Ngoại trừ vẻ ngoài kia, quả thực chẳng còn điểm gì khác của cậu ta lọt được vào mắt ta.
“Trưởng công chúa cớ chi phải hùng hổ dọa người như thế?” Không đợi Tống Thừa Minh phản ứng, nữ tử tên Lương Ca kia đã ngẩng mặt nhìn ta, trên mặt chứa đựng sự khiêu khích được che giấu rất kín kẽ:
“Cội nguồn tình yêu vốn phải là nơi trái tim hướng đến. Nếu Trưởng công chúa bức bách mối nhân duyên đáng ra không nên thành này thì kết quả sẽ chỉ phản ngược lại mà thôi.”
“Huống hồ phần lớn quý nữ thế gia cổ hủ nhàm chán. Điện hạ cùng lắm chỉ đang theo đuổi tình yêu, thế có gì sai đâu?”
“Hay cho câu ‘Cội nguồn tình yêu vốn phải là nơi trái tim hướng đến’, hay cho câu ‘Phần lớn quý nữ thế gia cổ hủ nhàm chán’.”
Ta lạnh lùng “Hừ!” một tiếng, tra kiếm vào vỏ. Ban đầu ta chỉ cho rằng Tống Thừa Minh hồ đồ, không muốn liên lụy đến nữ tử vô tội. Nhưng hôm nay xem dáng vẻ này của nàng ta, ta thấy khả năng cao mình nghĩ sai rồi.
Ngay sau đó, nét mặt ta trở nên lạnh lùng, giơ tay lên cho nàng ta một cái tát trời giáng: “Bổn cung cho ngươi mở miệng chưa?”
“Bà…” Lương Ca bụm mặt, nhìn ta với vẻ mặt khó tin nổi.
“Mẫu thân!” Người đầu tiên xông lên che chở Lương Ca không phải Thái tử bị dọa đến điếng người kia mà lại là nhi tử không nên thân của ta.
Nó sốt ruột nhìn Lương Ca, khi quay sang nhìn ta, trên gương mặt ấy thêm phần tức giận hiếm thấy: “Mẫu thân, người làm vậy thực sự rất quá đáng!”
Xưa nay ta không thích xưng hô “mẫu thân” này. Bởi nó chỉ khiến ta thấy bản thân quá đỗi cao quý, thiếu đi sự thân thiết. Vậy nên bình thường cả Phủ Nguyệt lẫn Tử Khanh đều gọi ta một tiếng “mẹ”. Thế nhưng giờ đây nhi tử cưng kia của ta chẳng những gọi ta là “mẫu thân”, mà còn chỉ trích ta quá đáng. Ta bị chọc tức đến cười: “Ngươi đi theo hành quân một chuyến mà quên cả giáo dưỡng đạo hiếu rồi sao?”
Nét mặt Tử Khanh thay đổi. Nó chỉ do dự trong thoáng ngắn ngủi, sau đó vẫn khăng khăng che trước mặt Lương Ca, gân cổ đôi co với ta:
“Lương Ca cũng đâu nói sai. Bây giờ trái tim Thái tử không đặt nơi Nguyệt Nhi. Nếu người cứng rắn ép buộc Điện hạ cưới Nguyệt Nhi thì Nguyệt Nhi cũng sẽ không được hạnh phúc. Người chỉ đang đẩy Nguyệt Nhi vào hố lửa thôi!”
“Ý của ngươi là ngươi cũng đồng ý với câu ‘Phần lớn quý nữ thế gia cổ hủ nhàm chán’ kia của nàng ta?” Ta cố nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng nói: “Hạ Chính Sơ, ngươi cũng nghĩ như vậy về muội muội ngươi sao?”
Tử Khanh há miệng th* d*c, cuối cùng không nói gì nữa.
“Do con phụ lòng Nguyệt Nhi.” Tống Thừa Minh cất lời. Hắn ta thể hiện sự kiên cường hiếm có trước mặt ta, tuy nhiên sự kiên cường ấy lại trồi lên vì mong muốn từ hôn với nữ nhi ta:
“Ngày khác con sẽ tới cửa xin lỗi, xin mong Nguyệt Nhi tha thứ. Nhưng với chuyện hôn ước, con mong cô mẫu tác thành.”
Đường đường là Thái tử lại thực hiện đại lễ với ta vì một nữ nhân. Có điều, lời này của Tống Thừa Minh lại khiến ta bình tĩnh lại.
Khi ta chuẩn bị lên tiếng, Tử Khanh tiếp tục nói ra một câu, khơi bùng lên lửa giận hừng hực trong ta.
“Thần kính xin ý chỉ cưới Lương Ca, mong được Bệ hạ tác thành!”
“Tử Khanh ca ca…” Lương Ca yếu ớt mảnh mai dựa lên người Tử Khanh, biểu cảm trên mặt như đang cảm động. Hoàng đế cũng khiếp hãi, vô thức nhìn về phía ta.
Ta nhìn Tử Khanh với gương mặt vô cảm: “Ngươi cũng muốn cưới nàng ta?”