Lương Ca xông lên, nói với giọng phẫn nộ lạ thường: “Sao Trưởng công chúa có thể ra tay với chính nhi tử ruột của mình như vậy!?”
“Bốn cung dạy dỗ nhi tử mình. Ngươi có tư cách gì xen vào?”
Ta liếc nàng ta một cái nhẹ tênh. Ngay lập tức, có người tiến lên bấu lấy Lương Ca, ép nàng ta quỳ xuống.
Ta cười khẽ: “Có điều lần này ngươi nhắc nhở ta thật. Thanh Lan, thấy Trưởng công chúa mà không hành lễ thì phải phạt thế nào?”
Lương Ca khiếp đảm. Nàng ta chưa kịp phản ứng đã bị Thanh Lan tát mạnh vài phát.
“Lần này là quá mức bất kính, phải phạt ngay tại chỗ!”
“Mẫu thân!”
“Cô mẫu!”
Tống Thừa Minh và Hạ Chính Sơ xông lên che chở Lương Ca. Ta nhấc tay để người hầu thả Lương Ca ra. Chỉ thấy nàng ta khóc lóc thảm thiết.
“Lúc trước người ta thầm bàn tán mẫu thân kiêu ngạo ngang ngược ra sao, con còn nhiều lần bác bỏ lời của họ vì mẫu thân.”
Hạ Chính Sơ đau lòng nhìn gương mặt sưng đỏ của Lương Ca, ánh mắt nhìn ta thấp thoáng nỗi hận: “Nhưng hành động của mẫu thân bây giờ quả thực đã làm trái tim của nhi tử lạnh giá! Rốt cuộc Ca Nhi sai ở đâu mà lại khiến mẫu thân nhắm vào nàng ấy hết lần này tới lần khác vậy chứ?!”
“Ý ngươi là nàng ta bất kính với bổn cung cũng không hề sai?”
Ta bị chọc tức đến cười. “Ca Nhi là người Tái Ngoại, không hiểu quy tắc của Trung Nguyên, có thể tha thứ về mặt tình cảm, huống hồ… ứm!”
Hạ Chính Sơ đỏ mặt gân cổ cãi với ta, lại bị ta sai người bắt lấy bịt miệng.
“Lần này Ca Nhi sai thật.”
Tống Thừa Minh tỉnh táo hơn hẳn Hạ Chính Sơ: “Sau này Hằng Chi chắc chắn sẽ quản giáo cẩn thận. Mong cô mẫu chớ giận.”
Hắn ta nhúng nhường đến cùng cực, nhưng gân xanh trên mu bàn tay lại vạch trần cảm xúc thật của hắn ta.
“Quản giáo?”
Ta nhướng mày, ung dung như cũ: “Thái tử Điện hạ đưa nàng ta về kinh cũng lâu rồi mà sao chưa thấy dạy dỗ thế? Nếu Điện hạ không nỡ thì bổn cung không ngại dạy dỗ tử tế một bữa thay Thái tử.”
“Hằng Chi ca ca…”
Lương Ca đáng thương yếu ớt, hoảng loạn gọi hắn ta một tiếng.
Tống Thừa Minh nghe hiểu lời ta nói. Hắn ta lặng lẽ liếc nhìn Lương Ca, sau đó chợt giơ tay lên… Một cái tát trời giáng rơi xuống.
Hạ Chính Sơ đột nhiên trợn to mắt thốt lên những tiếng “ưm ưm ưm”. Tống Thừa Minh lại không hề nhìn ánh mắt ngỡ ngàng sững sờ của Lương Ca, khom lưng chắp tay hành lễ với ta: “Mong cô mẫu nguôi giận.”
Ta cười khẽ, quay sang nói với Phủ Nguyệt: “Thấy rõ chưa? Sau này con tìm ai thì đừng tìm những người luôn miệng nhận định mình là người hắn thương, nhưng quay qua quay lại đã sẵn sàng tát mình vì đôi ba câu nói của người khác.”
“Người như vậy ấy à… Mẫu thân coi thường.”
Cơ thể Tống Thừa Minh cứng đờ, sắc mặt xanh mét.
Hạ Chính Sơ bị ta lôi cổ về phủ Trưởng công chúa. Dọc đường, nó vùng vằng đòi về tìm Lương Ca. Ta bị làm ồn đến đau đầu, dứt khoát tự mình tháo trói chân cho nó.
“Tiếp theo bổn cung sẽ đánh gãy chân ngươi.”
Hạ Chính Sơ giận đỏ mặt nhưng không dám phun ra câu “Có đánh gãy chân cũng phải quay về”. Suy cho cùng, nó chẳng khác gì thằng cha vô tích sự kia của nó, vừa tự phụ vừa nhát cáy. Trước đây, khi đưa Hạ Chính Sơ vào quân doanh, ta vốn định nhân cơ hội này mài giũa tính tình ấy của nó, kết quả bị ngược, khiến nó rèn được sự ngu xuẩn không tài nào hiểu được này.
Phủ Nguyệt đi sát cạnh ta, lại chưa từng liếc nhìn người đại ca xưa giờ con bé kính trọng lấy một lần. Nghĩ thôi cũng thất vọng tột cùng.