Không Giấu Nổi Yêu Thương - Kỳ Cửu

Chương 97.




"Mày... mày muốn làm cái gì!? Mày dám sao!" Trần Phi run rẩy buông tay vịn bể bơi, lẩy bẩy lùi về phía sau.

Trì Ý nở một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. Vừa lúc đó, gã vệ sĩ mang ghế đến cho cô ngồi xuống, một người khác khéo léo dâng lên một tách đồ uống nóng hổi.

Gã đàn ông đô con trong bộ đồ bơi hiểu ý ngay lập tức. Gã nhảy xuống nước tóm lấy mục tiêu, xách cổ Trần Phi lên như xách một con chó chết, thẳng tay ném xuống nền đất bằng bên cạnh hồ.

Vừa rời khỏi làn nước ấm áp để tiếp xúc với không khí lạnh lẽo bên ngoài, cơ thể Trần Phi không tự chủ được mà run lên cầm cập.

"Vừa rồi anh nói cái gì cơ?" Trì Ý thong dong nhấp một ngụm đồ uống, hương vị cacao ngọt ngào lan tỏa nơi đầu lưỡi, đậm đà mà không hề ngấy.

Thế cục đảo chiều, dù có ngốc đến đâu cũng biết mình đang ở thế yếu, Trần Phi im bặt không dám hé răng.

Hai vệ sĩ đứng hai bên kẹp chặt lấy hắn, ép hắn phải quỳ xuống. Nhưng gân cốt của Trần Phi lại cứng nhắc lạ thường, nhất quyết không chịu quỳ. Một người đi giày Martin đế cao su dứt khoát giáng một "cú đá sấm sét" vào khuỷu chân hắn. Lực mạnh đến mức khiến Trần Phi thét lên một tiếng đau đớn, hai đầu gối nhũn ra, đổ ập xuống sàn.

Nhận thấy Trì Ý lần này thật sự ra tay tàn độc, Trần Phi chẳng còn màng đến đau đớn, vội vàng lên tiếng cầu xin: "Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi! Tôi không nên nói năng bậy bạ! Cầu xin cô tha cho tôi!"

"Tôi đã từng cho anh cơ hội, nhưng anh lại không biết trân trọng." Trì Ý lộ ra vẻ mặt đầy tiếc nuối, khẽ lắc đầu: "Câu hỏi vừa rồi của tôi, anh vẫn chưa trả lời."

Mấy lời ngông cuồng không biết sống chết lúc trước, giờ đây có đánh chết hắn cũng chẳng dám nhắc lại. Trần Phi điên cuồng lắc đầu, cả người co rúm lại vì sợ hãi.

Một cái tát giáng xuống cháy mặt, tiếng vệ sĩ quát lên: "Tiểu thư đang hỏi mày đấy! Nói!"

"Tôi... tôi..."

Chỉ một giây do dự, hắn lại ăn thêm một cái tát nữa. Hai dấu bàn tay đỏ lựng hiện lên đối xứng trên mặt, khóe miệng lập tức rướm máu.

"Không phải câu này." Trì Ý đặt tách đồ uống xuống, đôi đồng tử màu nâu khẽ nheo lại, lóe lên tia nhìn nguy hiểm: "Cho anh thêm một cơ hội cuối cùng."

"Cầu xin cô! Tôi sai thật rồi!" Trần Phi dập đầu lia lịa xuống sàn: "Tôi không dám nữa, xin hãy buông tha cho tôi! Tôi... tôi sẽ rút khỏi chương trình! Sau này tôi đảm bảo sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa!"

"Thái độ này từ sớm có phải tốt hơn không?" Trì Ý hất cằm: "Buông hắn ra đi."

Vừa thấy mình được tự do, Trần Phi định nhổm dậy chạy bán sống bán chết. Nhưng cơn đau thấu xương từ cú đá vào đầu gối khiến hắn lảo đảo, ngã nhào ra đất.

Trì Ý từng bước một tiến về phía Trần Phi. Tiếng gót giày gõ nhịp trên nền gạch men nghe "cộp, cộp" khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hồ bơi, khiến lòng người không khỏi run rẩy.

"Á——!"

Một tiếng thét thê lương vang lên. Trì Ý dùng gót giày nhọn hoắt đạp mạnh lên lưng hắn, như một mũi dùi xoáy sâu vào xương sống Trần Phi.

"Thật là đồ phế vật vô dụng." Trì Ý hơi cúi người, túm lấy tóc Trần Phi kéo ngược ra sau, lực mạnh đến mức tưởng chừng như muốn lột cả da đầu hắn. Cô ghé sát tai hắn, thì thầm: "Tôi vốn là người không thích so đo. Nhưng ai bảo anh cứ nhất quyết muốn mạo phạm bạn gái của tôi?"

"Cái miệng này rẻ rúng quá nhỉ? Cắt lưỡi nhé? Hay là... thiến luôn cho rảnh nợ? Anh chọn cái nào?" Giọng Trì Ý thâm trầm, rơi vào tai Trần Phi chẳng khác nào lời mời gọi từ địa ngục.

"Không... đừng mà...!"

Tiếng van xin thảm thiết của Trần Phi vang vọng khắp không gian hồ bơi.

Đám đàn em đi theo Trần Phi lúc nãy tuy đã bỏ chạy nhưng vẫn còn chút nghĩa khí, vội vàng gọi điện cầu cứu Trần đổng.

Khi Trần đổng hớt hải chạy đến, con trai độc nhất của ông ta đã bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, chẳng còn ra hình thù gì.

"Cô... cô...!" Trần đổng trợn tròn mắt, nhìn đứa con trai bảo bối bị hành hạ như vậy, cả người ông ta run lên vì giận dữ.

Trì Ý ngoảnh lại nhìn một cái rồi phất tay. Nhóm vệ sĩ lập tức quăng Trần Phi xuống bể bơi.

Làn nước trong vắt bỗng chốc loang lổ những vệt đỏ tươi. Trần Phi vẫn còn chút ý thức, vùng vẫy trong nước gào thét: "Bố! Bố ơi cứu con! Đau quá... đau chết mất... Bố ơi!"

Vệ sĩ đưa tới một chiếc khăn trắng tinh còn hơi ẩm, Trì Ý thong thả lau tay. Chiếc khăn sau khi lau xong vương lại vài vệt máu đỏ thẫm đến gai người.

"Trần đổng, đã lâu không gặp." Trì Ý vẫn có thể thản nhiên chào hỏi như không có chuyện gì xảy ra.

Trần đổng siết chặt nắm đấm, nhưng khi nghĩ đến việc Trì Ý và tập đoàn Phùng thị đang nắm giữ phần lớn cổ phần công ty mình, ông ta đành nén giận, hạ giọng: "Trì tổng, nếu con trai tôi có chỗ nào đắc tội, tôi xin thay mặt nó thành thật xin lỗi cô."

Trì Ý mỉm cười nhạt nhẽo: "Trần đổng, trước đây tôi đã từng nhắc nhở ông rồi, phải quản cho tốt quý tử của mình. Nuông chiều quá mức để đến khi người khác phải ra tay dạy dỗ thì sự việc sẽ không còn êm đẹp nữa đâu."

"Vâng, vâng, cô nói phải." Trần đổng cúi đầu: "Trì tổng, xin cô nể mặt tôi mà tha cho nó lần này."

Trì Ý dứt khoát đáp lời: "Ở chỗ tôi, ông chẳng có cái mặt nào cả."

Lời nói tuyệt tình khiến Trần đổng, kẻ tự phụ hơn Trì Ý cả chục tuổi, tái mặt vì bị hậu bối làm nhục, lòng nào cam tâm.

"Cô đừng quá đáng quá...! Năm xưa tôi cùng lão gia tử..." Trần đổng định mang thâm niên từng là thuộc hạ đắc lực của lão gia tử ra để gây sức ép, nhưng Trì Ý đã lạnh lùng ngắt lời: "Ông cũng muốn xuống đó nằm cùng à?"

Ánh mắt ấy, thần thái tàn nhẫn ấy, chẳng khác gì Phùng Niên thời trẻ.

"..." Trần đổng lập tức bị khí thế đó áp đảo, miệng họng cứng đờ, không thốt ra được chữ nào nữa.

"Thôi được rồi." Trì Ý ném chiếc khăn vào bể bơi: "Nếu còn không biết điều, sẽ không có lần sau đâu."

Nói đoạn, cô cùng đoàn vệ sĩ hiên ngang rời khỏi hồ bơi.

Dưới làn nước, Trần Phi vẫn không ngừng r*n r*. Cuối cùng, Trần đổng và thư ký phải vất vả lắm mới kéo được hắn lên bờ.

"Bố... bố phải báo thù cho con! Không thể để cô ta yên như vậy được! Bố đã bán mạng cho Phùng Niên bao nhiêu năm nay...!" Trần Phi gào lên đến lạc cả giọng, máu từ khóe miệng lại trào ra.

"Câm mồm!" Trần đổng quát, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn: "Tao đã bảo mày đừng đụng vào Trì Ý! Đụng vào cô ta chẳng khác nào động thổ trên đầu Phùng Niên!"

"Bố! Con là con trai ruột của bố mà!"

"Tao thật hy vọng mày không phải con trai tao!"

. . .

Trở lại trong xe, Trì Ý đưa tay ngửi nhẹ mùi hương trên người mình. Thật may, không dính phải mùi máu tanh tưởi của tên rác rưởi kia.

"Trì tổng, cứ thế mà tha cho thằng nhóc đó sao?" Vệ sĩ vẫn cảm thấy chưa nguôi giận: "Đáng lẽ nên dìm nó xuống đáy hồ luôn!"

Trì Ý mân mê chuỗi hạt Phật bản mệnh trên tay, nhàn nhạt nói: "Lùi một bước trời cao biển rộng."

Dẫu sao cũng không nên gây ra án mạng, đôi tay này mà vấy bẩn thì không hay chút nào. Chỉ là, Trì Ý không biết nếu bạn gái mình biết chuyện hôm nay, liệu nàng có sợ hãi mà cho rằng cô là kẻ đáng sợ hay không.

Trì Ý quyết định về nhà tắm rửa một chút trước khi đến công ty. Nào ngờ vừa mở cửa, nàng đã ở trong nhà.

"Hôm nay chị kết thúc công việc sớm, sao em cũng về sớm thế?" Trình Diệc Hâm ngạc nhiên nhìn cô: "Chị đang định gọi điện cho em đây."

"Em đi giải quyết chút việc."

"Ồ, việc gì vậy?" Trình Diệc Hâm thuận miệng hỏi.

Trì Ý có chút do dự. Cô muốn kể với nàng rằng mình vừa đi dạy cho tên Trần Phi kia một bài học nhớ đời, khiến hắn bán sống bán chết. Nhưng trước mặt nàng, cô luôn là một Trì Ý ôn hòa, trầm ổn. Cô sợ hình tượng của mình trong lòng nàng sẽ tan vỡ.

Một Trì Ý ngoan ngoãn là cô.
Và một Trì Ý bạo lực, tàn nhẫn cũng là cô.

"Em đi tìm Trần Phi."

Nghe thấy cái tên này, sắc mặt Trình Diệc Hâm thay đổi hẳn, nàng cảnh giác bước nhanh tới, nắm lấy vai Trì Ý kiểm tra một lượt: "Tên khốn đó không làm gì em chứ?! Chị thấy lần trước em đánh mà hắn vẫn chưa sợ đâu!"

"Không có." Trì Ý đặt tay mình lên tay nàng: "Em mang theo người, giáo huấn hắn một trận."

"Hả?!" Trình Diệc Hâm mướn mày, cứ ngỡ chỉ là dọa dẫm vài câu: "Thế thì tốt, coi như vì dân trừ hại. Nhìn cái bộ dạng hống hách của hắn, cũng nên cho hắn biết mặt."

"Em nói thật đấy. Hắn không chết, nhưng máu me đầy mình rồi bị ném xuống bể bơi. Chương trình này chắc chắn hắn không tham gia được nữa đâu."

"Nghiêm trọng vậy sao?" Trình Diệc Hâm mở to mắt, không giấu nổi vẻ kinh ngạc: "Nghe cứ như tình tiết trong phim hành động ấy."

"Không phải phim, là thật." Trì Ý nhìn nàng, khẽ mím môi: "Thực ra em không 'đơn thuần' như chị nghĩ đâu. Em cũng có những mặt bạo lực và tàn nhẫn."

Trì Ý nhíu mày, cẩn trọng hỏi: "Có phải... em làm chị sợ rồi không?"

"Cũng có một chút." Trình Diệc Hâm thở phào, "Nhưng ngạc nhiên thì nhiều hơn. Đúng là bạo lực không phải cách hay, nhưng Trần Phi cũng đáng đời mà? Là hắn tự chuốc lấy, coi như đó là báo ứng của hắn đi."

"Có điều, chị vẫn không muốn em dùng cách này để giải quyết vấn đề, về mặt pháp luật thì nguy hiểm lắm."

"Chuyện đó chị cứ yên tâm..." Trì Ý xoa xoa mũi: "Vì lợi ích, nhà họ Trần tuyệt đối không dám báo cảnh sát đâu."

"Vậy chẳng phải em vừa làm được một việc tốt sao!" Trình Diệc Hâm chống nạnh: "Hắn ở trong chương trình toàn nói mấy lời hạ lưu, chẳng tôn trọng ai cả. Nói thật, lúc đó chị đã muốn tát cho hắn rụng răng rồi! Loại người như hắn, bị đánh là đáng!"

"Cho nên... chị không thấy em khác với tưởng tượng của chị sao?"

"Không hề, trái lại chị thấy em 'sống động' hơn nhiều." Trình Diệc Hâm quan sát Trì Ý một lượt: "Chị cứ tưởng em sẽ không bao giờ biết nổi giận cơ đấy."

"Còn tùy là chuyện gì nữa." Trì tổng nghiêm chỉnh đáp: "Mắng em thì được, chứ mắng bạn gái em là không xong đâu."

"Rồi rồi, không hổ là bé cưng nhà chị." Trình Diệc Hâm rướn người hôn chụt lên má Trì Ý một cái: "Vừa hung dữ vừa đáng yêu, chị yêu chết mất!"

. . .

Trần Phi được đưa vào bệnh viện trong tình trạng gãy xương và đa chấn thương, phải khâu rất nhiều mũi. Trong thời gian ngắn chắc chắn không thể xuất viện, lại càng không thể tiếp tục ghi hình.

Vì vi phạm hợp đồng, hắn phải bồi thường cho đoàn làm phim một khoản tiền khổng lồ, đồng thời phải đưa ra thông báo rút khỏi giới giải trí, vĩnh viễn không được xuất hiện trước công chúng.

Khi trailer của 《Rung Động Chỉ Có Mình Tôi Sao?》 được tung ra, ban tổ chức chỉ công bố 6 khách mời gồm 3 nam 3 nữ, còn 4 vị khách mời bí ẩn vẫn khiến khán giả tò mò không ngớt.

Cuối cùng, trang Weibo chính thức của chương trình cũng công bố danh sách đầy đủ 10 vị khách mời của mùa đầu tiên.

Điều khiến mọi người sốc nhất chính là sự xuất hiện của cái tên Trì Ý trong dàn khách mời nữ. Trước đó, ai cũng đinh ninh Trì Ý tham gia một show thực tế nào đó về kinh doanh, chẳng ai ngờ cô lại tham gia một show hẹn hò thực tế.

Cú sốc lớn nhất đối với các fan CP chính là: Cả hai người họ cùng tham gia một chương trình hẹn hò khác giới.

Điều này đồng nghĩa với việc, các fan sẽ phải tận mắt chứng kiến "thuyền" của mình đi hẹn hò, thân mật với những người đàn ông khác. Nghĩ thôi cũng thấy đau lòng đến nghẹt thở.

Ngay khi đội hình được công bố, cộng đồng fan "Diệc Hâm Nhất Ý" đã bùng nổ tranh cãi, không ít người tuyên bố "thoát hố" ngay lập tức.

@Chua_viet_xong_ne: Cái quái gì thế này! Đùa giỡn chúng tôi à? Ngày thường phát "đường" cho cố vào, hận không thể công khai ngay lập tức, giờ lại đi tham gia show hẹn hò? Nhìn họ thân mật với mấy gã đàn ông kia chắc tôi nôn mất! Trả tiền lại đây!

@Khac_nhi_don_phi: Tim tôi tan nát rồi. Có ai ngờ cái ngày sập phòng lại là vì họ cùng dắt tay nhau lên show hẹn hò khác giới không cơ chứ... Chắc chắn hai người đều là "thẳng", đúng là lũ lừa đảo!

@DiecHâmNhatY_szd: Mọi người đừng cực đoan quá được không... Biết đâu trong show này hai người họ lại dắt tay nhau thành đôi thì sao?

@addd: Đúng đấy, có khi họ tham gia show này chỉ để che giấu xu hướng tính dục thực sự của mình thôi?

@Mi_xoa_xoa: Mấy người bị "đường" làm mờ mắt rồi à? Show hẹn hò khác giới mà cho phép đồng tính thành đôi sao?! Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng thấy không thể nào! Tôi từng yêu họ bao nhiêu thì giờ ghét bấy nhiêu!! Đến mức này mà họ còn chẳng buồn lừa chúng ta nữa rồi!!

@Long_xu_xu: Chương trình còn chưa chiếu mà mọi người đã nhặng xị hết cả lên, ít nhất cũng phải xem xong tập đầu tiên đã chứ? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Giữa lúc cư dân mạng đang tranh cãi nảy lửa, tập đầu tiên của chương trình chính thức khởi quay. Ngoài Trình Diệc Hâm và Trì Ý, ba khách mời nữ còn lại là: một siêu mẫu, một luật sư và một nữ sinh lai đang đi du học.

Phân đoạn đầu tiên là cuộc gặp mặt chính thức giữa các khách mời. Trước đó, mỗi khách mời nữ sẽ đứng ở khu vực riêng, chọn một thỏi son ưng ý từ vô số lựa chọn để tô lên môi.

Tổ sản xuất rất biết cách tạo kịch tính khi sắp xếp cho Trình Diệc Hâm và Trì Ý vào khu vực này cùng một thời điểm để họ chạm mặt nhau.

Trình Diệc Hâm đang đứng trước giá son thì nghe thấy tiếng mở cửa phía sau. Nàng quay đầu lại, bắt gặp Trì Ý đang bước vào.

Hôm nay Trì Ý diện một bộ âu phục trắng thanh lịch, đường cắt may tinh tế tôn lên vóc dáng chuyên nghiệp của cô. Bộ âu phục này chính tay Trình Diệc Hâm đã chọn, trông Trì tổng lúc này quả thực đúng như lời miêu tả "ôn nhuận như ngọc" trong sách.

"Trì Ý Ý!!" Dẫu biết trước người vào là ai, Trình tiểu thư vẫn tỏ ra vô cùng phấn khích. Nàng buông thỏi son trong tay, chạy bước nhỏ tới rồi nhào vào lòng Trì Ý.

Tiếng loa thông báo vang lên nhắc nhở về quy tắc chọn son môi của phân đoạn này.

"Chị chọn được son chưa?" Trì Ý hỏi.

"Chọn được rồi, chị vừa tìm được một màu cực kỳ hợp với em luôn."

Trình Diệc Hâm dắt tay Trì Ý đến trước giá son, cầm lấy hai thỏi rồi vặn một thỏi lên: "Màu hồng phấn này rất hợp với em đấy."

"Vậy em lấy thỏi này." Trì Ý thậm chí chẳng buồn nhìn kỹ màu sắc mà nàng chọn.

Show thực tế khác với các show thông thường, lúc này sẽ không có quay phim vác máy đứng ngay sát cạnh, mà thay vào đó là những camera cố định được giấu kín, giúp khách mời cảm thấy tự nhiên hơn.

Trình Diệc Hâm biết rõ xung quanh có vô số ống kính, nhưng nàng chẳng mảy may để tâm. Một tay nàng nâng cằm Trì Ý, tay kia đặt thỏi son lên bờ môi cô.

Thỏi son chậm rãi lướt nhẹ trên làn môi dưới của Trì Ý. Trình Diệc Hâm nhìn cô đắm đuối. Ánh mắt hai người giao nhau, nồng nàn đến mức dường như có thể kéo ra những sợi tơ tình.

Đoạn phim này sau khi phát sóng, dòng bình luận chạy trên màn hình sẽ là:

Tin tốt: 【Đúng là show hẹn hò rồi】
Tin xấu: 【Nhưng khách mời nam còn chưa kịp xuất hiện nữa】.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận