Dự án ở Băng thành đã gợi cho Trần Ý An rất nhiều cảm hứng, cô gần như dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào dự án này, Hedy và Max chỉnh sửa số liệu khách sạn và số liệu vé rồi gửi cho cô, cô chưa quá thành thạo, lại chưa quen làm việc với hai bộ phận kia — chủ yếu vì bên đó ai cũng bận bù đầu, Trần Ý An giục cũng chẳng ăn thua, vẫn phải nhờ Hedy và Max đích thân đi giải quyết, ba người phối hợp với nhau, cũng vì để Trần Ý An có thể yên tâm tập trung cho dự án này mà Hedy và Max còn phụ trách những dự án cấp D của các thành phố khác.
Khung chính của dự án Băng thành gần như do Trần Ý An ôm trọn, Trần Dục gửi cho cô danh sách tài khoản kèm bảng báo giá, Trần Ý An không giỏi trả giá, còn Hedy thì không mạnh về mảng sản xuất nội dung, nên cuối cùng Trần Ý An lo phần nội dung, còn Hedy phụ trách trả giá, có thể thấy sức mạnh tổ đội của bọn họ, rất đoàn kết, từng bước phối hợp nhịp nhàng.
Lúc Trần Ý An nhớ tới chuyện Hoắc Thanh Lan từng đề cập đến thuật ngữ trao đổi tài nguyên, bèn nhắc lại với Hedy, hai mắt Hedy tức thì sáng lên, “Quá được ấy chứ, trao đổi như vậy sẽ giúp chúng ta tiết kiệm được kha khá chi phí, bên chúng ta có thể thêm banner tuyên truyền cho họ, đổi lại họ hạ giá, rất xuất sắc Lilian!”
“Bên mình có quyền chỉnh thêm bớt banner ạ?” Trần Ý An tò mò hỏi.
“Thuộc phạm vi quản lý của Henry mà, dễ nói.” Hedy giải thích với cô, “Bình thường là bên vận hành sắp xếp banner, nhưng khi chúng ta có hoạt động thì có thể gửi đơn đề xuất, chỉ cần những blogger này ký hợp đồng với chúng ta, tài khoản chính thức của công ty cũng có thể đính kèm tên blogger, chúng ta tiết kiệm được tiền, bọn họ có được lượng tương tác, dù gì cũng cùng công ty, dễ nói chuyện.”
“Vậy nếu không phải cùng công ty thì sao ạ?”
“Vậy thì phải xem lợi ích nhận được thế nào rồi.”
Trần Ý An cảm thấy mình còn phải học hỏi thêm rất nhiều, cô không giỏi giao tiếp với bên khách hàng, cũng không giỏi xử lý những việc đòi hỏi kỹ năng xã giao, cho nên cô vẫn còn non nớt lắm, cần thêm thời gian để mài giũa.
Hedy nói mấy thứ này cứ từ từ làm quen, không cần vội.
Có kinh nghiệm của lần trước, lần này mọi thứ thuận lợi hơn nhiều, cô chia dự án thành ba hướng marketing, một hướng là dùng các blogger mà Trần Dục đã ký kết, cần làm marketing theo từng chi tiết nhỏ; một hướng là marketing truyền thống thông qua các kênh truyền thông chính thống, cần vốn đầu tư lớn hơn, ngoài ra còn cần sự tham gia của bên quảng cáo, marketing toàn diện; hướng cuối cùng là marketing tiếp đất, cần đơn giản dễ hiểu, ví dụ như hình thức vlog du lịch, hoặc du lịch Băng thành theo góc nhìn thứ nhất, thích hợp để đưa vào giai đoạn duy trì hiệu quả.
Trần Ý An lập một nhóm chat công việc, kéo Hedy, Max, Henry và Trần Dục vào, để chắc ăn, Trần Ý An bảo Trần Dục gửi lại bảng báo giá và phân tích phong cách của từng tài khoản để các công đoạn sau này tiện theo dõi.
Trần Dục nói: Trong ba hướng đi này, bên em có thể nhận hướng 1 và hướng 3, hướng 1 có năm tài khoản, hướng 3 có ba tài khoản rất thích hợp, du lịch couple, du lịch cá nhân, với một tài khoản là của em.
Cậu ta hơi ngượng ngùng khi tự đề cử chính mình, nhưng Trần Ý An từng xem tài khoản của cậu ta, phương hướng nội dung đó hẳn sẽ càng thu hút giới trẻ hơn, Trần Dục vốn có ngoại hình dễ nhìn, trẻ trung, sáng sủa, hài hước, tài khoản của cậu ta thường đăng vlog đi du lịch một mình, hài hước hóm hỉnh, lượng tương tác và người hâm mộ lâu dài đều rất cao.
Có Hedy và Max lo chuyện trả giá với bộ phận Khách sạn và Mua vé, Trần Ý An hoàn toàn không cần lo lắng, tập trung toàn lực cho phần sản xuất nội dung.
Cô đã không nhớ mình tăng ca bao nhiêu ngày rồi, cũng không nhớ thời gian trôi qua thế nào, đống ảnh chụp ở Băng thành lần đó cô lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần, thật ra Trần Ý An biết bản thân còn thiếu sót rất nhiều, ví như đến giờ cô vẫn chưa học được cách trả giá với các phòng ban anh em, chưa học được cách giao tiếp với đồng nghiệp bên bộ phận Tiêu thụ, đọc mà không hiểu rất nhiều tiếng lóng trên mạng, không biết những câu trả lời kia rốt cuộc là được hay không được.
Chẳng trách người ta lại nói, chốn công sở cũng cần phải khéo léo đưa đẩy.
Nhưng mà Trần Ý An vẫn chưa học được cách khéo léo đưa đẩy.
Cô cảm thấy bản thân cần rèn luyện thêm.
Dù sao cô cũng cho rằng, bản thân không thể chỉ làm khâu sản xuất nội dung cả đời.
Cô còn muốn thăng chức, muốn một tương lai rực rỡ huy hoàng.
Ngày qua ngày Trần Ý An tiếp tục chăm chỉ miệt mài, tích cực làm việc, đến công ty trước một tiếng, mười một giờ đêm mới về, cuối năm đến gần, Hoắc Thanh Lan cũng bận rộn nhiều việc, anh có hội nghị ngành, có các hội nghị làm ăn, phải chạy khắp nơi.
Vào thời điểm thế này, Trần Ý An bỗng nhiên cảm thấy vui mừng, may mắn.
May mắn đây là tình yêu của người trưởng thành, may mà Hoắc Thanh Lan là người cảm xúc ổn định.
Nếu cãi nhau ở ngay thời điểm quan trọng này, thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công việc.
Có lẽ vì bị công việc giày vò quá dữ, những h*m m**n vốn tràn trề của cô bỗng rơi vào trạng thái hôn mê.
Cô bèn tự đặt cho mình một mục tiêu, làm xong kế hoạch công việc sẽ nghỉ ngơi thả lỏng.
Dự án này khổng lồ hơn cô tưởng tượng rất nhiều, cô phát hiện chi tiết nào cũng đáng để tận dụng một phen.
Đây là một thành phố nhiệt tình, Trần Ý An cảm thấy không nên bị người ta bỏ qua, Băng thành và sự nhiệt tình của Băng thành, đều đáng cho nhiều người nhìn thấy hơn.
Một đêm nọ, Hoắc Thanh Lan đi công tác về.
Anh đứng dưới tòa nhà Kenton Trip, nhìn lên ánh đèn sáng, trực giác mách bảo anh Trần Ý An vẫn đang tăng ca, anh đi lên, quả nhiên đúng như dự đoán.
Mười một giờ đêm, không gian làm việc rộng lớn chỉ còn lại mình cô, nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp ngoài hành lang, Trần Ý An đang tập trung chỉnh sửa số liệu, hoàn toàn không phát hiện ra Hoắc Thanh Lan đã đứng ngay đó.
Vừa nhìn là biết, cô đã làm việc liên tục không nghỉ ngơi nhiều ngày rồi.
Nhiều ngày liền đều là một giờ sáng mới trả lời anh một câu ngủ rồi ngủ rồi.
“Công việc không bao giờ làm hết được đâu, nghỉ ngơi đi,” Hoắc Thanh Lan đứng cạnh cô, nhìn dáng vẻ đầu bù tóc rối của Trần Ý An, không nhịn được nhắc nhở cô, “Chịu đựng mấy ngày rồi?”
“Ấy –” Trần Ý An giật mình, thấy Hoắc Thanh Lan thình lình từ đâu chui ra, cô vừa mừng vừa bất ngờ, “Anh về rồi!”
Nói xong mới đưa mắt nhìn quanh, Hoắc Thanh Lan bực mình, “Chỉ còn em thôi, hết người rồi, đi ăn cơm.”
“Vâng vâng vâng, em lưu lại rồi tan làm ngay.” Trần Ý An đứng dậy, khom người lưu hết mấy tài liệu đang mở, rồi đi chấm công, cuối cùng chạy đến bên cạnh Hoắc Thanh Lan, định nắm tay anh nhưng nhớ ra trong công ty có camera, kịp thời nhịn xuống.
Hoắc Thanh Lan đi đằng trước, cô theo sau.
Mấy ngày nay Trần Ý An mệt đến mức về nhà chỉ vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi lăn ra ngủ, theo lời của Cù Dĩnh thì chính là “Bị công việc tẩn cho đến mức tinh thần tê liệt, biểu hiện đó là chán ăn, đánh mất cả h*m m**n.”
Trần Ý An “tê liệt” suốt nhiều ngày, nhưng một giây khi nhìn thấy Hoắc Thanh Lan, cả người bỗng như sống lại.
“Ở đây không có camera,” Hoắc Thanh Lan dừng ở một góc rẽ, thong dong nhìn cô, “Góc chết.”
Trần Ý An tức thì cười tươi rói, chạy chậm tới, Hoắc Thanh Lan đón được cô, Trần Ý An vòng tay ôm cổ anh thật chặt, trên người anh vẫn còn vương hơi lạnh sau chuyến đi đường dài giữa thời tiết tháng một, cô nhón chân, hôn lên má anh, “Nhớ anh.”
Hoắc Thanh Lan ôm eo cô, cũng siết chặt vòng tay, anh hít sâu một hơi, ngửi mùi hương nhè nhẹ thơm dịu trên người cô, anh nhận ra, những căng thẳng và áp lực của công việc đều nới lỏng trong một khoảnh khắc này.
Hai người lại đến quán trà kia ăn khuya, Trần Ý An nhạy bén nhận ra sự thay đổi nho nhỏ của chính mình, cuộc sống vốn chỉ có mệt mỏi và buồn ngủ thoáng chốc sáng bừng, tình trạng “Tinh thần tê liệt gián đoạn” cũng biến mất, chỉ còn lại vui vẻ và sung sướng, những h*m m**n nào đó của cô như mầm non sau cơn mưa, một lần nữa sống dậy, cô thích nhìn anh, thích sự động chạm của anh, thích cận kề, thích hôn anh, nhất là sau quãng xa nhau ngắn này.
Mấy ngày rồi, cô cũng không nhớ nữa, chắc là hơn tuần gì đó.
Trần Ý An muốn phân tán sự chú ý của mình, bèn kể anh nghe tiến độ công việc và lịch trình sắp tới.
Hoắc Thanh Lan yên lặng lắng nghe.
Cách thức chuyển đề tài quá khiên cưỡng khiến anh nghe là biết ngay cô đang muốn tìm chuyện gì đó để nói thôi, bèn chậm rãi hỏi cô, “Không còn gì khác muốn nói à?”
“Có chứ.”
“Còn gì nữa?”
“…” Suýt thì bật ra câu nói kia rồi.
Trần Ý An ngậm miệng, cô nhìn xung quanh người qua kẻ lại, không dám mở miệng.
Hoắc Thanh Lan cũng không hỏi nữa.
Anh lái xe đưa cô về.
Rồi mọi chuyện lại phát triển giống như một buổi tối quen thuộc nào đó.
Trần Ý An hạ cửa kính xuống một khe nhỏ, gió lạnh như băng ùa vào, má cô nóng lên, hơi thở cũng không không quá ổn định.
Trần Ý An nghĩ, trước đây mình đâu có như vậy chứ.
Nhưng vấn đề chắc chắn không nằm ở cô.
Trước đây cô sẽ không dễ liên tưởng tới “bước xa hơn” kia.
Nhưng khi ở cạnh Hoắc Thanh Lan, luôn không nhịn được muốn gần anh hơn, gần hơn nữa, lúc hôn anh, cô cũng sẽ nghĩ, muốn gần hơn nữa.
Đó là sự hấp dẫn của bản năng, anh đối với cô mà nói, chính là một hấp dẫn trí mạng, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Trần Ý An nghiện cảm giác ấy mất rồi.
“Em đúng là có vài điều muốn nói,” Trần Ý An không vội xuống xe, cô cẩn thận lựa chọn từ ngữ, cảm thấy cuộc trò chuyện này là cần thiết, ít nhất thì vấn đề này đã xuất hiện trong đầu cô nhiều lần, có nghĩa là không thể lơ đi được, cô điều chỉnh nhịp thở, cố gắng ổn định nhịp tim của bản thân, “Chúng ta là người yêu đúng không?”
“Ừ.” Hoắc Thanh Lan vẫn chưa đoán được cô định nói gì, “Cuối năm hơi bận, qua Tết sẽ không còn nhiều dự án như vậy.”
“Em muốn ngủ với anh,” Trần Ý An cắn răng, đã nói thì nói luôn cho hết, “Nhưng em cũng nghĩ đây là chuyện rất bình thường, là nhu cầu của con người, em còn trẻ, chuyện này thật sự rất bình thường… Em…”
“…”
Cô như đang tự cổ vũ chính mình.
Cổ vũ bản thân phá kén, để cơ thể và linh hồn cùng được thoát ra ngoài.
Cô nghĩ, đúng mà, chẳng có gì phải xấu hổ cả.
“Đây là bước phát triển rất tự nhiên giữa hai người yêu nhau, em không cần ngượng ngùng,” Hoắc Thanh Lan nói, “Chỉ cần em thấy em cũng đủ thích anh, hơn nữa hiểu được anh cũng thích em như vậy, em cảm thấy an toàn trong mối quan hệ này, vậy thì đây chính là chuyện có thể xảy ra.”
“Đúng ha,” Trần Ý An thở phào, tuy tiếp nhận nền giáo dục của Đông Á, khiến chuyện này trở nên khó mở miệng, nhưng ít nhất thì Trần Ý An cũng từng sống ở nước ngoài vài năm.
Cô không phải kiểu người có tư tưởng bảo thủ.
Chỉ là cô cảm thấy, chuyện này chỉ nên xảy ra trong một mối quan hệ mà cô kiểm soát được, điều kiện tiên quyết là cô cảm thấy cả tình cảm này và người sẽ phát sinh quan hệ đều an toàn.
Cảm giác an toàn này rất kỳ diệu, đại khái là khi đã xác nhận anh thích cô, không phải vì cô trẻ, cũng không phải vì cơ thể của cô, mà là thích toàn bộ con người cô, hơn nữa sẽ không vượt quá giới hạn, không làm bất cứ điều gì khiến cô bất an hay cảm thấy bị khinh nhờn, là thuỷ chung mang tính tự giác, không hai lòng, với những người khác giới khác vẫn duy trì khoảng cách xã g*** h*p lý.
Là tôn trọng, là thấu hiểu, là bao dung và trân trọng, mà quan trọng nhất — là sự bình đẳng.
Trong lòng Trần Ý An có một cán cân nho nhỏ, mỗi sự việc xảy ra đều được cô cẩn thận nhặt nhạnh ra rồi đặt lên bàn cân.
Ở bên Hoắc Thanh Lan, cô có được cảm giác an toàn tuyệt đối.
Hơn nữa cô cũng có một loại trực giác rất kỳ diệu, cô biết, dù có nói ra những lời này, Hoắc Thanh Lan cũng sẽ không xem thường cô, không nghĩ cô là người dễ dãi.
“Hoắc Thanh Lan, tình cảm của em với anh không phải loại cực kỳ cực kỳ thuần khiết,” Trần Ý An nhìn anh, trong mắt ánh lên ý cười, như mang theo một lời mời đầy thiêng liêng, “Em có hơi, muốn tiến thêm một bước với anh trong mối quan hệ này.”