Hành Bất Đắc Dã - Lộng Thanh Phong

Chương 29.




“Nhưng vẫn không có chứng cứ đúng không?” Tương Dã hỏi.

“Đúng vậy.” Quyết Minh nói: “Ninh Ngọc Sinh đúng là b**n th** lắm luôn. Bản thân thì bao nuôi tiểu tam bên ngoài mà còn mua chuộc cả người của viện điều dưỡng để theo dõi vợ nữa chứ, gã mà không phải là một tên cuồng kiểm soát thì là thiếu tình thương từ nhỏ. Nhưng cũng bởi vì vậy mà người của viện điều dưỡng mới có thể làm nhân chứng cho Tào Nguyệt, trong hơn một tháng gần đây, Tào Nguyệt chỉ bước ra khỏi của một lần. Cô ấy đã đến thư viện thành phố Kinh Châu, nhưng đoạn video được camera ở thư viện thu lại đã bị mất, không có chứng cứ cho thấy cô ấy đã gặp Sở Liên. Tất cả các phương thức liên lạc của cô ấy đều sạch sẽ và không có gì bất thường cả.”

Nếu Ninh Ngọc Sinh không sắp xếp cho Liên Sở sống ở số 17 vườn hoa Quan Sơn thì người đứng tên của căn nhà là Ô Lệ Lệ dĩ nhiên trở thành kẻ tình nghi đầu tiên.

Ô Lệ Lệ là ai? Là người tình, là tiểu tam, là người bị chửi rủa, chẳng thể vẩy nước bẩn lên người vợ được.

Hơn nữa trong toàn bộ câu chuyện này, Tào Nguyệt chính là người bị hại nặng nhất. Người yêu và cha mẹ của cô ấy đã ch*t bởi vì “Ninh Ngọc Thành” đoạt xác kia. Nếu cô ấy muốn trả thù thì cho dù là người có lòng gan dạ sắt nhất cũng sẽ cảm thấy có thể tha thứ.

Tương Dã rất tò mò Cục điều tra hình sự cuối cùng sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

Nhưng trước mắt thì cần giải quyết chuyện của Bùi Quang đã. Tương Dã nhìn Hình Trú, hỏi ý kiến của anh. Hình Trú giống như đang muốn kiểm tra cậu, hỏi: “Cậu cảm thấy nên làm như nào?”

Tương Dã: “Mang anh ta về Cục điều tra hình sự thì tiện hơn đúng không?”

Hình Trú: “Đúng.”

Tương Dã cười cười: “Vẫn nên để anh ta làm một chút thủ tục đã.”

Dứt lời, Tương Dã đi đến trước mặt Bùi Quang rồi ngồi xuống, ánh mắt bình thản nhìn anh ta, hỏi: “Anh tới đây để làm gì?”

Bùi Quang đang khóc ngẩng đầu lên, không thể nói được lời nào.

Tương Dã lấy di động ra, mở lệnh truy nã Liên Sở mà Quyết Minh gửi cho cậu ra, hỏi: “Anh đang tìm người này sao?”

Bùi Quang sợ run, vì cực kì kinh hãi mà nước mắt cũng ngừng rơi.

Tương Dã nói: “Ông ta tên là Sở Liên. Nếu anh không tin thì có thể đi vào trong đó, nói cho cảnh sát những gì anh biết, mọi chuyện sẽ có câu trả lời.”

“Ầu mài gọt!” Quyết Minh sôi nổi tuôn một tràng trong tai nghe: “Đúng là bậc thầy nhân sinh về giải đáp thắc mắc, không hổ danh là Tể Tể của Cục điều tra hình sự của chúng ta mà.”

Tương Dã tự động bỏ ngoài tai lời nói của Quyết Minh. Tuy Bùi Quang không nghe thấy nhưng anh ta đang rất mơ hồ. Anh không biết sao Tương Dã lại xuất hiện ở đây, cũng không biết tại sao lệnh truy nã người kia lại đang trên tay cậu, mọi thứ đã vượt quá phạm vi nhận thức của anh ta.

Điều quan trọng hơn là sếp của Tương Dã cũng ở đây, toàn thân toát ra phong thái nguy hiểm khiến Bùi Quang cuối cùng cũng phản ứng kịp thời—có chỗ không đúng cho lắm, chỉ e là chuyện này không hề đơn giản như anh ta nghĩ.

Nhưng chuyện đã đến nước này.

Đúng vậy, chuyện đã đến nước này rồi còn trốn tránh thì được gì nữa.

Cuối cùng Bùi Quang cũng lau khô nước mắt, lấy hết dũng khí, quyết định đi vào cục cảnh sát để nói hết mọi chuyện ra. Tương Dã cũng không cản anh ta lại, im lặng đứng một bên nhìn anh ta đi vào trong.

Chưa đầy mười lăm phút, Bùi Quang đã đờ đẫn ước ra khỏi đồn cảnh sát.

Tương Dã đang ngồi trong chiếc xe SUV ăn khoai lang nướng, cậu đang ăn một củ khoai cực kỳ to, phải hai tay mới cầm hết được. Cậu ăn một cách chậm rãi, nhai một cách vô cảm, thấy Bùi Quang đi ra, lúc này cậu mới chậm rãi nói một câu: “Lên xe đi.”

Bùi Quang: “Không cần, tôi đợi người…”

Tương Dã: “Người anh chờ chính là tôi.”

Quyết Minh lại thông qua hệ thống thu giọng nói trên xe mà xen vào một câu: “Là duyên phận khiến chúng ta gặp nhau.”

Tiểu Tinh Linh này đáng ghét thực sự.

Tương Dã muốn nhét củ khoai lang trong tay vào miệng Quyết Minh, để cậu cũng cảm nhận được tình yêu từ đội trưởng một chút, tốt nhất là có thể nghẹn đến mức không nói được câu nào nữa. Nhưng Tương Dã chẳng thể làm được nên chỉ không cảm xúc mà nhìn Bùi Quang: “Đi thôi, cụ thể chuyện này trở về rồi nói sau.”

Bùi Quang cứ ngơ ngẩn như vậy mà lên xe, trực giác mách bảo anh ta rằng Tương Dã sẽ không hại mình, nhưng anh ta vẫn hơi lo lắng bất an. Lúc nãy bên phía cảnh sát nói rằng vụ án liên quan đến Sở Liên đã được giao tổ chuyên án, do tổ chuyên ân phụ trách.

Sau khi gọi điện xong, phía bên kia bảo anh ta đứng đợi trước đồn cảnh sát rồi sẽ có người đến đón.

Nhưng sao người đến đón lại là Tương Dã được chứ?

Cậu không đi học à?

Suy nghĩ của Bùi Quang đã chạy hơi xa.

Tiểu Tinh Linh không biết tình hình ở đây, tưởng Bùi Quang sợ đến mức không nói được nên còn nhiệt tình động viên: “Bạn nhỏ mới đến đừng sợ nhé, chúng tôi không phải bọn buôn người đâu, sẽ không bán cậu đâu mà lo. Tới nơi rồi, cậu sẽ cảm thấy an tâm thôi.”

Bùi Quang nhất thời chẳng hiểu mô tê gì cả, cho tới khi đến nơi mới cảm thấy an tâm.

Tổng cục cảnh sát thành phố Kinh Châu ở ngay đối diện, cảm giác an toàn hơn hẳn.

Văn Nguyệt đích thân đưa nước cho Bùi Quang, nhìn anh ta với ánh mắt đầy yêu mến. Nguyên nhân là vì trông Bùi Quang hơi thảm hại, bởi vì lúc nãy vừa khóc nên mũi và hốc mắt vẫn còn ửng đỏ, môi thì tái nhợt, nhìn có vẻ thường xuyên mất ngủ nên có quầng thâm dưới mắt, đầu tóc cũng hơi lộn xộn, giống như mấy quả đầu cắt một lần một tệ trên vỉa hè.

“Đừng câu nệ, ở đây cũng như ở nhà vậy. Hình đội trưởng của chúng ta trông có vẻ nghiêm túc thế thôi chứ chưa bao giờ đánh người bậy bạ cả.” Văn Nguyệt mỉm cười trấn an anh ta.

Bùi Quang chẳng cảm thấy được an ủi chút nào nên chỉ có thể cố giả cười.

Tương Dã dẫn dắt cuộc thẩm vấn, vì để cho Bùi Quang có thể thả lỏng nên bọn họ ngồi ngay trên ghế sô pha trong phòng khách, giống như đang nói chuyện phiếm. Bùi Quang không giấu diếm nữa, kể đầu đuôi gốc ngọn mọi chuyện cho Tương Dã.

“…Lúc đó tôi cũng muốn thăm cậu, nhưng tôi đã thử thăm dò, cậu giống như vốn không biết gì cả. Lúc đó cậu đang còn đi học, tôi sợ cậu biết được thì nhỡ đâu lại rước họa vào thân mất, cho nên mới không nói với cậu. Càng về sau thì lại càng không nói ra được.”

Bùi Quang nói xong, cảm thấy bản thân giống như đang chối bỏ trách nhiệm, không khỏi có chút mỉa mai. Suy cho cùng thì là do anh ta trốn tránh, anh ta không chỉ nghĩ như vậy một lần, nếu như chỉ vì anh ta làm như không thấy mà người ở trong căn phòng ngầm kia xảy ra chuyện, hoặc người khác vì thế mà gặp phải chuyện thì phải làm thế nào?

Cũng may là Tương Dã giờ đây vẫn bình an ngồi trước mặt anh ta, không gặp phải chuyện gì cả.

Tương Dã đưa lệnh truy nã Sở Liên cho anh ta xem, nói: “Ông ta là một tội phạm bị truy nã có tiền án, bị giam giữ ở căn phòng đó. Ông ta đã thoát khỏi căn phòng ngầm đó vào mấy tháng trước, hơn nữa còn gi*t cả Ninh Ngọc Sinh. Chuyện Ninh Ngọc Sinh tìm ra anh có thể cũng liên quan tới ông ta, ông ta đang trả thù anh đó.”

Bùi Quang dường như dại ra, anh ta nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra được chuyện sẽ như vậy, vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh, vội hỏi: “Ông ta, sao ông ta lại gi*t Ninh Ngọc Sinh? Không phải, ông ta đang trả thù tôi???”

“Trước mắt vẫn không có bằng chứng cứ nhưng chắc chắn không sai. Về chuyện của ông ta, tôi không thể nói cho anh biết quá nhiều được, biết nhiều sẽ không tốt cho anh. Nhưng anh cần phải cẩn thận vì không thể chắc chắn được là ông ta đã chấm dứt trả thù hay chưa.” Tương Dã nói.

Nếu là một người bình thường vô tình dính đến chuyện của Lộc Dã thì chỉ cần dùng Bộ Mộng Võng xoá sạch ký ức là được, cách Cục điều tra hình sự càng xa càng an toàn, nhưng hết lần này tới lần khác Bùi Quang lại là dấu vết của Sở Liên.

Chẳng ai nói chính xác được rằng Sở Liên có ra tay với anh ta nữa hay không, mà nếu Bùi Quang không biết gì hết thì sẽ rất nguy hiểm.

Thực ra Tương Dã nghiêng về việc trả thù đã kết thúc rồi hơn. Sở Liên là người như vậy, đã không ra tay thì thôi chứ ra tay rồi thì chỉ có tàn nhẫn tuyệt tình mà thôi, Bùi Quang có thể sống đến bây giờ cũng có thể thấy được Sở Liên cũng không để tâm anh ta cho lắm.

Chỉ có điều không thể lấy tính mạng của Bùi Quang để đánh cược vào khả năng này được.

Lúc này Hình Trú đi tới: “Cậu ở lại đây đã, đừng chạy lung tung.”

Nói xong, anh lại nhìn Tương Dã, nói: “Giản Hàn Tây đã hợp lại với Lão Nhạc rồi, Tào Nguyệt đã xảy ra chút chuyện nhỏ rồi.”

Hôm nay là tang lễ của Ninh Ngọc Sinh.

Bởi vì Ninh Ngọc Sinh đột ngột qua đời, toàn bộ tập đoàn Ninh Hải rơi vào tình trạng hỗn loạn, cổ phiếu sụt giảm nghiêm trọng. Cao tầng bận rộn với công việc của công ty đến mức sức đầu mẻ trán, biết được Tào Nguyệt định bán toàn bộ cổ phần của Ninh Ngọc Sinh vào thời điểm này nên nôn nóng đi tìm cô ấy. Nhưng Tào Nguyệt lại tắt máy, đóng cửa không tiếp khách, bọn họ hỏi thăm một vòng nhưng không một ai có thể liên lạc được với cô ấy cả. Mà tang lễ của Ninh Ngọc Sinh lại được chuẩn bị xong rất nhanh, ngay tại nghĩa trang công cộng ở ngoại ô.

Những người biết tin vội vàng chạy đến, để có thể gặp được Tào Nguyệt tại tang lễ. Người càng lúc càng nhiều, rất dễ xảy ra chuyện, có người đục nước béo cò, muốn gi*t Tào Nguyệt.

Lão Nhạc vẫn luôn đi theo Tào Nguyệt nên ra tay ngăn cản trước. Giản Hàn Tê cũng chạy tới kịp thời, đã khống chế được cục diện, nhưng sức khỏe của Tào Nguyệt quá kém, bị kinh sợ đến mức phải nhập viện.

Lão Nhạc ở bệnh viện báo cáo tình hình Hình Trú: “Người hành hung đã bị bắt rồi, là bạn làm ăn của Ninh Ngọc Sinh. Bản thân gã ta cũng bị dọa sợ, chưa đánh đã khai đầu đuôi ngọn ngành rồi. Nói là lúc trước Ninh Ngọc Sinh định đầu tư cho gã ta một khoản vốn cá nhân, dùng để cứu một hạng mục của gã ta, nhưng giờ thì Ninh Ngọc Sinh ch*t rồi, Tào Nguyệt lại đi quyên góp tất cả tiền bạc ra ngoài, chẳng khác nào cắt đứt tài chính của gã ta. Hạng mục của gã ta chẳng thể tiến hành, nợ nần chồng chất, vợ cũng bỏ đi, thậm chí có thể bị truy tố rồi ngồi tù, vì vậy gã ta đã chuyển hết hận thù sang Tào Nguyệt, muốn đồng quy vô tận cùng cô ấy.”

Tương Dã đeo tai nghe nên cũng nghe được những lời này, thoáng nhíu mày. Một khi con người ta lâm vào đường cùng, thật sự sẽ làm ra những chuyện vô cùng cực đoan. Nhưng Ninh Ngọc Sinh chỉ mới ch*t có ba ngày, gã ta không nghĩ cách lấy tiền từ Tào Nguyệt mà lại gi*t người trước mắt bao người như vậy, có phải là mất trí rồi không?

Hình Trú cũng có quan điểm giống vậy: “Kiểm tra gã ta xem có dấu vết của Lộc Dã không. Để mắt đến Tào Nguyệt, có thể sẽ còn có người muốn đến gi*t cô ấy.”

Gi*t người diệt khẩu là thủ đoạn trước sau như một của Lộc Dã.

Sở Liên đã quay về, nhưng Ninh Ngọc Sinh sống từng ấy năm chẳng lẽ lại không hề có tâm phúc, chẳng lẽ Sở Liên lại thanh trừ sạch sẽ người của gã ư? Hay là vẫn còn sống, đang âm thầm báo thù vì Ninh Ngọc Sinh? Nếu là như vậy thật thì Tào Nguyệt sẽ rất nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Tương Dã không khỏi nhìn Hình Trú rồi nói: “Tôi muốn đến bệnh viện gặp Tào Nguyệt một chút.”

Hình Trú nói thẳng: “Lão Nhạc sẽ xử lý ổn thỏa.”

Nói xong, không đợi Tương Dã tranh cãi, anh đột nhiên hỏi lại: “Khi tôi không ở đây, cậu lén tăng cường huấn luyện sao?”

Tương Dã ngẩn người, đứng hình hai giây mới phản ứng được, ai đã báo cáo chuyện này. Mà sao lại nói chuyện này ngay vào lúc này chứ, hơn nữa cậu muốn bản thân nhanh chóng trở nên mạnh mẽ một chút, để không kéo chân sau người khác, chuyện này cũng sai sao?

“Tôi biết giới hạn của mình ở đâu.” Tương Dã nói.

“Cậu biết thật sao?” Đôi mắt Hình Trú rất bình tĩnh.

Tương Dã không nói, mỗi lần Hình Dã dùng ánh mắt đó nhìn cậu, đều khiến cậu ý thức được về sự chênh lệch độ tuổi giữa hai người một cách sâu sắc. Cậu giống như một đứa nhóc không biết gì vậy, loại cảm giác này rất tệ hại.

Sao Hình Trú không rõ cái kiểu bướng bỉnh và mất tự nhiên của thiếu niên như cậu được chứ, nhất là chuyện chuyện huấn luyện, chẳng khác gì ánh mắt của rank đồng bền vững, chưa từng khác biệt.

“Đi theo tôi.” Anh xoay người đi vay phòng huấn luyện.

Tương Dã cũng đứng dậy theo vào.

Văn Nguyệt vội vàng kéo cậu lại, nhỏ giọng nói: “Hay là cậu nhận sai thôi là được rồi? Sếp Hình thích mềm không thích cứng, đừng cậy mạnh với sếp, huấn luyện có thể từ từ, bảo vệ bản thân mới là quan trọng nhất…”

Nhưng Tương Dã mà biết nhận sai, vậy thì không phải Tương Dã nữa rồi.

Buổi huấn luyện hôm nay cũng vì chuyện của Bùi Quang mà tạm gác lại, cậu vốn dĩ muốn đi luyện. Hình Trú lại muốn thử xem giới hạn của cậu tới đâu, vậy thì cứ thử thôi.

Văn Nguyệt cảm thấy khuyên không nổi, chỉ có thể đi theo sau cậu, nhìn như đang lo lắng nhưng thật ra là đi hóng chuyện, tựa vào cửa rồi rơi mấy giọt nước mắt cá sấu, sắm vai Lâm muội muội nhu nhu nhược nhược thời nay.

Tương Dã cũng không phải là bảo ngọc, cậu rất tàn nhẫn với bản thân mình, cho nên Hình Trú cũng cho cậu biết thế nào là tàn nhẫn.

“Giới hạn thực sự luôn nằm ở ranh giới sinh tử, Tương Dã.” Hình Trú trói gô tay của Tương Dã ra sau lưng, nhìn cậu thở hổn hển, mồ hôi đổ đầy đầu, dáng vẻ hiển nhiên đã tới giới hạn rồi vẻ mặt vẫn cứng rắn như cũ.

Giây tiếp theo, anh buông Tương Dã ra. Tương Dã có được tự do, đầu óc cũng trống rỗng vì huấn luyện cường độ cao, nào có tâm tư mà nghĩ đến Tào Nguyệt hay Sở Liên gì đó nữa.

Cậu thở hổn hển quay đầu lại nhìn Hình Trú, anh thờ ơ nhìn cậu: “Tiếp tục.”

Văn Nguyệt đứng ngoài cửa nhìn thấy kêu đau lòng không ngừng, nước mắt cá sấu cũng sắp không dừng lại được. Nhưng trên lầu hình như có tiếng bước chân, lúc này cô mới nhớ ra Bùi Quang vẫn còn ở trong phòng khách, đành phải tạm rời đi.

Đi đến cửa thì đụng phải Tông Miên.

“Anh phải ra ngoài à?” Văn Nguyệt hỏi.

“Tôi tới bệnh viện, giúp Lão Nhạc một tay.” Tông Miên nói.

“Từ khi nào mà anh lại làm việc tích cực như thế?” Văn Nguyệt nghi ngờ.

Tông Miên cũng không phải tự dưng mà thay đổi tích cực như vậy, chỉ là cảm thấy có bạn nhỏ nào đó có thể, rõ ràng, giống như thù rất dai. Anh ta nhún vai nói: “Thuốc tắm tôi đã chuẩn bị hết cả rồi, cao thuốc loại mới cũng đặt ở chỗ của sếp rồi, lát nữa cô nhớ nói với đội trưởng một tiếng, để sếp thoa giúp Tương Dã.”

Nói xong Tông Miên lách người đi luôn.

Bùi Quang ngồi trong phòng khách quan sát tất cả, lại bắt đầu hoài nghi cuộc đời—Tại sao anh ta lại ngồi ở đây? Anh ta là ai? Anh ta ở đâu?


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận