Trần Ý An nghĩ Hoắc Thanh Lan lái xe tới đây chắc cũng phải mất hai tiếng, cô đã làm gì thì phải làm cho đến cùng, bèn gặm xong miếng sandwich, tu hết lon coca rồi tiếp tục đi về phía trước, thời gian vẫn dư dả! Hoàn toàn đủ để cô đi xong quãng đường dự tính.
Chỉ là không thể hoàn thành hành trình hôm nay vẫn có hơi tiếc.
Trần Ý An thong thả mà đi, vừa đi vừa ngắm cảnh, thấy chỗ nào đẹp thì dừng lại giơ điện thoại lên chụp vài tấm, chẳng hề bị cuộc gọi của Hoắc Thanh Lan ảnh hưởng đến tâm trạng.
Nơi không có trần nhà là nơi chữa lành tâm hồn tốt nhất, câu này quả không sai.
Tuyến đường này vẫn chưa nổi tiếng lắm, trên đường cô cũng không gặp được mấy người, thế là đi đến cuối cô bèn chọn một phiến đá rộng rãi, ngồi phơi nắng nghe nhạc.
Thư giãn được kha khá rồi, cô mới chậm rãi xuống núi.
Cô không gấp tí nào, dù sao Hoắc Thanh Lan có chờ thì cũng chỉ chờ thêm một lát thôi, dù sao hiện tại cô đang hơi giận, nếu phải nêu lý do, thì là vì kế hoạch nghỉ ngơi của cô đã bị làm phiền.
Mà người làm phiền lại là Hoắc Thanh Lan.
Vừa nghĩ đến anh, cô càng giận hơn.
Vốn định sẽ đợi đến khi xác định được ở lại Kenton mới bày tỏ lòng mình, nhưng bây giờ thành ra thế này, cô lại có hơi bực dọc trong lòng, Hoắc Thanh Lan cứ như một quả bom hẹn giờ, chẳng biết ngày nào sẽ phát nổ, chờ đến ngày nó nổ, chẳng thà tự mình đi kích nổ cho rồi.
Trần Ý An đeo balo xuống núi, thầm nghĩ: Anh mà còn cố tình tạo ra bầu không khí mập mờ nữa thì cũng đừng trách em.
Cô chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi, thông suốt là sẽ không rối rắm nữa, hoàn toàn là kiểu côn trùng sống trong lùm cỏ.
Cho nên trên đường Hoắc Thanh Lan lái xe tới, lúc đầu còn bị cảm xúc trong lòng chi phối, không chú ý đến cảnh vật hai bên, càng đi càng thấy không gian mở rộng, anh cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ Yên Kinh lại có nơi thế này, non xanh nước biếc, đẹp đẽ hùng vĩ.
Anh dừng xe ở đoạn đường bắt buộc phải đi qua.
Từ xa lập tức thấy được một bóng dáng nho nhỏ đang đi xuống, cô bước men theo con đường đá gồ ghề, bước chân nhanh nhẹn nhẹ nhàng, mặc bộ quần áo gió màu đen, sau lưng là chiếc balo đen.
Mái tóc bị gió thổi bay lên.
Tựa như một con bươm bướm đầy sức sống, nhẹ nhàng đáp xuống đầu ngón tay anh.
Hoắc Thanh Lan thừa nhận, trái tim đã lỡ mất một nhịp vào khoảnh khắc đó.
Trần Ý An mang theo một thân gió bụi chạy xuống, cũng không dám chậm trễ, mở cửa ghế phụ chui vào, ôm balo trước ngực, “Dữ liệu nào lỗi vậy ạ?”
“Em có chuyện gì không nghĩ thông mà phải chạy đến cái chỗ hoang vu vắng vẻ này?” Hoắc Thanh Lan nhàn nhạt liếc cô một cái, “Cách trung tâm hơn một trăm cây số, không gặp một bóng người.”
“Bạn em chỉ cho chỗ này nên em tới đây đi bộ, nếu không phải sếp gọi điện thì hôm nay em đã định đi tám cây số rồi tối mới về cơ.”
“Bạn trai?”
“Bạn mới quen thôi.” Trần Ý An thấy mình giải thích như vậy có hơi kỳ, nhưng dù sao anh cũng là sếp, “Nhưng sếp yên tâm, mấy năm này em tạm chưa có kế hoạch kết hôn ạ.”
“… Sao không rủ bạn em đi chung,” Hoắc Thanh Lan thừa nhận, giờ phút này anh có xíu xiu lòng riêng nhỏ nhen, nhưng vẫn giả vờ như quan tâm, “Con gái đi một mình rất nguy hiểm.”
Trần Ý An thẳng tính hoàn toàn không nghe ra ý tứ khác trong câu nói đó, chỉ tặc lưỡi đáp, “Thứ đáng sợ trên đời không phải ma quỷ mà là người, đi đến chỗ lạ với một người khác giới không quá quen thân em vẫn thấy không ổn lắm, nhưng mà em có mang theo đồ phòng thân rồi.” Nói xong, cô lấy ra một chai xịt cay, lắc lắc.
“Đi với tôi thì không sợ à?”
“Đi với sếp thì có gì phải sợ ạ,” Trần Ý An chẳng hiểu ra làm sao, “Anh có phải người xấu đâu.”
— Thoải mái rồi.
Hoắc Thanh Lan mặt không biểu cảm, “Sao em dám chắc tôi không phải người xấu, không sợ tôi bỏ em lại đây à?”
“Thì công ty chịu tổn thất thôi ạ,” Trần Ý An bỗng nhớ ra chuyện chính, “Rốt cuộc là dữ diệu nào có vấn đề ạ?”
“Ngân sách dự toán.” Hoắc Thanh Lan thuận miệng bịa đại, “Số liệu không chuẩn.”
“Ủa, có sao ạ.”
“Có.”
“… Vậy giờ chúng ta về công ty?”
Hỏi hay lắm.
Nhưng Hoắc Thanh Lan chẳng phải người hiền lành đơn giản gì, Trần Ý An lại quá ngây thơ, hoàn toàn không biết anh đang tính toán cái gì, Hoắc Thanh Lan giống như suy nghĩ vài giây, nói chiều nay mình còn có lịch trình khác, chỉ có thể cùng cô tìm một quán cà phê gần đây, anh mang theo máy tính, bảo cô dùng máy của anh mà sửa.
Trần Ý An nghĩ cũng được.
Thế là Hoắc Thanh Lan lái xe quay về thành phố, chọn một quán cà phê nhìn khá ổn, đưa máy tính của mình cho cô, “Ăn cơm chưa?”
“Ăn sơ rồi ạ.”
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, gọi bánh ngọt và hai ly latte.
Trần Ý An thầm nghĩ thế này cũng không thiệt, cô dùng máy tính của Hoắc Thanh Lan tính lại một lần, nhưng tính lại vẫn thấy không sai, chỉ là cảm thấy hẳn là Hoắc Thanh Lan sẽ không nhầm, bèn kiên nhẫn tính lại thêm hai lần nữa, thậm chí làm tròn chính xác đến hai con số sau dấu phẩy.
Tệp tài liệu này dài hơn 60 trang PDF, Trần Ý An xem xong còn hơi xúc động, đây là phương án marketing do chính tay cô làm và chỉnh sửa đó, có thấy thành tựu không, đương nhiên là có rồi.
“Sếp thấy thế nào ạ?” Cô hơi ngẩng đầu nhìn sang Hoắc Thanh Lan, “Kế hoạch marketing của em, sếp thấy có thể chấm bao nhiêu điểm?”
“85.”
“A, mới 85.” Trần Ý An hơi thất vọng, “Đạt mức tốt thôi ạ?”
“Muốn lấy điểm cao chỗ tôi không dễ đâu, nhưng với em thì như vậy là không tệ rồi,” Hoắc Thanh Lan cũng không keo kiệt lời khen với cô, “Vì còn phải kết hợp nội dung sáng tạo của bên quảng cáo nữa, đó mới là kế hoạch chỉnh thể, từng chi tiết đều không được sai sót, tổng thể mới có thể đạt điểm cao.”
Trần Ý An gật đầu, “Vậy sau khi về em phải giám sát bên quảng cáo kỹ hơn nữa nhỉ?”
“Xem bản thành phẩm, họ sẽ gửi em duyệt trước khi đăng, bên em chỉ cần khống chế cho tốt. Nhớ lấy, marketing và quảng cáo không giống nhau.”
Trần Ý An ghi nhớ.
Hoắc Thanh Lan nói, “Có đôi lúc, khi hai nhóm cạnh tranh điểm với nhau, lợi nhuận ròng và ROI chỉ là một trong những nhân tố ảnh hưởng, thật ra sẽ không hoàn toàn quyết định kết quả, bởi vì có khi tính hoàn chỉnh, tính sáng tạo và bền vững của kế hoạch còn quan trọng hơn.”
Một câu nói này của anh cứ thế quét bay sự bức bối vẫn quanh quẩn trong lòng Trần Ý An nãy giờ.
Cô không biết đó có phải Hoắc Thanh Lan đang an ủi cô hay không.
Hoắc Thanh Lan cúi đầu xem điện thoại.
Trần Ý An cảm ơn anh, định thu dọn đồ về nhà.
Nhưng rồi cô nhìn thấy biểu cảm hơi tiếc nuối của Hoắc Thanh Lan, “Bạn tôi huỷ hẹn, nhà hàng lại đặt rồi, em có đi không?”
“Đắt lắm ạ?” Trần Ý An nói, “Em còn chưa có lương.”
“Không thể coi như ăn Noel trước sao.” Hoắc Thanh Lan nói, “Thấy đắt thì tăng ca nhiều vào, hoàn thành tốt công việc được giao, cống hiến thành tích cho công ty.”
Thế là điều Trần Ý An không nghĩ tới đã diễn ra, cô vậy mà lại cùng Hoắc Thanh Lan xuất hiện ở một nhà hàng khá ổn, hai người đều có khẩu vị nhẹ, nhà hàng này lại chủ yếu phục vụ món Quảng Đông theo phong cách sáng tạo, đầu bếp từng rất nổi tiếng ở Hồng Kông, do gia đình chuyển đến đây nên mới về Yên Kinh mở nhà hàng, dùng nguyên liệu trong nước kết hợp hoàn mỹ với công thức nấu các món ăn Quảng Đông, món ăn tươi ngon thanh đạm.
Nhà hàng không lớn, nhưng không gian bố trí khá ấm cúng.
Hoắc Thanh Lan ngồi đối diện cô, múc một bát canh cho cô.
Trần Ý An cũng cởi áo khoác, bỗng có cảm giác là lạ — Cứ như bọn họ đang hẹn hò, mong rằng đây chỉ là ảo giác của cô.
Hoắc Thanh Lan cởi áo măng tô đặt một bên, bên trong là áo len cổ lọ màu đen, anh vờ như vô tình nói, “Hình như hôm qua tôi thấy em ở siêu thị?”
“Dạ?” Trần Ý An rót trà, “Em đi với bạn, người chỉ đường đi hôm nay cho em ấy ạ.”
“Em rất thích đi bộ?”
“Em thích ra ngoài, những chỗ đi bộ đều có rất nhiều cảnh đẹp, đi bộ còn tốt cho sức khỏe và tinh thần nữa,” Trần Ý An cố gắng khiến đoạn đối thoại này nghe thật bình thường, “Sau này chắc cuối tuần nào em cũng đi, cậu bạn ấy gửi cho em rất nhiều tuyến đường đi bộ ở Yên Kinh.”
“Lần sau,” Nhân viên bắt đầu mang món lên, giọng nói của Hoắc Thanh Lan nghe càng như bình thường hơn, “Có lẽ là có thể báo tôi một tiếng.”
“Sếp cũng thích đi bộ ạ?” Trần Ý An không hiểu lắm nhìn anh, “Em tưởng sếp bận lắm, cuối tuần chắc chỉ ở nhà nghỉ ngơi.”
“Tôi thích cắm trại.”
“Thôi thôi thôi, hai ta trai chưa vợ gái chưa chồng,” Trần Ý An bĩu môi, “Phải giữ khoảng cách ạ.”
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, “Vậy chúng ta tiếp tục chủ đề lần trước.”
“Chủ đề lần trước nào cơ ạ?” Trần Ý An không nhớ nổi lần trước đã nói gì với anh, hai người đã nói rất nhiều chuyện.
“Về hình mẫu lý tưởng của em.”
“…”
Trần Ý An chọc con vịt quay trước mặt, da giòn thịt mềm, màu sắc bóng bẩy ngon miệng, cô buồn bực một hồi, “Chuyện đó quan trọng lắm sao ạ?”
“Có lẽ vậy?”
— Trần Ý An cảm thấy bản thân lại phải bật chế độ nhắc nhở theo phút rồi: Cấm ảo tưởng lung tung.
Đừng có ăn dưa bở.
Trần Ý An tự cảm thấy bản thân rất giỏi tự an ủi chính mình, cô nghĩ, có lẽ là Hoắc Thanh Lan cũng không bài xích việc tán gẫu với cô, tuỳ ý tán gẫu về các chủ đề khác nhau, có lẽ đơn giản là anh tò mò về suy nghĩ của một cô gái trẻ mà thôi.
“Từng trải, có kiến thức, cảm xúc ổn định, có nguyên tắc và giới hạn, có một vài sở thích giống em, có năng lực kinh tế cơ bản, Trần Ý An nói, “Quan trọng nhất là cảm xúc ổn định.”
“Cho nên người em thích chắc chắn không phải là người cùng tuổi.”
“Vì sao sếp lại nói vậy ạ?” Trần Ý An hỏi lại, “Ngộ nhỡ sẽ có thì sao.”
“Vì trải nghiệm và kiến thức đều dựa trên cơ sở kinh tế. Sự ổn định cảm xúc và nguyên tắc giới hạn phải tích lũy theo thời gian, con trai hơn hai mươi tuổi đa phần là còn bồng bột,” Hoắc Thanh Lan cố ý nói, “Ví như cậu bạn kia của em.”
“…” Trần Ý An cứ thấy có chỗ nào không đúng, “Cậu ấy cũng tốt mà.”
“Cậu ta đi làm chưa?”
“Chưa.”
“…” Vẻ mặt của Hoắc Thanh Lan đúng thật là.
Trần Ý An chỉ có thể thừa nhận, “Em không thích người nhỏ tuổi hơn mình.”
“…”
“Hình như em cũng chưa từng thích ai cùng tuổi,” Cô nghĩ rồi nói, “Hồi đại học có người theo đuổi em, nhưng em thích ra ngoài vận động, đối phương lại chỉ thích ở nhà chơi game, đi bar với bạn.”
“Thế là?”
“Thế là gì ạ?” Trần Ý An nhìn anh.
Hoắc Thanh Lan ngồi đối diện cô, dưới ánh đèn ấm áp, hơi thở quanh anh trở nên nhẹ nhàng lơ đãng, ngũ quan sắc bén rõ ràng, đàn ông hơn ba mươi tuổi quả nhiên có một loại thành thục quyến rũ chết người, nhất là người như anh.
Trong lòng bàn tay Trần Ý An bỗng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Không hiểu sao cô bỗng thấy hơi nóng, từ hai má lan lên, cô thậm chí cảm giác được, cùng với cái nóng kia còn có nhịp tim đập thình thịch ngày một nhanh.
Hoắc Thanh Lan đang nhìn cô.
Là một cái nhìn cực kỳ chăm chú.
Ánh mắt ấy sâu hun hút, như một tấm lưới chậm rãi phủ xuống, mọi bối rối và căng thẳng đều không còn chỗ trốn.
Cảm giác này khiến Trần Ý An muốn chạy trốn, trong đầu vang lên tiếng chuông báo động inh ỏi.
Nhưng lần này, tiếng chuông không phải cảnh báo nguy hiểm, mà giống như một lời tiên tri.
— Có trốn cũng không thoát được.
Giống như đã lạc vào khu rừng rậm bị làm phép, biết rõ đi tiếp cũng không tìm được lối ra, nhưng vẫn cắn răng đi về phía trước.
Nếu nói ánh mắt anh là bến cảng trong mơ, thì sự rung động của cô chính là con thuyền nhỏ mỗi đêm đều tìm về bến cảng, lắc lư chao đảo, theo dòng nước trở về neo đậu nơi anh.
Vậy nên, cô biết có gì đó không ổn.
Tình cảm dành cho anh đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Cô thừa hiểu, bất kể là từng trải, khả năng phán đoán, đến năng lực tự chủ hay kiểm soát, cô đều kém xa anh, cô vốn không phải đối thủ của anh, cô có một tấm vé vào cửa, ở thế giới của người trưởng thành này, ngoài ưu thế trẻ tuổi của mình, cô không có lợi thế gì để đặt lên bàn.
Trần Ý An cười ha ha rồi lảng sang chuyện khác, nói muốn thử nước uống của quán, nhân viên giới thiệu rượu mơ và rượu dương mai do chính bếp trưởng ủ, Trần Ý An nếm thử một ngụm, chép miệng nói chua chua ngọt ngọt, Hoắc Thanh Lan nhìn cô uống, không lên tiếng.
Nhân viên đứng bên cạnh nhắc nhở rượu dương mai này không nên uống nhiều, dù sao đã ủ khá lâu, độ cồn không thấp, Hoắc Thanh Lan bèn gọi thêm nước tuyết lê và trà lạnh cho cô, để cô uống thứ an toàn hơn.
Trần Ý An đỏ mặt, giả bộ bình tĩnh, đổi chủ đề nói chuyện liên tục, riêng chỉ không tiếp chủ đề mà anh ném cho mình.
“Trần Ý An,” Hoắc Thanh Lan nhìn cô chăm chú, “Phản ứng này của em sẽ khiến tôi cho rằng em có cảm tình với mình đấy.”
“…”
“Ý tôi là, loại cảm tình giữa nam và nữ.”