Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 2.




Cù Dĩnh vẫy tay, cầm chìa khóa rồi chạy vội ra ngoài.

Trần Ý An đưa mắt nhìn cánh cửa phía cuối đóng chặt cửa, cô bạn cùng phòng khác cũng đã về nhà tự lúc nào.

Ngoài cửa đặt một đôi bốt Martin màu đen, có lẽ là một cô gái rất có cá tính, cô đoán vậy.

Trần Ý An cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng đi rửa mặt rồi thu dọn đồ, quần áo của Trần Ý An không nhiều, nhưng cái nào cũng vừa người, chất vải tốt, chỉ là mấy năm ở nước ngoài, khí hậu ấm hơn trong nước, sau khi trở về lại thành ra không đủ dày dặn.

Cô đành mặc tạm trước, ra ngoài mua một ly sữa đậu nành nóng, ăn thêm một cái bánh trứng chiên giòn, rồi hướng thẳng đến ga tàu điện ngầm.

Hôm nay sương mù dày đặc, toà nhà Kenton ẩn mình trong sương, ra vào đều là dân văn phòng ăn mặc chỉn chu, bước đi vội vã, cô đeo một chiếc túi, thật ra bên trong còn có bảy tám bộ sơ yếu lý lịch khác, Yên Kinh không thiếu công ty, buổi sáng cô phỏng vấn ở đây, buổi chiều định đi rải CV thêm ở vài nơi rồi tiện đường đi mua ít đồ dùng.

Trần Ý An hít sâu một hơi, bước vào đại sảnh tòa nhà Kenton.

Lễ tân giúp cô đăng ký, dẫn cô vào phòng hội nghị ở tầng một, hôm nay sẽ phỏng vấn ở trong này.

Phòng chờ còn có mấy cô gái khác, ai nấy đều trông rất chín chắn trưởng thành, khí chất hơn hẳn cô, chỉ thiếu mỗi chưa in bằng cấp lên mặt thôi.

Kỳ thật cũng không trách Trần Ý An không dám nắm chắc kết quả.

Thông báo tuyển dụng của Kenton yêu cầu phải có bằng tốt nghiệp đại học và cao học từ các trường “song nhất lưu”() trong nước, hoặc trường trong top 50 QS(*), hơn nữa cần có kinh nghiệm làm việc liên quan.

(*) Dự án “Song nhất lưu” có mục tiêu chiến lược là đẩy mạnh một số trường đại học và ngành học trình độ cao đạt tầm cỡ thế giới, nâng cao bồi dưỡng nhân tài trong các trường đại học, các viện nghiên cứu khoa học của Trung Quốc có khả năng cạnh tranh quốc tế. Bao gồm 42 trường đại học hàng đầu tại Trung Quốc (36 loại A và 6 loại B).

(**) QS World University Rankings, bảng xếp hạng các trường đại học hàng đầu thế giới.

Mà cô đây, hoàn toàn đi cửa sau để qua cửa vòng duyệt hồ sơ.

Bằng cấp không đạt, chuyên ngành không liên quan, chỉ có chút ít kinh nghiệm làm việc liên quan.

Lúc đó chị họ của Judy gửi mail cho cô, nói đợt này công ty đang đổi mới, mấy thực tập sinh tuyển vào trước đó đều quá rập khuôn, không hợp với thay đổi của công ty, cho nên đang tạm mở thêm vài suất thử việc, người xuất sắc sẽ được ở lại, những thực tập sinh này hầu hết là từ các trường danh giá ở nước ngoài trở về, hồ sơ của Trần Ý An khiến chị họ của Judy khá hứng thú.

Kenton là một trong những tập đoàn công nghệ lớn nhất cả nước, hoạt động trải dài ở các lĩnh vực tài chính, khoa học kỹ thuật và chuyển đổi số, phạm vi và chi nhánh phân bố rộng khắp các thành phố lớn trong nước, mấy năm trước còn thâu tóm một hãng du lịch lâu đời, mở rộng bản đồ thương mại.

Chi nhánh ở Yên Kinh chính là vùng lãnh thổ hoàn toàn mới sau lần mở rộng đó: Kenton Trip.

Những người phía trước lần lượt được gọi vào, Trần Ý An nhìn đồng hồ, trung bình một người nửa tiếng.

Mười rưỡi sáng, cuối cùng cũng tới lượt cô.

Cô đẩy cánh cửa bằng kính bước vào.

Trong phòng có ba người, hai nữ, một nam.

Người ngồi giữa chính là chị họ của Judy, Trần Ý An nhìn thấy bảng tên trên ngực chị gấy ghi: Anna.

Bên trái là một vị giám đốc sáng tạo.

Người đàn ông bên phải.

“Đây là giám đốc điều hành khu vực Châu Á – Thái Bình Dương mới nhậm chức của Kenton Trip, Eric Hoắc Thanh Lan, hiện anh ấy tạm thời làm việc tại trụ sở chính Yên Kinh, kiêm quản lý các phòng ban, là sếp lớn của chúng ta, hôm nay anh ấy đến dự thính.” Anna giới thiệu sơ qua.

Trần Ý An bỗng nhớ đến bóng dáng hôm qua mình nhìn thấy khi ngồi trên xe taxi, bởi vì anh vẫn mặc bộ vest giống tối qua, phẳng phiu không nhìn ra một nếp nhăn, khuy áo mở ra, khuôn mặt với những đường nét sắc bén, là một anh chàng đẹp trai, nhưng hình như do không được nghỉ ngơi đầy đủ nên cả người anh toả ra áp suất thấp, tuy rằng trong phòng có bật hệ thống sưởi, nhưng không khí vẫn cực kỳ đè nén áp lực.

Cô nhìn người đàn ông lật qua vài trang sơ yếu lý lịch, sau đó nhíu mày.

Anh chậm rãi đọc ra, “Tốt nghiệp chính quy Đại học London, ngành Nghiên cứu văn hoá và xã hội châu Âu, đang theo học cao học tại Đại học London, nghiên cứu ngôn ngữ, chưa tốt nghiệp.”

Ba chữ cuối cùng khiến trái tim Trần Ý An đánh cái thịch.

“Chuyên ngành không liên quan, bằng cấp không đạt chuẩn, phòng nhân sự bắt đầu góp cho đủ số lượng rồi à?” Hoắc Thanh Lan gập lại lý lịch của cô, rõ ràng đã cảm thấy không còn cần thiết phải xem tiếp nữa, anh đứng dậy, cong ngón tay gõ nhẹ lên bàn, “Lọc kỹ bằng cấp và kinh nghiệm, chọn ra người cuối cùng rồi hãy tìm tôi. Nửa tiếng nữa tôi có cuộc họp.”

“Nhưng cô ấy từng có kinh nghiệm xây dựng nền tảng.” Anna lên tiếng, “Nửa tiếng vẫn dư dả, không thì ở lại nghe thử xem ạ.”

Hoắc Thanh Lan nghiêng đầu nhìn về phía cô.

Trần Ý An đặt hai tay trên đầu gối, túi xách đặt ở đùi, cố gắng ổn định lại sự căng thẳng và gò bó của mình.

“Sau khi em và bạn thân Judy tạm nghỉ học có làm một dự án du lịch nhỏ, đối tượng là du học sinh ở Châu Âu, Judy học Truyền thông thị giác, còn em lại khá am hiểu văn hoá Châu Âu, trong một thời gian bọn em làm hướng dẫn du lịch cá nhân, bởi vì là các nhóm du học sinh nên đưa ra phương án du lịch 1v1, trọng điểm là làm hài lòng yêu cầu chung của từng nhóm, chụp ảnh, checkin các địa điểm du lịch nổi tiếng và nhà hàng. Sau đó bọn em có thêm một người bạn học Kỹ thuật mạng cùng tham gia, lập ra một nền tảng trực tuyến để khách có thể đặt trước, đặt tour du lịch riêng tư. Sau nữa bọn em thành lập một studio cá nhân, vừa nhận online vừa có thể đặt lịch trực tiếp.”

Hoắc Thanh Lan lại vòng về ngồi xuống, cầm hồ sơ của cô lên giở thêm vài trang, “Đã đóng cửa sau một năm.”

“Do chuỗi vốn không hoàn thiện.”

“Ba mẹ bỏ vốn?” Du học sinh mà, phần lớn là lấy tiền từ gia đình.

“Hạn mức thẻ tín dụng ạ.”

Trần Ý An vừa nói ra sáu chữ này, Hoắc Thanh Lan nâng mắt nhìn về phía cô, ánh mắt phức tạp, nhưng một thành phần trong đó có lẽ là: Có phải người này không được bình thường cho lắm không?

“Thời điểm bọn em chính thức đăng ký các quy trình, tổng chi phí đăng ký, bảo đảm, thuê mướn, trả lương nhân sự cần khoảng bốn trăm ngàn nhân dân tệ, em và Judy mỗi người bỏ vốn hai trăm ngàn, em rút tiền từ bốn chiếc thẻ tín dụng, lập kế hoạch trả tối thiểu hàng tuần để duy trì chuỗi dòng tiền lưu động, lợi nhuận cá nhân của em dư dả để nộp lãi suất tín dụng, chỉ là thời gian kết toán lợi nhuận không ổn định, em biết đây là hành động mạo hiểm, nhưng em cũng đã tính toán tình hình thu vào của mình, điểm thưởng thẻ tín dụng cũng mang đến những lợi ích kèm theo, cho nên đây là phương án duy nhất em nghĩ ra được khi đó.” Trần Ý An ăn ngay nói thật, “Em không phải tiểu thư nhà giàu, đây là việc khi đó em muốn làm nhất, studio của em tổng cộng chỉ có bốn người, em phụ trách lên kế hoạch, nghiên cứu thị trường và chụp ảnh, sau này studio đóng cửa là vì Judy phải quay lại trường tiếp tục học, visa của em sắp hết hạn, em cũng không có cách nào gánh vác chuỗi tài chính mang tính mạo hiểm lớn hơn.”

Cô nói rành mạch rõ ràng, thái độ không hoang mang vội vã, vừa phải đúng mực.

Giám đốc sáng tạo bên cạnh khẽ lật hồ sơ của cô.

Hoắc Thanh Lan im lặng.

Đây đúng là hành động hợp pháp nhưng mạo hiểm, mang tính rủi ro cực cao mà một người bình thường có thể làm ra, coi như khá là liều lĩnh.

“Từng học tài chính?” Hoắc Thanh Lan hỏi.

“Có bạn học ngành tài chính ạ.”

Cũng đúng, Đại học London nằm trong liên minh G5(*), tự nhiên bên cạnh sẽ có người chỉ điểm.

(*) top5 trường đại học Anh, bao gồm: 1. Đại học Cambridge 2. Đại học Oxford 3. Đại học London 4. Học viện kinh tế và khoa học chính trị London 5. Đại học Manchester

Chợt có tiếng gõ cửa vang lên, Trần Ý An còn tưởng thời gian phỏng vấn của mình đã hết, kết quả là một nhân viên nam trẻ tuổi thò đầu vào, “Eric, đến giờ họp trực tuyến rồi.”

Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, cầm điện thoại và tài liệu trên bàn đứng dậy, ném lại một câu cho Anna, “Mọi người cứ tiếp tục.”

Trước khi rời đi, anh quét mắt qua Trần Ý An một cái.

Một cô gái rất trẻ, khuôn mặt trắng nõn, tóc đen môi đỏ, khuôn mặt còn non nớt nhưng mang nét cứng cỏi, cô ăn mặc khá mỏng manh, khoác ngoài một chiếc áo gió dài màu kaki, cổ áo mở rộng để lộ cần cổ thon dài, áo hơi rộng, khiến cô nhìn có vẻ gầy.

Là dáng vẻ của một cô gái 23 tuổi điển hình: bướng bỉnh, có góc cạnh, to gan dũng cảm, lý trí.

“Trong một năm tạm nghỉ học mà làm được từng này kế hoạch cơ à?”

Trước khi ra ngoài, Hoắc Thanh Lan nghe thấy Anna ngạc nhiên hỏi, bước chân anh hơi chậm lại, khi đó ý nghĩ thoáng qua trong đầu là, nếu không phải vì vướng buổi họp này, có lẽ anh cũng muốn ở lại nghe tiếp.

.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận