"..."
Với tấm ảnh chụp chung chình ình thế kia, Trình Diệc Hâm có muốn phủ nhận mình không quen biết Phùng Tư Tề cũng là chuyện không tưởng.
Nàng thấy lòng mình nghẹn lại. Bao nhiêu kế hoạch dày công xây dựng, chưa kịp triển khai đã trôi sạch ra sông ra biển.
"À... chuyện đó..." Trình Diệc Hâm cố nặn ra một nụ cười niềm nở nhất có thể, "Tư Tề đang ngủ ở khách sạn ạ, hay để cháu đưa ông qua đó nhé?"
Nàng vẫn chưa nắm rõ tính khí của lão gia tử nên trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng cứ để bầu không khí đông cứng thế này thì thật sự quá ngột ngạt.
Đánh bạo một phen, nàng lên tiếng thăm dò về dòng trạng thái của cô em họ: "Dạ, Tư Tề nói 'lão già lẩm cẩm' là..."
Nhắc tới chuyện này, lão gia tử lập tức xụ mặt đầy vẻ bất bình: "Còn ai vào đây nữa? Chẳng qua là ta có nói hơi nhiều một chút thôi mà. Thế mà nó dám bảo ta là 'lão già lẩm cẩm', thật là quá đáng!"
"Đúng đúng, đúng là quá đáng thật ạ!" Trình Diệc Hâm vội vàng phụ họa, "Thật quá quắt mà, để lát nữa cháu phải mắng cho con bé một trận mới được!"
Nghe vậy, lão gia tử mới nguôi giận đôi chút. Lúc này ông mới đưa mắt đánh giá nàng, hỏi: "Cháu và Tư Tề thân nhau lắm sao?"
Ông vốn tưởng Trình Diệc Hâm chỉ quen biết Trì Ý, nên khi thấy ảnh chụp chung của hai đứa cháu gái với nàng trên trang cá nhân, ông có chút ngạc nhiên. Nhưng nghĩ lại, hai chị em chơi thân với cùng một người bạn cũng chẳng có gì lạ.
"Cháu với Tư Tề cũng bình thường ạ. Cháu thân với Trì Ý hơn..." Trình Diệc Hâm giả vờ làm ra vẻ ngạc nhiên tột độ: "Hóa ra ông chính là ông ngoại của Trì Ý sao? Đúng là trùng hợp quá!"
"Hừm ~" Lão gia tử hơi nhướng mày, hỏi: "Cháu từng nghe con bé nhắc về ta sao?"
"Dạ, Trì Ý thường xuyên kể về ông với cháu." Nàng bắt đầu tung ra những lời nịnh hót như rót mật vào tai: "Em ấy nói ông thương em ấy nhất trên đời, tính tình lại hài hước, dí dỏm, đối xử với con cháu thì hiền từ vô cùng. Em ấy rất thích được ở bên cạnh ông ngoại."
Những lời này nghe sao mà mát lòng mát dạ, lão gia tử đắc ý gật gù: "Hóa ra Ý Ý nhà ta lại quý ta đến thế cơ à. Ái chà, không hổ danh là đứa cháu ngoan của ta."
"Dạ đúng thế đấy ạ. Trì Ý cũng đang ở đây, nếu biết ông tới, chắc chắn em ấy sẽ vui lắm!" Trình Diệc Hâm thừa thắng xông lên, "Cháu có đặt một nhà hàng, nếu ông không chê, để cháu đưa mọi người đi dùng bữa, sẵn tiện giới thiệu với ông vài món đặc sản ở đây luôn!"
"Được thôi. Vậy làm phiền cháu."
Nhận được cái gật đầu của lão gia tử, Trình Diệc Hâm thở phào nhẹ nhõm. Quả thực là ở bên cạnh bậc tiền bối lúc nào cũng thấy căng thẳng, lại còn phải cố diễn vai một hậu bối ngoan ngoãn, đúng là chẳng dễ dàng gì.
Phùng Niên thầm quan sát những cử động nhỏ của nàng qua khóe mắt, đôi môi khẽ nở một nụ cười ẩn ý.
Trên đường về khách sạn, Trình Diệc Hâm đã kịp nhắn tin cho Trì Ý để "đánh tiếng". Vừa thấy xe bảo mẫu đỗ dưới sảnh, Trì Ý đã dẫn Phùng Tư Tề ra đón.
"Ông ngoại, sao ông lại tới đây ạ?" Trì Ý vờ như không biết chuyện gì, tiến lại đứng cạnh Trình Diệc Hâm.
"Còn không phải tại cái con bé Tư Tề này sao, dám lên mạng nói xấu ta!" Phùng Niên giả vờ nghiêm mặt, giơ tay định đánh cô cháu gái.
"Hì hì ~" Phùng Tư Tề nhanh tay giữ lấy cánh tay ông rồi nũng nịu khoác lấy: "Cũng tại ông mấy ngày nay cứ ép cháu đi học, tai cháu sắp mọc kén đến nơi rồi đây này."
"Ta chẳng phải vì muốn tốt cho cháu sao? Có bao giờ ta rảnh rỗi mà đi nói với người ngoài không?"
"Trì Ý..." Trình Diệc Hâm hạ thấp giọng hỏi Trì Ý đứng bên cạnh, "Con bé phải học cái gì thế?"
"Khóa học tư tưởng phẩm chất mà em từng kể với chị ấy... Dạo này ngày nào ông cũng lôi Tư Tề ra để giáo huấn."
"..." Trình Diệc Hâm nuốt ngược lời định nói vào trong. Nếu Phùng Tư Tề mà biết chính mình là người khơi mào chuyện này... nàng thực sự không dám tưởng tượng hậu quả.
Vì có sự hiện diện của lão gia tử, bữa tiệc vốn dĩ là cuộc vui của hội trẻ tuổi bỗng chốc trở nên trang trọng hơn hẳn. Trình Diệc Hâm đặt một phòng bao lớn, với chiếc bàn tròn xoay có thể ngồi được hơn mười người. Dù thấy hơi phô trương và bất tiện khi gắp thức ăn, nhưng nàng nghĩ đãi khách quý thì không nên tiết kiệm.
Từ lúc đến Trấn Châu, Trình Diệc Hâm chỉ mải mê đóng phim nên kiến trúc ẩm thực nơi đây nàng cũng chỉ biết sơ sơ, lúc giới thiệu cũng phải vừa nhìn điện thoại vừa nói.
Khi một món ăn mới được dọn lên, nàng vội đứng dậy: "Món này là..."
"Thôi được rồi, cháu đừng giới thiệu nữa." Lão gia tử xua tay, "Cứ tự nhiên mà ăn đi, không cần câu nệ quá nhiều."
Bốn người ngồi vây quanh, Trình Diệc Hâm ngồi sát cạnh Trì Ý, còn Phùng Tư Tề thì ngồi cạnh Phùng Niên. Trên bàn tiệc, nhờ có sự hoạt bát của Tư Tề mà không khí bớt phần gượng gạo, cô bé cứ liến thoắng trò chuyện với ông ngoại không ngừng.
Trì Ý thì có phần tĩnh lặng hơn, cô đang mải mê bóc cua. Những con cua biển mai hình thoi béo ngậy, thịt ở càng cua chắc nịch và thơm ngon. Cô khéo léo gỡ từng thớ thịt cua trắng ngần ra.
"Ông ngoại, ông dùng thử thịt cua đi." Trì Ý đặt phần thịt cua đã bóc sẵn vào bát của Phùng Niên.
Phùng Tư Tề đứng bên cạnh nhìn mà thèm nhỏ dãi: "Chị ơi, em cũng muốn ăn nữa ~~"
Trì Ý chỉ mỉm cười nhìn cô em họ một cái rồi lại tiếp tục bóc một chiếc chân cua khác. Trình Diệc Hâm cũng thèm lắm chứ, món cua xào hành gừng trông hấp dẫn vô cùng, nhưng vì muốn giữ hình tượng hiền thục trong mắt ông ngoại Trì Ý nên nàng không dám đụng tay vào, sợ nước sốt dính đầy tay thì thật mất mỹ quan.
Thôi, nhịn chút vậy... Lát về khách sạn mình nhất định phải đặt một phần cơm hộp ăn cho đã đời.
Đang mải suy nghĩ, một miếng thịt chân cua đầy đặn đã được đặt vào bát nàng. Trì Ý dùng ánh mắt ra hiệu bảo nàng cứ tự nhiên ăn đi. Quả nhiên là tâm giao, Trì Ý thấu hiểu từng tâm tư nhỏ nhặt của nàng. Trình Diệc Hâm cảm động đến muốn rơi nước mắt, chỉ vì một miếng thịt cua mà lòng nàng mềm nhũn.
Cứ thế, trong lúc trò chuyện, Trì Ý thỉnh thoảng lại lén lút bóc thịt cua cho nàng.
"Ông này, cháu nghe nói cảnh sắc ở Trấn Châu đẹp lắm, gần đây còn có chỗ câu cá nữa. Nghe bảo cá ở đó to lắm, có con nặng tới mấy chục cân luôn ấy! Hay là để chị Hâm làm hướng dẫn viên cho chúng ta, mai mình đi câu cá nhé?"
"Thế à?" Nghe thấy chuyện câu cá, Phùng Niên lập tức hứng thú hẳn lên.
"Dạ, đúng là có chỗ như thế thật ạ." Trình Diệc Hâm thầm đổ mồ hôi hột trong lòng. Nàng có biết chỗ câu cá nào đâu chứ? Nhưng thôi kệ, cứ gật đầu cái đã rồi tính sau.
"Không phải cháu còn phải đóng phim sao?" Phùng Niên hỏi lại.
"Dạ, đoàn phim có thể sắp xếp được. Sáng mai họ sẽ quay cảnh của các diễn viên khác trước nên không ảnh hưởng gì đâu ạ."
Khi bữa ăn sắp kết thúc, phục vụ gõ cửa bước vào, trên khay là một bát tào phớ thơm lừng.
Trình Diệc Hâm nhỏ nhẹ: "Làm ơn mang cho lão tiên sinh này."
Nhìn bát tào phớ, Phùng Niên nhất thời chưa kịp phản ứng.
"Hôm trước ông bảo muốn ăn tào phớ, hôm sau cháu mua về mà ông lại không tới, nên lần này cháu bù lại ạ." Trình Diệc Hâm giải thích: "Thực đơn của nhà hàng này không có món này, cháu phải đặt riêng nên họ mang lên hơi muộn."
Phùng Tư Tề "hì" một tiếng, cười nói: "Chị Hâm, thế mà chị cũng nhớ được cơ à."
"Vì đã hứa với người khác thì không thể thất hứa được." Trình Diệc Hâm đáp lời một cách nghiêm túc.
Đi kèm với bát tào phớ là các loại gia vị ngọt và mặn để riêng. Vì không chắc khẩu vị của lão gia tử thế nào nên nàng để ông tự nêm nếm theo ý thích.
Phùng Niên xúc một thìa đường trắng rắc lên bát tào phớ còn hơi ấm, đường nhanh chóng tan ra. Ông đưa một miếng vào miệng, cảm nhận vị đậu nành đậm đà cùng vị ngọt thanh vừa vặn.
"Tào phớ thêm đường đúng là ngon nhất." Lông mày lão gia tử giãn ra, vẻ mặt đầy thỏa mãn: "Vậy sáng mai chín giờ chúng ta đi câu cá nhé."
"Hả?" Phùng Tư Tề là người đầu tiên kêu ca, "Ông ơi, sớm quá, cháu còn muốn ngủ nướng nữa!"
"Không sao, chị sẽ gọi em dậy." Trì Ý đứng cạnh bồi thêm một câu.
"Chị cũng sẽ gọi em nữa." Trình Diệc Hâm hưởng ứng.
Phùng Tư Tề cạn lời, bỗng chốc chỉ muốn đặt ngay vé máy bay quay về Kinh Ninh ngay trong đêm. Cuối cùng, sau một hồi nài nỉ, lão gia tử mới chịu dời thời gian sang sau bữa trưa.
Vì là quyết định ngẫu hứng nên mọi người chưa chuẩn bị ngư cụ, phải đi mua mới.
"Vậy Phùng gia gia và Tư Tề cứ về trướcđi" Trình Diệc Hâm bàn bạc, "Con với Trì Ý đi mua cần câu rồi sẽ về ngay."
Trì Ý khẽ kéo ống tay áo Trình Diệc Hâm, nói: "Hay là ông đi cùng tụi con luôn đi? Tụi con cũng chẳng rành loại cần câu nào tốt cả."
Vốn là một "cần thủ" chính hiệu lại thích chia sẻ kinh nghiệm, lão gia tử rất vui lòng đồng hành cùng đám trẻ đi mua sắm. Phùng Tư Tề vì sợ lạnh nên xin phép ngồi trên xe đợi.
Cửa hàng ngư cụ không quá lớn, nhìn một vòng là thấy hết. Trì Ý liếc nhìn Trình Diệc Hâm rồi chủ động lên tiếng: "Em sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua chút đồ uống, mọi người cứ xem trước nhé."
"??!" Không có Trì Ý bên cạnh, tim Trình Diệc Hâm bỗng treo ngược lên cành cây.
Nhìn lão gia tử đang chắp tay sau lưng chăm chú xem từng kệ hàng, nàng ngập ngừng một lát rồi lấy hết can đảm tiến lại gần, nặn ra một nụ cười niềm nở: "Phùng gia gia, ông đang xem cần câu ạ? Loại dài bao nhiêu thì hợp cho tụi con vậy?"
"Người mới như các cháu thì dùng loại 4.5 mét là đủ rồi." Lão gia tử cầm một cây cần lên xem xét, "Loại này độ dẻo không tốt, gặp cá lớn là gãy ngay, không nên mua. Nếu chỉ để câu cá nhỏ thì dùng tạm cũng được."
Thế rốt cuộc là có nên mua không ạ? Trình Diệc Hâm suýt chút nữa thì thốt ra câu đó.
Nhưng nàng tự dặn lòng phải ngoan ngoãn, phải ghi điểm, ghi điểm! Nàng thầm "tẩy não" chính mình, rồi hỏi tiếp: "Vậy có nên mua loại tốt hơn một chút không?"
"Ta đoán chắc các cháu cũng chỉ hứng thú câu một lần này thôi, mua đắt quá cũng phí. Cứ lấy loại này đi. Để ta xem thêm mấy thứ khác." Phùng Niên lấy một bộ cần câu đã đóng gói sẵn đưa cho nàng, còn bản thân thì tiếp tục lựa chọn đồ cho mình.
"Lần đầu đi câu cá con thấy hồi hộp quá! Giờ mình có cần mua mồi luôn không ạ?"
Nói xong, Trình Diệc Hâm tự thấy mình hỏi thật ngớ ngẩn. Cái cảm giác gượng ép tìm chủ đề để nói chuyện này thật là khó chịu, nhưng trước mặt là ông ngoại của Trì Ý, nàng không thể để bầu không khí rơi vào im lặng được.
Phùng Niên dừng lại, nghiêng đầu nhìn nàng, nụ cười nửa miệng: "Cháu đang thấy căng thẳng sao?"
"..." Bị nhìn thấu mất rồi.
"Lúc trước gặp ta đâu có thấy cháu rụt rè thế này." Phùng Niên bồi thêm một câu.
"Lúc đó cháu đâu có biết ngài là ông ngoại của Trì Ý đâu ạ." Trình Diệc Hâm thốt ra lời thật lòng.
"Ta có là ông ngoại nó hay không thì liên quan gì đến chuyện này sao?"
Tất nhiên là có chứ ạ! Trình Diệc Hâm thầm nghĩ nhưng chẳng dám nói ra.
Phùng Niên quay lại với kệ hàng, lấy một túi mồi nhử rồi thong thả nói: "Nếu không biết nói gì thì đừng cố tìm chủ đề làm gì, như vậy trông rất giả tạo."
Nàng cũng tự thấy mình thật giả tạo. Chỉ vì đó là người thân của bạn gái mà nàng phải cố sức lấy lòng, rõ ràng bản thân cực kỳ ghét kiểu nói chuyện gượng ép này.
Trình Diệc Hâm hít một hơi thật sâu: "Bởi vì ngài là người nhà của Trì Ý, nên cháu thực sự muốn tạo được ấn tượng tốt với ngài. Cháu đúng là chưa biết cách cư xử thế nào cho phải, ngài có thể chỉ bảo cho cháu làm sao để thể hiện sự chân thành trong giao tiếp không?"
"Cứ là chính mình là đủ rồi."
"..." Trình Diệc Hâm thở phào một hơi, nghe câu đó nàng bỗng thấy có chút chạnh lòng.
Nghề nghiệp của nàng là diễn viên, nàng có thể hóa thân thành một ác nhân tàn độc, một bác sĩ cứu người, hay một thanh niên yêu nước đầy nhiệt huyết. Đôi khi nhập vai quá sâu, nàng còn chẳng phân biệt nổi mình thực sự là ai nữa.
Nàng vô thức lẩm bẩm: "Diễn viên thì có mấy khi được thực sự là chính mình đâu ạ."
"Bây giờ chẳng phải cháu đang làm rất tốt sao? Người trẻ đừng nên tự ti quá như thế."
Lão gia tử đã tìm hiểu kỹ về vụ lùm xùm livestream bán hàng của Trình Diệc Hâm từ đầu đến cuối. Sau những gì đã trải qua, nàng vẫn có thể giữ được tấm lòng bao dung, giúp đỡ một ông lão xa lạ tìm việc ở đoàn phim, điều đó khiến ông không thể không công nhận nhân cách của nàng.
Trình Diệc Hâm chớp mắt nhìn ông.
"Thực ra cháu cũng không có hứng thú với câu cá lắm. Vì cháu nghe nói trò này đòi hỏi sự kiên nhẫn và rất tẻ nhạt, mà con lại là người thiếu kiên nhẫn. Nhưng cháu cũng muốn thử xem liệu nó có thực sự giống như lời đồn không, ông có thể dạy cháu được không?"
"Nói thế có phải hay không. Thích là thích, không thích là không thích, cứ nói thẳng ra. Ta ghét nhất hạng người lòng vòng." Lão gia tử cầm túi mồi lên, bắt đầu giảng giải: "Câu cá thì mồi nhử là quan trọng nhất, cách chọn mồi và móc mồi thế nào cũng cần kỹ thuật lắm đấy, nếu như..."
Trì Ý cố tình nán lại cửa hàng tiện lợi lâu hơn một chút. Khi cô quay lại, đã thấy hai người đứng bên kệ hàng trò chuyện rôm rả. Lão gia tử nói về câu cá với vẻ mặt hào hứng, Trình Diệc Hâm thì gật đầu lia lịa, chỗ nào không hiểu còn chủ động hỏi lại. Bầu không khí ấm áp hơn hẳn lúc cô mới đi.
Trình Diệc Hâm bây giờ trông cứ như một "bé ngoan" đang chăm chú nghe giảng, Phùng Tư Tề mà nhìn thấy cảnh này chắc phải rơi nước mắt vì cảm động mất.
Địa điểm câu cá là một công viên với nguồn nước phong phú, có thể thấy không ít người đang ngồi buông cần bên bờ sông. Trình Diệc Hâm vốn không mặn mà gì với môn này, nhưng nghe lão gia tử giảng giải, nàng bỗng thấy có chút mong chờ.
Về chuyện câu cá, thái độ của hai cô cháu gái nhà họ Phùng hoàn toàn trái ngược nhau.
Phùng Tư Tề thì tuyệt nhiên không có chút hứng thú nào và cũng chẳng buồn học, lần nào cũng chỉ ngồi cạnh ông ngoại một lúc cho có lệ. Chỉ cần dỗ cho ông vui để nhận tiền tiêu vặt là cô nàng tìm cách lủi mất ngay — đúng là kiểu "đánh du kích" với ông già 70 tuổi.
Còn Trì Ý thì như có khiếu bẩm sinh, cô có thể ngồi lặng lẽ bên ông ngoại cả buổi mà chẳng cần ông phải chỉ dạy gì nhiều. Điều này vô tình làm mất đi cái thú vui được truyền dạy kỹ năng của Phùng Niên, vả lại lần nào Trì Ý câu cũng được nhiều cá hơn ông.
Trình Diệc Hâm thì khác hẳn, nàng hoàn toàn là một "tờ giấy trắng", ngay cả cách trộn mồi cũng không biết. Lão gia tử vốn là người thích chia sẻ nên rất hào hứng. Hai người ngồi xổm bên bờ sông, ông cụ tỉ mẩn chỉ dạy nàng từng bước một.
"Đầu tiên là cái mồi nhử này, phải pha nước theo tỉ lệ..."
"Chị ơi, em cứ cảm thấy..." Phùng Tư Tề nhìn hai người đang say sưa bên nhau mà thắc mắc: "Hình như bọn họ mới là ông cháu ruột ấy nhỉ? Ông chẳng thèm để ý đến em luôn."
"Ai bảo bình thường đi câu với ông em chẳng có chút kiên nhẫn nào. Giờ ông gặp được một 'tân binh' ham học hỏi thế kia, tất nhiên là phải nắm lấy cơ hội để dạy bảo rồi."
"Em cũng là tân binh mà, em cũng muốn học!" Phùng Tư Tề hét lớn: "Ông ơi, dạy cả cháu với!"
Nói rồi Phùng Tư Tề định chạy lại chỗ ông đang dạy Trình Diệc Hâm móc mồi. Lão gia tử liếc nhìn cháu gái một cái, rồi thản nhiên kéo Trình Diệc Hâm xoay người sang hướng khác.
Bóng lưng của ông cụ như đang hiện rõ hai chữ: "Từ chối".
"Chị ơi..." Phùng Tư Tề nhìn Trì Ý với vẻ tủi thân, "Có phải em không còn là cháu cưng của ông nữa rồi không?"
"Chị rất vui vì em đã có được sự tự nhận thức đó."