Sau khi về nhà, Trần Ý An vẫn rất có tinh thần, cô còn rất nhiều chuyện muốn làm.
Những lời của Hoắc Thanh Lan đã cho cô rất nhiều gợi ý và linh cảm, cô vẫn chưa quen sử dụng hệ thống đồng bộ tài liệu, đành tự viết viết vẽ vẽ trên giấy, cô biết dưới trướng Kenton có rất nhiều nền tảng truyền thông mạng xã hội, bèn liệt kê ra vài hướng đưa vào khả thi, rồi lại nghĩ đến việc chưa xác định được thành phố làm dự án marketing, cô viết ra vài cái tên, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng, định bụng mai trong buổi họp của tổ nhỏ sẽ hỏi thêm Hedy.
Sau đó Trần Ý An lại lôi tập tài liệu dày cộp về kế hoạch marketing ra gặm nhấm một lần nữa.
Thực ra cô thích nghi khá nhanh với kiểu công việc này, có lẽ là nhờ hồi đi du học, thầy cô thường hay nói đùa rằng giáo viên chỉ giảng 1%, 99% còn lại là tự mình gặm nhấm tài liệu.
Cù Dĩnh viết xong đoạn code đi ra rửa mặt, thấy khe cửa phòng Trần Ý An vẫn sáng đèn, cô ấy thử gõ hai cái, Trần Ý An đi dép lê ra mở cửa, tinh thần vẫn còn phơi phới.
“Sao cậu vẫn chưa ngủ thế, mai không đi làm à?” Cù Dĩnh lại nói, “Sợ cậu không để ý thời gian nên tới nhắc cậu, ba giờ sáng rồi đó.”
“Ngủ ngay ngủ ngay đây, còn ít tài liệu nữa thôi, mình muốn đọc cho xong.”
“Bên cậu làm việc căng thật nhỉ.”
“Vẫn ổn.”
“Cuối tuần đi ăn với nhau nha.”
“Ok!”
Trần Ý An rất quý hai người bạn cùng phòng này: dễ nói chuyện, tốt bụng, không giữ khoảng cách.
Ôn Thần sinh hoạt ngày đêm đảo lộn, đôi khi cô còn chẳng thấy mặt, nhưng cô ấy thường xuyên mua trái cây nhét đầy tủ lạnh, dán thêm mấy tờ ghi chú dễ thương, đại ý là mua cho hai người.
Sáng hôm sau, Trần Ý An lại đến công ty sớm, mua cà phê cho Hedy và Max. Cô vẫn nhớ lời Max dặn: Dùng cốc của công ty mua thì được miễn phí.
Buổi sáng có họp tổ nhỏ, chỉ năm phút là xong.
Henry xem qua kết cấu sơ bộ của Kế hoạch Thanh Đảo, đặc biệt nhắc nhở Hedy phải để Trần Ý An theo sát toàn bộ tiến trình.
Henry nói, “Bên Linda cũng sẽ làm dự án marketing Tô Châu cùng lúc, cuối cùng chắc chắn sẽ có đánh giá đối chiếu giữa hai tổ, nếu tổ bên này có thành tích tốt hơn thì Lilian hẳn là sẽ được ở lại.”
Trần Ý An biết Henry khá thiên vị Hedy, nguyên nhân trong đó cô cũng đoán được, là bởi vì mới thay đổi ban quản lý.
Cho nên cô càng phải cố gắng hơn, đây gần như là một loại phản xạ theo bản năng.
Dù gì nhóm họ vốn đã ít người.
“Bao lâu thì có phản hồi?”
“Sau một tuần nộp kế hoạch sẽ có kết quả. Thanh Đảo và Tô Châu nộp cách nhau một ngày.”
Henry đi rồi, Trần Ý An theo sau Hedy, “Thành phố cho dự án marketing cuối năm đã quyết định chưa ạ?”
“Vẫn chưa đâu, chị với Max đã liệt kê vài nơi như Đại Lý, Cáp Nhĩ Tân, Tuyền Thành, nhưng cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó,” Hedy nói. “Không vội, chúng ta làm chắc dự án Thanh Đảo trước đã.”
Trần Ý An gật gật đầu.
Hedy dường như cũng không quá muốn Trần Ý An tăng ca, nhưng Trần Ý An vẫn chủ động ở lại văn phòng, giống như đang chuẩn bị bài trước.
Đôi khi cô sẽ ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng của Hoắc Thanh Lan, luôn cảm thấy nên có qua có lại, dù sao sếp lớn đã đãi cô một bữa ăn khuya, chỉ nói cảm ơn suông thôi hình như không được ổn cho lắm.
Công ty nói là quan tâm nhân viên, cấp trên quan tâm cấp dưới, vậy cấp dưới cũng nên quan tâm tượng trưng đến cấp trên nhỉ, môi trường hoà hợp thân thương, tốt biết bao, cô cũng thường thấy Hedy thuận tay mua cà phê cho Henry.
Thế là cô bắt đầu quan sát —
Giờ làm việc là chín giờ sáng đến năm giờ chiều, còn Hoắc Thanh Lan thường có mặt từ tám rưỡi, đôi khi đi công tác, đôi khi họp, và luôn rời khỏi công ty đúng 11 giờ rưỡi.
Là một người cuồng công việc không thể sai.
Trợ lý của Hoắc Thanh Lan cũng là một thanh niên trẻ nhã nhặn, có quan hệ tốt với Max.
Còn Trần Ý An thì mãi chưa có dịp hỏi chuyện với anh ta, mấy lần tới gần, cuối cùng lại nuốt lời muốn nói về.
Nói mua cà phê cho Hoắc Thanh Lan, dù sao anh cũng hơn cô mấy cấp, nghe như cô đang có ý đồ xấu.
“Lilian, cậu chăm chỉ thật đó.”
Một giọng nói truyền đến, Trần Ý An ngẩng đầu từ đống tài liệu, là thực tập sinh cùng đợt với cô, ở trong nhóm Linda, cô không nhớ tên tiếng Trung của cô ấy, chỉ nhớ mọi người thường gọi cô ấy là Bella.
“Vẫn ổn vẫn ổn.”
“Cảm giác khó được giữ lại quá,” Bella hơi ủ rũ, “Áp lực lớn quá, mình nghe Linda nói chỉ giữ lại tối đa hai người.”
Trần Ý An cũng chẳng biết phải an ủi cô ấy thế nào, chỉ có thể cổ vũ một câu cố lên.
“Cái đó, nếu mình có chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi cậu không?” Bella cẩn thận hỏi cô, “Mình chẳng có ai để hỏi cả…”
“Được chứ, nhưng mình cũng không chắc sẽ biết hết đâu nha.” Trần Ý An vốn nhiệt tình, thấy người cùng tuổi lại càng cảm thấy gần gũi, thời gian này ở Yên Kinh, gặp được Ôn Thần và Cù Dĩnh đều là những người bạn tốt.
Chị Hồng vẫn luôn dạy cô: Ra ngoài, giúp được ai thì giúp.
Bella cảm kích tặng cho cô một đống đồ ăn vặt.
Khi Hoắc Thanh Lan họp xong trở về, liền thấy cảnh ấy.
Là người ở tầng quản lý, anh khá nhạy cảm với những chuyện thế này.
Trần Ý An tươi cười rạng rỡ, ngốc đến đáng thương.
Lúc tan làm, quả nhiên không ngoài dự đoán, Trần Ý An lại là người cuối cùng rời công ty.
Hoắc Thanh Lan cầm áo khoác, cảm thấy không cần thiết phải nhắc nhở, nhưng trong lòng lại cứ bứt rứt khó chịu.
Bởi vì công bằng mà nói, ít nhất là trong số những thực tập sinh của đợt này, anh cảm thấy Trần Ý An là người khiến anh có ấn tượng tốt, như Anna nói: Cần cù, hiểu nhanh, bắt nhịp tốt.
Chọn mãi cũng được một tướng trong đám người lùn, anh nghĩ.
Cho nên Hoắc Thanh Lan đi vòng trở lại, gõ lên bàn làm việc của cô.
“Em tan làm ngay đây ạ!” Vừa thấy bóng Hoắc Thanh Lan, Trần Ý An liền biết đã hơn 11:30.
Thế là cô nhanh chóng thu dọn bàn làm việc của mình, lại cấp tốc đi chấm công.
“Sếp muốn nói gì ạ?” Trần Ý An bỏ đống giấy tờ trên bàn vào túi.
Hoắc Thanh Lan nhìn nhìn, thời đại này rồi còn có người viết tay, thầm nghĩ thật không an toàn.
“Các mốc công việc đều phải đồng bộ lên mạng nội bộ,” Hoắc Thanh Lan hiếm khi có lòng tốt nhắc nhở, “Em viết ra giấy, là định cuối tuần gửi EMS qua đường bưu điện để lưu trữ lại?”
“Dạ?”
“EMS là con dấu do nhà nước cấp, có thể dùng làm bằng chứng.”
Lúc này Trần Ý An mới hiểu ra anh đang mỉa mai mình, ngượng ngùng vuốt tóc, “Em nhớ rồi ạ, cảm ơn sếp đã nhắc nhở. À, em còn một chuyện muốn hỏi…”
Hoắc Thanh Lan đi về phía thang máy, trong lúc chờ, trợ lý của anh đưa chìa khoá đến, là một người rất hiền lành, qua mấy ngày cũng đã trở nên quen thuộc hơn, bèn chào Trần Ý An một câu.
Trần Ý An cũng nhiệt tình đáp lại: “Bye bye, Leo!”
Hoắc Thanh Lan liếc cô một cái, rồi để Leo quay lại văn phòng tổng hợp lịch trình kế tiếp của anh.
“À, em không có ý gì với Leo đâu,” Trần Ý An cảm nhận được ánh mắt của Hoắc Thanh Lan, ho khẽ, “Chỉ là em có chuyện muốn hỏi mà vẫn ngại chưa hỏi được…”
“Ngại hỏi cậu ta, nhưng lại không ngại hỏi tôi?”
“Vì sếp là đương sự mà.”
“…”
“Lần đó đang đâu ăn không một bữa khuya của sếp, mẹ em nói công việc và cuộc sống đều như nhau, hay là em mời lại sếp hai ngày cà phê được không ạ?”
Thang máy đã đến, Trần Ý An đi vào, bấm tầng 1.
Hoắc Thanh Lan bấm -2, “Không được.”
“Dạ?” Sao lại chặt đứt câu chuyện luôn thế.
“Tôi uống cà phê là không ngủ được, chỉ uống trà.”
“Vậy em mời sếp uống trà.”
“Tôi chỉ uống Thiết Quan Âm.”
“Thế thôi ạ, Thiết Quan Âm đắt lắm, vậy em chuyển tiền bữa khuya qua Wexin cho sếp được không,” Trần Ý An nói, “À, nếu sếp không tiện thì em chuyển qua Alipay cũng được ạ.”
(*) wexin là ứng dụng nội địa vừa nhắn tin vừa có thể thanh toán chuyển khoản, bản quốc tế là wechat, alipay là app thanh toán
“Wexin.”
Thật ra Hoắc Thanh Lan cảm thấy chủ đề này rất vớ vẩn, nhưng lại giống như vẫn có thể nói được.
Anh chỉ có thể dùng “kỳ lạ” và “giác quan thứ sáu” với “kinh nghiệm” để hình dung cho nó.
Trần Ý An là một nhân viên chăm chỉ, Hedy, Henry và Anna đều rất quý cô, anh cũng có thể dựa vào kinh nghiệm quản lý của bản thân, cảm thấy cô có tiềm năng và phát triển sau này.
Người không quan trọng thì không cần thêm weixin, nhưng rõ ràng là trong mắt anh, Trần Ý An không phải không quan trọng.
“À, em cứ tưởng phải quét mã, vậy em gửi lời mời kết bạn nha.”
Trần Ý An thì không nghĩ nhiều như thế, cô trực tiếp gửi lời mời kết bạn cho anh.
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, “Cái đầu mèo này là em đúng không?”
“Vâng ạ.” Trần Ý An làm tròn, chuyển sang một trăm.
Hoắc Thanh Lan biểu cảm như thường, “Không đến từng đó.”
“Vậy hôm nay sếp còn đi ăn khuya không,” Trần Ý An lại hỏi anh, “Em còn mấy vấn đề muốn hỏi.”
“… Em không còn người nào khác để hỏi à?”
“Hedy tan làm là không trả lời tin nhắn, mấy ngày nay Henry lúc nào cũng bận rộn…” Trần Ý An cười cười lấy lòng, chuyện học hỏi này ấy mà, không được xấu hổ, có thể hỏi ra đáp án là đủ, huống hồ Hoắc Thanh Lan cũng không đáng sợ như thế.
“Tôi không bận?”
“Em sẽ không làm phiền sếp ăn khuya,” Trần Ý An nói, “Không thì mai em hẹn trước…”
“Bỏ đi.” Hoắc Thanh Lan gõ chiếc mõ mỗi ngày làm một việc thiện trong lòng, “Hỏi đi.”
Vẫn là quán ăn khuya đó.
Vẫn là những món quen thuộc.
Ông chủ lại tặng hai bát chè, như cũ vẫn do Trần Ý An giải quyết.
Lần này Hoắc Thanh Lan cho cô lời khuyên, “Du lịch cuối năm tôi khuyên các em suy nghĩ đến các thành phố phía Bắc.”
“Vì sao ạ?”
“. . .” Hoắc Thanh Lan đáp, “Vì khí hậu, còn lại em tự suy nghĩ đi.”
“À, em hiểu ý sếp rồi,” Quả nhiên Trần Ý An hiểu ngay, “Mùa đông khắc nghiệt, người phương Bắc vào Nam khó chịu được cái lạnh ẩm của nơi này, ngược lại phương Bắc có lợi thế chính là hệ thống sưởi! Tự nhiên em có một kế hoạch…”
Hoắc Thanh Lan ngắt lời cô, “Thứ nhất, đây là dự án của tổ các em, em cần bàn bạc thống nhất với Hedy và Max, thứ hai, tôi đề nghị em để ý hơn, mỗi bước được thông qua đều phải gửi lên mạng nội bộ, để lưu trữ và đồng bộ.”
“Vâng vâng.” Trần Ý An khiêm tốn đáp, nhỡ kỹ.
Nhưng nhìn như vẫn chưa hiểu mấy.
Vẫn phải để anh nói rõ.
“Tôi hy vọng em biết một điều,” Hoắc Thanh Lan không muốn nói thẳng, nhưng lại có lòng riêng, “Em và Bella là đối thủ cạnh tranh.”
Chuyện này, quả thật Trần Ý An chưa từng nghĩ sâu.
Cô chưa từng tiếp xúc với những mặt xấu của chốn công sở.
Ngược lại là khi Cù Dĩnh nghe kể lại đã cảm thán không thôi, “Nói như vậy, sếp lớn nhà cậu đúng là người tốt.”
“Vì sao?”
“Hình như là vì quý cậu đấy,” Cù Dĩnh nói, “Đó là một thói quen tốt, giống như code của tụi mình nè, nếu không lưu lại bằng chứng, bị sao chép mất đoạn quan trọng là tiêu luôn!”
Trần Ý An bừng tỉnh, trong lòng càng biết ơn Hoắc Thanh Lan hơn, cô thấy vừa sợ vừa may mắn, nhưng vẫn không muốn nghĩ xấu về ai, Bella còn nhỏ hơn cô vài tháng lận.
Thế là Trần Ý An nghĩ nghĩ, nhắn weixin cho Hoắc Thanh Lan:
Thật xin lỗi đã làm phiền sếp, cảm ơn lời nhắc nhở của anh, nếu sếp không ngại thì mai em mời anh ăn khuya nhé.
Gửi xong, cô lại bổ sung một câu: Cà phê cũng được ạ.
Đợi vài giây không thấy trả lời, cô bấm vào ảnh đại diện của Hoắc Thanh Lan xem thử, đỉnh thật, người này không đăng một bài gì lên vòng bạn bè luôn.
Đúng là một người cuồng công việc chính hiệu, cuộc sống cá nhân cực kỳ kín đáo và buồn tẻ.
Cô đang định đi ngủ thì điện thoại rung lên.
Eric: ?
Eric: Sáng mai bay chuyến sớm.
Bay chuyến sớm thì liên quan gì đến cô.
Cô thầm nghĩ, chẳng lẽ bảo cô đi tiễn anh sao?
Trần Ý An nhắm mắt lại ba giây, rốt cuộc phản ứng lại —
Ngày mai bay sớm đi Thanh Đảo!