Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 42.




Nhà ăn nhân viên chật kín người.

Người thành phố S vốn dĩ hào sảng, hiếu khách. Khi biết bọn họ là nghệ sĩ đến ghi hình chương trình, rất nhiều người tò mò tụ lại xem, ánh mắt lẫn lời nói đều chỉ mang theo sự hiếu kỳ đúng mực, không hề quá đà.

Bạch Nhung với Úc Mỹ Quân vì trông quá gầy, còn bị mấy cô múc cơm nhiệt tình nhét thêm cho mỗi người mấy cái bánh bao.

Bạch Nhung không quen với việc bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy. Lấy xong bữa sáng, cậu bưng khay có cháo trắng, dưa muối với bánh bao thịt, tìm một góc gần cửa sổ ngồi xuống.

Không bao lâu sau, có người ngồi xuống vị trí đối diện cậu.

Bạch Nhung không vội ngẩng đầu, chỉ chậm rãi nhai kỹ nửa cái bánh bao trong miệng.

Đúng lúc đó, lại có thêm một người bưng bữa sáng gần giống cậu ngồi xuống.

Đường Đông Phong nói: "Ngồi sát vào chút."

Hồ Hà Dương không mấy tình nguyện dịch vào trong một chút, đợi Đường Đông Phong ngồi xuống xong mới mở miệng, ánh mắt nhắm thẳng vào Bạch Nhung: "Bạch Tiểu Nhung, tối qua trong phòng cậu còn có người khác đúng không?"

Bạch Nhung cúi đầu, gần như chôn cả mặt vào bát cháo.

Người có phản ứng lớn nhất lại là Đường Đông Phong: "Hả? Tối qua có người vào phòng Bạch Nhung hả? Sao tôi không thấy gì?"

Hồ Hà Dương: "Đương nhiên là người ta không muốn cho cậu thấy."

Đường Đông Phong lập tức quay mũi giáo về phía Bạch Nhung: "Bạch Tiểu Nhung, tối qua ai vào phòng cậu?"

Bạch Nhung đặt thìa xuống.

Tiếng gốm sứ va vào nhau vang lên thanh thúy, trực tiếp ép nhỏ giọng hai người đối diện.

Cậu lau khóe miệng, hơi bất đắc dĩ nói: "Là Ứng tiên sinh. Tôi có nói chuyện với anh ấy một chút."

Hồ Hà Dương nheo mắt hệt một con hồ ly tinh ranh: "Thật à? Chuyện gì mà không thể nói với tôi? Tôi cũng là tiền bối, cũng giúp được mà."

Đường Đông Phong vừa ăn dưa vừa chen vào: "Thôi thôi, cậu thì thôi đi, không đáng tin."

Hồ Hà Dương: "?"

Bạch Nhung bắt đầu hối hận. Cậu thà ngồi chung bàn với Tiêu Ngạn với Úc Mỹ Quân còn hơn, ít nhất sẽ không bị hai người này vây lại tra hỏi.

Hồ Hà Dương không chịu buông: "Sao tôi lại không đáng tin? Nào nào, Bạch Tiểu Nhung nói thử xem chuyện gì mà tôi không xử lý được nào?"

"..."

Bạch Nhung đau đầu muốn đổi chỗ: "Anh Hồ, chuyện này anh phải hỏi Ứng tiên sinh."

Hồ Hà Dương: "Yên tâm, không tin cậu gọi điện hỏi cậu ta thử xem?"

Bạch Nhung đành gọi cho Ứng Phi Trục.

Hồ Hà Dương giúp cậu che màn hình, còn Đường Đông Phong phụ trách đi tìm đạo diễn để xóa đoạn ghi âm.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ Ứng Phi Trục, Bạch Nhung mới nói: "Cũng không có gì, chỉ là ở khu hổ có một con hổ không phải động vật bình thường."

Hồ Hà Dương thuận miệng nói: "Thành tinh à? Chẳng lẽ là đại yêu quái gì đó?"

"Là Cùng Kỳ."

"Khụ khụ!"

Hồ Hà Dương với Đường Đông Phong lần lượt ho sặc sụa.

Hồ Hà Dương: "Cùng Kỳ? Cùng Kỳ giờ sa cơ tới mức phải sống nhờ vườn bách thú ấy hả?!"

Đường Đông Phong: "Tôi phải gọi điện cho vợ tôi."

Không còn ai quấy rầy, Bạch Nhung bưng bát cháo chưa ăn xong, tranh thủ lúc hai người còn đang chìm trong cú sốc Cùng Kỳ, nhanh chóng đổi sang chỗ khác ăn.

Ăn xong bữa sáng, mọi người tản ra đi làm việc.

Bước sang tháng mười, nhiệt độ thành phố S giảm rõ rệt từng ngày.

Ban ngày nhưng ánh nắng rơi trên da lại chẳng có chút hơi ấm nào, ngược lại gió thổi vào mặt mạnh đến cảm giác tồn tại cực kỳ cao.

Bạch Nhung mặc đồng phục lao động thống nhất, đội mũ thông khí, chỉ lộ gương mặt bị gió thổi đến đỏ bừng. Trở lại tòa nhà làm việc của khu thú dữ thả rông, cậu xoa xoa tay, cố làm cho người ấm lên.

Hạ Tuyết Lạc từ bên cạnh đi ra, rất tự nhiên bắt chuyện với cậu: "Cậu biết tin gì chưa? Chương trình của các cậu đang rất hot đấy. Vé tuần này của vườn thú đã bán sạch, bọn tôi sắp bận đến chết rồi."

Bạch Nhung đang khử trùng dụng cụ cho ăn, đầu không ngẩng lên, thuận miệng hỏi: "Đều là người địa phương à?"

"Sao có thể! Khách từ nơi khác là chính, xem như đến thành phố S du lịch. Thị trưởng thành phố còn thức trắng đêm cho trải xong đoạn quốc lộ ngoài trung tâm mà sửa hơn một năm chưa xong."

Bạch Nhung nhớ đến con đường quốc lộ chưa trải xong mình thấy hôm đến, trông như bị bỏ dở rất lâu.

"Chỉ một đêm là xong sao?"

"Đúng vậy. Quả nhiên tiền đến nơi, không gì là không làm được."

"Lợi hại thật. À đúng rồi, hôm nay chúng ta còn đi khu hổ không?"

Hạ Tuyết Lạc vừa kiểm thịt tươi vừa trả lời: "Hôm nay sư phụ tôi phụ trách khu hổ, chúng ta đi cho sư tử với gấu đen ăn."

Thái độ này hơi kỳ lạ.

Hôm qua Cùng Kỳ chỉ quá mức làm nũng với cậu, cũng không có ý tấn công nhưng Hạ Tuyết Lạc lại gấp gáp tìm sư phụ đổi ca, hôm nay còn trực tiếp để cậu tránh xa khu hổ, nhìn thế nào cũng giống đang cố che giấu sự tồn tại của Cùng Kỳ.

Tuy nhiên mấy chuyện này không đến lượt cậu lo. Một là cậu đánh không lại Cùng Kỳ, hai là cũng không nhìn ra quan hệ giữa Hạ Tuyết Lạc với Cùng Kỳ.

Chỉ cần chuyên tâm quay chương trình là được.

Bạch Nhung cần mẫn quét dọn khu trong ngoài, mùi động vật có đeo khẩu trang cũng không ngăn nổi nhưng cậu không hề ghét.

Sau khi quen với việc bị ống kính theo sát, Bạch Nhung coi chương trình này như một công việc bán thời gian mới, cùng lắm thì xem như mình làm thêm mấy ngày ở vườn bách thú. Chỉ là nhiều người quay hơn, thỉnh thoảng nhận nhiệm vụ từ tổ chương trình với tương tác với các khách mời khác.

Hơn nữa Bạch Nhung khỏe, mấy công việc tốn sức như mang thịt tươi, cho ăn đều được cậu ôm hết. Theo đúng thao tác học được, ném toàn bộ thịt vào khu cho ăn.

Đa số động vật bình thường chỉ tỏ ra thân thiện nhẹ với Bạch Nhung. Ví dụ như sư tử trước khi ăn còn lăn lộn làm nũng, gấu đen vung chân múa tay tương tác qua hàng rào.

Hạ Tuyết Lạc từ kinh ngạc ban đầu chuyển sang tê liệt hoàn toàn.

Phòng livestream khu thú dữ cũng náo nhiệt không kém.

So về fans, Bạch Nhung không đông bằng người khác. Nhưng năm chữ "khu thú dữ thả rông" quá hấp dẫn, kéo theo rất nhiều người chỉ thích xem động vật cùng lúc vào phòng livestream. Cũng vì thế mà họ thấy được cảnh Bạch Nhung đi tới đâu cũng bị động vật bám theo.

- Thần kỳ thật. Sao con nào cũng thích cậu ấy vậy?

- Má ơi! Lần đầu thấy sư tử làm nũng, ghen tị quá!

- Thể chất trời sinh được động vật yêu thích à?

- Tôi cũng hay thu hút động vật khi đi vườn thú nhưng không đến mức này, cảm giác cứ như toàn bộ đàn sư tử kia đều nhìn cậu ấy vậy. Đây đúng là thiên phú.

Cũng có fans bàn sang chuyện khác.

- Wow! Tôi nhớ hình như chương rtinhf này không cho khách mời trang điểm, cho nên nhan sắc của Bạch Tiểu Nhung vẫn đẹp như này sao?!

- Sơn Hải nổi tiếng tuyển người bằng mặt, nghệ sĩ dưới trướng ai cũng xinh.

- Tôi còn nhớ ngày xưa Hồ Hà Dương xuất hiện với một nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, kết quả cuối cùng anh ta đi theo con đường công khổng tước, còn càng đi càng xa...

- Tôi có cảm giác tính cách của Bạch Nhung với Hồ Hà Dương hoàn toàn tương phản, ấn tượng dành cho người khác cũng cách biệt hơn một trăm triệu điểm. Bạch Tiểu Nhung khá trầm mặc. Theo lý thuyết, loại người này nếu tham gia mấy chương trình giải trí thực tế thường sẽ khá chìm nhưng cố tình tôi lại thấy cái chương trình này ngon vãi cả nồi!

- Tôi cũng rứa!

- Thực sự thần kỳ như vậy hả? Sao tôi chẳng có cảm giác gì thế?

- Mỗi người có một cái nhìn khác biệt. Tôi nhớ trước kia từng đọc được một bài viết của antifan Hồ Hà Dương nói là đã bị Bạch Nhung cảm hóa trên diễn đàn, lúc ấy còn thấy có chút khoa trương.

...

Bạch Nhung bận rộn cả ngày, đến lúc nghỉ ăn tối mới có thời gian nhìn điện thoại. Lấy cớ đi vệ sinh, cậu lén ra gặp Ứng Phi Trục đang đứng hờ hững bên khu hổ.

Du khách đông nghịt nhưng không ai nhìn thấy Ứng Phi Trục, ai nấy đều ngồi trên xe tham quan trò chuyện.

Không có xe bảo hộ thì không thể vào khu hổ.

Bạch Nhung đứng ngoài song sắt, đang do dự không biết nói chuyện thế nào thì người trước mặt bỗng biến mất.

"?"

Người đâu rồi?!

Bạch Nhung hoảng hốt nhìn quanh, không thấy ai, vừa lùi lại một bước liền đâm vào một vòng tay ấm áp. Ngẩng đầu lên, cậu đối diện ngay với đôi mắt mang ý cười nhàn nhạt của Ứng Phi Trục.

Ứng Phi Trục ôm trọn cậu vào lòng: "Bị dọa rồi à?"

Bạch Nhung gật nhẹ: "Ứng tiên sinh, sao anh vào được đây?"

"Vào xem Cùng Kỳ." Ứng Phi Trục đưa tay ra: "Muốn vào cùng tôi không?"

Đây là một câu hỏi lựa chọn.

Nơi này là khu thả rông, du khách tới xem hổ không phải là đứng trong sân của chúng mà là ngồi trong xe có lắp đặt lồng phòng hộ. Như vậy cũng có nghĩa là nếu không có chuẩn bị gì mà tiến vào trong, khẳng định sẽ rất nguy hiểm.

Bạch Nhung do dự đúng ba giây, sau đó đặt tay vào lòng bàn tay Ứng Phi Trục: "Đi."

Khóe môi Ứng Phi Trục cong lên rõ rệt. Y ôm lấy vòng eo mềm mại của tiểu yêu quái, dựng kết giới quanh cả hai.

Lá cuối thu xoay vòng trên không trung, không chạm vào họ mà rơi thẳng xuống lớp lá khô.

Chỉ trong chớp mắt, Bạch Nhung đã đứng trong khu hổ, đối diện trực tiếp với hổ vương khổng lồ.

Không biết có phải do cảm ứng được lãnh địa của mình bị xâm phạm hay do Ứng Phi Trục không dễ đối phó, hổ vương nổi giận gầm lên về phía hai người. Nó đứng dậy từ tảng đá, chân trước bất an dẫm dẫm xuống mặt đất.

Trong tầm mắt của Bạch Nhung, hổ vương dần dần biến đổi dáng vẻ bên ngoài, sau lưng từ từ mọc ra đôi cánh.

Đúng lúc đó, giọng Hạ Tuyết Lạc vang lên: "Bạch Nhung, sao cậu lại vào trong này?!"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận