Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 62.




Trần Ý An tất bật hai ngày, mấy nhà cung cấp phía địa phương đều sắp xếp người đi theo, dẫn cô tham quan, khảo sát một số điểm du lịch nổi bật, nhưng dù sao các địa điểm này đều khá đông người, chơi bời gì cũng chỉ như cưỡi ngựa xem hoa, trọng tâm vẫn đặt ở những nhà hàng và khách sạn địa phương có khả năng hợp tác.

Qua mấy tháng làm việc, Trần Ý An đã quen dần với hình thức hợp tác của Kenton Trip, cô biết trong lĩnh vực marketing thì cần chú trọng điều gì hơn, nhưng Trần Ý An cũng sẽ không vì đứng từ góc độ của công ty mà ép chi phí xuống một cách mù quáng, có những khoản chi là không thể tránh khỏi, cô ghi lại danh sách khách sạn mà địa phương cung cấp, lại nghĩ tới dự án Tô-Hàng sắp tới sẽ được Hedy giao toàn quyền cho mình, nên khâu chọn khách sạn chỉ có thể tự dựa vào bản thân, cố gắng kiểm soát chặt chẽ hơn.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Ý An vẫn quyết định vòng về, theo chân người phụ trách khách sạn đi hết toàn bộ một lượt để nắm rõ các hạng mục, tiện ích và dịch vụ.

Lần này hẳn là sẽ không có Hedy hỗ trợ liên hệ trước với phía khách sạn, sau khi do dự, Trần Ý An thử tự mình trao đổi, xử lý mọi thứ ở tuyến dưới.

Cô mở bản đồ xem qua, đánh dấu mấy khách sạn có vị trí đi lại thuận tiện.

“Giám đốc Trương, chú thấy nếu lần này chúng ta hợp tác, ngoài ưu đãi về giá ra thì còn có thể cũng cấp thêm những lợi ích nào khác không ạ?”

“Ví dụ như?” Phụ trách của phía khách sạn là một người đàn ông trung niên dễ nói chuyện, dáng vẻ nho nhã, không hề gây áp lực khi giao tiếp.

“Ví dụ như, vì đây là tour ngắn ngày, bên khách sạn có thể cung cấp xe đưa đón không? Nếu khách có nhu cầu, có thể đặt trước 24 tiếng để đón tại ga, hoặc đưa đi các điểm tham quan lân cận hay không ạ?”

“Chuyện này không thành vấn đề, còn gì nữa không?”

“Nếu như bên cháu làm các gói vé liên tuyến, đặt bữa cố định với điểm tham quan… Cháu biết khách sạn thường có tầng riêng dành cho nhóm khách này, nhưng nếu ngày hôm đó còn phòng trống, giả sử khách từ kênh bên cháu có nhu cầu nâng hạng phòng, bên mình có thể linh động đáp ứng không ạ?”

“Chuyện này cũng không thành vấn đề, nhưng cũng phải tùy vào tình hình của ngày hôm đó, nếu thật sự không còn phòng trống thì đành chịu rồi.”

“OK,” Trần Ý An nhìn sổ ghi chép của mình, cô đã chuẩn bị sẵn, ghi lại các câu hỏi từ trước, cô lật mấy trang, có hơi ngại ngùng, may mà giám đốc Trương không hề thúc giục, dường như rất thông cảm cho một người mới như cô, đây là lần đầu tiên cô tự đi công tác một mình, “Còn chuyện này nữa, vì trong hệ thống khách sạn của bên chú có hai khu là khách sạn kiểu sân vườn, khu phòng ở khá xa nhà hàng và lounge, vậy có thể cung cấp xe di chuyển cho khách không ạ? Nếu không sẽ có những khách mang theo hành lý tìm đường cảm thấy hơi bất tiện.”

“Đều không thành vấn đề, bởi vì mùa đông là mùa thấp điểm du lịch ở đây nên tạm thời chưa bố trí xe di chuyển, giờ vào mùa cao điểm rồi, bên chúng tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ.”

“Vậy thì tốt quá, những vấn đề còn lại thì chi tiết hơn xíu, ví dụ mùa này ở Giang Chiết mưa khá nhiều, chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn ô tròng các phòng lưu trú, được chứ ạ?”

“Chắc chắn rồi, kể cả dung dịch ngâm kính áp tròng các loại đều sẽ có.”

“Vậy bên cháu không còn vấn đề gì nữa,” Trần Ý An lấy điện thoại ra, “Giám đốc Trương, có thể xin số liên hệ của chú không ạ?”

“Đương nhiên là được. Có việc gì cô Trần cứ tìm tôi. Hệ thống khách sạn của chúng tôi trong năm nay đã nâng cấp hai lần, tiêu chuẩn phòng hiện tại đều được nâng cao.” Giám đốc Trương nói, “Tôi phụ trách năm khách sạn ở khu Tô Châu, có nhiều phân khúc khác nhau, Tô-Hàng tuy vẫn là điểm du lịch hot, nhưng các khách sạn kiểu mới mọc lên quá nhiều, thú thực là mấy quý gần đây bên công ty tôi có hơi thua lỗ, có thể một phần vì quảng bá chưa đủ, một phần vì chi phí duy trì cao, nhân cơ hội hợp tác lần này, hy vọng tình hình sẽ ấm lên, về giá cả, tôi nhất định sẽ cố gắng đưa ra mức tối đa các ưu đãi.”

“Hợp tác vui vẻ ạ.” Trần Ý An quét wexin của giám đốc Trương xong, khoác chiếc túi vải của mình rời đi.

Giám đốc Trương tiễn cô ra tận cửa, còn giúp cô gọi xe đưa ra đến tận ga — Tiếp sau đây Trần Ý An sẽ đi Hàng Châu khảo sát thực địa, Hàng Châu có nhiều điểm tham quan hơn, ít nhà hàng hơn, khách sạn chỉ có vài chỗ, cho nên tối đó Trần Ý An đi thẳng tới Hàng Châu, ở lại một đêm.

Có những việc, khi đã bước được bước đầu tiên thì mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, giám đốc Trương rất dễ nói chuyện, giúp Trần Ý An không còn sợ hãi khi giao tiếp và thương lượng giá với các bên cung ứng, cô bôn ba một đường, giống như một chuyến du lịch hai ngày được xếp lịch dày đặc.

Khảo sát xong toàn bộ quay về, vừa đẹp là đêm thứ sáu.

Cô gửi cho Hoắc Thanh Lan số chuyến tàu, trong lòng đoán chắc anh sẽ đến đón mình đúng giờ.

Tàu cao tốc từ Hàng Châu về Tô Châu chỉ mất chừng hai tiếng, Trần Ý An trải qua một quãng đường dài mệt mỏi bước ra khỏi ga, nhìn thấy Hoắc Thanh Lan đứng chờ cô ngoài rào chắn, trong ngực còn ôm một bó hoa.

Trần Ý An chạy chậm tới, anh tự nhiên mà nhận lấy chiếc túi vải của cô, “Nặng thế này, em đeo hai ngày liền à?”

“Bên trong là laptop và tài liệu, sao anh còn mua hoa nữa vậy?” Trần Ý An rất vui, một tay ôm hoa, một tay khoác cánh tay Hoắc Thanh Lan, hoa hồng trắng và hồng nhạt, xen vài cành cát cánh.

“Lúc ra khỏi khách sạn thấy có một bà cụ bán hoa ven đường, nghĩ đằng nào cũng đến đón em, còn cái này nữa.”

“Cái gì thế?”

Hoắc Thanh Lan nắm cổ tay cô, tháo một chuỗi vòng từ cổ tay mình xuống rồi đeo cho cô.

Trần Ý An ngẩn ra, không ngờ lại là vòng tay kết từ hoa linh lan tươi và hoa nhài, thứ này rất mới lạ, ở phía bắc gần như không thấy bao giờ, cô cực kỳ vui vẻ, nâng tay lên ngửi ngửi, mùi hương nhè nhẹ, cô cười híp cả mắt, “Cái này được nè, em thích lắm.”

“Thích thì tốt, trong ấn tượng của anh, ven đường ở Tô Châu hay bán mấy món lạ lạ thế này, anh thì không hứng thú lắm, nhưng mấy cô gái trẻ chắc sẽ thích,” Hoắc Thanh Lan nghiêm túc nghĩ, “Chuyết Chính Viên, đường Bình Giang, Sư Tử Lâm, Tây Viên Tự…”

“Quan trọng là em muốn đi dạo cùng anh kia,” Trần Ý An nhìn anh đầy mong chờ, “Anh không thấy lãng mạn ạ? Sông nước Giang Nam, đúng không, nắm tay người mình thích, cùng nhau tản bộ…”

“Anh phát hiện hình như đa số người miền Bắc đều gắn kính lọc cho vùng sông nước Giang Nam nhỉ? Rồi thì thương nhớ muốn đến một lần này kia.” Hoắc Thanh Lan hơi buồn cười.

“Đương nhiên rồi, sông nước Giang Nam, Bình đàn Tô Châu(*), đúng không, lời nói mềm mại, bước đi nhẹ nhàng. Cảm giác thứ gì thuộc về Tô Châu cũng đều dịu dàng cả.”

(*) một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện vừa hát vừa đàn, lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang

“Đó là em chưa biết giáo viên trung tuổi ở đây mắng bằng tiếng địa phương đáng sợ thế nào thôi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Nghe thì có vẻ mềm như nhung đấy, nhưng hiểu nghĩa rồi mới thấy áp lực trùng trùng.”

(*) ảnh nấu xói mami hở, tui méc cô Liêu :>>

“Thời học sinh có ai mà không sợ thầy cô,” Trần Ý An nói. “Hồi đi học, giáo viên chủ nhiệm chỉ cần liếc một cái là em đã run rồi.”

Hôm đó Trần Ý An về hơi muộn, vẫn chưa ăn tối, Hoắc Thanh Lan lái xe vòng vòng, tìm cho cô một quán mì, cô không biết gọi gì, bèn giao luôn việc gọi món cho Hoắc Thanh Lan, anh gọi mì cải muối với thịt sợi, nước dùng đậm đà, mùi vị thơm ngon, không giống với mì ở phương Bắc.

Trần Ý An ăn đến là thỏa mãn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận