Cố Ý Sai Phạm - Khôi Tiểu Thường

Chương 43: Tưởng cậu dẫn Trình Nghê đến chứ.




Tan làm ca đêm, Triệu Nghiên Châu lái xe ra từ cổng Đông bệnh viện, đến đoạn đường Giang Âm mới sực nhớ Trình Nghê đã nói giữa trưa rằng cô sắp đi công tác một vòng ở nơi khác. Mấy ngày nay, mỗi lần tan làm anh đều đến chỗ cô, điều đó đã trở thành một thói quen.

Khi ở bên anh, phần lớn thời gian là cô nói, nhưng chính vì vậy không khí giữa hai người luôn rộn ràng, náo nhiệt. Trình Nghê thật ra rất biết cách yêu, thỉnh thoảng lại bộc lộ nét hờn dỗi đáng yêu của con gái.

Chính vì thế, cô đi công tác mấy ngày nay, Triệu Nghiên Châu bỗng thấy không quen, cứ như thiếu đi một thứ gì đó quan trọng.

Anh từng trải qua hai mối tình, một với Hứa Thanh Hà, và một là với Trình Nghê. Cảm giác của hai mối tình này hoàn toàn khác nhau. Hứa Thanh Hà trong tình cảm tỏ ra trưởng thành, độc lập, giữa họ luôn có chút nghiêm túc, rạch ròi như quan hệ công việc, thiếu đi sự ấm áp và lưu luyến.

Còn Trình Nghê thì khác. Có lúc cô giận dỗi, cũng sẽ bộc lộ sự trẻ con, lúc thì bướng bỉnh, lúc lại dỗi hờn khiến anh cảm thấy vừa mới mẻ, vừa thích thú.

Nói cho cùng, dù vẻ ngoài anh có nghiêm túc, trầm ổn đến đâu, thì trong lòng cũng chỉ là một người đàn ông bình thường thích được phụ nữ làm nũng, cũng thích được chiều chuộng lại.

Dừng xe ở ngã tư, Triệu Nghiên Châu cũng không muốn về nhà ngay. Anh lấy điện thoại gọi cho Dương Trác, hẹn ra ngoài ngồi chơi. Dương Trác nói đang ở quán bar, bảo anh qua luôn.

Triệu Nghiên Châu lái xe đến, đậu xe xong thì lên lầu hai tìm bạn.

Dương Trác ban đầu tưởng anh sẽ dẫn Trình Nghê theo, đợi một lúc thấy anh đi một mình liền trêu: "Tưởng cậu dẫn Trình Nghê đến chứ."

Triệu Nghiên Châu ngồi xuống, đáp: "Cô ấy đang đi công tác ở Việt Thị mấy hôm."

Lần trước thấy Triệu Nghiên Châu kéo Trình Nghê lên xe, Dương Trác cũng phần nào đoán được quan hệ của họ. Tuy trong lòng thấy rất bất ngờ khi hai người này lại đến với nhau, nhưng rồi cũng dần chấp nhận. Sau đó, anh từng hỏi Triệu Nghiên Châu hai người quen nhau thế nào, nhưng anh chỉ hờ hững kể vài câu.

Theo quan điểm của Dương Trác, anh vẫn cảm thấy Hứa Thanh Hà hợp với Triệu Nghiên Châu hơn. Trừ ngoại hình ra, Trình Nghê chẳng có điểm nào vượt trội, ngay cả bằng cấp cũng không bằng.

Tuy vậy, những suy nghĩ ấy Dương Trác chỉ giữ trong lòng, không nói ra. Dù sao mỗi người có một lựa chọn, là bạn bè thì không nên can thiệp quá sâu.

Triệu Nghiên Châu trò chuyện với Dương Trác một lát, thấy cũng muộn rồi thì chuẩn bị ra về. Trước khi đi, anh lại nhớ đến chuyện hôm trước Trình Nghê nhắc, nhưng cuối cùng cũng không gọi điện hỏi Dương Trác, vì với anh, đó chỉ là chuyện đã qua, không đáng để bận tâm.

Trong những ngày Trình Nghê đi công tác ở Việt Thị, lúc rảnh rỗi Triệu Nghiên Châu vẫn gọi điện cho cô. Nhưng vì lịch làm việc của cô thất thường, phần lớn thời gian họ liên lạc là vào hơn mười một giờ đêm.

Trình Nghê không khỏi nhớ lại lần trước khi cô theo đuổi anh, lúc ở lại Kinh Thị hai tuần, toàn là cô chủ động nhắn tin cho anh. Quả nhiên, khi đã làm bạn gái, đãi ngộ quả thật khác hẳn.

Ban đầu nói chỉ đi công tác một tuần, nhưng sau đó lại có thông báo tạm thời yêu cầu ở lại thêm một tuần nữa. Trình Nghê cũng không có cảm xúc gì đặc biệt, tối hôm đó gọi điện cho Triệu Nghiên Châu, kể lại chuyện này, anh cũng phản ứng rất bình tĩnh.

Nhưng vào đêm trước khi về lại thành phố Du, lại xảy ra một chuyện bất ngờ. Trình Nghê vừa gọi điện xong với Triệu Nghiên Châu, nói rằng phải hai hôm nữa mới quay về, thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa ầm ĩ.

Cô nghi ngờ đi ra, cách cánh cửa hỏi ai đó, bên ngoài là một giọng đàn ông thô lỗ bảo tìm Tô Nguyên Nguyên.

Tô Nguyên Nguyên là bạn cùng phòng với Trình Nghê, nhưng mấy hôm nay gần như không về ngủ, Trình Nghê cũng không hỏi cô nghỉ ở đâu. Cô chỉ mở hé cửa, lộ mặt ra rồi nói: "Tô Nguyên Nguyên không có ở đây."

Nhưng người đàn ông kia không tin, trực tiếp đẩy cửa xông vào. Cô bị lực đẩy đụng vào tường, đau nhói ở eo. Hai người đàn ông kia chẳng nói chẳng rằng, xông vào lục soát cả phòng, cả nhà vệ sinh. Thấy Tô Nguyên Nguyên quả thực không có, lúc này mới quay lại hỏi cô: "Mấy ngày nay cô ấy không về thật à?"

Trình Nghê bảo mình không rõ, nếu có chuyện gì thì gọi điện thẳng cho Tô Nguyên Nguyên.

Một người trong đó hằn học nói: "Mẹ kiếp, mấy cô tiếp viên hàng không các cô, ai cũng thế cả, tưởng có chút nhan sắc là muốn quyến rũ hết người này đến người khác."

Trình Nghê cũng đoán ra phần nào lý do, dù sao hai người kia từng cùng Tô Nguyên Nguyên bay chung chuyến, nghe đồng nghiệp kể vài chuyện về cô ấy, nào là cưỡi ngựa bắt mã, có bạn trai rồi mà còn mập mờ với con trai của tổng giám đốc hãng – cậu Thiệu.

Cậu Thiệu là một thiếu gia đào hoa, từng tán tỉnh không ít tiếp viên của hãng. Lúc Trình Nghê mới vào nghề, cậu ta cũng từng tiếp cận cô, nhưng cô không mấy quan tâm. Người ta có tiền, tuy diện mạo bình thường nhưng tiền bạc lại khiến họ thêm phần quyến rũ, phụ nữ thích cũng là bình thường. Bị từ chối vài lần thì cũng chẳng theo đuổi nữa.

Trình Nghê tuy nóng tính, nhưng lúc mấu chốt vẫn biết cách nhún nhường. Dù sao trong phòng còn có hai người đàn ông lạ mặt, nếu xảy ra xô xát thì thiệt cũng là cô. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cô coi như không nghe thấy.

Hai người kia đứng trong phòng gọi điện cho Tô Nguyên Nguyên, bộ dạng rõ ràng là nếu cô không về thì họ không đi. Ngày mai Trình Nghê phải dậy sớm, cứ tiếp tục như vậy thì tối nay e là không ngủ nổi.

Nghĩ vậy, cô xuống quầy lễ tân xin đổi phòng. Khi quay lại lấy hành lý, thấy hai người kia vẫn thản nhiên ngồi vắt chân trên sofa hút thuốc, cô thu dọn đồ ở đầu giường, bỏ vào vali, rồi dọn sang phòng mới nghỉ ngơi.

Hôm sau, trong chuyến bay, Tô Nguyên Nguyên không đến, người bay cùng cô là một đồng nghiệp lạ mặt.

Có người hỏi Trình Nghê bạn trai của Tô Nguyên Nguyên trông thế nào, rồi hỏi có xô xát gì không. Cô chỉ nói tối qua đã đổi phòng và đi ngủ, không rõ sau đó có chuyện gì xảy ra.

Họ lại tiếp tục tám chuyện, nói bạn trai của Tô Nguyên Nguyên cũng khá điều kiện, mà Tô Nguyên Nguyên thì lắm chuyện, đi dây dưa với cậu Thiệu làm gì. Lại nói, có mấy ai may mắn được như Thẩm Lâm đâu với lời lẽ có chút mỉa mai.

Trình Nghê nghe vậy chỉ cười: "May mắn cũng là một loại bản lĩnh, ghen tị cũng đâu có được gì."

Người kia nhìn sắc mặt cô, biết cô thân với Thẩm Lâm nên cũng không nói thêm nữa.

Dù vậy, tâm trạng Trình Nghê không vì chuyện này mà bị ảnh hưởng. Dù sao sau tám giờ là cô có thể về lại thành phố Du. Cảm giác ấy thật sự rất vui vẻ, giống như khi còn đi học, mỗi lần gần tới kỳ nghỉ là đầy háo hức.

Hơn chín giờ tối, máy bay hạ cánh ở thành phố Du. Trình Nghê vừa ra khỏi sân bay liền bắt taxi về chỗ Triệu Nghiên Châu, không ghé qua nhà.

Anh tối nay trực ca đêm, về nhà cũng là sáng mai.

Xe dừng dưới nhà, Trình Nghê nhập mã mở cửa. Căn hộ của anh lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng y như chính con người anh.

Cô kéo vali vào phòng ngủ, rồi vào bếp tìm đồ ăn. Mở tủ lạnh, thấy có một miếng bò bít tết và vài cây măng tây, cô rửa sạch rồi áp chảo đơn giản làm bữa tối.

Ăn xong, Trình Nghê vẫn chưa muốn ngủ. Cô đi vào thư phòng, thấy cây bút máy mình từng để vẫn còn nằm trong ống bút, liền ngồi xuống, lấy giấy ra viết tên mình, rồi lại viết tên anh.

Thật ra, Trình Nghê luôn cảm thấy tên Triệu Nghiên Châu và tên bạn gái cũ anh là Hứa Thanh Hà rất hợp nhau. "Thanh Hà Nghiên Châu", đọc lên đã đầy chất thơ. Không giống tên cô "Trình Nghê" nghe vừa sặc sỡ lại vừa hư vô.

Nhìn hai cái tên trên tờ giấy, cô cảm thấy hành động của mình có hơi giống mấy cô học sinh tiểu học, bèn đặt lại bút máy, đứng dậy lấy một quyển sách từ giá rồi định về phòng đọc.

Nhưng cô vốn không thích đọc sách từ nhỏ, đi làm lại càng không có tâm trạng. Với cô, sách là công cụ ru ngủ. Mới lật được hai trang, cô đã mơ màng thiếp đi.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận