Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 7.




“Henry bảo em tới?” Anh vừa lật báo cáo vừa hỏi.

“Vâng.” Nói nhiều dễ sai, có thể nói một chữ thì không cần đáp hai chữ.

“Em và Hedy và Max cùng tổ?”

“Vâng.”

“Gần đây tổ của các em có dự án gì?”

“Thanh Đảo ạ.”

“…”

Hoắc Thanh Lan khẽ nhíu mày, lại không bắt ra được lỗi sai nào, nếu đứng đối diện là một vị giám đốc bộ phận nào đó, anh nhất định sẽ cho rằng đây là thái độ khiêu khích hoặc bất mãn, nhưng cứ phải là một thực tập sinh non nớt, sự khó chịu của anh vì thế mà bỗng nhiên trở nên vô lý.

Trả lời lấy lệ sao?

“Trình bày đầy đủ cho tôi.” Hoắc Thanh Lan hỏi, “Dự án gì?”

“Dự án marketing Thanh Đảo ạ.”

“…” Hoắc Thanh Lan lật xem báo cáo tổng hợp mà Henry nộp, nâng mắt nhìn cô.

Trần Ý An ngơ ngác đối diện với anh, trong lòng thầm cầu nguyện tuyệt đối đừng bị anh bắt bẻ cái gì, nếu không cô không chắc sẽ trả lời nổi.

“Em sợ cái gì?” Rốt cuộc Hoắc Thanh Lan cũng biết mình khó chịu với cô chỗ nào, “Nếu sợ phải giao tiếp với tôi thì em có thể đi làm thủ tục nghỉ việc.”

“Vậy là bị 2N rồi ạ?”

“Em mới thực tập ngày thứ ba, không có N.”

“…” Trần Ý An im lặng mấy giây, thử nhỏ giọng thăm dò: “Hình như sếp cũng không có quyền sa thải em mà…”

“Nhưng tôi có quyền sa thải sếp của em.”

Henry đáng thương.

Trần Ý An nghĩ thầm, làm sếp cũng chẳng dễ dàng gì.

Hoắc Thanh Lan nhìn dáng vẻ ngơ ngơ ngác ngác lại rụt rè của cô, cũng lười tiếp tục trò đùa nhạt này, “Nói với Henry, từ giờ sau khi hoàn thành mỗi khâu đều phải gửi bản sao cho tôi.”

“OK.” Trần Ý An hỏi, “Sếp xem xong chưa ạ?”

Hoắc Thanh Lan bỗng có ảo giác cô mới là sếp ở đây, anh không đáp, rà lại toàn bộ một lượt, khả năng lĩnh hội của Henry mạnh hơn các giám đốc khác rất nhiều, bản thứ ba tốt hơn hẳn hai bản trước.

“Thứ tư tuần sau đi Thanh Đảo, tôi sẽ đi cùng, lúc duyệt chi phí công tác thì thêm phần của tôi vào nữa.” Hoắc Thanh Lan đẩy xấp tài liệu đã ký sang phía cô, thấy cô vẫn ngoan ngoãn đứng đó chờ đợi chỉ thị, Hoắc Thanh Lan suýt thì tức đến mức bật cười, nâng tay chỉ ra cửa, “Mời cô(*).”

(*) kiểu mời lịch sự, mời anh mời chị ấy :))))

“…”

Trần Ý An xấu hổ không thôi, tay chân luống cuống thu dọn tài liệu, lại cứ phải đúng vào lúc này ngứa mũi, có lẽ vì đứng trong văn phòng lạnh như cái phòng cấp đông của anh hơi lâu, cô hắt xì liền mấy cái.

Xong đời.

Trần Ý An che mặt, chỉ muốn tìm một cái lỗ nào chui vào.

Hoắc Thanh Lan nhìn cô chằm chằm.

“Em không bị cảm đâu ạ, sẽ không lây cho sếp,” Trần Ý Ân che mũi vội vàng giải thích, giọng nói mang theo nghèn nghẹn, “Em bị viêm mũi dị ứng…”

Hoắc Thanh Lan chỉ tay về phía hộp khăn giấy trên bàn, “Lấy đi.”

Trần Ý An kẹp tập tài liệu dưới nách, một tay che mũi, tay kia rút vài tờ giấy rồi nhanh chóng chạy biến.

Ra khỏi văn phòng, cơn gió nóng ập tới.

Cô cầm khăn giấy lau nước mũi, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn.

Hoắc Thanh Lan nhìn ra bên ngoài tấm kính, thấy cô ném rác vào thùng rồi chạy chậm rời đi.

Đến cả dáng đi cũng trở nên ung dung nhẹ nhõm.

Chỉ thiếu chưa viết hai chữ sợ anh lên mặt — đoán chứng bên ngoài lan truyền không ít tin đồn nói anh máu lạnh vô tình.

Nhưng chốn công sở là vậy, năng lực là trên hết, song vẫn phải có cái gọi là quan tâm nhân viên đến từ lãnh đạo — dù rằng Hoắc Thanh Lan không thích kiểu văn hoá này, nhưng đây quả thật vẫn là một mắt xích quan trọng của tầng quản lý và văn hoá công ty.

Cho nên bảy giờ tối hôm đó.

Max dọn đồ tan làm, vui vẻ hơn hở, cũng không có khát vọng thăng tiến gì, bởi vì anh ta chính là người gốc Yên Kinh, tuy đã có con nhưng cũng không có áp lực nuôi dạy, câu cửa miệng của anh ta chính là: không sao, tốt nghiệp thì lấy 2N đi chạy DiDi thôi.

(*) Didi là ứng dụng đặt xe bên Trung, giống grab với xanh SM

Trần Ý An lặng lẽ hỏi Hedy, 2N là bao nhiêu ạ.

Hedy chống cằm nói, “Còn tuỳ lý lịch thế nào, 2N của Max được tầm một triệu trở xuống, còn nếu là CEO hoặc cấp bậc như Henry thì cũng phải từ hai triệu trở lên.”

Chẳng trách!

Hoá ra 2N có giá như thế!

Trần Ý An đang ăn tiramisu tráng miệng thì trợ lý của Hoắc Thanh Lan đến.

“Lilian, bị viêm mũi dị ứng thì chú ý nghỉ ngơi, đây là thuốc cetirizine và xịt dị ứng.” Trợ lý mỉm cười đặt túi thuốc xuống trước mặt cô, “Nếu cô mới vào làm mà thấy áp lực quá thì có thể đặt lịch tư vấn tâm lý của công ty nhé!”

Hedy cũng đã quen —

“Đây là lý do chị vẫn còn ở Kenton đấy, tuy các sếp thi thoảng khắt khe đến mức chẳng giống người, nhưng chế độ phúc lợi ở đây là số một của ngành này, cực kỳ quan tâm đến nhân viên,” Hedy nói, “Các loại chi phí đều được chi trả, em không vui sếp còn quan tâm em, ít nhất khiến chúng ta cảm thấy mình không phải những con trâu con bò chỉ biết cày cuốc làm thuê.”

Tuy đã biết đây chỉ là chính sách “quan tâm nhân viên” của công ty, Trần Ý An vẫn không kìm được mà có xíu xiu cảm động và vui vẻ.

Cô ngẩng đầu, Hoắc Thanh Lan vẫn đang bận rộn trong văn phòng.

Đúng là một người cuồng công việc.

Nhưng hình như cũng không đến mức xa cách lạnh lùng như trong lời đồn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận