Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 59.




Ba người phối hợp ăn ý, hai cây số thật ra cũng không tính là quá xa, nhất là trên con đường này còn có cửa hàng tiện lợi và KFC mở cửa 24h, chỉ xem phim không thì chán chết, ba người bèn mua trà sữa, khoai tây chiên, bánh quy và cả một đống đồ ăn vặt khác, rồi đi thẳng đến rạp chiếu phim tư nhân mở cửa 24h kia.

Bộ phim kinh dị kinh điển này nhiều năm liên tiếp nằm trong top mười bảng xếp hạng phim kinh dị kh*ng b*, vô số video thuyết minh phim đều đã nói qua đại khái nội dung, nhưng Trần Ý An chưa từng có dũng khí xem phim gốc, lần này đi cùng bạn bè cô mới có dũng khí xem.

Giống như hồi còn đi học, trong một tiết tự học nào đó giáo viên nói cho xem phim, thế nào cũng có người đề nghị xem phim kinh dị, vậy mà bộ phim vốn dĩ đáng sợ ấy lại chẳng còn đáng sợ nữa.

Trước đây mỗi lần lướt thấy Ngọn đồi câm lặng đều cảm thấy đó là một bộ phim chỉ để hù người, nào là y tá không mặt, quái vật đầu tam giác, nhưng đợi đến khi trưởng thành xem lại, lại cảm thấy bộ phim này khá là cảm động.

So với việc nói đó là quái vật, chi bằng nói rằng đó là sản phẩm của trí tưởng tượng trong đầu một cô bé bị tổn thương nặng nề mắc chứng tâm thần phân liệt, chúng đáng sợ, bi thảm, giống như tuổi thơ đau thương của cô bé ấy.

Ba thế giới, ba bé gái, còn có người mẹ đi tìm con gái, tình yêu của bọn họ đều bị mắc kẹt trong những chiều không gian khác nhau.

Ba người chen chúc trên một chiếc ghế sô pha, vừa ăn vừa xem, Cù Dĩnh là người nhát gan nhất, quái vật vừa xuất hiện đã nhắm tịt mắt, sau đó chờ Trần Ý An vỗ vỗ tay cô ấy, nói quái vật biến mất rồi.

Phim kết thúc thì đã hơn một giờ sáng.

Đây là lần đầu tiên bọn họ đi trên đường vào lúc một giờ sáng, nhưng Yên Kinh ở thời điểm này vẫn là Yên Kinh, đèn đóm của những tòa nhà cao tầng vẫn sáng trưng, đi ngang qua một khách sạn, vẫn có khách đêm đi công tác.

Ba người ríu rít thảo luận về nội dung phim.

Cù Dĩnh xem nhưng không hiểu lắm, Trần Ý An và Ôn Thần thay phiên nhau giải thích.

Cù Dĩnh bừng tỉnh, “Vậy nên cô bé quay về cuối cùng đã không còn là cô bé ban đầu nữa, mẹ thì bị mắc kẹt trong một thế giới khác rồi…”

“Bingo!”

“Thế thì buồn quá, tự nhiên thấy bộ phim này không đáng sợ tí nào nữa,” Cù Dĩnh nói, “Hình như đây là lần đầu tiên trong năm nay mình xem trọn vẹn một bộ phim đó! Cũng là lần đầu tiên trong đời mình xem suất chiếu đêm khuya.”

“Hồi còn đi học mình hay cùng bạn thân đi xem phim vào nửa đêm lắm, thích lắm luôn, rạp chiếu phim chẳng có ai trông, bọn mình còn vào cửa hàng tiện lợi mua hai chai nước mang vào uống, đường phố lúc nửa đêm cũng rất yên tĩnh,” Trần Ý An nhớ lại ngày tháng đi học với Judy, “Rồi vừa đi vừa buôn đủ thứ chuyện trên đời.”

“Đúng rồi! Xem suất khuya cùng bạn bè là thoải mái nhất luôn,” Cù Dĩnh nhắm mắt, ngửa đầu lên trời, “Ba đứa mình cũng là bạn tốt nè, sau này lại cùng nhau đi xem phim khuya nha.”

“Không thành vấn đề,” Ôn Thần cũng cười, “Mình có một danh sách phim kinh dị đây.”

“Phim kinh dị sinh ra đúng là cho nhiều người cùng xem, chứ xem một mình thì đáng sợ lắm.”

Đường phố về đêm vẫn náo nhiệt như cũ, nhưng lại có một cảm giác tự do và yên tĩnh kín đáo, như thể đã trút bỏ sự mệt mỏi và nghiêm túc của ban ngày, cuối cùng cũng có thể vui vẻ tận hưởng một khoảng thời gian riêng tư ngắn ngủi của bản thân, cuối cùng cũng có thể cười lớn và nói chuyện thoải mái.

Vì vậy cô luôn cảm thấy đi dạo là một chuyện rất thân mật.

Lúc ba người đi bộ về đến nhà, Trần Ý An bắt đầu thấy buồn ngủ.

Tuy ngày mai Trần Ý An và Cù Dĩnh đều phải dậy sớm, nhưng chẳng hề hối hận vì hôm nay đã ngủ muộn.

Có những lần thức khuya như vậy cũng rất vui và đáng giá.

Hai giờ sáng, Trần Ý An nằm trên giường, cô ôm điện thoại, liên tục mở vòng bạn bè của Hoắc Thanh Lan, vòng bạn bè của anh vẫn trống trơn như cũ, cô hít sâu một hơi, gửi cho anh ba chữ đơn giản đến không thể đơn giản hơn.

Nhớ anh rồi.

Rồi Trần Ý An đặt điện thoại xuống, chìm vào giấc ngủ.

Lần này đi Tô-Hàng công tác, Hedy để cô đi một mình.

Nhưng các công việc giai đoạn đầu, Hedy đều giúp cô sắp xếp ổn thoả.

“Vì bên Tô-Hàng là marketing kết hợp mà, nên làm một dự án du lịch ngắn ngày, họ đặt hội nghị sản phẩm lần này ở Tô Châu, vé tàu và khách sạn chị đã đặt hết giúp em, em OK không? Cơ hội rèn luyện độc lập đó!” Hedy nói.

“Ok ạ,” Chỉ là đến nơi lạ nước lạ cái, trong lòng hơi lo lắng.

“Vậy giao cho em đó, cứ mạnh dạn mà đi, thứ Tư tuần sau nhé, em xem muốn ở đó thêm mấy ngày cũng được, muộn nhất là chiều chủ nhật về?”

“Không thành vấn đề.”

Hedy đưa cho cô một đĩa ổ cứng, “Có tài liệu thì chép vào đây.”

Giống như tiễn con đi xa vậy, Trần Ý An ngược lại bị cô ấy chọc cười, “Yên tâm ạ, em làm được mà!”

Hedy nghe vậy mới yên tâm, “Chị không lo năng lực nghiệp vụ của em, chị lo cái chân của em kìa. Mới tháo bột có mấy ngày, ra ngoài cố gắng hạn chế đi lại nhất có thể! Đừng tiếc tiền bắt taxi, lấy hóa đơn về công ty trả! À, chỗ nào xa quá, khách sạn chị đặt cho em có dịch vụ đưa đón…”

Trần Ý An rưng rưng, “Chị Hedy, em yêu chị chết mất.”

“Ngưng ngưng, không được khóc, hết giờ làm chị còn phải đi ăn cơm với bạn nữa –” Hedy đặt tay lên trán cô, “Ôi, tự nhiên bùi ngùi ghê, cứ như tiễn con đi học đại học ở tỉnh khác ấy.”

Trần Ý An cười hì hì, “Xin nghe sư phụ dạy bảo.”

“Rồi rồi rồi, có chuyện gì thì nhắn wexin là được, em lớn thế này rồi chị cũng không lo em bị lạc, nhưng nhớ lấy, cái chân của em –“

Trần Ý An vâng vâng dạ dạ liên tục.

Hedy gửi lịch trình cho cô, chuyến tàu cao tốc vào trưa thứ tư, chiều làm thủ tục nhận phòng, chiều tối là hội chợ xúc tiến du lịch, vẫn là Kenton Trip và chính quyền địa phương chủ trì, dù sao thì Giang Nam vào mùa xuân vẫn luôn là địa điểm du lịch hot, lần này chỉ là một trong những đợt marketing kết hợp, Hedy nói mùa xuân đến rồi, còn phải làm marketing thêm năm sáu lần nữa, nhưng vì kỳ nghỉ mùa xuân ít, đa phần là hai thành phố gần nhau ghép lại làm sản phẩm du lịch ngắn ngày.

Trong lòng Trần Ý An cũng nắm được đại khái.

Cho nên tuy nói là dự án Tô-Hàng, nhưng đến tham gia không chỉ có những gì liên quan đến Tô-Hàng, còn có mấy thành phố du lịch khác, cô phải cùng lúc tổng hợp lại, chuẩn bị cho các dự án phía sau.

Tối thứ ba Trần Ý An sắp xếp lại hành lý, điện thoại chợt rung lên.

Là tin nhắn wexin của Hoắc Thanh Lan, anh trả lời rất ngắn gọn, hỏi cô lần này đến Tô Châu ở khách sạn nào.

Trần Ý An gửi tên khách sạn qua, Hoắc Thanh Lan nói được, báo ngày mai anh sẽ tới.

“Cuối cùng anh cũng có thời gian rồi à?” Trần Ý An đứng bên giường, vui vui khó tả.

“Chắc là được ba bốn ngày?” Giọng nói của Hoắc Thanh Lan thấp thoáng mệt mỏi, “Anh rút từ kỳ nghỉ năm ra.”

“…” Vậy cũng được luôn, Trần Ý An nghe ra sự khác thường trong giọng nói của anh, nghĩ là anh làm việc liên tục không kịp nghỉ ngơi, “Vậy chờ gặp nhau em sẽ bóp vai mát-xa cho anh.”

“Chậc, cái sức tay yếu xìu đó của em,” Hoắc Thanh Lan nói, “Mai gặp, anh bận việc đã.”

“Vâng ạ.”

Tâm trạng Trần Ý An lại bay vút lên.

Thật kỳ diệu.

Tâm trạng của cô giống như bầu trời bị phủ mây đen một thời gian dài, lại vì sự xuất hiện của anh mà chuyển từ âm u sang nắng trong.

Bởi vì mai là được gặp Hoắc Thanh Lan, Trần Ý An bắt đầu mong đợi thời gian trôi nhanh hơn, thậm chí chờ mong cả công việc sắp tới.

Giờ khởi hành là mười hai giờ trưa, cho nên cô kéo hành lý tới công ty, trước khi đi, biểu cảm của Hedy thật sự rất phức tạp.

Trần Ý An dở khóc dở cười.

“Ôi, cứ cảm giác như có cả đống lời muốn dặn dò em, mà giờ lại không nhớ ra gì hết, thôi thì cố gắng làm việc nhé!” Hedy vẫy tay với cô.

Trần Ý An gật đầu, kéo vali đi ra ga tàu.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận