Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 47.




Trần Ý An lẳng lặng nhìn anh, trong lòng chua xót trướng đau, có thích điên cuồng, có cẩn thận ngưỡng vọng, còn có kiêu ngạo tự hào, cô thích một người chói mắt như thế, mà anh lại cũng thích cô.

Tiệc liên hoan kết thúc, Trần Ý An muốn gọi xe cho Hedy, nhưng Max nhận phần đó, nói mình sẽ đưa Hedy về, Trần Ý An đứng bên đường tiễn bọn họ, cô đi ngang qua xe Henry, anh ta đã uống rượu nên gọi tài xế lái thay, thấy Trần Ý An, Henry gọi cô lại hỏi có cần đưa về không.

“Không cần đâu ạ, em đi tàu điện, cửa ga tàu ngay dưới nhà em.” Trần Ý An cười cười, khéo léo từ chối, “Sếp về nhà nghỉ ngơi sớm nhé ạ.”

Henry dặn cô chú ý an toàn.

Người đã về hết, Trần Ý An chậm rãi đi bộ ra ga tàu điện ngầm.

Trần Ý An bỗng có cảm giác bản thân đang đi trong một thế giới trò chơi điện tử giả tưởng, con phố rực rỡ ánh đèn, hai bên đường là vô số những bảng đèn led nhiều màu, trên đường xe cộ tấp nập, tiếng loa, tiếng nói chuyện, tiếng hát vang lên từ một góc phố nào đó, cô thấy có người đứng bên đường nói chuyện với nhau, nhìn thấy có chú trung niên kia uống say đang gọi điện, thấy có ông lão dắt chú chó nhỏ của mình nhàn nhã tản bộ, mà cô đứng giữa con phố phồn hoa này, là một ai đó không tên tuổi không nổi bật nhất.

Cô khe khẽ ngân nga giai điệu vừa rồi, hát thế nào ấy nhỉ, you are the only one…

Cô lục tìm tai nghe trong túi, đeo lên, mở bài hát kia ra: Heaven.

(*) Heaven – Ailee.

Cô vừa đi vừa nghe, chợt nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên lề đường.

Trần Ý An ngập ngừng tại chỗ, sau đó dè dặt bước lại gần, khom người, cửa kính xe hạ xuống, cô nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt của Hoắc Thanh Lan, hình như anh đang chờ cô, khoá cửa xe được mở, “Lên xe.”

“Chờ em ạ?” Cô khom người nhìn anh, không vội vào.

“Em nói xem?” Hoắc Thanh Lan vươn tay giúp cô mở cửa.

Trần Ý An ngồi vào, trong xe rất ấm, “Anh về lúc nào thế, em cứ tưởng anh vẫn đang ở Singapore.”

“Chiều nay, về công ty mở một cuộc họp trực tuyến rồi bị Hugo kéo đi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Quan hệ đồng nghiệp ấy mà, vẫn cần chú ý.”

“Em không biết anh còn có thể đánh trống đó.”

“Hiểu biết một người cần rất lâu, em còn không biết nhiều lắm.”

“Còn gì nữa ạ?” Trần Ý An tò mò, “Em còn không biết gì nữa?”

“Đánh trống là anh tự học,” Hoắc Thanh Lan nhớ lại, “Năm đó Tống Nhất Hàng nổi hứng muốn đi làm thực tập sinh gì đó, phải chuẩn bị tiết mục, cậu ta nhất quyết muốn kéo anh và Cố Tịnh Niên cùng đi, anh học đánh trống, Cố Tịnh Niên học guitar điện, Tống Nhất Hàng hát chính, kết quả anh và Cố Tịnh Niên đậu, Tống Nhất Hàng thì trượt.”

Trần Ý An phì cười, cô nghĩ, Hoắc Thanh Lan của hôm nay đúng là rất chói mắt.

Tuy chỉ ngồi trong góc, nhưng anh vẫn chiếm trọn ánh nhìn của cô.

“Đi khách sạn không ạ?” Trần Ý An hỏi anh.

“Em muốn đi?”

“Trả lời thật lòng ạ?” Trần Ý An nói, “Đương nhiên rồi.”

Khi đó hai người đều hiểu ý đối phương, cũng có thể là Hoắc Thanh Lan biết suy nghĩ của Trần Ý An, cô luôn muốn giữ một giới hạn nào đó, cô nói đó là khoảng cách an toàn của mình, Hoắc Thanh Lan cũng tôn trọng, vì thế Hoắc Thanh Lan thuê dài hạn phòng tổng thống của khách sạn cao cấp năm sao kia rồi đưa thẻ phòng cho cô.

Trần Ý An cẩn thận cất giữ chiếc thẻ ấy, như một bí mật nhỏ nhỏ cất kỹ trong lòng.

Cô rất rất thích một người.

Nhưng khoảng cách giữa hai người rất xa rất xa.

Thế nhưng dường như anh cũng thích cô giống như cô thích anh.

Hoắc Thanh Lan cố ý để cô nghỉ ngơi vài hôm, Trần Ý An vòng tay qua cổ anh, hờn dỗi nhắc nhở anh: Sắp một tuần rồi đó.

“Theo nghiên cứu khoa học, nếu giữa lần đầu và lần thứ hai cách nhau quá lâu, cơ thể lành lại hết, chắc chắn lần thứ hai sẽ đau như cũ, anh nên tranh thủ lúc này, rèn sắt khi còn nóng…” Trần Ý An thở chậm lại, “Đúng không, để em chậm rãi thích nghi.”

“Ba lần đầu không mong chờ gì ở em, trước hết cứ để em làm quen đã,” Hoắc Thanh Lan nói, “Làm gì có ai trong ba lần đầu đã đòi trải nghiệm sung sướng gì chứ, em chưa có kinh nghiệm, đừng để lại bóng ma trong lòng.”

“Nói cứ như anh nhiều kinh nghiệm lắm không bằng.” Trần Ý An lườm anh một cái, “Hoắc Thanh Lan, anh có thể nhẫn tâm hơn xíu mà.”

Hoắc Thanh Lan không nỡ.

Không nỡ làm cô đau.

Nhưng anh càng như vậy thì Trần Ý An lại càng chủ động hơn.

Cảm giác xa lạ mà quen thuộc này dường như có thể khiến cô vui vẻ chịu đựng.

Chua xót trướng đau.

Giống như cùng lúc tràn ra khắp các dây thần kinh.

Cô nhắm mắt lại, nhớ đến hình ảnh đánh trống của anh, không thể phân biệt được là động tâm hay đ*ng t*nh, cô thấy mình giống như áng mây mềm không có hình dạng trên bầu trời, thích một người thực sự là một chuyện quá tốt đẹp.

Đôi khi chua xót, nhưng hạnh phúc vui vẻ vẫn chiếm phần lớn hơn.

Giống như giờ phút này đây.

Tuy Trần Ý An không có kinh nghiệm, nhưng cô vẫn thử chủ động, Hoắc Thanh Lan lại kiềm chế hơn cô rất nhiều, anh khẽ nhíu mày, sợ cô khó chịu.

Trần Ý An nhìn vào mắt anh, chủ động rướn người lên hôn anh.

Hoắc Thanh Lan vốn đang cật lực kiềm chế, một giây đó bỗng như thoáng nới lỏng, anh thấp giọng hỏi cô, “Không đau thật chứ? Đừng lừa anh.”

“Không lừa anh.” Trần Ý An áp lại gần hơn.

Hơi thở của anh bắt đầu không ổn định.

Trần Ý An nhắm mắt lại.

Vì thế cô cảm nhận được bàn tay nóng bỏng của anh lướt qua cổ cô, qua hai má, những cái chạm khiến da thịt cô trở nên càng nhạy cảm.

Cô cảm nhận được đường chỉ tay, đầu ngón tay anh, khớp xương lướt qua cằm.

Anh giữ gáy cô, cô phối hợp ngẩng đầu lên.

Nụ hôn như mưa cuộn gió rền ập xuống.

Khi kết thúc, Hoắc Thanh Lan đặt những cái hôn nhỏ vụn lên má cô, Trần Ý An thoả mãn xoay người, nằm sấp.

Hoắc Thanh Lan chợt cau mày.

Trên giấy lau rõ ràng có màu đỏ.

Anh không nói tiếng nào xuống giường muốn đi tắm rửa, Trần Ý An báo anh lát nữa rồi đi, anh vẫn im lặng không nói một lời, Trần Ý An dựa vào người anh, mơ màng hỏi, “Sao anh không nói gì thế?”

“Trần Ý An, có chuyện này anh cần phải nói rõ với em.” Hoắc Thanh Lan rốt cuộc lên tiếng.

Trần Ý An ưm ưm hai tiếng, ngẩng đầu nhìn anh

“Em đừng bao giờ vì để làm hài lòng anh mà một mình chịu đựng bất cứ sự khó chịu nào, chúng ta đang hẹn hò, em không cần quá dung túng cho anh, tiếp nữa, trong chuyện này anh tự có nhịp độ của riêng mình, dù gì anh cũng lớn hơn em từng ấy tuổi, kinh nghiệm lý thuyết chắc chắn vẫn hơn em, những lần đầu anh không đặt cảm xúc làm chủ, ít nhất muốn cho em từ từ thích nghi, em không cần vội,” Hoắc Thanh Lan nói, “Anh thích em, là thích theo nghĩa lâu dài, anh không quá tin vào mãi mãi, cũng không tin bất cứ dạng lời thề nào, nhưng chữ thích mà anh nói, kỳ hạn của nó rất dài. Nếu nhất định phải lo lắng, thì người cần lo lắng là anh mới đúng, em chưa biết đến những niềm vui khác, phải là anh…”

“…”

“Phải là anh lo lắng em sẽ thích người khác thú vị hơn anh.”

Vấn đề khó mở miệng như vậy, anh lại có thể tự nhiên mà bình thản nói ra như thế.

Trần Ý An tựa đầu vào ngực anh, cúi đầu nghịch ngón tay anh.

Tay anh cũng rất đẹp.

Trắng khoẻ, thon dài, mỗi đường gân xanh đều toát lên gợi cảm.

Anh nói xong thì lặng lẽ ôm cô, bàn tay vuốt nhẹ bờ vai cô.

Trần Ý An im lặng hồi lâu, sau đó chậm rãi nói, “Em lại thích anh hơn mất rồi.”

“…”

“Nhiều hơn xíu xiu so với em dự đoán.”

Vốn chỉ nghĩ, thích là thích thôi, hưởng thụ hiện tại là được.

Nhưng một giây phút nào đó, cô bỗng muốn có được anh.

Cô thoáng tưởng tượng đến tương lai, và cuộc sống sau này.

Ví như muốn được gặp anh ở Tuyền thành, dù biết rõ anh có về nhà cũng sẽ dành thời gian cho gia đình, nhưng cô không kiềm chế được mà nảy sinh lòng tham, hy vọng ngoài thời gian bên gia đình, anh có thể chừa một ít thời gian cho cô, đến với cô.

Đôi khi cô lại cảm thấy hụt hẫng, dù không nhiều.

Lý do khiến cô hụt hẫng ấy đều nhỏ bé đến mức cô từng cho rằng chẳng đáng kể là bao: Ví như anh về sao không báo cô chứ, anh biết đánh trống mà sao không kể với cô, hôm nay anh bất ngờ xuất hiện cũng chẳng báo trước cho cô một tiếng.

Nhìn đi, toàn là những lý do vụn vặt nhỏ xíu.

Tình cảm của cô rốt cuộc vẫn nảy sinh lòng tham, đã thích anh hơn lúc đầu mất rồi.

Hoắc Thanh Lan, làm sao mới có thể ở bên anh thật lâu thật lâu nhỉ?

Trần Ý An nhắm mắt lại nghĩ: Vậy mình nhất định phải trở nên khác biệt.

Phải chói sáng giống anh mới được.

Nếu cứ mãi ảm đạm tối tăm đứng bên cạnh anh, dần dần đến cả ánh mắt người khác cũng sẽ khiến cô tự nghi ngờ bản thân mất.

Đúng là cô vẫn luôn muốn trèo lên cao hơn nữa, nhưng ngẫu nhiên lại có cảm giác thoả mãn rất nhỏ: Như vậy đã rất giỏi rồi.

Sau khi gặp Hoắc Thanh Lan, sự tồn tại của anh như trở thành máy gia tốc cho cuộc đời cô, khiến cô không còn bằng lòng với tình trạng hiện tại.

Cô muốn chạy thật nhanh về phía trước.

Thích Hoắc Thanh Lan, như tiêm máu gà cho Trần Ý An.

Thi thoảng có hơi mâu thuẫn, cũng xoắn xuýt vì những thứ được mất, nhưng nhìn chung là nhiều động lực tích cực hơn.

“Hoắc Thanh Lan, em thích anh lắm đó.”

“Hừm, nhưng có thích anh đến mấy cũng không được bỏ quên công việc, nếu không sau này chia tay rồi em vẫn là một Trần Ý An vô danh tiểu tốt thì làm sao bây giờ, em cũng muốn đi lên cao, muốn kiếm tiền, muốn thăng chức, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền!”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận