Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 38.




Cô còn hỏi được sao anh đến đây, Hoắc Thanh Lan buồn bực suốt cả quãng đường, trước đây rõ ràng chỉ cần là ban ngày, Trần Ý An có thời gian là sẽ trả lời tin nhắn của anh, vậy mà hôm nay lặn tăm từ chiều đến tối, Hoắc Thanh Lan vốn đã nhắn tin báo với cô chuyến bay chiều nay của mình, nhưng mãi không thấy người này trả lời, hỏi Henry thì biết công việc đã xong, còn sắp xếp thêm ba ngày hoạt động tự do cho bọn họ.

(*) chương trước là 2, chương này lại thành 3 hổng biết có phải tác giả nhầm không, mà thôi Bát cứ để nguyên như bản Trung vì không biết nên để đồng loạt 2 hay 3, mọi người tự hiểu nha hị hị

Henry còn gửi cả số phòng và vị trí khách sạn của mấy người bọn họ.

Vậy nên khi Hoắc Thanh Lan đến nơi, nhìn một cái là biết ngay nguyên nhân.

“Uống thuốc chưa?” Hoắc Thanh Lan hỏi cô.

Trần Ý An mơ màng lại muốn về giường ngủ tiếp, “Chưa, em uống ít nước ấm rồi, đổ mồ hôi được là sẽ ổn thôi…”

Hoắc Thanh Lan không biết cô sốt bao nhiêu độ rồi, nhưng nhìn tình trạng này, xem ra không uống thuốc là không ổn.

Anh dựng vali ở một góc, cầm thẻ phòng trên bàn của cô, “Anh đi mua thuốc cho em.”

“Vâng…” Trần Ý An lại nằm xuống giường, cơ thể khó chịu đến mức đầu óc cũng mất hết khả năng suy nghĩ, cô chỉ muốn ngủ.

Hoắc Thanh Lan xuống dưới tìm hiệu thuốc gần nhất, mua một cái nhiệt kế điện tử, thuốc hạ sốt và thuốc cảm, xong xuôi thì quay lại, cắm nước nóng, Trần Ý An ngủ trên giường không có động tĩnh.

Hoắc Thanh Lan đo nhiệt độ trên trán cô, 38.6.

Hầy, phải uống thuốc rồi.

“Trần Ý An, dậy uống thuốc.” Hoắc Thanh Lan pha gói thuốc cảm vào nước, bóc một viên hạ sốt đưa cho cô.

Trần Ý An lại mơ màng ngồi dậy, uống xong thì nằm vật về.

Cô thì thào hỏi anh, “Thế còn anh…”

“Anh trông em.” Hoắc Thanh Lan kéo chăn cho cô, “Ngủ đi.”

“Vâng…”

Trần Ý An yếu ớt đáp lại, mí mắt sụp xuống, trong cái đầu mệt rã rời, cô lờ mờ nhận ra Hoắc Thanh Lan đến rồi… Nhưng nhiều hơn thì cô không nghĩ nổi, chỉ muốn ngủ, tóc bị mồ hôi làm ướt dính lên mặt, hơi khó chịu nhưng ngược lại cô thấy rất yên tâm, như có một giọng nói trong đầu bảo với cô, ngủ dậy là sẽ nhìn thấy Hoắc Thanh Lan.

Trần Ý An ngủ một giấc, tỉnh lại thì không biết đã mấy giờ, phòng kéo rèm kín mít, chỉ bật một bóng đèn ngủ, ánh sáng lờ mờ, cô thấy Hoắc Thanh Lan mặc nguyên quần áo tựa lưng vào sofa, hình như đang ngủ, nhưng Trần Ý An không chắc anh có đang ngủ hay không, cô chống tay ngồi dậy nhìn anh, áo khoác được anh vắt bên cạnh, mắt nhắm lại, Trần Ý An thấy dễ chịu hơn nhiều rồi, dù sao cô còn trẻ, đề kháng tốt, uống thuốc rồi ngủ một giấc là đỡ, lúc này cô mới thật sự ý thức được, Hoắc Thanh Lan đã đến.

Rõ ràng lúc trước hình như cô xem trạng thái thấy anh vẫn còn đi công tác ở Singapore, sang Băng thành này cũng đâu có chuyến bay thẳng, có lẽ phải quá cảnh.

Trần Ý An nhớ lại lúc trước nói với anh sẽ đi Băng thành, anh chỉ trả lời một câu biết rồi, khi đó tuy Trần Ý An không hỏi thêm, nhưng trong lòng luôn có một trực giác, mách bảo rằng Hoắc Thanh Lan sẽ đến.

Quả nhiên anh đến rồi.

Trần Ý An đang nhìn thì Hoắc Thanh Lan như cảm nhận được mở mắt nhìn sang, phản ứng đầu tiên là tìm nhiệt kế để trên bàn, rồi đưa lên trán cô đo nhiệt độ.

36.8.

Hết sốt rồi.

“Đỡ hơn chưa?” Giọng Hoắc Thanh Lan hơi khàn, “Ăn gì không?”

“Em đỡ nhiều rồi, mà chưa đói,” Trần Ý An nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Hoắc Thanh Lan thì không khỏi đau lòng, “Hay anh ngủ một lát đi.”

“Ừ, lát nữa.” Hoắc Thanh Lan hỏi cô, “Không đói thật?”

“Không phải quá đói…” Giường của Trần Ý An là loại kingsize, cô vén bên kia chăn lên, “Anh nằm tạm nhé?”

Hoắc Thanh Lan lại ừ một tiếng, có vẻ hơi mệt, anh vặn một chai nước đưa cô, rồi mở một chai khác cho mình.

Trần Ý An vừa định nói gì đó thì điện thoại trong túi Hoắc Thanh Lan rung lên, cô tự giác im lặng, Hoắc Thanh Lan cũng không né tránh gì, nghe luôn trước mặt cô, rõ ràng là việc công ty, còn là vấn đề khó giải quyết nào đó, thái độ của anh không tốt lắm, nhưng vẫn giữ mức lịch sự cơ bản, giọng điệu có vẻ lạnh lùng, “Cho tôi biết tên và phòng ban của cậu, hiện tại là hai giờ sáng, cậu bỏ qua phòng nhân sự để liên hệ riêng với tôi? Cho nên cậu phải nói rõ trước. Ừ, Lưu Văn Quang, giám đốc sản phẩm bộ phận Mua vé, rồi, cậu muốn gì? Nếu công ty yêu cầu cậu nghỉ việc, mời cậu đến phòng nhân sự làm theo quy trình bồi thường, nếu cậu muốn tự nghỉ, công ty đã có thỏa thuận cạnh tranh, tôi đề nghị cậu về xem lại, nếu cậu có ý đồ đăng bài hoặc thao túng dư luận, vậy thì bộ phận pháp lý của công ty sẽ trực tiếp liên hệ với cậu, khởi kiện theo đúng quy trình, được chứ?”

Thái độ đủ lịch sự, nhưng luôn khiến người ta cảm giác được một sự lạnh lùng không thể khinh nhờn.

Hoắc Thanh Lan cúp máy, lại gọi cho Anna, “Anna, Lưu Văn Quang bên bộ phận Mua vé là thế nào? Cậu ta là người cũ trước khi công ty bị Kenton thu mua đúng không, thành tích không đạt nên không được thăng chức, nếu cậu ta chủ động xin nghỉ thì không có bồi thường, hợp đồng cũ? Không, sau khi Kenton thu mua thì toàn bộ nhân viên đều đã ký hợp đồng mới, bao gồm cả Lưu Văn Quang, hợp đồng mới đã ghi rõ điều khoản cạnh tranh, trong vòng năm năm không được vào công ty cùng ngành có quan hệ cạnh tranh với Kenton Trip, đúng chứ? Nếu cậu ta định đăng bài vu khống gây bất lợi cho Kenton Trip thì bảo bên bộ phận quan hệ công chúng chuẩn bị sẵn đi, ngoài ra lập tức tiến hành quy trình khởi kiện, những trường hợp tương tự thế này, giải quyết dứt điểm trong một lần, không được để lại bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào về sau.”

Vẫn là giọng điệu lạnh như băng.

Trần Ý An tựa vào đầu giường, điện thoại Hoắc Thanh Lan reo lên không ngừng, rõ ràng anh cũng chưa ăn uống gì đàng hoàng, khách sạn có để ít bánh ngọt chào mừng như bánh đậu xanh, bánh dứa vân vân, anh bốc một miếng lên ăn tạm để lót bụng rồi tiếp tục gọi điện, Trần Ý An lặng lẽ nhìn anh, ánh sáng trong phòng quá yếu, dáng người anh cao lớn, vai rộng eo thon, một lát sau anh lại gọi điện xử lý các công việc khác, thuần thục báo cáo số liệu của vài dự án khác nhau, Trần Ý An nghe thấy hết, Hoắc Thanh Lan cúp máy rồi quay lưng lại, tâm trạng dường như không tốt lắm, nhưng anh chỉ im lặng ngồi đó giảm nhịp thở, sau khi bình tĩnh lại thì quay về, cầm một miếng bánh đậu xanh đưa cho cô, “Ăn tạm một miếng nhé? Giờ này khách sạn qua giờ phục vụ rồi, đợi lúc nữa rồi anh gọi đồ ăn sáng.”

“Vâng.” Trần Ý An nhận lấy miếng bánh trong tay Hoắc Thanh Lan rồi cắn một miếng, vị ngọt, hương vị truyền thống.

Anh đứng đó uống nước.

Có thể cảm nhận được anh đang hơi buồn bực, nhưng lại không biểu hiện ra trước mặt cô.

“Công việc của anh vất vả quá.” Trần Ý An nói, “Gặp chuyện gì không suôn sẻ ạ, anh nói với em cũng được, em chia sẻ phần nào cho.”

“Ốm thì tập trung nghỉ ngơi, chuyện công việc chẳng bao giờ hết rắc rối, anh sẽ không mang cảm xúc công việc vào cuộc sống riêng,” Hoắc Thanh Lan nói. “Đổ mồ hôi nhiều như vậy thì phải uống thêm nước, môi khô hết rồi.”

“Vâng.” Trần Ý An ôm chai nước định uống tiếp thì Hoắc Thanh Lan đưa cốc thuỷ tinh sang, “Uống nước ấm.”

Trần Ý An nhìn anh, trong lòng ấm áp.

“Anh đến đây tìm em ạ?”

“Không thì là gì?”

“Nhưng đâu có chuyến bay thẳng…”

“Ừ, anh bay từ Singapore về Yên Kinh, rồi từ đó qua đây,” Hoắc Thanh Lan nói, “Lúc chiều em không trả lời tin nhắn nên thấy không ổn, mấy hôm nay chơi nhiều quá?”

Nhắc đến chuyện này, Trần Ý An lập tức hớn hở nói, “Băng thành tuyệt lắm, em tự tin sẽ làm tốt dự án này trong khả năng của mình! Công việc đã xong hết rồi, mai chúng ta đi dạo nha? Em muốn đi xem khắc băng, nghe nói mấy nghệ nhân làm nhanh lắm, nói mấy ngày là xong các tác phẩm đơn giản rồi, đây là lần đầu em thấy tuyết nhiều như vậy…”

“Được, chiều rồi đi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Đi với em.”

Lúc này Trần Ý An mới nhớ ra đang là hai giờ sáng, nhưng cô cũng không ngượng ngùng vì chuyện này, có lẽ bởi vì bầu không khí khi ở chung của hai người rất thoải mái tự nhiên, Trần Ý An ở trước mặt anh lúc nào cũng có thể là chính mình.

Hoắc Thanh Lan ăn xong thì đi đánh răng rửa mặt.

Một lúc sau anh đi ra, thấy Trần Ý An đã khoẻ hẳn bèn cầm khăn lông trong phòng tắm ra.

“Làm gì thế?” Trần Ý An nhìn anh.

Anh đứng ngược sáng, từng đường nét đều đẹp như tranh.

“Anh ở lại hay không đây?” Hoắc Thanh Lan hỏi cô, “Giờ em tỉnh táo chứ?”

“Ở lại chứ, sao lại không ở lại, nhưng hôm nay chúng ta không làm gì được đâu… Thì, muộn rồi mà, đúng không,” Trần Ý An nhìn đi chỗ khác. “Hai chúng ta đã xác định quan hệ rồi mà nhỉ?”

“Trưng cầu ý kiến lúc em tỉnh táo.” Hoắc Thanh Lan xoay người lấy một cái áo choàng tắm rồi vào phòng tắm.

Trần Ý An chui vào chăn, nằm nghiêng rồi len lén nhìn về phía phòng tắm.

Trái tim cô vô cùng ấm áp, được gặp anh, còn được cảm nhận kỹ càng sự chăm sóc của anh dành cho cô.

Dù anh không nói ra, nhưng Trần Ý An đã thấy được thuốc đặt trên đầu giường, thuốc cảm, thuốc hạ sốt, còn có hai hộp siro ho, cô ngủ không sâu, mơ hồ cảm giác được có người lau mồ hôi, đo nhiệt độ cho mình.

Cô biết, người đó chỉ có thể là Hoắc Thanh Lan.

Một lúc sau anh ra khỏi phòng tắm, áo choàng buộc ngay ngắn, tóc đã sấy khô, anh lên từ phía bên kia giường, giữ một khoảng cách giữa hai người, anh nói, “Ngủ đi, sáng dậy ăn sáng.”

“À, vâng.”

Trần Ý An cúi đầu nhìn đồ ngủ là một bộ quần áo dài cô tự mang theo, khá an toàn.

Hoắc Thanh Lan quay qua thì thấy Trần Ý An đang lén nhìn mình, bốn mắt nhìn nhau, cô vội nhắm mắt lại.

“Không buồn ngủ nữa à?” Anh thấp giọng hỏi.

“Thấy anh là không buồn ngủ nữa rồi.” Trần Ý An rón rén nhích lại gần, Hoắc Thanh Lan bèn đưa tay kéo cô vào lòng.

Trong chăn rất ấm áp, Hoắc Thanh Lan cũng không chê một thân mướt mát đầy mồ hôi của cô, anh nằm nghiêng người, ôm cô vào lòng, Trần Ý An chôn mặt vào ngực anh, nghe rõ tiếng hít thở và cả nhịp tim của anh, anh bỗng nói: “Nhớ em.”

Trần Ý An cảm giác như trong lòng có gì đó tan chảy.

Cô nhẹ nhàng lại gần, hôn nhẹ lên cổ anh, Hoắc Thanh Lan thoáng thả lỏng, cúi đầu nhìn cô.

Trần Ý An thấy hơi khô miệng, nhưng mới ốm dậy mà, chẳng có h*m m**n gì, cô nâng tay che miệng anh, “Hôm nay không làm cái kia được đâu, em mới ốm dậy mà.”

“Lại nghĩ ngợi lung tung,” Hoắc Thanh Lan kéo tay cô xuống, “Anh hơn ba mươi rồi, giờ này phải đi ngủ thôi.”

“Anh đợi thêm một xíu nữa rồi hẵng ngủ được không,” Trần Ý An cười tươi rói, “Em muốn kể chuyện hai ngày nay.”

“Ừ, kể.”

Hoắc Thanh Lan muốn nhắm mắt lại, nhưng Trần Ý An lại rướn cổ hôn cằm anh, anh lại híp mắt nhìn cô, Trần Ý An cười, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, cô kể cho anh những gì trải qua trong hai ngày ở Băng thành, nào là lê đông lạnh rất ngon, hồng đông lạnh thì y như kem, kẹo hồ lô vậy mà lại có siêu nhiều loại, rồi bánh thịt chua ngọt, rồi bún hầm dưa của quán nào ngon nhất, mấy món chưa đến hai trăm tệ…

Khi đó Hoắc Thanh Lan đã nghĩ, anh vượt ngàn dặm tới đây chỉ vì cô là Trần Ý An.

Ở cạnh cô, anh không cần giả vờ, có thể tự nhiên, thoải mái, cô cũng thế, không cần cố gắng gì cả, hai người có một phương thức ở chung vô cùng dễ chịu như vậy.

Hoắc Thanh Lan kéo cô vào lòng, Trần Ý An hít sâu một hơi, sữa tắm verbena của khách sạn mang theo mùi hương tươi mát, dễ chịu.

Trên người anh vẫn còn hơi ẩm, cơ thể với những đường nét cơ bắp rắn chắc, cô thoáng do dự, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo anh.

Lại không nhịn được vuốt nhẹ.

Hoắc Thanh Lan thấp giọng nhắc cô, “Ngủ.”

“Sờ tí có mất miếng thịt nào đâu…” Trần Ý An nuốt nước bọt.

“Tốt nhất em đừng nghĩ đến việc sờ thứ khác,” Hoắc Thanh Lan nắm tay, mười ngón đan nhau. “Ngoan nào, ngủ.”

Trần Ý An vâng vâng dạ dạ, nhưng trong lòng lại ngứa ngáy.

Hỏng rồi, hình như trong đầu cô đang hiện lên mấy hình ảnh không trong sáng.

Nhưng không được, cô mới khỏi ốm, phải nghỉ ngơi cho tốt.

A Di Đà Phật, cô còn trẻ, dư thừa hormone, nghĩ mấy chuyện ấy ấy cũng là bình thường thôi đúng không.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận