Trần Dục lái xe rất chậm rất cẩn thận, nhất là vì vừa có một trận tuyết lớn, đường kết băng, nhưng chính quyền địa phương ở Băng thành ứng phó rất nhanh chóng, gần như là rải chất làm tan băng suốt đêm.
Trần Dục cố ý lái xe đưa cô đi dạo một vòng quanh khu quảng trường băng tuyết, thật ra lần cô đến trước đó cũng chỉ cách đây hơn nửa tháng, nhưng lần này cô vẫn rung động không thôi.
Thế giới băng tuyết rộng lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô, đứng từ bên ngoài đã có thể nhìn thấy vô số tác phẩm điêu khắc bằng băng bên trong, khu công viên còn được chia thành nhiều khu nhỏ: điêu khắc động vật, điêu khắc kiến trúc, điêu khắc sáng tạo, điêu khắc chân dung… Áng chừng có tới bảy tám khu, giống như thật sự bước vào một thế giới cổ tích bằng băng tuyết.
Từ xa, Trần Ý An đã nhìn thấy tòa lâu đài khổng lồ được tạc hoàn toàn bằng băng, phục dựng tỉ lệ 1:1. Dưới mặt trời phản chiếu thứ ánh sáng trong veo rực rỡ, mỗi chi tiết đều sống động như thật, tinh xảo đến mức người xem phải thốt lên trầm trồ.
“Thật ra mùa này mới là mùa du lịch đẹp nhất của Băng thành, dù sao những tác phẩm điêu khắc băng hoành tráng như thế để đến sang xuân là tan hết, em có hỏi các nghệ nhân rồi, nói đại khái là cuối tháng này, một số tác phẩm điêu khắc nhỏ sẽ bắt đầu biến mất. Trừ mùa đông, những lúc khác đều không thể chiêm ngưỡng các tác phẩm này,” Trần Dục nói, “Chính quyền địa phương rất chú trọng và còn nhiệt tình nữa, làm cả một khu điêu khắc riêng cho du khách chụp ảnh sáng tạo, khung hoa hồng băng kia kìa, nhiều người qua đó check-in lắm, với lại vì diện tích quá lớn nên còn có xe di chuyển giữa các điểm tham quan, mỗi khu mười lăm phút một chuyến. Bên ngoài Thế giới băng tuyết còn có khu phố ẩm thực và phố ăn vặt, bán kẹo hồ lô này, lê đông lạnh này, hồng đông lạnh, rồi thì kem vân vân…”
Xe chạy rất chậm, Trần Ý An ngắm nhìn khung cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ.
Bên ngoài là dòng người đông nghịt, ai nấy đều phấn khởi vui vẻ, phần lớn là những người trẻ đi cùng bạn bè, họ chụp ảnh tập thể trước cổng Thế giới lớn bằng băng tuyết, trước mỗi tác phẩm điêu khắc băng đều có rất nhiều người xếp hàng check-in.
Trần Ý An không dám tin là có thể đông đến vậy. Ban đầu cô chỉ nghĩ thu hút được một bộ phận nhỏ khách du lịch là tốt rồi, nhưng hiện tại thậm chí có thể dùng hai chữ “bùng nổ” để hình dung, cô hoàn toàn không đánh giá được nhóm của Trần Dục có thể mang đến lượng truy cập lớn đến mức nào.
Trần Ý An không hỏi cậu, cô muốn tự mình đi nhìn bằng mắt.
Khu trượt tuyết hơi xa, lái xe mất hơn bốn mươi phút.
Du khách bên này cũng đông nghịt.
Trần Ý An kinh ngạc, “Sao chỗ này cũng đông thế? Mọi người đều thích vận động vậy sao?”
Trần Dục dở khóc dở cười, “Chị Ý An không lên mạng đúng không, sau khi tụi em đăng loạt video về Băng thành, chính quyền bên này đã nhanh chóng triển khai rất nhiều hoạt động, ví dụ như đăng video gắn hashtag trên nền tảng sẽ được hỗ trợ đẩy tương tác, thế là rất nhiều blogger chạy theo trào lưu, người dùng bình thường cũng check-in, cho nên video hot không chỉ có tài khoản của bọn em, tình huống hiện tại là, bất cứ nội dung nào liên quan đến “Băng thành” đều là nội dung bùng nổ.”
Khi đó Trần Ý An vẫn chưa hiểu “bùng nổ” nghĩa là gì, đại diện cho loại lưu lượng thế nào, cũng không biết nó sẽ mang đến cho cô bao nhiêu.
Cô chỉ có thể cảm nhận một cách đơn giản, rằng từ khoá đó là sự công nhận cho thành quả công việc của bản thân.
“Sau đó Băng thành bên này cũng phản ứng rất nhanh, tung ra mấy khoá trải nghiệm huấn luyện trượt tuyết, giá rất rẻ, quan trọng là phục vụ vô cùng nhiệt tình.”
Trần Dục đưa cô đi nhận trang bị, một anh chàng huấn luyện viên bên cạnh nhiệt tình đề cử bằng giọng đùa dí dỏm, “88 tệ một khoá, chúng ta cứ trượt thoải mái luôn, trượt đến lúc tụi anh tan làm cũng được, anh còn có xe đưa khách về trung tâm thành phố đảm bảo an toàn, em gái muốn thử không?”
Trần Dục quay đầu hỏi cô có cần huấn luyện viên không, Trần Ý An do dự mấy giây, thật ra cô cũng có kinh nghiệm trượt tuyết lúc ở Anh, thứ này nhập môn không quá khó, hơn nữa đường dành cho người mới rất đơn giản, không dốc cho lắm, cô cảm thấy mình chỉ trượt cho vui thì chắc không thành vấn đề.
Thế là Trần Ý An tự tin từ chối, tự mình lấy một bộ đồ bảo hộ cơ bản rồi vào phòng thay đồ.
Trần Dục vẫn hơi lo cho cô, Trần Ý An cũng đặt an toàn lên hàng đầu, không định thử thách gì, chỉ trượt với tốc độ chậm chạp mà vững vàng, từ từ tiến về phía trước, Trần Dục theo sát phía sau, xác nhận cô không gặp trở ngại gì mới yên tâm.
Cậu tháo bớt một phần bảo hộ, lớn tiếng nói với cô, “Chị Ý An, bạn em đang ở đường trượt trung cấp phía trước, lát nữa chúng ta qua đó nhập hội nhé?”
Trần Ý An gật đầu, tỏ ý không thành vấn đề.
Xung quanh toàn là người, muốn nhanh cũng không nhanh được, Trần Ý An dùng tốc độ rùa bò trượt về phía trước, từ từ tìm cảm giác, rất nhanh, cô bắt đầu thấy không đã lắm, vừa hay đoạn phía trước không đông, cô thử tăng tốc, hơi cúi người để kiểm soát tốc độ.
Tiếng gió lạnh rít qua tai được cô nhạy bén bắt lấy, đường trượt ở đây khác hẳn những nơi khác, tuyết mềm và mịn như lụa, không phải loại tuyết nhân tạo cứng đơ, cô cảm giác như dưới chân có gió, từng lỗ chân lông trên người đều đang gào thét sự tự do, não bộ cô dường như đã nhận được tín hiệu k*ch th*ch đó, bắt đầu khao khát tăng tốc, kh*** c*m do vận động mang lại thật quá mãnh liệt và to lớn.
Trần Ý An dần tìm được cảm giác, rồi thử tăng tốc, tăng tốc nữa, cô nhận ra rất an toàn, thế là thuận thế rẽ ở mốc tiếp theo, trượt vào đường trượt trung cấp.
Ở trong này, cô chạm mặt nhóm Trần Dục.
Một đám thanh niên mới ngoài hai mươi, vẫn còn đầy nhiệt huyết và sôi nổi, bọn họ vẫy tay chào cô, Trần Ý An thuận thế trượt theo phía sau họ, tốc độ của bọn họ rất nhanh, tận hưởng cảm giác vui sướng và k*ch th*ch nguyên thuỷ mà vận động mang lại.
Trần Ý An thích cảm giác này quá đi mất.
Trong đầu cô không còn công việc, cũng không còn những phiền não vì Hoắc Thanh Lan, hiện tại cô chỉ nghĩ xem đoạn đường phía trước nên kiểm soát tốc độ thế nào, nên rẽ ở đâu, trong tầm mắt của cô chỉ có tuyết trắng xoá, những cột mốc cao vút, và hai hàng cây rậm rạp hai bên, trên cành phủ những lớp tuyết dày.
Sau một thoáng lơ đãng nhìn những hàng cây ấy, cô chợt nhận ra địa hình phía trước đột ngột nâng cao, chờ cô muốn rẽ thì đã không kịp nữa, cứ thế trượt thẳng lên một đoạn dốc, những người trượt tuyết chuyên nghiệp sẽ hoàn thành một cú nhảy rất đẹp ở đây, đoạn dốc trên đường trung cấp thật ra không quá cao, nhưng Trần Ý An dẫu sao vẫn chỉ là một tay mơ, trượt trên mặt phẳng còn ổn, kiểu độ dốc này cô chưa từng thử bao giờ, cô không biết cách kiểm soát lực, không biết khi nào nên nhảy, cô không biết gì cả, cho nên trong đầu Trần Ý An trống rỗng, trong tình huống đó căn bản cũng không kịp phanh lại.
Cô cảm nhận được cơ thể mình mất đi trọng lực.
Ngay sau đó, cổ chân truyền đến cơn đau dữ dội, trán cô toát ra mồ hôi lạnh, cơn đau khiến cô tỉnh táo ngay tức khắc, vội vàng tháo găng tay, lục điện thoại trong túi.
Trong lúc vội vàng, cô chỉ gọi hai cuộc.
Một cuộc cho Trần Dục, một cuộc cho Hoắc Thanh Lan.
…
Đó là khoảng thời gian dài đằng đẵng nhất mà Trần Ý An cảm nhận được.
Trần Dục gọi xe cứu thương, khi đó cô còn cảm thấy chắc không phải việc gì lớn, trên xe cứu thương còn cắn răng chịu đựng, bác sĩ cấp cứu ở Băng thành quả nhiên có kinh nghiệm phong phú, vừa nhìn cô là đoán được tám chín phần, “Em gái đừng hoảng, bác sĩ ở đây chuyên nghiệp lắm, biết trước kia người ta hay nói khoa nào là thế mạnh của Băng thành không?”
“Chắc chắn là cắt bỏ chi bỏng lạnh và chỉnh hình, không phải anh nói quá đâu, năm nào cũng có người quang quác tự tin, đông cứng tới mức phải cắt bỏ, còn mấy người trượt tuyết như em nữa, gặp nhiều lắm rồi, không sao đâu, đến bệnh viện chụp phim là biết ngay, đảm bảo không phải chuyện gì nghiêm trọng.”
Khi đó Trần Ý An chỉ nghĩ, thế là xong, cái chân này mà làm sao thì sau này đi làm chen tàu điện ngầm kiểu gì đây.
Lúc đến bệnh viện, cổ chân cô đã sưng phù lên, đau đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng cô không khóc cũng không kêu đau, Trần Dục cực kỳ căng thẳng và áy náy, khiến Trần Ý An phải đùa lại cậu, “Lát nữa chị đau quá mà ngất đi thì không còn ai an ủi em đâu.”
Bác sĩ đẩy cô đi chụp phim.
Gãy xương cổ chân, cần phẫu thuật.
Cũng coi như là kết quả mà Trần Ý An mong muốn.
Bác sĩ thấy cô vẫn tỉnh táo, bèn để cô tự ký giấy đồng ý phẫu thuật.
Thật ra Trần Ý An cũng quen rồi — Dù sao trước đây ở nước ngoài đều như vậy, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thể trạng cô vốn tốt, gần như chưa từng bị ốm nặng.
Ca phẫu thuật gây mê toàn thân diễn ra nhanh chóng và thuận lợi, chỉ là không biết thuốc mê đến khi nào mới tan hẳn.
Lúc cô mở mắt ra, đèn trong phòng bệnh vẫn sáng, Trần Dục ngồi trên chiếc ghế trong góc gật gà ngủ, Trần Ý An mơ mơ màng màng, vì tác dụng của thuốc mê nên chưa cảm nhận được cơn đau ở chân, cô định với tay lấy điện thoại xem giờ thì Trần Dục bừng tỉnh, “Chị Ý An, chị thấy thế nào rồi? Có khó chịu chỗ nào không?”
“Chị không sao, cũng không nghiêm trọng lắm, bác sĩ nói phải nằm viện mấy ngày?”
Trần Dục vừa định trả lời thì Trần Ý An nghe thấy tiếng bước chân và giọng nói ngoài hành lang, giọng nói kia có hơi quen thuộc, nhưng Trần Ý An cảm thấy xác suất đó còn thấp hơn cả việc mình bị ảo giác sau gây mê.
Trong lúc này, Trần Dục nhỏ giọng nói với cô, “Cái đó, chị Ý An, em không nên nghe máy của chị, nhưng lúc chị phẫu thuật có một số hiển thị là Eric cứ gọi liên tục, em mới nghe máy giúp, không ngờ là vị cấp trên kia của chị…”
Trần Dục vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.
Trần Ý An nâng mắt, liền thấy Hoắc Thanh Lan từ bên ngoài đi vào, rõ ràng là anh mới đến không lâu, quần áo trên người khá mỏng, cô nhớ anh nói mình đi Quảng Đông, lúc này chỉ mặc một chiếc áo len lông cừu và một chiếc áo bành tô, Trần Ý An đoán hẳn là anh rất bận, dường như còn không nghỉ ngơi tốt, sắc mặt có vẻ mệt mỏi, anh đứng ở cửa gật đầu với bác sĩ, Trần Dục hiểu ý, nhỏ giọng nói với cô, “Vậy, chị Ý An, em về trước nhé, có việc gì cứ nhắn cho em, em còn ở lại Băng thành đến cuối tháng.”
“Được, à,” Trần Ý An nói, “Chuyện chị bị gãy xương đừng nói với Ôn Thần nhé, chị sợ cô ấy lo.”
Trần Dục gật đầu, làm động tác kéo khóa miệng.
Lúc Trần Dục ra ngoài, Hoắc Thanh Lan vẫn đứng ở cửa, khí chất lạnh nhạt và áp đảo của anh luôn khiến người khác có cảm giác khó tiếp cận.
Một Trần Dục vừa chân ướt chân ráo bước vào xã hội, một đã là người đàn ông trầm ổn và chín chắn.
Trần Dục chào hỏi đơn giản rồi rời đi.
Trong phòng bệnh thoáng chốc chỉ còn lại hai người họ.
Trần Ý An có hơi lúng túng, khi đó gọi cho Hoắc Thanh Lan, anh không nghe máy, Trần Ý An cũng không trách anh, dù sao anh bận rộn công việc như thế, thật lòng mà nói, Trần Ý An thậm chí còn không ngờ mình vừa tỉnh lại đã gặp được anh ở đây.
Hoắc Thanh Lan đứng đó nhìn cô, cuối cùng vẫn nhấc chân bước tới, anh kéo chiếc ghế bên cạnh tới cạnh giường bệnh của cô rồi ngồi xuống.