Thời tiết mùa thu luôn rất âm u.
Những cơn mưa lớn ập tới bất ngờ, mây đen trong nháy mắt phủ kín cả bầu trời.
Bạch Nhung đang chuẩn bị cơm trưa cho mình với Cùng Kỳ, tivi ngoài phòng khách đang phát bản tin thời sự.
Phòng bếp của biệt thự rộng hơn phòng ký túc xá trước kia rất nhiều, giữa bếp còn có một đảo bếp. Ban quản lý mỗi ngày đều đúng giờ đưa nguyên liệu nấu ăn tới, cả mặn lẫn chay, nói là do "Tiểu viện Nhục Thu" cung cấp, bảo là có lợi cho việc Bạch Nhung "trưởng thành".
Bạch Nhung cầm dao, chăm chú quan sát một miếng thịt có vân thớ giống thịt bò trước mặt.
Lần trước nấu ăn, cậu đã nghĩ nó là thịt bò, kết quả món ăn lại có vị chua kỳ lạ. Sau đó hỏi Ứng Phi Trục mới biết, đó là một loại động vật nhân loại chưa từng thấy, hiện tại chỉ có tiểu viện Nhục Thu nuôi.
Bạch Nhung đang suy nghĩ xem tối nay nên xử lý miếng thịt này thế nào, Tiểu Cùng Kỳ ngồi trên đảo bếp đã không yên phận nhảy tới, há miệng định cắn luôn miếng thịt trên thớt.
"Khoan đã!" Bạch Nhung xách gáy Cùng Kỳ lên, dịu giọng dạy dỗ: "Chưa tới giờ ăn, không được như vậy."
Cùng Kỳ "gào gào" kêu loạn, dù mang dáng vẻ mèo con nhưng tiếng kêu lại chẳng hề nũng nịu như mèo thật.
Bạch Nhung đặt nó lại lên đảo bếp, rửa tay sạch sẽ, cắt vài miếng thịt, quay người đút cho Cùng Kỳ. Đợi Cùng Kỳ chịu yên ổn, cậu mới bắt đầu nấu ăn nghiêm túc.
Miếng thịt này vị chua, Bạch Nhung quyết định làm món thịt xào dưa chua.
Từ khi dọn đến khu biệt thự, Ứng Phi Trục thường xuyên ghé qua nên mỗi ngày Bạch Nhung đều nấu hai phần cơm, dự định làm thêm hai món một canh.
Canh vừa xong, chuông cửa đã vang lên đúng lúc.
Bạch Nhung đi mở cửa, vẫn không quên ôm Cùng Kỳ trong lòng, đây là kinh nghiệm sống rút ra mấy ngày nay.
Cùng Kỳ bị ôm chặt, mắt cứ dán vào đồ ăn trên bếp, khoé miệng chảy ra chất lỏng khả nghi.
Gió mạnh gào thét, cây cối lung lay sắp đổ.
Mưa tạt nghiêng đập mạnh vào cửa kính.
Bạch Nhung vừa mở cửa, hơi nước lạnh lẽo đã ập thẳng vào mặt, đủ để thấy mưa lớn cỡ nào. Cậu đứng trong cửa, nhìn Ứng Phi Trục khô ráo, không chút bất ngờ.
"Ứng tiên sinh." Ngữ khí âm cuối của Bạch Nhung chất chứa niềm vui: "Cơm tối xong rồi."
Ứng Phi Trục quen thuộc thay giày bước vào, tiện tay xách Cùng Kỳ trên người Bạch Nhung ném xuống đất, cau mày: "Nó có chân, đừng để nó bám dính trên người cậu suốt."
Bạch Nhung tốt tính cười nói: "Nó còn nhỏ mà."
Ứng Phi Trục cởi áo vest, xắn tay áo sơ mi, cánh tay rắn chắc lộ ra. Y tùy ý ném áo vest lên sopha, hệt như trở lại căn nhà của mình.
Nghe Bạch Nhung nói, Ứng Phi Trục liếc Cùng Kỳ đang nhe răng bất mãn với mình, hừ lạnh: "Tuổi của nó còn lớn hơn cả cuốn sách lịch sử cậu từng đọc đấy."
Bạch Nhung im lặng một giây.
Ứng Phi Trục vào bếp giúp bưng đồ ăn, Bạch Nhung cũng mang phần cơm riêng của Cùng Kỳ ra.
Bên bàn ăn có màn chiếu, Bạch Nhung thường vừa ăn vừa xem phim.
Cậu vừa ngồi xuống, Ứng Phi Trục đã cầm điều khiển hỏi: "Hôm nay xem gì?"
"Ừm..." Bạch Nhung nghĩ một lát, đáp: "Xem bộ phim điện ảnh vừa đoạt giải gần đây đi."
Ứng Phi Trục mở phim, vừa định ngồi xuống---
"Leng keng."
Tiếng chuông cửa vang lên.
Bạch Nhung vừa cầm đũa, ngơ ngác nhìn về phía cửa: "Giờ này còn ai tới nữa?"
Khu biệt thự này an tĩnh hơn khu ký túc xá rất nhiều. Mấy hôm trước lúc thời tiết vẫn đẹp, Bạch Nhung đã đi dạo vài vòng, kết quả một người cũng không thấy.
Loại tình huống này, nếu đặt ở khu biệt thự bình thường tuyệt đối là không bình thường nhưng nửa năm nay, Bạch Nhung đã gặp đủ loại chuyện kỳ quái. Rắn yêu, hồ ly tinh, Cùng Kỳ cũng nuôi rồi, chắc chẳng còn gì khiến cậu ngạc nhiên nữa.
Bạch Nhung tự trấn an, đứng dậy mở cửa.
Hồ Hà Dương xuất hiện, gương mặt tuấn tú nở nụ cười: "Hi, Bạch Tiểu Nhung thân ái~ Tôi ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt, tới ăn ké nè."
Bạch Nhung mở rộng cửa nhà: "Được."
"Không được." Ứng Phi Trục xuất hiện đằng sau Bạch Nhung, chặn lối vào, ngữ khí ác liệt: "Cậu không có cơm ăn hả?"
Hồ Hà Dương ôm khung cửa không chịu buông: "Đây là nhà của Bạch Tiểu Nhung, cậu ấy đã đồng ý rồi."
Ứng Phi Trục lạnh nhạt: "Ừ, nhưng tôi không đồng ý."
Hồ Hà Dương quay sang Bạch Nhung, ánh mắt khiến người ta mềm lòng thương xót: "Bạch Tiểu Nhung, cậu nhất định không nỡ để tôi đói bụng đúng hông~"
Ánh mắt ấy khiến Bạch Nhung hoảng hốt, đầu óc dần trở nên mơ màng: "Tôi không---"
Cổ tay cậu bỗng bị nắm chặt.
Ứng Phi Trục không vui kéo cậu ra sau.
Đại não mơ hồ dần tỉnh táo trở lại, Bạch Nhung mở to đôi mắt mê mang: "Tôi vừa gì vậy?"
Ứng Phi Trục siết chặt cổ tay Bạch Nhung, gằn từng chữ: "Hồ Hà Dương, tôi đã nói không được dùng pháp thuật lên Bạch Nhung."
Bạch Nhung lùi lại nửa bước, dựa vào tủ giày, càng thêm mờ mịt: "Pháp thuật gì?"
Hồ Hà Dương thấy Ứng Phi Trục thật sự nổi giận, vuốt mũi nhận sai: "Sai rồi sai rồi, tôi chỉ muốn ăn ké thôi."
Bạch Nhung không nhận được câu trả lời: "..."
Thấy bầu không khí căng thẳng, Bạch Nhung vội nắm tay Ứng Phi Trục, ngữ khí như đang làm nũng: "Ứng tiên sinh, chỉ là ăn cơm thôi mà."
Khóe môi đầy căng thẳng của Ứng Phi Trục dần dần dịu xuống.
Hồ Hà Dương biết mình đã phạm sai lầm, rụt cổ không dám nói lời nào.
Ứng Phi Trục kéo Bạch Nhung vào trong bếp, không đóng cửa lại chính là câu trả lời không chút tiếng động của y.
Vì có thêm một người, Bạch Nhung lo rằng đồ ăn không đủ, định xào thêm một đĩa trứng xào cà chua đơn giản.
Hồ Hà Dương thay giày đi vào trong nhà, sau khi ngồi vào bàn ăn liền quên luôn chuyện vừa rồi, lẩm bẩm kháng nghị: "Cậu chiếm hữu Bạch Tiểu Nhung quá rồi đấy. Cậu ấy cũng đâu phải vợ cậu."
Ứng Phi Trục lạnh lùng nhìn anh ta: "Không nói sẽ chết à?"
Hồ Hà Dương lập tức làm động tác khoá miệng.
Cùng Kỳ ăn xong phần mình, nhảy lên bàn.
Hồ Hà Dương thấy nó liền hứng thú: "Hôm qua lúc quay xong, thấy Cùng Kỳ ngồi ở trên vai Bạch Nhung, tôi đã sợ gần chết. Không ngờ nó lại lưu lạc tới tận tình trạng này, ngay cả ý thức cũng không tỉnh táo lại được."
Ứng Phi Trục: "Nếu cậu còn buông thả như vậy, trăm năm nữa cũng không khác gì nó đâu."
Bàn tay đang trêu đùa Cùng Kỳ của Hồ Hà Dương hơi khựng lại một cái, sau đó giả bộ như không có việc gì, tiếp tục.
Thấy anh như vậy, Ứng Phi Trục có chút bực bội: "Hồ Hà Dương, thời điểm cậu chết, tốt nhất nên cách xa tôi một chút."
Hồ Hà Dương cười nói: "Dù sao đây cũng là xu thế tất yếu của yêu tộc."
Mỗi lần thấy Hồ Hà Dương như vậy, Ứng Phi Trục đều sẽ giận dữ vô cớ, cũng lười phản ứng lại, đứng dậy đi vào trong bếp giúp Bạch Nhung.
Cửa phòng bếp bị đóng lại, Hồ Hà Dương rũ mắt nhìn Cùng Kỳ trong lòng mình, nụ cười chua xót bị anh che giấu đi.
Cùng Kỳ được anh sờ có chút thoải mái nhưng lúc ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Hồ Hà Dương, nó lại theo bản năng cảm thấy người này thật phiền phức.
Nó nghĩ nghĩ, quyết định làm theo bản năng, giơ một vuốt tát thẳng lên mặt Hồ Hà Dương.
Hồ Hà Dương: "..."
Ăn tối xong, Bạch Nhung nằm dài trên sopha tiếp tục xem phim.
Thời điểm Hồ Hà Dương chuẩn bị trở về, liếc thấy Ứng Phi Trục vẫn đang ở trong bếp lau dọn, hơi nhướng mày: "Về chung không?"
Ứng Phi Trục bước ra phòng bếp, cười lạnh: "Ai thèm trở về với cậu."
Hồ Hà Dương hơi khoa trương nói: "Cậu không định ngủ ở chỗ Bạch Tiểu Nhung đấy chứ?"
Bạch Nhung ngẩng đầu: "Bên ngoài vẫn đang mưa lớn mà. Hôm nay Ứng tiên sinh cũng ở lại chứ?"
Hồ Hà Dương lập tức nở nụ cười đã hiểu: "Cũng?"
Bạch Nhung gật đầu, nhìn bóng đêm đen nhánh bên ngoài cửa sổ, những giọt mưa đang đập thẳng vào cửa kính.
Bạch Nhung cũng phát lời mời với Hồ Hà Dương: "Tối nay anh Hồ có muốn ở lại không? Tầng trên còn nhiều phòng trống lắm."
Hồ Hà Dương: "Được a! Tôi---"
Anh nói được một nửa, đột nhiên nhận được ánh mắt cảnh cáo của Ứng Phi Trục, mấy lời dư lại bị nuốt lại vào trong bụng: "Thôi, tôi có chút nhận giường. Vẫn là về nhà thôi."
Bạch Nhung nói một câu "được rồi", vẫy tay với Hồ Hà Dương coi như tạm biệt.
Ngay giây phút cửa nhà bị đóng lại, Hồ Hà Dương lập tức dở khóc dở cười, lắc lắc đầu cảm khái: "Haizzz~ Tiểu yêu quái vật là quá đơn thuần. Cái tên Ứng Phi Trục kia làm quái gì sợ mưa được chứ?"
Cảm khái xong, Hồ Hà Dương cũng không lấy cây dù đặt trước cửa, trực tiếp nhấc chân bước vào trong mưa. Anh không dựng kết giới, cứ để những hạt mưa nã thẳng xuống người mình, hoàn toàn không còn dáng vẻ để ý hình tượng như trước ống kính.
-----
Bạch Nhung ghé bên cửa sổ nhìn nửa ngày, vẫn không thấy thân ảnh rời đi của Hồ Hà Dương.
Ứng Phi Trục ngồi lên tấm thảm ngoài phòng khách, xách chân sau của Cùng Kỳ lên, dạy dỗ.
"Không biết ngày mai mưa có tạnh không nữa..."
Bạch Nhung thu hồi tầm mắt, xoay người trở lại sopha tiếp tục xem phim. Thời điểm đi ngang qua Ứng Phi Trục, cậu còn không cứu Cùng Kỳ khỏi tay y: "Ứng tiên sinh, đừng bắt nạt nó nữa."
Ứng Phi Trục buông tay, tùy ý để tiểu yêu quái cướp Cùng Kỳ đi từ tay mình.
Bạch Nhung v**t v* phần lông trên lưng Cùng Kỳ, không ngừng trấn an hung thú đang muốn cắn người.
"Lá gan càng lúc càng lớn."
Nghe được lời này, Bạch Nhung chột dạ cúi đầu, ngón tay chọc đuôi Cùng Kỳ, không dám nói lời nào.
Cậu biết câu nói của Ứng Phi Trục là sự thật.
Bạch Nhung biết rõ, từ tính cách mềm yếu dễ dàng đắn đo, bây giờ lại dám nói nặng lời với Ứng Phi Trục, tất cả đều là do đối phương luôn dung túng cho cậu.
Cậu nhéo chóp đuôi Cùng Kỳ, sau đó liền nhéo ra một nhúm lông.
Thời điểm ở trong lòng Bạch Nhung, Cùng Kỳ luôn thích được ôm được sờ. Bây giờ, nó còn đang dang rộng tứ chi để cậu sờ mó, cho dù phần đuôi là vùng cấm của nó bị nhổ lông cũng không thèm để ý.
Chơi với nó một lúc, Bạch Nhung liền thả Cùng Kỳ xuống thảm, nhìn nó nhấc bốn cái chân ngắn nhỏ rời khỏi phòng khách.
Bộ phim điện ảnh đã gần kết thúc.
Vì muốn có bầu không khí khi xem phim, Bạch Nhung chỉ bật đèn mờ trong phòng khách. Cậu nhìn sang Ứng Phi Trục, phát hiện y cũng đang nhìn mình, đôi con ngươi âm trầm không hề có chút ánh sáng nào.
"Ứng tiên sinh..."
Ứng Phi Trục không chút để ý, nói: "Về phòng nghỉ ngơi đi, sắp tới giờ cậu đi ngủ rồi."
Bạch Nhung rũ mắt, hàng lông mi run run như con bướm bay trong cơn mưa rào: "Vâng."