Trần Ý An cũng phải thừa nhận, tối nay đúng là cô đã có nảy sinh một ít h*m m**n khác.
Trần Ý An đổi sang một bộ đồ bơi liền thân màu đen, khoét eo, sau lưng là chữ V khoét sâu, làn da trắng kết hợp với bộ đồ bơi màu đen, là một sự tương phản mang tới k*ch th*ch thị giác mạnh.
Hoắc Thanh Lan chỉ ngâm một lúc, trước giờ anh không có khái niệm cuối tuần, thời gian nghỉ cũng không từ chối các cuộc điện thoại liên quan đến công việc, nhất là gần đây trong tay anh đang có mấy dự án lớn, liên quan đến đánh giá cuối năm nên không thể để xảy ra sơ suất.
Anh ngồi trên chiếc ghế dài cạnh hồ nghe điện thoại, báo cáo của Leo bị lùi lại một lúc.
Anh vô thức đưa mắt nhìn về phía Trần Ý An ở đối diện, cô nằm ghé vào mép hồ, anh chỉ thấy được lưng cô, mái tóc dài buộc lên cao, lộ ra chiếc cổ thon dài và bả vai xinh đẹp.
Ánh sáng mờ phủ xuống, khí nóng mang theo hương thuốc lượn lờ xung quanh, trái tim anh cũng trở nên mềm mại.
Lại như bị thứ gì đó gãi nhẹ, ngưa ngứa.
Thời gian chờ đợi trở nên dài dằng dặc, Hoắc Thanh Lan hơi phiền lòng, bỗng nhiên thấy khó chịu vì còn phải làm việc vào ngày nghỉ, anh hít sâu một hơi, ép sự bực dọc kia xuống.
Trong lúc mất tập trung, Trần Ý An đã xoay người lại, hai khuỷu tay chống lên thành hồ, khẽ ngửa cằm, nửa người nổi lên khỏi mặt nước, cô nhìn Hoắc Thanh Lan trên bờ, trong lòng cũng hơi ngứa ngáy.
Không ngờ người bận rộn quanh năm như anh vẫn có thời gian tập luyện, giữ vóc dáng và tỷ lệ cơ thể vừa đẹp, không phô trương nhưng rất rắn chắc, hoặc có khi thứ khiến cô để ý lại là khí chất.
Hai mươi mấy năm qua, cô cũng là một cô gái bình thường, có h*m m**n, đó là chuyện rất tự nhiên, vì thế mà vào lúc rảnh rỗi không có gì làm này, Trần Ý An bắt đầu suy nghĩ linh tinh.
Ví dụ như bao giờ thì kéo anh lên giường.
Chuyện này không có gì là “lỗ hay không lỗ” hoặc là “dễ dãi hay không dễ dãi”, quan hệ x*c th*t vốn là một phần nhỏ được thiết lập trên cơ sở tình yêu, nó khiến tình yêu trở nên hoàn chỉnh, nhưng lại không đại diện cho toàn bộ tình yêu, Trần Ý An không phải người cổ hủ, chỉ là cô cảm thấy chuyện này cũng cần đạt đến một nền tảng tình cảm nhất định.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, một tháng hai tháng ba tháng, ít nhất phải hiểu rõ con người và thái độ của anh.
“Đang nghĩ gì thế?” Hoắc Thanh Lan cúp máy, xuống lại hồ.
Trần Ý An đang tập trung suy nghĩ, hoàn toàn không phát hiện ra, đến lúc phản ứng thì anh đã đứng ngay trước mặt.
Trong làn sương mờ, ánh đèn nhàn nhạt, đường nét trên khuôn mặt anh càng trở nên rõ ràng.
“Anh muốn nghe lời nói thật à?” Trần Ý An cảm thấy không có gì phải ngại.
“Em nói thì anh nghe.”
“Đang nghĩ…” Trần Ý An ho khẽ, “Bao giờ thì kéo anh lên giường.”
Hoắc Thanh Lan nghe xong câu nói to gan đó lại không mấy tỏ ra kinh ngạc, “Thế em định bao giờ?”
“Chờ công việc của em qua giai đoạn này đã,” Trần Ý An nói, “Sau đó thăm dò xem thái độ của anh với em là gì, chuyện này anh nói không tính, em phải tự mình cảm nhận.”
“Được.” Nói rồi mà, đừng nhìn cô gái này còn trẻ tuổi, thực ra là một người rất có chính kiến.
“Cái đó…” Cái tính tò mò của Trần Ý An lại trỗi dậy, “Em hỏi chuyện này nha, em không để ý đâu, là, ừm, anh…”
“Anh không có thói quen lăn lộn bừa bãi.”
(*) nguyên gốc tác giả dùng từ 约炮, đại khái là lăn giường với người không có quan hệ vợ chồng hay người yêu, ví dụ như là tình một đêm, bạn giường, v.v…
“À à à…” Trần Ý An gật gù, lại nhỏ giọng nói, “Anh cũng không có kinh nghiệm nhỉ?”
“Trần Ý An,” Hiếm khi Hoắc Thanh Lan gọi đầy đủ tên họ của cô.
“Dạ?” Trần Ý An còn chưa hiểu mình nói sai chỗ nào, ngơ ngác nhìn anh.
Ngọn lửa trong lòng Hoắc Thanh Lan rốt cuộc vẫn bị cô đốt lên, anh lạnh mặt, nhẫn nhịn, “Đừng nói mấy chuyện đó ở nơi thế này.”
“Đây chỉ là một chủ đề hết sức bình thường thôi mà, khám phá vấn đề sinh lý liên quan, với cả quan hệ của tụi mình đâu có gì là không đứng đắn,” Trần Ý An nhìn phản ứng này của anh, lá gan lại lớn hơn, cô rẽ nước nhích đến bên cạnh anh, “Em nè, sở thích t*nh d*c bình thường, em không chấp nhận…”
Còn chưa nói hết câu, Hoắc Thanh Lan đã nhìn thấu tâm tư nho nhỏ này của cô, thình lình nâng tay, giữ lấy sau gáy cô rồi kéo cô áp sát vào mình.
Làn nước ấm áp, da thịt nhẵn nhụi, làn sóng tản ra va vào thành hồ.
Trần Ý An không kịp đề phòng áp sát vào lồng ngực của anh, cô mất thăng bằng nên theo phản xạ chống tay lên ngực anh, Hoắc Thanh Lan cúi đầu chặn miệng cô lại, Trần Ý An cảm nhận được một luồng nhiệt xộc thẳng lên mặt, may mà ở đây không quá sáng, nếu không nhất định sẽ nhìn rõ khuôn mặt đỏ như quả gấc của cô.
Cô khá thích cảm giác này, mềm mại, ấm áp, hơi ẩm trên mặt anh có lẽ từ hơi nước của suối nóng, thoang thoảng mùi thuốc, rất thơm.
Bên ngoài hồ nước là bụi cây yên tĩnh, cành lá chằng chịt đan xen, có vài bông hoa không biết tên nở bung, một con đường nhỏ dẫn thẳng vào sâu trong màn đêm, mọi giác quan của cô đều trở nên nhạy bén hơn, nghe thấy tiếng gió xào xạc, cảm được làn gió mát lướt qua cổ, thế là cô tham lam dựa vào gần anh hơn, bàn tay to lớn của anh vẫn giữ chặt sau gáy cô, vừa khiến cô không thể thoát, vừa khiến cô muốn lại gần.
Cảm giác này rất kỳ diệu.
Hoắc Thanh Lan cho cô thời gian để thở, nhưng Trần Ý An bắt đầu nghiện cảm giác đó, cô vừa lấy lại nhịp thở thì lập tức chủ động áp tới hôn anh, mệt thì dừng, còn tựa luôn lên người anh mà nghỉ.
Bầu không khí rất mờ ám, lại khiến thần kinh thả lỏng, sự sung sướng của hormone mang đến khiến người ta trở nên buông thả, Trần Ý An giống như đứa trẻ lén ăn kẹo, vui vẻ và ngây ngô chạy theo bản năng.
Cô vô thức vuốt dọc cánh tay anh, cơ bắp rắn chắc sờ rất thích, thế là tầm mắt của Trần Ý An lại di chuyển, nhìn trái cổ của anh, thấy mạch máu xanh bên cạnh, đây là một thứ h*m m**n rất bản năng.
Trầm mắt của Trần Ý An lại hướng lên trên, không ngờ thấy Hoắc Thanh Lan đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô lại áp tới, hôn lên mặt anh hai cái.
Hoắc Thanh Lan vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô nâng bàn tay tay ướt nước của mình bóp cằm anh lắc lắc, “Người ta bảo đàn ông ba mươi là bắt đầu xuống dốc rồi…”
“…” Cô lẩm bẩm, “Thôi xong, nhất là người phải làm việc nhiều như anh, em mới hai mươi ba, em còn trẻ mà…”
Nói xong ngẩng lên, Hoắc Thanh Lan đã mở mắt im lặng nhìn cô, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh.
“Anh nhìn em làm gì?”
“Em chờ thử xem.”
“Thử thì thử.”
“Không sợ à?”
“Sợ gì chứ, nhắm mắt một cái là xong, chuyện này đâu phải cứ sợ là sẽ không xảy ra,” Trần Ý An nói, “Đâu phải chưa xem phim 18+ bao giờ.”
“…” Chậc, lại là chủ đề này.
Hoắc Thanh Lan lại nhắm mắt lại.
“Anh buồn ngủ rồi à?” Trần Ý An quan tâm anh, “Vậy chúng ta về đi.”
“Lát nữa đã.” Hoắc Thanh Lan vẫn nhắm mắt, “Để anh bình tĩnh lại.”
“…” Ba giây sau Trần Ý An mới hiểu anh cần bình tĩnh cái gì, cô cười hê hê, “Em nói đúng hả?”
“Không nói cho em biết,” Hoắc Thanh Lan vững vàng như núi, “Đến lúc đó em tự mình cảm nhận đi.”
“…” Hê!
Trần Ý An cảm thấy mình không thể tiếp tục chơi xấu nữa, cô cũng cần bình tĩnh lại.
Trần Ý An hít sâu mấy lần ép xuống sự xao động trong lòng, nhìn Hoắc Thanh Lan nhắm mắt, trong đầu cô lại nảy ra mấy suy nghĩ 18+. Mà khoan, hình như mấy clip dạy học kia không dạy vụ lần đầu…
“Cất mấy thứ rác rưởi màu vàng trong đầu em lại đi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Chín rưỡi đi ăn, rồi anh đưa em về.”
(*) không biết bộ này giải thích lần nào chưa, màu vàng rồi pikachu này kia là nói mấy cái suy nghĩ bậy bạ 18+ á : D
“À đúng rồi!” Trần Ý An nhớ ra khách sạn có phục vụ đồ ăn, hai người lo chơi quên mất tiêu, giờ đồ ăn cũng nguội ngắt rồi.
May mà vẫn còn một khay đồ ngọt.
Trần Ý An cầm về phía này, là bánh dứa, cô cầm một miếng tựa vào thành hồ chậm rãi ăn, sau đó đưa cho Hoắc Thanh Lan, Hoắc Thanh Lan lười động, ăn luôn trên tay cô.
Trần Ý An lại lấy cốc nước dưa hấu uống một hớp.
“Cho anh uống nữa.” Hoắc Thanh Lan nhìn cô.
“Lớn tuổi rồi thì phải ăn uống lành mạnh, bớt uống đồ lạnh.” Trần Ý An ngậm ống hút, uống cạn luôn.
Tay của Hoắc Thanh Lan đặt ở sau gáy cô, không dùng lực, nước từ tay anh chảy xuống da thịt cô, vừa lạnh vừa buồn khiến Trần Ý An không nhịn được cười muốn tránh, anh lại như đang nắm gáy một con mèo, ngón tay chạm phải phần xương nhô lên ở cổ cô, “Ba mươi hai là già rồi?”
“Không già không già…” Trần Ý An sợ buồn, vừa cười vừa trốn sang bên cạnh, bàn tay của Hoắc Thanh Lan di chuyển, giữ cằm cô, một tay ôm eo nhấc cô lên.
Trần Ý An ngồi trên người anh, tóc dài tuột ra, đuôi tóc rơi vào nước, hơi nóng thoáng chốc làm ướt mái tóc dài của cô, cô cúi đầu nhìn Hoắc Thanh Lan, trong lòng có một loại xúc động khó tả lại khó kiềm chế, thế là cô hôn anh.
Cô rất thích cảm giác này, tự nhiên mềm mại như làn sóng, lại như mặt cỏ bị mưa xối.
Đây là một cảm giác hoàn toàn mới lạ, kết nối thân thể và h*m m**n của linh hồn.
Và điểm cuối của cảm giác đó, là anh.
Rung động của tuổi trẻ rất đơn thuần, là sẽ xấu hổ đỏ mặt, chỉ biết nhìn bàn tay thon dài của người đó, nhìn góc nghiêng khuôn mặt của người đó dưới ánh mặt trời, mà thích của người trưởng thành, là sẽ pha lẫn men hormone, là còn muốn nhiều hơn nữa.
Trần Ý An bỗng thoáng buồn bã, thời gian có thể trôi nhanh hơn không?
Hai người lại dây dưa thêm hồi lâu, ra khỏi suối nước nóng đã là chín rưỡi, trên đường về phòng thay đồ, má Trần Ý An đỏ ửng.
Về đến nội thành thì đã gần mười rưỡi, may mà Yên Kinh là thành phố lớn, đến tối vẫn nhộn nhịp, Hoắc Thanh Lan dẫn cô đến một nhà hàng món Nhật gần khu sứ quán, anh nói lúc trước từng đến đây với bạn, yakitori(*) ở đó khá ngon.
(*) thịt gà xiên nướng
Trong quán dùng tông đèn ấm áp, không ngờ giờ này mà vẫn còn khá đông, chủ yếu là người Nhật và người đi công tác tụ tập bạn bè, bọn họ nhỏ giọng trò chuyện trong những gian phòng trải chiếu tatami, bầu không khí dễ chịu tự nhiên.
Chỉ còn chỗ ở quầy bar, hai người bèn ngồi xuống đó.
Ưu điểm là được xem đầu bếp làm sushi.
Trần Ý An đã đói lắm rồi, đầu bếp làm sushi gan ngỗng và bò, nướng xong thì đưa đến trước mặt cô, mềm béo ngon ngậy, cô ăn liền mấy miếng, yakitori cũng rất ngon, tim gà giòn giòn, tươi và thơm.
Trần Ý An quấn tóc lại, cả người thả lỏng, thoải mái tự nhiên, Hoắc Thanh Lan cũng vậy, tóc mái anh hơi dài, còn chưa khô hẳn, áo sơ mi đen cởi hai nút, áo khoác vắt trên chiếc ghế cao bên cạnh, dưới ánh đèn ấm áp, mỗi đường nét đều đẹp đẽ, toát ra sự nhàn nhã.
Đầu bếp là người Nhật, chỉ có hai người họ ngồi trước quầy, Hoắc Thanh Lan biết vài câu tiếng Nhật đơn giản, anh nói chuyện với đầu bếp, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, đến móng tay cũng gọn gàng đẹp mắt, lúc cười lên nhẹ nhàng như mây bay, Trần Ý An nhìn đến ngẩn người, không thể dời mắt, dù không hiểu một câu nào, nhưng cô có thể cảm giác là đang nói chuyện liên quan đến mình.
Đầu bếp tặng cô một ly rượu sake, Trần Ý An không biết tiếng Nhật, chỉ đành dùng một câu bằng ngôn ngữ quốc tế thông dụng nhất là “Thank you” .
Trần Ý An cảm thấy hôm nay là một ngày tuyệt vời, một buổi hẹn hò tuyệt vời, sau một giấc ngủ căng mắt tỉnh dậy, cô đi gặp người mình thích, hai người có một quãng thời gian ngắn thảnh thơi ở bên nhau, hôn môi, thư giãn, cùng nhau đi ăn bữa khuya.
Trần Ý An thầm nghĩ, tối nay nếu cứ kết thúc như vậy thì hình như vẫn còn thiếu thứ gì đó.
Thế là lúc chia tay, cô hỏi Hoắc Thanh Lan đã nói gì trong nhà hàng món Nhật.
“Cái gì mà Siki…” Trần Ý An còn không nhớ nổi.
“Suki na hito.” Hoắc Thanh Lan lặp lại.
“Nghĩa là gì thế ạ?” Hai má Trần Ý An ửng hồng, đôi mắt xinh đẹp linh động.
“Em đoán xem.”
“Em không đoán, anh nói nhanh đi.”
“Em lặp lại xem nào.”
“Suki na hito…”
“Ừ, biết rồi.”
“Gì đó… Nói mau!” Trần Ý An đánh anh một cái, “Mau nói cho em!”
“Nghĩa là ‘người tôi thích’.”
Trần Ý An cong môi cười, cô tháo dây an toàn, nhổm người hôn anh một cái, “Nụ hôn chúc ngủ ngon, ngủ ngon!”
“Ngủ ngon.” Hoắc Thanh Lan đáp lại cô, “Mai anh đi công tác, em ngủ thêm đi.”
“Biết rồi~,” Trần Ý An nói, “Đợi anh về!”