Ngày hôm đó đã gần Lập Xuân, thời tiết không còn quá lạnh, Hoắc Thanh Lan đẩy Trần Ý An dạo một vòng ở Tây Giao, cô nói muốn ra ngoài đi dạo, họ bèn rẽ vào một khúc quanh để ra khỏi Tây Giao.
Đối diện là một con ngõ nhỏ, giờ này trên đường vẫn tấp nập xe cộ, Trần Ý An nói muốn ghé vào tiệm hoa xem thử.
Hương hoa xộc vào mũi, hai bên lối đi vào cửa là những kệ bằng kính, bên trong mấy chiếc bình thủy tinh cắm đủ loại hoa tươi, Trần Ý An liếc mắt một cái đã để ý tới chiếc bình hoa ở giữa, bên trong cắm mấy cành hoa màu trắng, giống hoa lan.
Chủ tiệm là một người phụ nữ trẻ rất dịu dàng, cô ấy đang đeo tạp dề màu nhạt cắt tỉa một bó cẩm tú cầu, thấy họ thì mỉm cười nói, “Đây là hoa Freesia(*), mùi rất thơm, là một loài hoa vừa thuần khiết vừa tràn đầy sức sống.”
(*) ở Việt Nam mình gọi là lan Nam Phi, còn bên Trung gọi là Tiểu Thương Lan (Lan biếc nhỏ), cùng chữ 苍兰 với tên phim Thương Lan Quyết ấy : D
Nói xong, cô ấy đi tới, nâng bình hoa lên cho Trần Ý An ngửi thử, hương thơm ngào ngạt mà dễ chịu.
Loại hoa này cũng khá ít người mua, cho nên bên trong tiệm không đặt nhiều, tổng cộng chỉ còn bảy tám cành, Hoắc Thanh Lan bảo cô ấy gói lại, chủ tiệm chọn giấy gói màu xanh biếc, cẩn thận bọc hoa lại.
Một sự phối hợp đầy sức sống, lại rất dịu dàng.
(*) Bát mới đọc 1 bộ của tác giả này thui, không biết chị chủ tiệm hoa này có phải nữ chính của bộ có căn biệt thự đặt cây đàn dương không nhỉ~
Trần Ý An ôm hoa, cúi đầu ngửi thử, nói sân nhà anh rất hợp trồng loại này.
Chim hót hoa thơm.
Trước đó Hoắc Thanh Lan chưa từng thấy nhà mình có vấn đề gì. Dù sao với anh, ở đâu cũng như nhau.
Nhưng Trần Ý An thường nói: Nhà anh đến cả đồ trang trí cũng không có, cứ như nơi không có người ở ấy, giống một căn nhà mẫu.
Hoắc Thanh Lan vừa đẩy cô vừa hỏi, “Giống nhà mẫu không tốt à?”
“Đương nhiên là không tốt rồi, lúc rảnh rỗi nhìn xung quanh sẽ thấy trống trải và cô đơn lắm.”
Trần Ý An ôm hoa nói rất đương nhiên, “Nhà bọn em đặt đầy gấu bông trên ghế sô pha, khăn phủ ghế cũng là loại có hoa văn, Cù Dĩnh còn trồng hai chậu Lay Ơn với Phong Lan nữa, vậy mới cảm giác có hơi người, cái này chắc gọi là… dấu vết của cuộc sống.”
Hoắc Thanh Lan nghĩ nghĩ.
Thật ra anh không thấy nhà mình có gì không ổn, nhưng anh cảm thấy, nhà có Trần Ý An ở đó sẽ khiến anh yên tâm hơn.
Chiếc notebook cô tiện tay vứt đại một góc nào đó, những tập tài liệu đặt ngẫu nhiên trên bàn trà của anh.
Trên bồn rửa mặt của anh cũng bày thêm đủ loại mỹ phẩm chăm sóc da.
Hình như anh đã hiểu thế nào là dấu vết của cuộc sống rồi.
Và anh không ghét điều đó.
Chiều tối hôm đó, hai người nhàn nhã vừa đi dạo vừa tán gẫu trên đường. Lúc đi ngang qua một công viên nọ, họ dừng lại cạnh một chiếc ghế dài, Trần Ý An muốn đi bộ một lát.
Cô không cho Hoắc Thanh Lan đỡ mình.
Cô tự chống nạng, nhảy nhảy về phía anh.
Hoắc Thanh Lan đứng đợi, hai tay đút túi.
Cô nhảy đến trước mặt anh, bỗng dang tay ra, cây nạng “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
Anh đưa tay ôm cô vào lòng, trên người cô còn vương hương hoa, tuy rất nhạt, nhưng lại mang theo cảm giác tồn tại mãnh liệt.
Trần Ý An gác cằm lên vai anh, rồi thổi nhẹ một hơi bên tai anh.
“Muốn nói gì?”
“Muốn nói nếu cứ thế này mãi thì tốt.”
“Thế này đã tốt rồi?”
“Đương nhiên là tốt rồi,” Trần Ý An nhắm mắt lại nói, “Người trưởng thành yêu nhau chẳng phải nên như thế sao, ai cũng đi làm mệt lử, bình bình đạm đạm mới là hạnh phúc, buổi tối cùng nhau đi dạo, rồi tán gẫu đôi ba câu, cùng nhau trải qua một ngày bình thường. Anh biết không, hồi em còn đi học, thấy bạn cùng bàn yêu đương…”
“Ừm?”
“Cãi nhau suốt ngày, ba ngày trận nhỏ, năm ngày trận to, mà vẫn yêu nhau chết đi sống lại, khi đó ai cũng thấy tình cảm của bọn họ bền chắc như sắt đá, em cũng ngưỡng mộ lắm, còn nghĩ cãi nhau mà không chia tay mới là yêu người nhất,” Trần Ý An nói, “Sau này lớn rồi, đi làm rồi, mỗi ngày bận xong đã rất muộn, nếu có người còn chạy tới cãi nhau với em, chắc em sẽ block người đó luôn mất.”
“Còn anh,” Trần Ý An kéo tay anh, một chân cô không chạm đất, dùng dáng vẻ khá buồn cười nhảy lên trước, kéo kéo tay Hoắc Thanh Lan hỏi anh, “Chúng ta chưa từng tán gẫu đến tình yêu lý tưởng của anh là thế nào?”
Một cơn gió thổi qua, hương hoa nhạt đi đôi chút, Hoắc Thanh Lan khẽ ngửi, nghĩ một lúc rồi nói, “Trước đây chưa từng nghĩ tới, sau này cảm thấy những ngày có em ở bên cạnh là đủ rồi, em biết không, anh chưa từng nghĩ ngợi những vấn đề linh tinh.”
“Nghĩ ngợi vấn đề linh tinh gì ạ?” Trần Ý An còn chưa nhận ra anh đang ám chỉ chuyện gì, cô cúi đầu cẩn thận nhìn dưới chân, nắm chặt cánh tay anh để giữ thăng bằng.
Hoắc Thanh Lan im lặng một lúc, “Trần Dục.”
“…” Trần Ý An khựng lại, hơi lúng túng.
“Anh chưa từng vì chuyện này mà buồn bực, anh biết em thích anh, em sẽ không chia tình cảm ra đi thích người khác, anh cũng biết em có thể nghĩ rằng anh không đủ thích em nên mới không ghen vì chuyện này, mấy ngày sau anh mới nhận ra có lẽ em vì thế mà không vui, nhưng không phải vậy, Trần Dục là bạn của em, em cũng có thể có những người bạn khác giới, đó là vòng xã giao của em, anh sẽ không can thiệp vào tự do hay quyền lựa chọn của em, chỉ cần em đặt anh trong lòng là đủ, em có thích anh hay không, anh có thể cảm nhận được.” Rốt cuộc thì Hoắc Thanh Lan cũng có thể nói ra những điều đã suy nghĩ mấy ngày nay, do dự rất nhiều lần chưa thể nói ra khỏi miệng, “Trần Ý An, anh thích em, và anh cũng tin rằng em thích anh như vậy. Giống như em nói đấy, tình cảm giữa chúng ta không phải cãi vã lặt vặt, không phải là tranh chấp và nghi ngờ, tình cảm của chúng ta là tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, là bình đẳng, đây là lần đầu tiên anh hẹn hò yêu đương, có thể có vài chỗ làm chưa đủ tốt, nếu có thì em hãy nói với anh, chứ đừng tự mình buồn bực rồi bắt anh suy đoán.”
Anh nói những lời này bằng giọng điệu nghiêm túc, rất bình tĩnh, giống như dáng vẻ mọi ngày của anh, ôn hòa, kiên định.
— Cũng chính vì thế, sau này Trần Ý An không còn thấy được bóng dáng của anh trên bất kỳ người nào khác nữa.
Anh luôn trông có vẻ lạnh lùng xa cách, dường như có hơi khó tiếp cận, nhìn như rất lãnh đạm, cũng không hay cười.
Nhưng không phải vậy.
Anh không phải là người lạnh nhạt.
Anh ôn hòa, bình tĩnh, và anh là người luôn để tâm đến xung quanh.
“Hoắc Thanh Lan,” Trần Ý An dừng bước trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh.
Buổi đêm rất yên tĩnh, gió mát thổi qua, cả người khoan khoái.
Hoắc Thanh Lan rũ mắt chăm chú nhìn cô.
Trần Ý An cảm thấy những câu nói này của mình có lẽ sẽ hơi giống như cố ý gây rối, nhưng vẫn nói ra.
“Em là bạn gái anh, thi thoảng anh có thể thiên vị em một xíu được không?”
“Được.”
“Cũng không đúng, chuyện công việc thì phải công tư phân minh, nhưng ngoài công việc ra, anh đừng thiên vị người khác nhé,” Trần Ý An nhỏ nhẹ nói, “Để em được đặc biệt hơn một chút.”
“Cụ thể là thế nào?” Hoắc Thanh Lan cúi đầu hỏi cô.
Trần Ý An hơi ngại ngùng, rúc vào lòng anh, “Chỉ có một trên đời.”
“Đồng ý với em rồi,” Hoắc Thanh Lan ôm chặt eo cô, “Thì nhất định sẽ làm được.”
Khoảng thời gian này Trần Ý An hồi phục rất tốt, nhất định là có công lao của Hoắc Thanh Lan.
Cô nhớ nhà anh có thuê dì giúp việc, nhưng mấy ngày cô ở đây đều không thấy, bữa sáng do Hoắc Thanh Lan chuẩn bị, bữa trưa và tối cô vẫn ăn ở công ty, còn cuối tuần thì cả ba bữa đều do Hoắc Thanh Lan nấu.
Đồ ăn anh nấu rất thanh đạm, nhưng hương vị tuyệt vời.
Trần Ý An có thêm một sở thích mới, đó là đứng trong bếp xem anh nấu ăn, rõ ràng các bước gần giống nhau, nhưng đồ ăn anh làm lại ngon hơn hẳn bên ngoài, cô cảm thấy chắc chắn cả đời mình cũng không học được tay nghề của anh.
Hoắc Thanh Lan múc một thìa canh đưa đến bên miệng cô, Trần Ý An nếm thử, giơ ngón cái, “Yêu đương với anh đúng là lời to.”
Hoắc Thanh Lan bật cười, đúng lúc này điện thoại của anh rung lên, Hoắc Thanh Lan bấm nghe, Trần Ý An tự giác đi ra phòng khách nghịch điện thoại.
Mấy phút sau, Hoắc Thanh Lan cúp máy, múc canh bưng ra bàn rồi gọi cô ăn cơm, thuận miệng nói, “Tuần sau anh phải sang Singapore một chuyến, chắc ở đó ba đến năm ngày, anh gọi dì về nhé?”
“No no no,” Trần Ý An đáp, “Chân em cũng gần ổn rồi, tuần sau em định về nhà.”
“Em leo cầu thang được à?” Hoắc Thanh Lan tỏ ra nghi ngờ, “Không được thì đừng cố, cứ ở đây.”
“Tốt hơn nhiều rồi, với lại có nạng, em đi chậm là được,” Trần Ý An nói, “Với em cũng đâu thể ở đây mãi, ở lâu quá là bạn cùng phòng sẽ nghi ngờ đó!”
“Được.” Hoắc Thanh Lan vẫn không yên tâm, “Đến lúc đó nhớ ăn uống đầy đủ, anh bảo người đưa cơm cho em,” Cuối cùng anh còn nhấn mạnh thêm một câu, “Đặc biệt hơn một chút.”
Trần Ý An xúc một thìa cơm, bị anh chọc cười.
Lập Xuân, dự án Băng thành cũng coi như hoàn toàn khép lại, may mắn là nơi đó vốn dựa vào phong thổ nhân tình, nên dù băng tan, lượng khách vẫn không giảm quá nhiều.
Khi đó đối tác còn gửi thư cảm ơn, gửi kèm rất nhiều đặc sản địa phương, bao trọn đồ ăn vặt sau bữa trưa của văn phòng họ suốt một thời gian dài.
Mùa xuân đến, những dự án tiếp theo khá thích hợp để lựa chọn Giang Nam.
Hedy thấy chân cô vẫn cần được nghỉ ngơi, tính toán ngày tháng xong thì thấy dự án Giang Nam có thể dời lại vài ngày, nói là cho cô thêm thời gian hồi phục.
Trần Ý An đương nhiên là “Tạ chủ long ân”.
“Trong mấy dự án hiện tại của chúng ta, chị đã lựa chọn qua rồi, thấy không cần chạy khắp nơi thì chỉ có Yên Kinh, đúng lúc mấy daddy đối tác mới đầu tư thêm một khoản, chúng ta làm cái này trước đi, dự án cấp B, nhắm vào du lịch cuối tuần, chắc là đơn giản thôi,” Hedy gửi cho cô một loạt file nén, “Đây là các dự án Yên Kinh trước đây, xem qua đi, chúng ta làm cái này trước.”