó lún xuống mang đến cảm giác như rơi vào một khoảng không vô định, khiến Trình Nghê theo phản xạ ôm chặt lấy cổ anh.

Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên. Khi lý trí sắp mất kiểm soát, Trình Nghê kịp giữ lại một chút tỉnh táo, khẽ hỏi: "Anh có mang theo không?"

Triệu Nghiên Châu cúi nhìn cô: "Chỗ em không có à?"

Cô sững người, lắc đầu nói không, rồi lại nói thêm, mình không phải đang trong kỳ an toàn. Triệu Nghiên Châu khẽ hôn lên khóe môi cô, giúp cô chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy.

Trình Nghê cũng ngồi dậy, sửa sang lại quần áo rồi đi chải tóc.

Căn phòng rơi vào sự im lặng kỳ lạ. Triệu Nghiên Châu nhận ra cảm xúc của cô có chút thay đổi, nhưng những chuyện như thế, càng giải thích rõ ràng lại càng giống như ngụy biện.

Ngoài trời bỗng đổ mưa. Trình Nghê đột nhiên nói: "Em đói rồi, anh nấu gì cho em ăn đi."

Triệu Nghiên Châu hỏi: "E muốn ăn gì?"

Trình Nghê cười: "Không biết nữa, để xem tủ lạnh có gì rồi tính."

Cô mở tủ lạnh ra xem, nhưng bên trong chẳng có gì ngoài vài miếng mặt nạ. Cô thở dài: "Thôi, không ăn vậy, coi như giảm cân."

Triệu Nghiên Châu nói: "Em muốn ăn gì, anh đi mua."

Trình Nghê hỏi lại: "Thật hả? Em muốn ăn cái này xa lắm đó."

Anh bảo cô cứ nói. Thế là Trình Nghê kể ra: cô đột nhiên thèm ăn món vịt quay cuốn của một tiệm ở tận ngoài 30km. Từ chỗ cô lái xe đến đó cũng mất hơn một tiếng, mà ngoài trời thì đang mưa lớn.

Anh lấy ô rồi ra khỏi nhà.

Lúc cửa vừa đóng lại.

Trình Nghê đứng lặng một lúc rồi sực tỉnh, vội mở cửa chạy xuống lầu. Anh còn chưa lên xe, đang giương ô đi trong mưa. Cô chạy vào trong ô của anh, túm lấy tay anh nói: "Đừng đi, mưa to thế này, đường lại dễ kẹt xe. Lấy về tới chắc nguội hết rồi."

Tóc mai cô bị mưa làm ướt. Anh cúi mắt nhìn gương mặt cô, hỏi: "Không phải em nói muốn ăn à?"

"Thật ra em cũng không thèm lắm. Chỉ muốn xem thử, anh có chịu ra ngoài giữa trời mưa vì em hay không thôi. Con gái mà, hay thích mấy trò kiểu vậy đấy." Trình Nghê nắm lấy tay anh. "Có lòng là được rồi. Vào nhà thôi, mưa to quá, lạnh nữa."

Triệu Nghiên Châu vẫn đứng yên. Trình Nghê nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, hỏi sao vậy. Anh nhìn cô một lúc rồi lắc đầu: "Không có gì."

Hai người quay trở lại nhà. Đêm đó, Triệu Nghiên Châu không rời đi mà ở lại, nhưng họ không làm gì cả. Trên đường xuống lầu, hai người cũng tiện thể ghé cửa hàng tiện lợi gần khu mua bao cao su. Nhưng cả hai đều không nhắc gì tới chuyện đó Trình Nghê thấy như vậy là tốt rồi.

Trong phòng đã tắt đèn, ngoài trời mưa rả rích. Trình Nghê rúc vào lòng Triệu Nghiên Châu, nhắm mắt lại. Cô có cảm giác như mình tìm được một chỗ để che mưa trú gió giữa cuộc đời, vừa an toàn lại thoải mái.

Cô nhỏ giọng nói: "Thật ra lúc nãy xuống lầu, mình có thể ghé mua cái đó luôn rồi."

Cô đôi khi rất thẳng thắn, nhưng trong chuyện này lại lộ ra chút e thẹn như một cô gái nhỏ. Triệu Nghiên Châu lại rất thích điều đó, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, dịu dàng hỏi: "Em muốn à?"

Trình Nghê đáp: "Cũng không đến mức không chờ nổi. Dù người ta nói phụ nữ ba mươi như sói, nhưng em còn chưa tới ba mươi mà."

Anh bật cười khẽ, cô cũng cười theo.

Anh lại hỏi mấy giờ cô phải dậy sáng mai. Trình Nghê đáp: "Bốn giờ."

Triệu Nghiên Châu khẽ nói: "Để anh đưa em ra sân bay nhé?"

Trình Nghê lắc đầu: "Anh còn có ca mổ sáng mai mà. Ngủ thêm một chút đi, em gọi taxi là được."

Triệu Nghiên Châu cũng không tranh luận gì thêm. Trình Nghê tưởng anh sẽ không đưa, trong lòng còn có chút hụt hẫng. Nhưng sáng hôm sau, khi cô rửa mặt xong bước ra từ nhà tắm, đã thấy anh mặc xong quần áo, đang đeo đồng hồ. Nhìn thấy cô, anh nói: "Anh đưa em ra sân bay."

Trình Nghê ngẩn ra: "Tưởng anh không tiễn chứ."

Cả hai thay đồ xong, Triệu Nghiên Châu lái xe chở cô ra sân bay. Trên đường gặp đèn đỏ, xe dừng lại ở ngã tư. Anh liếc nhìn Trình Nghê cô đang ngồi ghế phụ, bôi kem dưỡng da tay. Anh ngập ngừng một chút rồi hỏi: "Mùa hè cũng cần bôi thứ này sao?"

"Tay em dễ bị khô."

Cô lỡ tay bóp mạnh, lấy ra nhiều kem quá, theo nguyên tắc không để lãng phí, cô kéo tay anh lại, cẩn thận xoa lên mu bàn tay và lòng bàn tay anh. Đôi tay mềm mại của cô quấn lấy bàn tay với các khớp xương rõ ràng của anh, hình ảnh ấy trông thật mơ hồ và có chút... gợi cảm. Nhưng cô lại cụp mắt xuống, chăm chú bôi kem rất nghiêm túc. Chính sự nghiêm túc ấy lại khiến cảm giác trong lòng anh có chút kỳ lạ.

Sau khi bôi xong, tay anh có cảm giác dính dính, quanh người còn vương chút mùi thơm nhàn nhạt hơi đắng, anh nhíu mày khó chịu. Trình Nghê nhận ra: "Không quen bôi kem dưỡng à?"

Triệu Nghiên Châu thành thật nói: "Không thoải mái lắm."

Trình Nghê cười: "Làm bác sĩ chẳng phải càng nên chăm chút đôi tay sao?"

Triệu Nghiên Châu nửa đùa nửa thật: "Em từng thấy người đàn ông nào bôi kem dưỡng tay chưa?"

Trình Nghê tưởng tượng ra hình ảnh ấy, thấy đúng là kỳ cục thật: "Ừ, hình ảnh đó hơi... sai sai."

Đưa Trình Nghê đến sân bay xong, Triệu Nghiên Châu lập tức lái xe về bệnh viện. Hôm nay anh đến sớm khiến đồng nghiệp khá bất ngờ, nhưng đổi lại có thể tan sớm về ngủ bù, nên người ta cảm ơn anh rối rít rồi đi luôn.

Buổi sáng khi đi kiểm tra phòng bệnh và làm phẫu thuật, Triệu Nghiên Châu cứ có cảm giác mùi hương nhè nhẹ kia vẫn vương trên đầu mũi. Dù rõ ràng lúc chuẩn bị mổ đã rửa tay rất kỹ, lý ra mùi đó phải biến mất rồi. Anh nghĩ, chắc là do tâm lý tác động.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận