Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 3.




Dĩ nhiên Bạch Nhung không hề biết cuộc trò chuyện giữa Ứng Phi Trục với Hồ Hà Dương. Lúc này cậu đang đội chiếc khăn trùm đầu dày nặng, trên người khoác bộ trang phục không hề nhẹ, tay chân không biết nên đặt vào đâu cho phải.

Sau khi chuyên viên trang điểm báo với phó đạo diễn rằng tạo hình đã xong, Phương Bác Thâm liền dẫn phó đạo diễn tới xem.

Khoảnh khắc hai người đẩy cửa bước vào, cả hai đều lộ ra vẻ mặt hài lòng.

"Không tệ." Phương Bác Thâm gật đầu: "Thử làm vài động tác xem."

Bạch Nhung bắt chước động tác của nhân vật chính trong mấy bộ phim truyền hình hồi nhỏ từng xem.

Phó đạo diễn tặc lưỡi: "Mắt nhìn người của anh đúng là không tệ. Sao anh nhìn ra thằng nhóc này hợp với vai Chử Bạch vậy?"

Không biết là vì được khen hay vì nguyên nhân nào khác, Phương Bác Thâm vậy mà lại nở nụ cười: "Thằng bé này trông rất có thiên phú."

Không rõ là hắn đang nói với phó đạo diễn hay là nói với Bạch Nhung.

Bạch Nhung cúi đầu, thầm nghĩ: Chính bản thân cậu cũng không hề biết mình có thiên phú diễn xuất gì.

Từ nhỏ tới lớn, đúng là cậu rất thích xem phim truyền hình, xem điện ảnh nhưng cậu luôn cảm thấy đó chỉ là vì hồi nhỏ cậu không có mấy người bạn.

Nguyên nhân bắt nguồn từ một lần hồi bé, khi Bạch Nhung chơi với mấy đứa trẻ khác trong viện phúc lợi. Do quá vui, cậu bất cẩn để lộ cái đuôi với đôi tai, kết quả đã dọa bạn chơi cùng sợ tới mức khóc lớn, còn sốt li bì hai ngày mới khỏi.

May mắn là lúc đó viện trưởng với các thầy cô trong viện phúc lợi hoàn toàn không tin mấy lời nói mê sảng của trẻ con, chỉ cho là do sốt cao nói bậy, Bạch Nhung mới không bị phát hiện. Nếu không, có lẽ bây giờ cậu đã bị nhốt trong một viện nghiên cứu nào đó rồi.

Dù chuyện này không khiến Bạch Nhung bại lộ nhưng sau khi bị bọn trẻ truyền tai nhau một cách sinh động như thật, những đứa trẻ khác trong viện phúc lợi dù thế nào cũng không chịu chơi cùng cậu nữa.

Vì vậy, Bạch Nhung đã hình thành tính cách rụt rè, luôn thu mình như hiện giờ.

Sau khi không còn bạn chơi cùng, thú vui duy nhất của Bạch Nhung chính là xem tivi.

Nhờ sự giúp đỡ của những nhà hảo tâm và chính sách hỗ trợ của nhà nước, viện phúc lợi nơi cậu ở cũng kịp thời bắt kịp thời đại, có tivi.

Việc Bạch Nhung thích làm nhất mỗi ngày là ôm chiếc ghế con ngồi trước tivi. Trên tivi chiếu gì, cậu xem nấy.

Đó gần như là niềm vui duy nhất của cậu vào thời thơ ấu.

Niềm vui ấy lớn dần theo năm tháng, trở thành sở thích.

Lên đại học, môn tự chọn của Bạch Nhung là [Thưởng thức điện ảnh], hơn nữa không phải loại môn học qua loa cho có. Mức độ nghiêm túc của cậu với môn này còn khiến giảng viên rất yêu mến cậu, cuối cùng cũng chính vị giảng viên ấy đã thông qua các mối quan hệ của mình để đưa cậu vào làm việc tại Sơn Hải.

Tuy nhiên điều thưởng thức điện ảnh với diễn xuất vẫn là hai chuyện cách nhau cả trăm triệu cây số.

Nghĩ tới việc lát nữa thật sự phải đối diện với ống kính, Bạch Nhung chỉ cảm thấy mọi chuyện hôm nay cứ như đang mơ. Cậu Vừa hoang mang, vừa thấy huyền ảo.

Sau đó, Bạch Nhung liền thấy Phương Bác Thâm ngậm một điếu thuốc, hàm hồ nói: "Ứng Phi Trục cũng đang ở đây, lát nữa nói với cậu ta một tiếng, chuyển thằng nhóc này sang làm nghệ sĩ đi."

Hoang mang cùng huyền ảo trong mắt Bạch Nhung lập tức biến thành sợ hãi, cuống cuồng lên tiếng: "Đạo diễn Phương, tôi, tôi thật sự không thể làm nghệ sĩ."

Phương Bác Thâm lấy điếu thuốc còn chưa kịp châm ra khỏi miệng, kẹp giữa các ngón tay, nhìn chằm chằm vào Bạch Nhung: "Vì sao?"

"Tôi, tôi mắc chứng ngại giao tiếp." Bạch Nhung ngượng ngùng cúi đầu.

Cậu luôn không dám nhìn thẳng vào mắt người khác. Trong tình trạng như vậy, làm sao cậu dám đi làm nghệ sĩ chứ?

Phương Bác Thâm chậm rãi nhíu mày. Nhìn dáng vẻ của Bạch Nhung, cuối cùng hắn cũng nhận ra điểm không đúng.

Trên người thằng nhóc này hoàn toàn không có chút khí chất ngang ngược, xem thường nhân loại của yêu quái. Cậu không dám nói chuyện với hắn, không phải vì nguyên hình của hắn mà là vì bản thân cậu thật sự sợ giao tiếp với người khác.

"Cha mẹ cậu là ai?" Phương Bác Thâm không hiểu rốt cuộc là cha mẹ yêu quái nào lại có thể nuôi dạy con mình thành thế này.

Bạch Nhung chớp mắt, nói: "Đạo diễn Phương, tôi lớn lên ở viện phúc lợi."

Lần này, Phương Bác Thâm thật sự kinh ngạc.

Không chỉ mình hắn, ngay cả phó đạo diễn đứng bên cạnh cùng Ứng Phi Trục với Hồ Hà Dương vừa đi tới cửa cũng sững sờ.

Ứng Phi Trục bước thẳng vào trong phòng, thậm chí còn không thèm đóng cửa lại, ánh mắt khóa chặt trên người Bạch Nhung: "Cậu không có cha mẹ?"

Câu hỏi này nghe có hơi kỳ quặc nhưng Bạch Nhung vẫn lắc đầu.

Cậu lớn lên trong viện phúc lợi.

Theo lời viện trưởng kể, cậu được một người tốt bụng nhặt được vào một ngày đông giá rét ngoài đường. Khi đó cậu chỉ khoảng vài tháng tuổi, toàn thân quấn trong một tấm chăn có hoa văn kỳ lạ, ngoài ra không có bất kỳ vật gì chứng minh thân phận.

Hai mươi năm trước, hệ thống giám sát không phát triển như bây giờ. Dù viện phúc lợi đã kịp thời báo cảnh sát nhưng vẫn không thấy cặp cha mẹ nào đến nhận, cuối cùng chỉ có thể coi cậu là trẻ bị bỏ rơi, nuôi dưỡng trong viện.

Bạch Nhung lại cảm thấy mình khá may mắn.

Viện phúc lợi nơi cậu ở đối xử với bọn trẻ rất tốt. Dù hồi nhỏ không có bạn chơi cùng, điều đó phần lớn cũng là do bản thân cậu. Trước khi cái đuôi bị lộ, vẫn có rất nhiều đứa trẻ chơi cùng cậu.

Có lẽ cái đuôi của cậu quá dọa người thật.

Nhưng Bạch Nhung lại rất thích cái đuôi của mình. Dù nó mang đến không ít phiền phức cũng nỗi sợ nhưng mùa đông ôm đuôi ngủ thật sự rất ấm!

Bất kể bên ngoài chịu bao nhiêu uất ức, chỉ cần buổi tối trở về giường nhỏ của mình, ôm đuôi ngủ một giấc, sẽ không có gì là không vượt qua được.

Ứng Phi Trục nhìn Bạch Nhung, mày vẫn nhíu chặt, không rõ đang nghĩ gì.

Một lúc sau, Phương Bác Thâm thấy hai chuyên viên trang điểm co rúm trong góc sắp bị Ứng Phi Trục dọa chết, liền bảo họ ra ngoài chờ.

Bạch Nhung tưởng rằng mình cũng nằm trong số đó, liền xách bộ trang phục cồng kềnh chuẩn bị đi theo sau chuyên viên trang điểm rời đi. Nhưng cậu vừa mới bước được một bước, bả vai đã bị một bàn tay không chút khách sáo đè lại.

Ứng Phi Trục nhìn Bạch Nhung rất lâu, đột nhiên cúi đầu, ghé sát cổ cậu, hít nhẹ một hơi: "Thơm quá."

Giọng y hay đến mức quá đáng, như một loại độc tố mê hoặc thần kinh, khiến Bạch Nhung nghe mà đầu óc choáng váng.

Ứng Phi Trục nhìn phản ứng của cậu, nghi hoặc trong lòng càng sâu hơn: "Cậu không sợ tôi sao?"

Bạch Nhung run lên một cái: "Sợ, sợ chứ."

A! Sao cậu có thể chỉ vì giọng nói của ông chủ dễ nghe mà thất thần được chứ!

Bạch Nhung bừng tỉnh, càng nghĩ càng thấy lời chuyên viên trang điểm bảo cậu tránh xa Ứng Phi Trục là hoàn toàn có lý.

Người này thật sự quá đáng sợ! Giống như kẻ săn mồi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, còn cậu chính là con mồi!

Bạch Nhung chỉ cảm thấy xương cụt ngứa ngáy, cái đuôi chỉ cần suýt nữa thôi là... chui ra rồi!

"Được rồi, đừng trêu cậu ta nữa." Phương Bác Thâm kịp thời cứu nguy cho Bạch Nhung: "Vẫn còn là trẻ con đấy."

Bàn tay đặt trên vai rời đi, Bạch Nhung lập tức kéo giãn khoảng cách với Ứng Phi Trục, lùi thẳng ra sát cửa. Khoảnh khắc Ứng Phi Trục tiến lại gần, cậu thậm chí đã nảy sinh suy nghĩ xin nghỉ việc. Nhưng vừa nghĩ tới khoản vay học tập vẫn còn phải trả, cậu lại cảm thấy hình như cũng không phải là không thể nhẫn nhịn.

"Chuyển sang làm nghệ sĩ đi." Ứng Phi Trục thản nhiên nói: "Có lợi cho cậu."

Phương Bác Thâm gật đầu: "Nghệ sĩ của Sơn Hải không cần mấy thứ nhân thiết rườm rà, làm nghệ sĩ với mấy đứa nhóc còn chưa lớn như các cậu sẽ tốt hơn."

Lại là nhóc con.

Điều kỳ lạ nhất ở Sơn Hải chính là chỗ này: Bất kể là ai trong công ty, đối với cậu nhân viên mới như Bạch Nhung đều rất thích tự xưng tiền bối, bày ra tư thế trưởng bối. Cơ mà dù bọn họ hay dùng giọng điệu người lớn để dạy dỗ Bạch Nhung, song mỗi khi có lợi ích, lại thật sự sẵn lòng chia cho cậu.

Ứng Phi Trục nói xong liền rời đi.

Phương Bác Thâm bảo phó đạo diễn xách Bạch Nhung đi xem các diễn viên khác diễn xuất, sau đó cũng theo Ứng Phi Trục rời khỏi lều hóa trang.

Bạch Nhung hoàn toàn không có sức phản kháng: "..."

Là đương sự, cậu còn chưa kịp nói câu nào, sao mọi chuyện đã bị quyết định xong hết rồi?

So với Phương Bác Thâm với Ứng Phi Trục, vị phó đạo diễn này rõ ràng ôn hòa hơn nhiều. Hắn dẫn Bạch Nhung vẫn còn đang mơ màng tới hiện trường quay.

Bạch Nhung đứng bên cạnh phó đạo diễn, nhìn màn hình theo dõi, trên đó đang phát cảnh đối diễn vừa quay xong của nam nữ chính.

[Cục Diện Mờ Sương] là phim truyền hình cổ phong huyền huyễn.

Đây là lần đầu tiên Phương Bác Thâm quay đề tài này nhưng tài chính đầu tư vào đoàn phim cùng dàn diễn viên chính đều không thể xem thường.

Nam chính tên Phương Đông Thanh, là diễn viên tuyến đầu trong mảng phim truyền hình của Sơn Hải.

Nữ chính tên Tương Dao, đại lão song tuyến điện ảnh - truyền hình. Nghe nói khả năng lồng tiếng cực kỳ lợi hại, từ bé gái ba tuổi đến bà lão tám mươi đều có thể tự mình đảm nhận.

Chỉ cần không bị vai phụ khác làm gián đoạn, hai người họ cơ bản đều qua trong vòng ba lần quay.

Phương Đông Thanh với Tương Dao vừa diễn xong cảnh phối hợp, phó đạo diễn liền vẫy tay về phía họ: "Thầy Phương Đông, cô Tương."

Bạch Nhung không hiểu chuyện gì nhưng trực giác mách bảo cậu rằng những lời tiếp theo e là sẽ không có lợi gì cho mình.

Nghe tiếng gọi của phó đạo diễn, Phương Đông Thanh với Tương Dao liền đi về phía hắn.

Tính tình Tương Dao nóng nảy hơn một chút. Phương Đông Thanh còn chưa kịp mở miệng, cô đã cau mày nói trước: "Đừng nói với tôi là cảnh vừa rồi không đạt."

"Không phải không phải!" Phó đạo diễn vội giải thích: "Đạo diễn Phương bảo hai người dẫn theo một người mới."

Nói xong, Bạch Nhung đã bị phó đạo diễn đẩy ra phía trước, còn bị nhắc nhỏ phía sau lưng là nhớ chào hỏi.

Bạch Nhung: "..." Cậu đã nói rồi mà! Linh cảm quả nhiên không tốt chút nào!

Đối diện với ánh mắt của Phương Đông Thanh cùng Tương Dao, Bạch Nhung - người mắc chứng ngại giao tiếp vô cùng khó khăn mới nặn ra được một nụ cười.

"Thầy Phương Đông, cô Tương." Bạch Nhung căng thẳng cúi người chào cả hai.

Tương Dao bật cười một tiếng. Cô bước thêm một bước về phía Bạch Nhung, tiến thẳng tới trước mặt cậu, giơ tay véo nhẹ má cậu: "Ôi chao~ Nhóc con nhà ai thế này? Đáng yêu thật."

Đây là lần đầu tiên Tương Dao thấy một tiểu yêu quái thật thà như này, vừa gặp mặt đã cúi người chào cô nghiêm túc như thế, khiến khí thế nóng nảy bực bội khi quay phim ban nãy lập tức tan biến sạch sẽ.

Khi Tương Dao mở miệng lại, ngay cả giọng nói cũng dịu xuống: "Chưa từng học diễn xuất?"

Bạch Nhung thành thật gật đầu: "Vâng."

"Không sao, diễn xuất đơn giản lắm."

Tâm trạng Bạch Nhung càng thêm nặng nề. Cậu cảm thấy kết cục mấy ngày tới của mình, có lẽ sẽ giống nam diễn viên vai phụ mà cậu thấy hôm nay, đến lúc đó không biết sẽ bị mắng bao nhiêu lần nữa.

Tương Dao tiếp tục lải nhải: "Hơn nữa nhóc còn nhỏ, vào giới giải trí cũng tốt. Tuy ồn ào một chút nhưng với mấy đứa trẻ như nhóc cũng có lợi cho quá trình trưởng thành."

Bạch Nhung cho rằng Tương Dao đang nói tới chuyện kiếm tiền. Quả thật làm minh tinh kiếm được nhiều hơn nhân viên bình thường rất nhiều nhưng tiền đề là phải có việc để làm!

Bạch Nhung cảm thấy với tính cách của mình mà vào giới này - EQ thấp, phản ứng chậm, lại sợ giao tiếp, chắc chắn là kiểu vai phụ của vai phụ của vai phụ, nói cách khác chính là người qua đường.

Tuy làm nhân viên trong đoàn phim của Phương Bác Thâm cũng mệt nhưng ít ra lương ổn định.

Những suy nghĩ nhỏ liên tục xoay vòng trong đầu Bạch Nhung.

Từ nhỏ tới lớn chịu ảnh hưởng của nền giáo dục phổ thông, Bạch Nhung vẫn luôn cho rằng có công việc ổn định vẫn là tốt nhất.

Phương Đông Thanh ngồi phía sau màn hình theo dõi, ở vị trí của Phương Bác Thâm. Tính cách hắn trầm ổn hơn Hồ Hà Dương rất nhiều, trong giới cũng đi theo hình tượng "người đàn ông tuổi trung niên chín chắn", dù thực tế hắn mới chỉ hơn ba mươi.

"Đạo diễn Phương có dụng ý của mình, thuận theo tự nhiên là được." Giọng Phương Đông Thanh thuộc kiểu trầm thấp.

Nhưng sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên của Bạch Nhung lại là giọng của hắn không hay bằng Ứng Phi Trục.

Nghĩ xong, Bạch Nhung lại vì suy nghĩ đột ngột này mà đỏ mặt. May mà trên mặt đang trang điểm theo tạo hình nhân vật Chử Bạch, tai cũng bị khăn trùm với mái tóc dài che đi hơn phân nửa.

Tương Dao chỉ cảm thấy nhóc con trước mắt càng nhìn càng thuận mắt.

Bọn họ thân là những đại yêu quái, nhìn người vốn dựa vào cảm giác, chỉ liếc mắt một cái là biết thích hay ghét.

Ví dụ như Hồ Hà Dương, ngay ánh nhìn đầu tiên cô đã thấy ghét rồi. Một con cáo già mấy nghìn năm tuổi, ngày nào cũng hoa hòe hoa sói.

Tương Dao nhìn Bạch Nhung đang ôm đầu gối ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ, cảm thấy thứ gọi là "hào quang tình mẹ" mà mình chưa từng có suốt mấy nghìn năm như sắp trào ra.

Phương Bác Thâm nói Bạch Nhung hợp với việc quay phim, nói trắng ra chính là vì dáng người cậu.

Tuy Bạch Nhung chỉ cao 1m77 nhưng tỷ lệ cực đẹp, cao gầy thanh mảnh. Vai lưng mỏng, eo thon người gọn, dù mặc nhiều lớp cổ trang vẫn trông rất gầy.

Quan trọng nhất là cậu có phần cổ và vai cực kỳ đẹp.

Cằm, yết hầu và xương quai xanh giống như được nghệ nhân tỉ mỉ điêu khắc, hoàn mỹ đến mức mỗi tấc da lộ ra bên ngoài đều khiến người ta ngứa ngáy muốn ngắm thêm.

Do nhiệt độ trong phim trường quá cao, trán với chóp mũi Bạch Nhung đều lấm tấm mồ hôi.

Đôi mắt cậu đen thuần khiết. Tuy không thích nói chuyện nhưng trên người lại không hề có khí chất rụt rè, ngược lại còn toát ra cảm giác dịu dàng nội liễm.

Vì là lần đầu trang điểm, khóe mắt Bạch Nhung bị các lớp trang mắt đè ra một mảng đỏ nhạt.

Tương Dao nhìn nhóc con này, càng nhìn càng thích. Cuối cùng tình mẹ tràn lan, cô trực tiếp mò điện thoại của mình ra khỏi tầng tầng lớp lớp phục trang.

"Thêm WeChat đi." Tương Dao nhiệt tình đưa ra phương thức liên lạc: "Sau này có gì không biết, cứ hỏi chị đây."

Phương Đông Thanh hơi kinh ngạc, ánh mắt lướt qua một vòng nhìn Bạch Nhung đứng bên cạnh, rất nhanh liền hiểu ra.

Hiện giờ linh khí với tín ngưỡng ngày càng mỏng, những lão yêu quái như bọn họ gặp được con non thế này, có thể giúp được thì đều sẽ giúp, huống chi lại là một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy.

Trong lúc đó, Tương Dao đã bắt đầu giảng cho Bạch Nhung một số kỹ xảo diễn xuất cơ bản.

Bạch Nhung không ngờ Tương Dao lại nhiệt tình đến thế. Cậu thêm WeChat của cô, lúc này đang ôm điện thoại ghi chú, nghe dạy học trực tiếp tại hiện trường, thỉnh thoảng còn ghi lại những điểm quan trọng.

Sau khi "hấp thu" đủ kiến thức, Bạch Nhung không còn cảm giác xa lạ hay ngượng ngùng như ban đầu. Trong mắt cậu như được thắp sáng bởi thứ ánh sáng nào đó, khiến người ta vô cùng yêu mến.

"Cảm ơn chị Tương Dao!" Bạch Nhung mím môi cười, chân thành cảm ơn Tương Dao vì đã không giấu nghề.

Tương Dao giống như lúc mới gặp, giơ tay véo nhẹ má cậu: "Không cần cảm ơn. Thôi, cậu tan làm đi, tối nay không có cảnh đêm."

Trong lúc vô tình, đã là hoàng hôn.

Tài lực của Sơn Hải vô cùng hùng hậu.

Khu phim trường này cũng do Ứng Phi Trục bỏ vốn xây dựng từ năm năm trước. Quay phim nhà mình, tự nhiên không cần lo tiền thuê địa điểm.

Không bị áp lực tiền thuê, Phương Bác Thâm cũng không gấp rút tiến độ. Thường thì cảnh ban ngày quay xong, buổi tối liền cho cả đoàn tan làm sớm.

Bạch Nhung nắm chặt chiếc điện thoại gắn ốp mèo silicon, quay lại lều hóa trang tẩy trang, thay bộ đồ ba món trăm tệ của mình rồi cưỡi xe máy điện tan làm về nhà.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận