Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 65.




Trần Ý An rất thích công việc này, cũng rất thích môi trường và bầu không khí làm việc nơi đây, sau khi từ Tô Châu trở về, Hoắc Thanh Lan lại tiếp tục đi công tác, bận rộn không ngừng, cuộc sống của Trần Ý An cũng cứ thế trôi đi như thường ngày.

Chỉ là dự án Tô-Hàng lần này Hedy giao toàn quyền cho cô, sắp đến kỳ xét thăng chức rồi, nếu dự án này nhận về phản hồi tốt, vậy thì trong nửa đầu năm nay hẳn là cô sẽ được lên cấp bậc nhân viên có thâm niên, Trần Ý An rất tự tin, động lực tràn đầy.

Bên kia Trần Dục gửi lại vài nhóm số liệu, miễn cưỡng chạm đến mức đạt tiêu chuẩn như dự đoán của cô, vì thế Trần Ý An cũng cho rằng lần này sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn, Trần Ý An lại cẩn thận kiểm tra phản hồi bên khách sạn, có một số khách hoàn tiền do yếu tố thời tiết, khu bình luận cũng chủ yếu nhắc đến thời tiết âm u, có vài đánh giá mức trung bình, phần lớn đều nói thời tiết không tốt, ảnh hưởng đến trải nghiệm.

Hedy nói đánh giá trung bình vẫn ổn, chỉ có đánh giá xấu mới bị tính vào dữ liệu khảo hạch, nhưng trong lòng Trần Ý An vẫn rất khó chịu, đánh giá trung bình cũng không thuộc phạm vi hậu mãi, cô bèn kịp thời liên hệ khách sạn và bộ phận chăm sóc khách hàng tiến hàng theo dõi, chỉ là hiệu quả vẫn không mấy khả quan.

Phía Trần Dục vẫn cập nhật số liệu mỗi chiều, nhưng lần này không ra được những con số bùng nổ như dự án Băng thành lần trước nữa, Trần Ý An tự biết mức số liệu đó đã coi như không tệ rồi, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác hụt hẫng do sự chênh lệch này, nhói nhói, cực kỳ khó chịu.

Hedy phát hiện Trần Ý An cả ngày ngồi lì trước máy tính, không giống bình thường, trầm lặng không nói gì, thế là chủ động hỏi han, “Làm sao thế? Cả ngày trông như cà tím bị sương giá vậy.”

“Không ạ.” Trần Ý An cố gắng lên tinh thần, gượng gạo nặn ra một nụ cười.

“Phản hồi của dự án Tô-Hàng không tốt à?” Hedy đoán trúng phóc.

Rồi cô ấy đặt một túi kẹo xuống trước mặt cô.

“Ăn đồ ngọt giúp tâm trạng tốt hơn.”

“Chênh lệch hơi lớn ạ.” Trần Ý An hơi buồn, xé túi kẹo, hương vị tuổi thơ tràn ra, “Ở đâu ra thế chị?”

“Trong khu đồ ăn vặt đó, hôm nay bên nhân sự mang sang cả đống kẹo,” Hedy nói, “Cũng bình thường mà, mấy thứ trên mạng này, ai mà nói trước được, giống như mấy người nổi tiếng mạng vậy, có người vụt sáng, có người lại chìm nghỉm mãi chẳng ai biết tên, đúng không.”

“Chi phí marketing kia, em có cảm giác mình đã làm sai một chuyện.”

“Hả?”

“Lúc Trần Dục gửi dữ liệu phản hồi lần đầu bình thường về, em lại đổ thêm tiền marketing cho bên họ, nhưng số liệu vẫn không bật lên, em còn chưa từ bỏ, lại đổ thêm lần thứ hai, lần này hình như em đã mắc rất nhiều sai lầm,” Trần Ý An rũ mắt, “Là do em quá tự tin, khi đó em đặt trọng tâm marketing vào chụp ảnh check-in, nhưng mấy thứ trang điểm, chụp ảnh này vốn dĩ có quá nhiều yếu tố không xác định…”

“Bình tĩnh nào,” Hedy vỗ vai cô, “Ngày xưa lúc chị vào Kenton Trip, nửa năm đầu còn chẳng làm ra được dự án bùng nổ nào, toàn bình bình thôi, đồng nghiệp cùng đợt đều đã thăng chức, chị vẫn ngồi đây không toả sáng gì, công việc ấy mà, phải giữ tâm thế bình thản, em đã làm hết sức là được rồi, có thể đặt yêu cầu cho bản thân, nhưng đừng quá nghiêm khắc, được chứ?”

Trần Ý An gật đầu.

Hedy nói tiếp: “Em phải biết là, trên đời này lúc nào cũng có người giỏi hơn em, có khi em đã làm tốt nhất rồi nhưng vẫn cứ kém họ cả một khoảng lớn, những lời này nghe thì tàn nhẫn, nhưng hẳn là đủ để an ủi em.”

Trần Ý An cuối cùng cũng cười, Hedy nói không sai.

Đây là sự thật.

Dù cô có cố gắng đến đâu, cũng chỉ mới chạm được vạch xuất phát của một số người.

Chỉ là những lời đó lại khiến cô bất giác nghĩ đến Hoắc Thanh Lan, nghĩ đến khoảng cách trời biển giữa hai người.

Trần Ý An vội vàng dừng dòng suy nghĩ ấy lại, cô uống một ngụm cà phê đá, ép mình quay lại với công việc.

Dự án Tô-Hàng vốn cũng chỉ là dự án ngắn hạn, nhưng với Trần Ý An lại mang ý nghĩa đặc biệt, bởi đây là lần đầu tiên cô một mình phụ trách trọn vẹn một dự án, từ đầu đến cuối đều do chính tay cô lo liệu.

Thời gian marketing của dự án này chỉ có nửa tháng, sau đó còn các thành phố khác ở Giang Nam, số liệu phản hồi của Tô-Hàng cũng lần lượt ra.

Cuộc họp buổi sáng vào nửa tháng sau, các dự án đều đã có đánh giá.

Cũng không căng thẳng như Trần Ý An tưởng tượng.

Hoặc nói đúng hơn, chỉ có mình cô căng thẳng.

Quá trình báo cáo số liệu diễn ra như bình thường, thậm chí Linda chỉ cho cô đúng năm phút.

Năm phút ấy với Trần Ý An vô cùng giày vò, dài đằng đẵng, lại như rất nhanh đã qua.

Chỉ có cô tự mình bận tâm, bởi những người khác trong phòng họp đều bận việc của mình.

Bộ số liệu này, như là đặt một viên đá trong lòng cô.

Số liệu không đẹp, thậm chí nói là cực kỳ bình thường, tỷ lệ đầu tư thu về vừa đủ hòa vốn.

Qua mức tiêu chuẩn, nhưng không vượt mức tiêu chuẩn trong lòng Trần Ý An, nhất là sau dự án Băng thành.

Sau đó Linda tự mình phân công nhiệm vụ mới, giao cho cô một dự án ngắn ngày ở Thiên Tân.

Trần Ý An vẫn còn buồn bã.

Hedy bớt thời gian an ủi cô vài câu.

Trần Ý An biết bản thân phải tự điều chỉnh lại.

Chuyện đã qua thì để cho nó qua, không thể cứ mãi hối hận và do dự.

Mấy ngày nay Hoắc Thanh Lan cũng bận đến mức chân không chạm đất, trước khi tan làm, Trần Ý An nhìn vào văn phòng anh, trống trơn, cô lại mở lịch công tác, lúc này hẳn là Hoắc Thanh Lan đang ở Hồng Kông xa xôi.

Trần Ý An có hơi khổ sở, cô lấy điện thoại ra, mở khung chat lên, phát hiện một ngày rồi hai người không nói với nhau được hai câu, tin nhắn buổi sáng cô gửi cho anh, anh vẫn chưa trả lời.

Có lẽ vì công việc không thuận lợi, nỗi ấm ức vì không được anh trả lời cũng bị phóng đại lên, cô gửi thêm hai tin nhắn nữa, vẫn không có tin nhắn trả lời, cảm xúc từ buồn bực chuyển thành sốt ruột.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh, đè mọi cảm xúc xuống, tập trung lập một kế hoạch đơn giản.

Ngày kia cô con phải đi công tác ở Thiên Tân.

Đêm đó cho đến trước khi ngủ, vẫn không thấy tăm hơi Hoắc Thanh Lan đâu.

Vì thế, Trần Ý An đơn phương tuyên bố chiến tranh lạnh với anh.

Đêm khuya, cuối cùng Hoắc Thanh Lan cũng rảnh, gửi cho cô một tin wexin, Trần Ý An cố ý đi tắm xong mới trả lời đúng một chữ: Bận.

[Thế em ngủ sớm đi, ngủ ngon.]

Câu trả lời của anh không có gì sai.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, uất ức và tủi thân trong Trần Ý An bỗng hóa thành một quả bóng căng phồng, chực chờ nổ tung —

Anh là bạn trai của em, anh không thể chủ động quan tâm em sao?

Anh bận đến mức không nhắn nổi cho em một câu à?

Có phải em phải khóc một trận thì anh mới biết em đang rất buồn không?

Hay là dù em có khóc, anh cũng chẳng bận tâm?

Một loạt tin nhắn gửi đi, quả bóng trong lòng Trần Ý An thoáng chốc xẹp xuống.

Nhưng đã quá thời gian thu hồi mất rồi.

Cô biết mình đuối lý.

Nhưng lại cảm thấy đây không phải lỗi lầm gì lớn, giữa hai người yêu nhau, chẳng phải nên chia sẻ cảm xúc với nhau sao?

Trần Ý An quyết định không để ý đến anh nữa.

Dự án Thiên Tân là dự án nhỏ, chủ yếu vì địa phương tổ chức vài hoạt động văn nghệ quy mô nhỏ, nói thẳng ra, lần marketing này là để bán vé, mấy hoạt động văn nghệ diễn ra liên tiếp trong một tuần, tiện thể bán kèm ăn uống và khách sạn.

Có bài học marketing của dự án Tô-Hàng trước đó, lần này Trần Ý An bỗng trở nên rụt rè nhát gan, cô bắt đầu do dự trước sau, quá mức chú ý đến tỷ lệ đầu tư thu về, khiến bên kỹ thuật phải chạy đến bảy tám mô hình để ước tính lợi nhuận.

Hedy thở dài, “Đứa nhóc cứng đầu, mấy chuyện này vốn dĩ phải xem vận may, em làm hết sức là được rồi, kết quả thế nào là do cấp trên đánh giá, đừng quá tự trách rồi ép mình thành mệt lử.”

Nói thì nói thế, lý lẽ gì cũng đều hiểu, nhưng Trần Ý An đã chui vào ngõ cụt mất rồi.

Cô cảm thấy thành công của dự án Băng thành chắc chắn có chỗ để học theo.

Nhưng không phải mọi thành công đều có thể sao chép.

Đó là lẽ đương nhiên.

Dự án Thiên Tân cũng thế.

Tỷ lệ đầu tư thu về vừa đủ hòa vốn, bên bán vé suýt thì không thể gỡ vốn, may mà những ngày cuối bộ phận vé tiến hành giảm giá, gộp thêm vài sản phẩm trải nghiệm giá rẻ.

Trần Ý An cực kỳ buồn bã.

Đánh giá của Linda cũng rất thẳng thắn: Kế hoạch không tệ, nhưng chú trọng quá đà vào vé, toàn bộ kế hoạch chỉ thấy em nhấn mạnh vào ưu đãi vé, mà không thấy ưu đãi lớn gì ở khâu ăn ở đi lại, tổng thể nhìn chung nhạt nhoà, nhặt hạt mè bỏ quả dưa hấu, nếu không có đợt giảm giá cuối cùng của bộ phận Vé, tỷ lệ đầu tư thu về của em còn chẳng chạm nổi mức hòa vốn.

Linda nói không sai.

Trần Ý An nhận ra cán cân tâm lý của mình đã bị nghiêng nặng về một bên.

Nhưng công việc thì không chờ đợi ai, ba bốn tháng tiếp theo là vô số kế hoạch marketing nối tiếp, đều là dự án nhỏ vì không có kỳ nghỉ dài nào.

Trần Ý An hoàn toàn không kịp làm gì để điều chỉnh bản thân, cứ như vậy lao vào vòng công việc.

Ngay lúc này, có hai chuyện xảy ra cùng một lúc.

Đợt nộp hồ sơ thăng chức bắt đầu.

Hoắc Thanh Lan đã trở về.

Lúc viết đơn xin thăng chức, cảm xúc của Trần Ý An gần như đã căng thành một sợi dây, cô ngồi trước máy tính, nhìn hàng loạt file tài liệu mở ra, các loại số liệu khiến người ta hoa mắt, cô bỗng cảm thấy rất mệt mỏi.

Đúng lúc ấy, một bàn tay sạch sẽ gõ gõ lên mặt bàn của cô.

Trần Ý An ngẩng đầu, là gương mặt quen thuộc.

Hoắc Thanh Lan vắt áo khoác trên cánh tay, vẫn bình tình và ôn hòa như mọi khi.

“Mười một rưỡi rồi, không về ngủ à?”

“Vâng.”

Trần Ý An đứng dậy, tắt máy tính, bỏ vào túi.

Hoắc Thanh Lan nhìn theo cô xoay người đi chấm công, anh biết rõ cảm xúc của cô đến từ đâu.

Tâm trạng hiện tại của Trần Ý An rất khó chịu.

— Sau tin nhắn ngày đó, Hoắc Thanh Lan không trả lời, sáng hôm sau tỉnh dậy, tâm trạng cô càng tụt dốc, như rơi thẳng xuống đáy vực.

“Năm ngày anh không để ý đến em, em còn tưởng anh quên luôn sự tồn tại của em rồi chứ,” Trần Ý An nói bằng giọng đều đều, nhưng dáng vẻ giận dỗi thì thể hiện rõ mồn một.

“Năm ngày rồi mà cảm xúc của em vẫn không giải quyết được chút nào sao?” Hoắc Thanh Lan hỏi ngược lại cô.

Cổ họng Trần Ý An nghẹn lại, cô quay đầu định đi.

“Giờ này không còn xe buýt hay tàu điện ngầm, cũng chẳng bắt được taxi, em định vì giận dỗi với anh mà đứng ngoài đường đợi một tiếng rồi đi bộ về?” Anh mở khóa xe, âm thanh rất rõ.

Ngay khoảnh khắc ấy, tảng đá đè nặng trong lòng Trần Ý An như bị ấn xuống thêm vài tấc, quả bóng tích tụ đầy ắp uất ức, hụt hẫng và tủi thân, dường như ngay giây sau là sẽ nổ tung.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận