Trình Diệc Hâm đã lặp đi lặp lại việc kiểm tra ấy không biết bao nhiêu lần.
Mười một chữ số ấy trùng khớp hoàn toàn, không sai một li. Hóa ra, người bấy lâu nay vẫn âm thầm gửi tin nhắn nặc danh cho nàng chính là Trì Ý.
Đầu óc nàng bỗng chốc trở nên hỗn độn, trăm mối tơ vò không biết nên bắt đầu từ đâu.
Trước khi về đến nhà, nàng gửi cho Trì Ý một tin nhắn, hỏi xem bao lâu nữa cô mới xong việc.
"Trì tổng." Giọng của Tư Văn cắt ngang dòng suy nghĩ khi Trì Ý định trả lời tin nhắn, "Trong lúc cô họp, Phùng tổng có gọi điện tới."
"Hửm?" Trì Ý ngước mắt lên, "Dì nhỏ nói gì sao?"
"Thương hiệu Grace vừa công bố người phát ngôn khu vực Trung Quốc và đang trong giai đoạn quảng bá rầm rộ. Họ hy vọng có thể đặt vị trí quảng cáo trên màn hình LED lớn phía ngoài Tân Thành."
Tân Thành là sản phẩm tâm huyết mà cha mẹ Trì Ý để lại. Từ một tòa cao ốc cũ kỹ, cô đã cải tạo nó thành trung tâm thương mại sầm uất. Nhờ lợi thế không phải trả tiền thuê mặt bằng, Trì Ý dồn toàn bộ tâm sức vào việc nâng cao trải nghiệm khách hàng. Từ nội thất cao cấp đến các tiện ích phần cứng, nơi đây luôn sở hữu một lượng khách hàng ổn định và trung thành.
Tân Thành nổi tiếng với chất lượng dịch vụ vượt trội. Ngay cả những bậc phụ huynh vốn khắt khe về giá cả cũng là "fan cứng" của siêu thị Nhất Tâm. Lượng khách mỗi ngày ở đây luôn áp đảo hoàn toàn các trung tâm thương mại khác.
Tuy nhiên, điều kiện để các nhãn hàng được gia nhập Tân Thành lại khắc nghiệt đến mức đáng kinh sợ. Chính vì sự chọn lọc gắt gao ấy mà vô số thương hiệu lớn nhỏ đều khao khát được chen chân vào, sẵn sàng chi trả mức tiền thuê cao gấp rưỡi so với mặt bằng chung.
Riêng bức tường LED khổng lồ phía ngoài, quanh năm chỉ dùng để dự báo thời tiết chứ tuyệt nhiên không nhận quảng cáo. Đó trở thành niềm khao khát của biết bao nhãn hàng, mức giá họ đưa ra thậm chí cao gấp ba lần so với những vị trí tương tự ở nơi khác.
"Với lượng khách mỗi ngày của chúng ta, Tân Thành không cần dựa vào tiền quảng cáo để bù đắp doanh thu." Trì Ý trả lời không chút do dự. Phần vì cô không thích sự ồn ã của những tấm bảng hiệu, phần vì cô muốn giữ lại nét riêng cho "đứa con" của mình.
"Vâng, vì biết chúng ta không nhận quảng cáo nên nhãn hàng mới tìm đến Phùng tổng để nhờ kết nối. Họ đưa ra mức giá cao vượt xa giá trị thị trường." Tư Văn dừng lại một chút, "Vậy để tôi đi phản hồi lại với họ."
"Người phát ngôn mới của Grace là ai?"
Tư Văn đọc tên của một diễn viên, Trì Ý ngẫm nghĩ, cái tên này cô từng nghe qua đâu đó. Nhưng so với giới minh tinh, cô am hiểu về thương hiệu Grace này hơn. Đây là dòng hàng xa xỉ cao cấp, là biểu tượng trong tủ đồ của giới thượng lưu; để trở thành khách hàng VIP, mức tiêu thụ tối thiểu phải từ hàng chục triệu trở lên.
Đó là giấc mơ mà mọi nghệ sĩ đều muốn chạm tay tới. Trước đây còn có tin đồn một ngôi sao hạng A muốn mượn trang phục của Grace để đi thảm đỏ nhưng đã bị từ chối thẳng thừng vì "vị thế" không xứng tầm.
"Bảo với nhãn hàng, tôi không có hứng thú với người phát ngôn của họ, nên từ chối nhé."
Tư Văn khẽ mỉm cười: "Trì tổng, hay là cô cứ trực tiếp đọc số căn cước công dân của Trình tiểu thư ra đi cho rồi."
*Báo số căn cước công dân (报身份证): Một thuật ngữ mạng hiện đại của giới trẻ Trung Quốc, ý nói một người đang miêu tả về ai đó một cách quá chi tiết và rõ ràng đến mức giống như đang đọc thẳng thông tin cá nhân của người đó ra vậy.
"Đi làm việc đi." Trì Ý cười, cầm điện thoại lên trả lời Trình Diệc Hâm rằng mình sẽ về nhà đúng giờ.
Thanh thông báo bỗng hiện lên tin nhắn đẩy từ siêu thoại Weibo, Trì Ý khựng lại một chút rồi bấm vào xem. Chỉ mới nửa ngày trôi qua mà trong siêu thoại của Trình Diệc Hâm đã xuất hiện những đoạn video cắt ghép riêng của hai người, lại còn lồng những đoạn nhạc ngọt ngào đến sâu răng.
Người hâm mộ thậm chí đã đặt tên cho cặp đôi này là: Diệc Hâm Nhất Ý.
Trì Ý không kìm được mà bật cười. Cô thuận tay nhấn "Like" cho bài viết ấy.
Cô thích cái tên này.
Nhưng tâm trạng tốt đẹp chẳng duy trì được bao lâu, cô bắt gặp một bài đăng tương tự phía dưới. Với tư cách là nam phụ trong phim, thời lượng lên hình của Lý Hoảng lẽ ra chỉ kém nam nữ chính một chút. Thế nhưng khi chương trình phát sóng, những phân cảnh của hắn bị cắt xén đến thảm hại, ngoài phần mở đầu thì gần như mất hút.
Fan của Lý Hoảng vô cùng bất bình, họ điên cuồng tấn công chương trình vì tội cắt ghép vô tội vạ. Cho đến khi một "khán giả hiện trường" tung ra đoạn video quay lén cảnh Trì Ý dỗi Lý Hoảng – đoạn đã bị nhà đài lược bỏ.
Bài đăng của "người qua đường nhiệt tâm" này mới xuất hiện cách đây nửa giờ, lượt tương tác vẫn chưa quá cao. Trì Ý trầm tư một lát rồi tắt Weibo. Cô thừa hiểu nếu đoạn video này bùng nổ, mình sẽ phải đối mặt với điều gì. Nhưng so với chuyện đó, cô tò mò hơn về mục đích của kẻ đứng sau giật dây này.
Cảm giác này... giống như một trò mèo vờn chuột thú vị vậy.
...
Sáu giờ chiều.
Trời vẫn chưa tối hẳn. Trình Diệc Hâm đứng giữa sân ngước nhìn lên cao. Hoàng hôn hôm nay rực rỡ đến lạ, sắc hồng tím nhuộm thắm một góc trời, như thể bóng đêm cũng bị tẩm vào chút ngọt ngào dư vị.
Tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên, Trì Ý đã về.
Vài phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Bữa tối đặt sẵn đã được giao tới, Tiểu Vũ khéo léo trình bày món ăn vào bộ đồ ăn mới mua từ siêu thị, trông ngon mắt hơn hẳn so với việc để trong hộp nhựa.
"Chúng ta ăn tối ở ngoài sân nhé, cô thấy sao?" Trình Diệc Hâm hỏi ý kiến.
"Tôi không phiền đâu."
Sân vườn biệt thự được chăng những dải đèn ngôi sao lấp lánh, bộ bàn ghế sắt uốn lượn tinh tế dưới làn gió nhẹ thổi qua, tạo nên một không gian đêm vô cùng lãng mạn. Tiểu Vũ rất biết ý, sau khi bày biện xong xuôi liền rời đi, trả lại không gian chỉ có hai người.
"Hôm nay đồ ăn có vẻ hơi thanh đạm nhỉ." Trì Ý nhìn bàn ăn với một nửa là các món không cay.
Với một người "không cay không vui" như Trình tiểu thư, bữa ăn này quả thực là một sự nhượng bộ lớn.
"Đúng vậy, vì cô không ăn được cay mà." Trình Diệc Hâm thản nhiên đáp. Nàng cũng không quá kén chọn, món không cay nàng vẫn ăn được thôi.
Trì Ý mỉm cười cảm ơn nàng vì đã chu đáo quan tâm đến khẩu vị của mình.
"Bộ đồ ăn này xinh thật đấy."
"Lúc về tôi tiện đường ghé Tân Thành mua đấy."
Trình Diệc Hâm khựng lại, nhớ tới chuyện thử bánh quy lúc chiều, nàng bèn nói thẳng: "Tôi cũng có ăn thử loại bánh quy mới ở siêu thị của cô rồi. Vị của nó... không giống loại cô đưa tôi lắm."
Trì Ý chẳng chút giấu giếm: "Bởi vì đó là loại tôi làm riêng cho cô mà."
Trình Diệc Hâm đang định đưa miếng thịt vào miệng thì khựng lại, nàng nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi: "Cô làm riêng sao? Đừng nói là... cô tự tay làm nhé?"
Trì Ý gật đầu: "Cô ngạc nhiên lắm sao?"
Nàng đương nhiên là kinh ngạc đến mức rớt cằm rồi. Bấy lâu nay nàng vẫn đinh ninh đó là tác phẩm của một đầu bếp chuyên nghiệp nào đó, chứ chẳng bao giờ ngờ Trì tổng bận trăm công nghìn việc này lại có nhã hứng đi làm đồ ngọt cho mình.
"Công việc của cô bận rộn như vậy cơ mà?"
"Ừm... Nếu muốn thì vẫn thu xếp được thời gian mà. Lúc đầu tôi đi học từ sư phụ, sau đó vì thấy cô rất để ý đến lượng calo nên tôi đã thử cải tiến công thức một chút. Thật may là cô thích." Nói đến đây, Trì Ý có chút ngượng ngùng sờ mũi, "Vả lại, tôi cũng phải có chút gì đó để thu hút cô chứ..."
Trình Diệc Hâm bật cười thành tiếng. Cái "sức hút" này đúng là kỳ lạ thật. Nhưng phải công nhận, nàng vô cùng tận hưởng sự thiên vị đặc biệt không dành cho ai khác này.
"Vậy tôi còn một chuyện muốn hỏi cô." Nàng múc một muỗng canh, chầm chậm uống hết rồi đặt muỗng xuống bát, tiếng sứ va chạm lanh lảnh ngân vang.
"Chuyện tôi bắt thóp được Lục Thanh ngoại tình là nhờ một tin nhắn nặc danh. Người gửi tin nhắn đó... là cô phải không?"
Lần này đến lượt Trì Ý khựng lại. Cô chớp mắt, đặt đôi đũa xuống, ánh mắt trở nên nghiêm trọng: "Đúng, là tôi."
"Cô làm vậy với mục đích gì?"
Mục đích gì ư? Đương nhiên là vì cô không muốn Trình Diệc Hâm bị họ Lục kia lừa dối thêm nữa. Trì Ý cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi theo dõi Lục Thanh để bắt thóp. Chỉ là ngày hôm đó thật tình cờ, cô bắt gặp cô ta ở khách sạn Thế Kỷ. Ban đầu cô không nghĩ nhiều, nhưng khi thấy Lục Thanh và Vu Kiều có những cử chỉ thân mật quá mức, cô mới lờ mờ đoán ra sự tình.
Lúc ấy Trì Ý đã rất đắn đo không biết nên báo cho nàng thế nào. Cô sợ nếu nói với Lý Văn Tĩnh, vạn nhất chị ấy không biết chuyện yêu đương của nàng thì sẽ gây rắc rối. Cuối cùng, Trì Ý chọn cách nhờ vả thư ký của Phùng Tâm Lam để lấy số điện thoại cá nhân của nàng và gửi tin nhắn ấy.
Cô hiểu rõ tâm ý của mình, nhưng cô sợ... Trình Diệc Hâm sẽ nghĩ cô cố tình rình rập để "bỏ đá xuống giếng" trong cuộc chiến với Lục Thanh.
Sau một hồi im lặng, Trì Ý khẽ đáp: "Tôi chỉ không muốn cô bị tổn thương."
"Vậy sao cô không nhắc tôi sớm hơn?"
Trì Ý ngẩn ra. Đúng vậy, cô hoàn toàn có thể làm điều đó sớm hơn. Nhưng lúc ấy cô lấy tư cách gì để nhắc nhở? Cô chỉ là một người ngoài, liệu Trình Diệc Hâm có tin lời một người lạ không có bằng chứng xác thực mà đi nghi ngờ người bạn gái đang trong kỳ mặn nồng?
"Sớm hơn lúc đó, cô sẽ chẳng tin tôi đâu." Trì Ý cười khổ. Với cái cách Lục Thanh tẩy não về hình tượng của cô trong mắt nàng, Trình Diệc Hâm đời nào chịu tin.
Câu nói ấy khiến Trình Diệc Hâm nghẹn lời. Nghĩ lại thì đúng là vậy, nếu lúc đó nàng biết người gửi tin nhắn là Trì Ý, chắc chắn nàng sẽ nghĩ cô đang kéo mình vào cuộc chiến thương trường của hai người.
Nàng chột dạ sờ mũi: "À thì... dù sao kết cục là tôi cũng đã nhìn rõ bộ mặt của cô ta rồi. Dù sao vẫn phải cảm ơn cô."
"... Tôi cứ tưởng cô sẽ giận." Trì Ý lúng túng, sự chuyển b**n th** độ của nàng khiến cô bất ngờ.
"Tôi giận cái gì chứ? Cô nghĩ tôi sẽ cho rằng cô cố tình theo dõi Lục Thanh để mượn tay tôi trừng trị gã sao?" Trình Diệc Hâm suy ngẫm một lát, "Nếu suy luận kiểu thám tử thì không loại trừ khả năng đó. Nhưng dựa trên những gì tôi biết về cô hiện tại, tôi tin cô không phải hạng người như thế."
"Thôi, bí ẩn về tin nhắn đã được giải mã thì không nhắc lại nữa." Trình Diệc Hâm xua tay. Chí ít kết quả cũng không tệ, nếu không có Trì Ý nhắc nhở, chẳng biết nàng còn bị lừa đến bao giờ.
Sau bữa tối, cả hai cùng vào phòng khách xem TV. Tiểu Vũ đã chu đáo chuẩn bị sẵn đĩa trái cây thập cẩm trong tủ lạnh, chỉ cần lấy ra là có thể dùng ngay.
Ăn cơm mới chỉ lửng bụng, Trình Diệc Hâm bày đĩa trái cây cùng một ít hạt khô lên bàn. Nàng ngại bóc vỏ nên chẳng đụng vào đống hạt, chỉ ăn vài miếng dưa lưới rồi mở chương trình Vui Sướng Thứ Bảy số mới nhất.
Lúc chương trình đang chiếu quảng cáo mở đầu, Trình Diệc Hâm sực nhớ tới túi quà đặc sản, sợ lát nữa lại quên nên nàng chạy vội vào phòng lấy ra. Túi trà hoa có thiết kế khá xinh xắn với tông màu hồng nhạt, in những cánh hoa tinh tế, đúng kiểu con gái sẽ thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Đây là đặc sản tôi mua cho cô." Nàng nói.
Vì cuộc gọi tối qua, Trì Ý cứ đinh ninh đây là phần quà đại trà giống mọi người. Cô khẽ mỉm cười cảm ơn rồi nhận lấy, đặt túi lên bàn chứ không tỏ ra quá đắc ý.
Trình Diệc Hâm ngồi xuống sát cạnh cô, nàng nghiêng đầu nhìn Trì Ý, chầm chậm nói: "Mấy món đặc sản vùng đó toàn đồ ăn thôi, tôi không biết cô có ăn được không nên đã chọn món khác."
"Loại trà này tôi uống thử thấy ngon lắm, nếu cô thích ngọt thì thêm chút mật ong vào nhé."
Trì Ý chớp mắt, bấy giờ mới phản ứng kịp: "Cô mua riêng cho tôi sao?"
"Đúng vậy." Trình Diệc Hâm chăm chú quan sát biểu cảm của đối phương, "Không biết cô thích gì nên tôi mua đại thôi."
Ngay lập tức, nàng thấy đôi mắt nâu của Trì Ý ánh lên niềm kinh hỉ rạng rỡ, xen lẫn chút cảm giác được trân trọng đến lạ lùng.
"Giờ tôi mở ra xem luôn được không?" Trì Ý hỏi.
Được sự đồng ý, Trì Ý vội vàng lấy hộp quà ra. Bên trong là hai lọ trà hoa, chính giữa đặt một tấm thẻ màu hồng nhạt xinh xắn, kích thước chỉ bằng chiếc thẻ ngân hàng nhưng vô cùng tinh xảo.
"Tấm thẻ này đẹp quá." Trình Diệc Hâm cũng lần đầu để ý tới nó, "Lúc tính tiền tôi không chú ý, chắc là dùng để viết lời chúc rồi."
Trì Ý lật xem hai mặt, gật đầu: "Chắc vậy." Rồi cô nửa đùa nửa thật hỏi: "Vậy Trình tiểu thư có muốn ký tên cho tôi không?"
"Được thôi." Biết Trì Ý đang đùa, Trình Diệc Hâm giả vờ miễn cưỡng đáp ứng.
Nào ngờ Trì Ý thật sự lấy từ trong túi áo khoác ra một cây bút ký tên đưa cho nàng. Trình Diệc Hâm phối hợp nhận lấy, nàng đắn đo một lát rồi nắn nót viết lên tấm thẻ hai dòng chữ:
To: Trì Ý
Trình Diệc Hâm
Lật mặt sau thấy trắng tinh thì hơi trống trải, nàng liền viết thêm một câu chúc tùy ý: "Mỗi ngày đều vui vẻ nhé". Nhìn qua quả thực rất giống một tấm thiệp tặng fan.
Thế nhưng Trì Ý lại đón lấy với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Cô nhìn chằm chằm vào tấm thẻ rồi bất giác nở nụ cười rạng rỡ, như thể vừa nhận được một báu vật vô giá. Sau đó, nàng thấy Trì Ý lấy ví ra, định cất tấm thẻ vào trong.
Nàng phì cười: "Không cần thiết phải thế đâu? Tôi chỉ viết bừa thôi, nếu cô thực sự muốn thì để hôm nào tôi viết cho cô một tấm tử tế hơn."
"Không cần đâu, thế này là tốt lắm rồi. Tôi thích nó."
"Cô đúng là dễ thỏa mãn quá mà."
Vừa dứt lời, nàng thấy từ trong ví của Trì Ý rơi ra một vật nhỏ ngay dưới chân mình. Trình Diệc Hâm nhanh tay hơn, cúi xuống nhặt lên trước.
Chạm vào có cảm giác hơi cứng, là lớp vỏ nhựa mỏng. Bên trong lớp vỏ trong suốt ấy là một chiếc bùa hộ mệnh bằng vải hình tam giác. Nguyên bản chắc là màu đỏ nhưng vì đã để quá lâu nên nó đã bạc thành màu đỏ nhạt, nếu không có lớp nhựa bảo vệ, có lẽ chỉ cần chạm nhẹ là lớp vải ấy sẽ mủn ra ngay.
"Chiếc bùa này giống hệt loại ở chùa gần nhà tôi." Trình Diệc Hâm tò mò nhìn kỹ hơn. Nàng nhớ hồi nhỏ mình nghịch ngợm, người nhà hay lên chùa cầu bùa bình an thế này cho nàng, mong nàng khỏe mạnh, không ốm đau.
"Cô cũng có sao?" Trì Ý hỏi.
"Hồi bé tôi hay đeo lắm, thường là treo trên cổ." Trình Diệc Hâm ra bộ mô tả, "Nhưng lớn lên thì hiếm khi thấy ai đeo nữa."
"Chiếc bùa này cũ quá rồi, sao cô không đổi cái mới?"
Trì Ý nắm chặt chiếc bùa trong lòng bàn tay: "Ừm... Cảm giác đổi cái mới thì sẽ không còn giống trước nữa."
"Đương nhiên là không giống rồi." Trình Diệc Hâm cười khẽ, không nghĩ ngợi gì thêm.
Lúc này chương trình đã hết quảng cáo và bắt đầu vào phần mở màn, đúng lúc Trình Diệc Hâm chuẩn bị biểu diễn. Nàng chưa từng xem lại bản thân trên TV, giờ ngồi xem, nàng chỉ chăm chăm chú ý vào giọng phát âm tiếng Quảng của mình và những góc máy quay cận mặt. Nếu không phải vì ngũ quan tinh tế và lớp trang điểm hoàn hảo, chắc nàng cũng khó mà chịu nổi kiểu quay "tử thần" này.
Chỉ là... nàng thấy mình hát vẫn kém xa so với Trì Ý, một vài chỗ phát âm vẫn chưa chuẩn, chỉ đủ để lừa những người không biết tiếng Quảng mà thôi. Biết thế nàng đã học sớm hơn một chút.
"Cô có hứng thú với tiếng Quảng Đông không?" Trì Ý bất chợt hỏi khi màn biểu diễn kết thúc.
"Hửm? Thật ra nghe lâu cũng thấy hay lắm, nhưng học cấp tốc thì khó quá." Trình Diệc Hâm đáp. Đặc biệt là khi nghe Trì Ý nói tiếng Quảng, nàng thấy giọng cô cực kỳ quyến rũ.
"Cách tốt nhất là xem phim TVB nhiều vào, vừa thú vị vừa dễ vào đầu. Mỗi ngày tôi sẽ dạy cô vài câu nhé."
"Được thôi, vậy giờ cô dạy tôi vài câu đi."
TV đang chiếu đến phân đoạn của các diễn viên khác, không phải trọng điểm nên hai người vừa xem vừa bắt đầu "lớp học tiếng Quảng" nhỏ. Trì Ý dạy nàng cách tự giới thiệu bản thân.
Khi chương trình chiếu đến cảnh MC hỏi về hình mẫu lý tưởng, Trì Ý bỗng dừng lại, chăm chú theo dõi từng biểu cảm của nàng trên màn hình. Kế tiếp là cảnh nàng bị trêu chọc với Dư Tư Dương.
"Hai người mặc đồ đôi sao?" Trì Ý đột nhiên hỏi, vẻ mặt cô lúc này khác hẳn thường ngày, đôi lông mày khẽ nhíu lại, giọng điệu mang chút ý tứ chất vấn.
Đúng là đồ đôi thật, siêu thoại CP của nàng và gã kia đã soi ra được, fan đang "đớp thính" nhiệt tình như thể đang ăn Tết. Dù biết rõ đó chỉ là đóng kịch vì công việc nhưng bị Trì Ý hỏi thế này, nàng bỗng thấy chột dạ vô cùng.
"Đúng vậy." Không thể nói dối, Trình Diệc Hâm đành giải thích: "Phim Minh Nguyệt Truyện sắp chiếu, tôi và Dư Tư Dương là diễn viên chính, để tạo nhiệt cho phim nên chúng tôi buộc phải xào CP một chút."
"Tôi hy vọng cô hiểu cho, phương thức tuyên truyền này trong giới chúng tôi là chuyện hết sức bình thường."
"Tôi hiểu tính chất công việc của cô mà." Trì Ý nói, "Tôi không thích kiểu tuyên truyền này, nhưng... tôi sẽ cố gắng chấp nhận."
Dáng vẻ của Trì tổng lúc này hệt như một "cô vợ nhỏ" đang chịu ấm ức nhưng vẫn cố tỏ ra hiểu chuyện, một mình gánh chịu hết thảy. Trình Diệc Hâm vô thức não bổ ra hình ảnh Trì Ý đáng thương, thấy cô quá đỗi đáng yêu nên trái tim nàng liền mềm nhũn.
"Ngoan nào, ngoan nào." Nàng mỉm cười xoa đầu Trì Ý, "Yên tâm đi, chỉ là công việc thôi, cô không cần lo lắng mình bị 'cắm sừng' đâu."
"..."
Câu nói này nghe thì có vẻ ổn, nhưng cứ thấy sai sai ở đâu đó. Trì Ý khẽ thở dài trong lòng, chấp nhận thực tại.
"Tóm lại, cô trở thành minh tinh đúng là tốt thật đấy."
"Tại sao?" Trình Diệc Hâm theo bản năng hỏi lại.
"Vì cô đứng nơi hào quang lấp lánh, tôi mới có thể nhìn thấy cô."
Trình Diệc Hâm ngẩn người. Nàng chưa bao giờ nghĩ việc làm người nổi tiếng là một điều gì đó quá tuyệt vời, nàng chỉ coi đó là một công việc để mưu sinh. Giờ nghe thấy có người nói như vậy, lòng nàng bỗng trào dâng một cảm giác kỳ diệu khó tả.
Một người bình thường và một doanh nhân trẻ thành đạt vốn là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Có lẽ... làm người của công chúng cũng có cái hay của nó đấy chứ?
Đĩa hạt khô trên bàn vẫn chưa có ai động vào, những hạt mắc-ca tròn trịa tỏa ra mùi hương sữa thoang thoảng đầy mời gọi. Trì Ý cầm một hạt lên, hỏi khẽ: "Cô không ăn hạt sao?"
"Có chứ." Nàng liếc nhìn, "Nhưng tôi lười bóc vỏ quá."
Đặc biệt là hạt mắc-ca phải dùng dụng cụ mới mở được, mà cái khe nứt của hạt này lại vừa nhỏ vừa nông, bóc ra rất tốn sức.
Chương trình lại chiếu đến phân cảnh "mỹ nhân cứu mỹ nhân" khiến fan điêu đứng. Quả nhiên xem trên màn hình 4K khác hẳn với xem trên điện thoại, từng biểu cảm nhỏ nhất của Trì Ý đều được phóng đại rõ nét. Thường ngày nhìn cô nàng thấy rất bình thường, nhưng giờ ngồi soi gương mặt cô trên màn hình lớn, nàng mới thấy Trì Ý đẹp đến nhường nào.
Dưới góc máy cận mặt "tử thần" của nhà đài, gương mặt trang điểm nhẹ của Trì Ý vẫn vô cùng cuốn hút, xương quai hàm sắc sảo, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo. Chẳng trách fan của nàng lại thi nhau "đổi phe", nếu Trì Ý mà dấn thân vào giới giải trí chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám.
Cánh tay bị ai đó chạm nhẹ, Trình Diệc Hâm giật mình khỏi dòng suy nghĩ, quay sang liền bắt gặp gương mặt của Trì Ý ở cự ly gần. So với trên TV, gương mặt thật này mang lại cảm giác chân thực và sống động hơn nhiều. Trì Ý đưa cho nàng mấy hạt mắc-ca đã được bóc sẵn vỏ, đặt trên một lớp khăn giấy sạch sẽ. Dù đã rửa tay nhưng sự chu đáo đến từng chi tiết nhỏ này của cô khiến nàng vô cùng cảm động.
Hạt mắc-ca trắng, tỏa hương sữa thơm lừng như những viên kẹo. Trình Diệc Hâm cầm lấy một hạt, hỏi bâng quơ: "Cô từng ăn kẹo mạch lệ tố (Maltesers) chưa?"
"Rồi, nhưng chẳng phải nó màu đen sao?"
"Có loại màu trắng vị sữa nữa, cũng ngon lắm. Hạt này trông giống y hệt." Nói rồi, nàng bỏ hạt mắc-ca vào miệng, vị giòn tan lách tách trong khoang miệng.
"Cô không ăn sao?"
"Để tôi bóc cho cô ăn."
Động tác của Trình Diệc Hâm khựng lại. Nàng cầm lấy một hạt khác, lần này nàng trực tiếp đưa đến bên môi Trì Ý. Đối phương phối hợp há miệng, khẽ cắn lấy hạt hạt.
Cô không vội nuốt ngay mà động tác chậm rãi như thể đang xem ở tốc độ 0.5x, ánh mắt cô cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng. Đôi môi hồng nhuận, hàm răng ẩn hiện, dáng vẻ ấy bỗng chốc mang theo chút hơi thở ám muội khó cưỡng. Đặc biệt là đôi mắt Trì Ý lúc này hệt như một chú nai nhỏ, mềm yếu và đầy vẻ gợi tình.
Trình Diệc Hâm chớp mắt, nhìn sâu vào đôi đồng tử màu nâu của cô. Khoảnh khắc cô ngậm lấy hạt mắc-ca, đôi môi mềm mại ấy như vô tình lướt qua đầu ngón tay nàng.
Một phản ứng hóa học kỳ lạ nổ bùng trong lòng Trình Diệc Hâm. Nàng không biết gọi tên nó là gì, chỉ thấy như có một luồng điện chạy dọc cơ thể, đầu ngón tay vô thức run rẩy, cảm giác tê dại lan tỏa khắp tâm trí.
"Cảm ơn Trình tiểu thư." Trì Ý vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, chầm chậm nhai hạt mắc-ca, đôi gò má khẽ phồng lên trông cực kỳ đáng yêu.
Trình Diệc Hâm nhìn theo, nàng bỗng nảy ra ý định muốn bóp nhẹ má Trì tổng này một cái. Nhưng nàng vẫn chưa dám làm gì cả, kinh nghiệm tình trường nghèo nàn khiến nàng cần thêm thời gian để làm quen với những cử chỉ thân mật này.
Đến phân đoạn chơi trò chơi, nhìn cảnh mình hăng hái chạy xuống kéo Trì Ý lên sân khấu, nàng mới thấy lúc đó mình phấn khích đến nhường nào. Dù hành động đó dẫn đến việc Trì Ý bị soi mói trên mạng, thậm chí còn có cả fan CP, nhưng bình tĩnh nghĩ lại, nàng thấy đó không hẳn là chuyện tốt.
Nàng trăn trở một lát rồi quyết định nói ra: "Có phải tôi không nên kéo cô lên sân khấu không?"
Trì Ý không đáp ngay mà hỏi lại một cách tự nhiên: "Sao cô lại nói vậy?"
"Cô xuất hiện trên màn hình, dù là khen hay chê thì cũng sẽ có kẻ tò mò đi lùng sục thông tin, thậm chí bới móc đời tư của cô." Trình Diệc Hâm khựng lại, "Một khi đã lọt vào tầm mắt của công chúng, cô sẽ bị soi xét từng li từng tí. Những người làm kinh doanh như cô chắc hẳn không muốn bị cư dân mạng quấy rầy chứ?"
Hiện nay xu thế truyền thông mới đang bùng nổ, nhiều doanh nghiệp truyền thống cũng bắt đầu chuyển hướng sang làm thương hiệu trên mạng xã hội. Ngay cả Lục Thanh cũng mở công ty MCN để kiếm tiền, đủ thấy sức hút của nó lớn đến mức nào. Với Tân Thành, nếu Trì Ý chịu làm truyền thông thì lượng khách và doanh thu chắc chắn sẽ còn khủng hơn nữa. Nhưng cô ngay cả quảng cáo trên màn hình LED cũng không nhận, nàng tin không phải vì Tân Thành không có ai thèm đặt.
"Tôi quả thực không thích." Trì Ý nhìn vào màn hình TV, "Nhưng mà... được cùng cô xuất hiện trên cùng một khung hình, tôi thấy rất vui. Vui đến mức những lời nhận xét của người khác chẳng còn quan trọng nữa."
Trình Diệc Hâm nghe xong khẽ mỉm cười, cơ thể vô thức nghiêng về phía Trì Ý thêm một chút.
Xem được một lúc, Trình Diệc Hâm bắt đầu thấy mệt. Cả ngày hôm nay di chuyển vất vả lại còn chạy show, mí mắt nàng bắt đầu nặng trĩu. Cuối cùng không chịu nổi cơn buồn ngủ ập đến, đầu nàng khẽ gục xuống, dựa vào vai Trì Ý rồi chìm vào giấc ngủ sâu chỉ sau vài giây.
Giấc ngủ này thật sự vô cùng thoải mái. Nàng hoàn toàn quên mất mình đang xem TV cùng Trì Ý, cứ thế mà thiếp đi một lúc lâu.
Khi lờ mờ mở mắt ra, đập vào mắt nàng là chiếc bàn trà trong phòng khách và màn hình TV vẫn đang phát sóng. Dưới cổ nàng là một chiếc gối ôm mềm mại. Nàng chớp mắt, chậm rãi xoay người nằm ngửa trên sô pha, và ánh mắt nàng va phải cái nhìn đang cúi xuống của Trì Ý.
"Cô tỉnh rồi sao." Vài giây sau, Trì Ý khẽ lên tiếng.
Thấy nàng có vẻ vẫn còn ngái ngủ, Trì Ý hơi cúi thấp người xuống ghé sát mặt nàng, bàn tay dịu dàng chạm khẽ vào tóc nàng: "Cô gặp ác mộng sao?"
Nàng không gặp ác mộng. Chỉ là đầu óc vẫn còn mơ màng. Đôi mắt Trình Diệc Hâm long lanh hơi nước vì mới tỉnh dậy, trông quyến rũ và tình tứ hơn hẳn thường ngày.
Có lẽ nàng vẫn đang nằm mơ, nếu không sao nàng lại thấy trong ánh mắt Trì Ý một sự thâm tình nồng cháy không chút che giấu đến thế? Một cảm xúc mãnh liệt như vậy sao có thể xuất hiện trong mắt một người mới chỉ quen biết chưa đầy một tháng?
Một sự rung động mãnh liệt trào dâng trong lòng nàng. Có lẽ... người trẻ tuổi hơn một chút cũng chẳng sao.
Nhìn gương mặt đang ở sát bên, Trình Diệc Hâm lại chớp mắt một cái. Bất chợt, nàng vươn tay câu lấy cổ Trì Ý. Đôi môi hơi mát lạnh của nàng áp lên môi đối phương. Mềm mại lạ lùng.
Nụ hôn này đến quá đỗi đột ngột. Trình Diệc Hâm cứ ngỡ mình đang mơ, nàng chỉ làm theo bản năng mách bảo, cho đến khi cảm nhận được sự vụng về đến mức đứng hình của đối phương. Nàng thầm cấu nhẹ vào đầu ngón tay mình, thấy hơi đau.
Đôi đồng tử đang tán loạn dần định thần lại, nàng nhìn vào mắt Trì Ý. Cô nàng như một chú nai nhỏ đang hoảng loạn vì bị giật mình, nhưng lại không dám né tránh. Dáng vẻ này hoàn toàn trái ngược với sự điềm tĩnh thường ngày, trông đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn bắt nạt thêm chút nữa.
Trình Diệc Hâm thay đổi tư thế, nàng ngồi bật dậy khỏi sô pha, và trước khi đối phương kịp phản ứng, nàng đã ngồi gọn lên đùi cô. Trì Ý chớp mắt liên tục, vẻ mặt đầy bối rối, vành tai đã đỏ bừng như lửa đốt.
Nàng khẽ nở một nụ cười đầy ám muội, một tay nâng nhẹ cằm Trì Ý, rồi lại cúi đầu hôn cô thêm lần nữa. Lần này không còn là cái chạm môi đơn thuần. Đôi môi nàng chầm chậm nhấm nháp lấy môi dưới của Trì Ý rồi lại buông ra, lặp đi lặp lại như thế cho đến khi nghe thấy tiếng "Hửm..." khẽ khàng phát ra từ cổ họng Trì Ý.
Nàng chỉ lặp lại động tác ấy mà không tiến sâu hơn, đôi mắt nửa khép nửa mở nhìn Trì Ý với vẻ trêu chọc tình tứ. Ở khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở của nhau, bầu không khí ám muội lúc này đã được đẩy lên đến đỉnh điểm.
Trì Ý ngước mắt nhìn nàng, nốt ruồi trên chiếc cổ xinh đẹp lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Cô khẽ thở hắt ra một hơi. Bàn tay Trình Diệc Hâm chầm chậm trượt xuống, bao trọn lấy cổ cô, ngón cái khẽ m*n tr*n lên nốt ruồi nhỏ nhắn ấy. Nàng cảm nhận được yết hầu dưới ngón tay mình khẽ chuyển động. Ánh mắt Trì Ý vừa mê mẩn vừa hoang mang, hệt như đang cố gắng kiềm chế một điều gì đó.
"Cô có muốn thử một nụ hôn kiểu Pháp không?"
Trình Diệc Hâm hỏi xong cũng chẳng đợi đối phương trả lời. Không còn là những cái nhấm nháp trêu người nữa, lần này nàng khẽ cắn nhẹ vào môi cô, rồi nhân lúc cô không phòng bị mà xông thẳng vào trong.
Một người hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào như Trì Ý chẳng biết phải đáp lại ra sao, cô chỉ có thể ngơ ngác để nàng chiếm lấy hoàn toàn lãnh địa của mình. Rõ ràng mình là người chủ động nhưng tim Trình Diệc Hâm cũng đập nhanh một cách bất thường, nàng cảm thấy một sự phấn khích hệt như Adam và Eva đang nếm thử trái cấm vậy.
Trì Ý bị nàng hôn đến mức khóe mắt ửng hồng, ươn ướt, một dáng vẻ mà thường ngày tuyệt đối không thể nhìn thấy được.
"Cô trông đáng yêu thật đấy." Trình Diệc Hâm khẽ cười, bàn tay đang nâng cằm chuyển sang áp vào má Trì Ý, nóng hổi hệt như gương mặt cô lúc này vậy. "Giống như một chú nai nhỏ, vừa ngây thơ lại vừa thuần khiết."
Trì Ý khẽ mím môi, ánh mắt dần lấy lại sự tỉnh táo. Đối mặt với lời khen của nàng, phản ứng đầu tiên của cô không phải là vui mừng. Cô biết rõ, hình mẫu lý tưởng của Trình Diệc Hâm là kiểu bạn gái trưởng thành, quyến rũ, chứ không phải kiểu "đáng yêu" thế này.
"Cô không thích bị gọi là 'đáng yêu' phải không?" Trình Diệc Hâm nhận ra sự khác lạ, nàng dỗ dành như dỗ trẻ con vậy.
"Ừm, tôi không thích."
Trình Diệc Hâm đứng dậy khỏi đùi Trì Ý.
"Nhưng nếu là chú nai nhỏ này, tôi có thể ngoại lệ."
Hả? Trì Ý nhất thời chưa hiểu hết ẩn ý trong câu nói ấy.
"Được rồi." Trình Diệc Hâm xoa đầu cô, "Muộn rồi, cô về nghỉ ngơi đi."
Nàng tiễn cô ra tận cửa. Lúc này Trì tổng dường như mới sực tỉnh.
"Hôm nào tôi có thể mời cô đi xem phim một lần nữa được không?" Trì Ý khựng lại, nhớ tới lần trước bỏ dở giữa chừng vì công việc, cô có chút ngượng ngùng bổ sung: "Lần này tôi hứa sẽ không bỏ về giữa chừng đâu."
Trình Diệc Hâm ngẫm nghĩ một lát rồi vui vẻ đáp: "Được thôi."
Sau khi tiễn Trì Ý về, Trình Diệc Hâm quay lại phòng khách, nàng đưa tay ôm lấy lồng ngực mình, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp. Nàng thở hắt ra một hơi rồi nằm vật xuống sô pha, nhìn đăm đăm lên trần nhà.
"Sao mình lại đột nhiên hôn cô ấy nhỉ..."
Việc mình chủ động hôn Trì Ý lúc nãy đến giờ nàng nghĩ lại vẫn thấy bất ngờ. Nhưng dù sao chuyện cũng đã lỡ rồi, nàng cũng không thấy hối hận cho lắm. Nàng vô thức đưa ngón tay chạm lên môi, cảm giác khi hôn Trì Ý... thực sự tốt hơn nàng tưởng tượng nhiều. Và phản ứng ngây thơ của Trì tổng vốn luôn điềm tĩnh ấy quả thực đã đánh trúng "tim đen" của nàng.
Ngày hôm sau, Trình Diệc Hâm xong việc khá sớm. Buổi chiều, nàng không vội về nhà mà ở lại phòng tập gym của công ty tập xe đạp thể thao. Tai nghe đang phát ngẫu nhiên bài hát thì bỗng chuyển sang bản Chung Vô Diệm do Trì Ý hát. Thường thì nghe một bài quá mười lần người ta sẽ thấy chán, nhưng bản này nàng đã nghe đến vài chục lần mà vẫn chưa có ý định chuyển bài.
Chất giọng ấy qua tai nghe mang lại cảm giác vô cùng chân thực, hệt như Trì Ý đang đứng ngay bên cạnh nàng vậy. Giọng hát của cô trầm hơn so với khi nói chuyện bình thường, mang lại một sức hút rất đặc biệt cho bài hát. Nàng khẽ ngân nga theo giai điệu, cơ thể đung đưa theo nhịp đạp xe mà không hề hay biết có người đang gõ cửa.
Chỉ đến khi nhìn thấy bóng người qua chiếc gương lớn trước mặt, nàng mới giật mình dừng lại, quay đầu nhìn ra cửa.
"Trì Ý? Sao cô lại đến đây?" Nàng vừa nói vừa tháo tai nghe ra.
"Nghe chị Văn Tĩnh bảo hôm nay cô xong việc sớm, mà tôi cũng đang rảnh nên muốn thực hiện lời hứa đưa cô đi siêu thị mua đồ ăn vặt làm phần thưởng." Trì Ý vừa nói vừa thản nhiên nhìn nàng. Trình Diệc Hâm lúc này chỉ mặc một chiếc áo bra thể thao màu trắng và quần đùi đen, cánh tay mảnh khảnh với những đường nét khỏe khoắn, đôi chân dài trắng nõn nà hiện ra rõ mệt.
"Nhân viên bảo cô đang tập luyện nên tôi vào đây luôn." Trì Ý đưa chiếc khăn lông cho nàng.
Trình Diệc Hâm nhận lấy khăn, lau đi những giọt mồ hôi còn vương trên cổ, mỉm cười trêu chọc: "Cô thân với chị ấy từ bao giờ thế? Đến cả lịch trình của tôi chị ấy cũng tiết lộ cho cô cơ à."
Lý Văn Tĩnh vốn là một người đại diện vô cùng chuyên nghiệp và sắt đá, đôi khi ngay cả nàng cũng thấy chị ấy rất khó gần. Trước đây Lục Thanh từng muốn lấy lòng chị ấy để tiếp cận nàng nhưng hoàn toàn thất bại. Vậy mà giờ đây Trì Ý lại có thể hòa hợp với chị ấy đến thế, còn được chị ấy mật báo tin tức nữa.
"Tự nhiên mà vậy thôi." Trì Ý nghiêng đầu. Cô chẳng làm gì đặc biệt để nịnh bợ cả, chỉ là cô luôn giữ thái độ tôn trọng đúng mực của một hậu bối đối với Lý Văn Tĩnh, thế là chị ấy liền "mở lòng" với cô ngay.
"Lát nữa chúng ta đi xem phim luôn chứ?" Trình Diệc Hâm hỏi, "Tôi cần tắm rửa và thay đồ đã."
"Để hôm khác hãy xem phim, hôm nay chúng ta chỉ đi siêu thị thôi." Trì Ý đáp.
Trình Diệc Hâm hơi thắc mắc, thời gian từ chiều đến tối khá dư dả, siêu thị và rạp phim lại cùng một nơi, sao không làm luôn một thể cho tiện? Nhưng nàng cũng không hỏi thêm, có lẽ tối nay Trì Ý có việc bận chăng.
"Vậy tôi đi tắm đã."
Trình Diệc Hâm định thực hiện một cú xoay người xuống xe đạp thật "ngầu", nhưng nàng quên mất yên xe hơi cao, lúc chân chạm đất không vững liền bị loạng choạng. May mà Trì Ý nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy eo nàng nên mới không bị trẹo chân.
... Thật là mất mặt quá đi mà.
"Cô không sao chứ?" Trì Ý hỏi, hai tay cô bao trọn lấy vòng eo của Trình Diệc Hâm, vẻ lo lắng hiện rõ trong mắt.
"..." Trình Diệc Hâm lúc này chỉ mặc mỗi chiếc bra thể thao nên nàng cảm nhận rất rõ hơi ấm từ đôi bàn tay ấy. Nàng hơi khựng lại rồi nhanh chóng gạt tay cô ra, lùi lại một bước với vẻ cảnh giác: "Tôi không sao, tôi đi đây."
Hành động né tránh rõ rệt ấy khiến Trì Ý nghĩ rằng nàng đang ghét bỏ sự đụng chạm của mình. Cô khẽ "ừm" một tiếng, tâm trạng có chút trùng xuống.
Trình Diệc Hâm bước nhanh về phía phòng tắm, đi được vài bước nàng chợt quay đầu nhìn lại. Một thoáng hụt hẫng và ấm ức trên gương mặt Trì Ý chưa kịp thu lại đã bị nàng bắt gặp ngay lập tức.
"À, Trì Ý này." Nàng khựng lại, để tránh gây hiểu lầm, nàng quyết định giải thích: "Bên kia có bồn rửa tay, cô qua đó rửa tay chút đi."
"..." Khổ chủ ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Tôi mới tập xong, trên người toàn mồ hôi thôi." Nói xong, Trình Diệc Hâm đỏ mặt quay đi, chạy thẳng vào phòng tắm.
Hóa ra không phải là ghét bỏ. Trì Ý mỉm cười đi rửa tay, cô vừa ngồi xuống đợi nàng tắm xong thì điện thoại lại reo.
"Ý Ý, dì nghe thư ký bảo cháu đang ở công ty dì à?" Phùng Tâm Lam nói, "Sao dì không thấy cháu qua phòng dì?"
"Dì nhỏ." Trì Ý ngập ngừng, "Cháu không phải tới tìm dì đâu."
"..." Phùng Tâm Lam im lặng nửa giây, "Dì xem chương trình rồi, thấy cháu lên hình cùng nghệ sĩ công ty dì. Dì chẳng nghe cháu nói là cháu quen biết Diệc Hâm bao giờ."
"Cháu cũng mới quen thôi. Cô ấy mời cháu đến xem ghi hình nên cháu qua, cũng thú vị lắm."
"Ừm. Nhưng cháu có biết là đoạn phim cháu mắng người khác bị cắt bỏ đã bị quay lén và tung lên Weibo không? Hiện giờ nó đang bắt đầu lùm xùm rồi đấy. Nhưng cháu yên tâm, dì sẽ giúp cháu xử lý."
"Dì nhỏ, cháu biết đoạn video đó." Trì Ý nói, "Cháu cố tình không can thiệp, dì cũng đừng giúp cháu xóa nó đi."
Phùng Tâm Lam không hiểu, Trì Ý liền giải thích thêm: "Cháu đoán có kẻ cố tình tung ra để bù đắp cho việc hắn bị cắt bớt thời lượng lên hình. Thế nên dì cứ mặc kệ đi, cháu tự có cách xử lý."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng rồi bật cười: "Xem ra Tiểu Trì tổng của chúng ta định 'chỉnh đốn' lại giới giải trí rồi đây."
"Chuyện của người khác cháu không quan tâm đâu." Trì Ý cũng cười khẽ. Nghĩ đến dáng vẻ ngạo mạn của Lý Hoảng trong thang máy hôm đó, đôi mắt cô lại ánh lên vẻ lạnh lùng sắc sảo.
Cúp máy xong, Trì Ý mở Weibo ra xem. Mục tiêu của cô không phải là xem vụ của Lý Hoảng đã đi đến đâu, mà là bấm vào siêu thoại "Diệc Hâm Nhất Ý". Lượng người theo dõi siêu thoại đã vượt quá con số 100. Dù so với các "thuyền" khác của Trình Diệc Hâm thì con số này nhỏ bé đến tội nghiệp, nhưng nó đủ để khiến Trì tổng vui vẻ cả ngày.
Bất chợt, cô lướt phải một bài đăng khiến nụ cười trên môi tắt ngấm.
@Fan_qua_duong: "Trời ơi, mấy bà bớt não bổ đi, Diệc Hâm còn chẳng thèm follow Weibo của Trì Ý nữa kìa, chắc cô ấy còn chẳng biết cô nàng này là ai đâu mà ở đó ship với chả hâm. Về đây đu thuyền 'Cũng Môn Hâm Tư' với tôi đi, cặp chính của Minh Nguyệt Truyện mới là chân ái! [Link Weibo]"
Trì tổng: "..."
Trình Diệc Hâm tắm xong, thay một bộ đồ khác rồi đưa Trì Ý đi tham quan công ty một vòng. Tầng trên cùng của công ty là khu vực giải trí và các phòng tập nhảy. Đi dọc hành lang có thể thấy các thực tập sinh trẻ tuổi đang hăng say tập luyện.
"Trước đây cô từng đến công ty tôi chưa?"
"Chưa, đây là lần đầu tiên đấy."
"Ồ~" Trình Diệc Hâm gật đầu, "Dì nhỏ của cô là Phùng tổng, tôi cứ ngỡ cô phải qua đây thường xuyên rồi chứ."
Nàng bắt đầu giới thiệu: "Tầng này chủ yếu là khu tập gym và các phòng tập luyện của các nhóm nhạc idol. Phòng học nhạc hôm trước tôi học hát cũng ở tầng này."
Tầm này tầng thượng khá vắng người, nhưng khi xuống các tầng dưới, không khí bỗng rộn ràng hơn hẳn, thoang thoảng mùi hương cà phê dễ chịu. Một ca sĩ trẻ cầm ly cà phê bước ra từ văn phòng, thấy Trình Diệc Hâm liền hớn hở chào hỏi: "Chị Hâm~~ Cảm ơn chị vì bữa trà chiều nhé~" Nói rồi còn giơ hộp bánh kem dâu tây trên tay lên khoe.
"Hả?" Trình Diệc Hâm ngẩn người. Nàng mua trà chiều cho họ hồi nào nhỉ?
Đúng lúc đó, nàng thấy Tư Văn bước ra từ một văn phòng khác, trên tay cũng cầm một chiếc túi y hệt. Nàng lập tức hiểu ra mọi chuyện.
"À, không có gì đâu." Nàng nhanh trí phản ứng, "Luyện hát cố lên nhé."
Đợi người ca sĩ kia đi xa, nàng mới quay sang Trì Ý: "Cô mời cả công ty tôi uống trà chiều sao?"
Nhận được cái gật đầu xác nhận, nàng càng thấy kỳ lạ: "Tại sao lại bảo là tôi mời? Ân tình này đáng lẽ phải thuộc về cô mới đúng chứ."
"Tôi không quen biết họ, cũng ít khi đến đây, ai mời mà chẳng như nhau."
Cái chiêu "lấy lòng người nhà" này quả thực đã được Trì tổng vận dụng vô cùng điệu nghệ.
Trở lại phòng nghỉ để chọn đồ đi siêu thị, Trình Diệc Hâm để ý thấy Trì Ý đang mặc một bộ đồ màu trắng khá giản dị và thoải mái. Nàng liền chọn cho mình một chiếc áo thun đen phối với quần jean. Đi siêu thị thôi mà, cứ thoải mái là tốt nhất. Nàng xỏ chân vào đôi giày thể thao đen trắng đơn giản rồi bảo: "Xong rồi, chúng ta đi thôi."
Khi tiến lại gần, nàng vô tình thấy màn hình điện thoại của Trì Ý vẫn đang dừng ở giao diện Weibo. Nàng hơi ngạc nhiên: "Cô cũng dùng Weibo sao?"
Vì lượng follower trên Weibo chính thức của Trì Ý quá ít, lại chẳng bao giờ đăng chuyện đời tư, nên nàng cứ mặc định cô không dùng mạng xã hội và cũng chẳng phải kiểu người thích theo dõi giới giải trí.
"Thỉnh thoảng tôi cũng vào xem hot search." Trì Ý khựng lại một chút, "Hôm nay nhận được quá nhiều thông báo nhắc tên mình nên tôi mới vào xem thử."
"À, có phải là siêu thoại không?" Trình Diệc Hâm lập tức nghĩ ra, "Hôm qua tôi có thấy... fan lập cho chúng ta một cái siêu thoại CP đấy."
"Là cái này sao?" Trì Ý đưa điện thoại cho nàng xem. Ngay trên đầu trang là bài viết của một fan duy nhất đang mỉa mai chuyện hai người không hề theo dõi nhau trên mạng xã hội.
"Đúng là siêu thoại này rồi." Trình Diệc Hâm khẽ cười gượng. Nàng cứ đinh ninh Trì Ý không chơi Weibo, lại chẳng thấy cô theo dõi mình nên nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc follow lại. Giờ nhìn thấy bài mỉa mai này, nàng bỗng thấy có chút chột dạ.
"Để tôi xem nào."
Nàng rút điện thoại ra, định bụng sẽ "tiên hạ thủ vi cường" bấm theo dõi Trì Ý trước, rồi sau đó sẽ "chất vấn" ngược lại tại sao Trì Ý không theo dõi mình. Ngón tay Trình Diệc Hâm lướt nhanh trên màn hình, tìm kiếm tên Trì Ý rồi bấm vào trang cá nhân của cô.
Nhưng khi nàng định bấm nút "+ Theo dõi" thì lại thấy trạng thái hiển thị là... "Đã theo dõi".
Hóa ra đối phương đã âm thầm theo dõi nàng từ lâu, chỉ có nàng là chưa theo dõi lại mà thôi. Nàng len lén ngước mắt nhìn Trì Ý, dường như nàng vừa thấy trong đôi mắt của Trì tổng một thoáng oán niệm đáng yêu.
"... Ở đây không có tiếng động, nhưng lại thắng cả ngàn lời nói."