Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 47.




Buổi livestream này cuối cùng khép lại bằng việc Bạch Nhung leo thẳng lên hotsearch.

Trong phòng khách, Bạch Nhung có chút đờ đẫn nằm tựa trên sopha, chiếc máy tính bảng trong tay suýt nữa trượt xuống thảm. Màn hình vẫn sáng, hiển thị chủ đề hotsearch về buổi livestream vừa rồi của cậu.

Bạch Nhung chỉ liếc qua đại khái một chút, liền nhận được tin nhắn của Thi Hoài.

[Thi Hoài: Cậu cũng lợi hại quá rồi đó! Tùy tay mua vé số là trúng luôn một vạn?!]

[Thi Hoài: Lên hotsearch rồi! Nhung bảo giỏi quá đê!]

Bạch Nhung chậm rãi ngồi dậy khỏi sopha, tinh thần uể oải gõ chữ.

[Bạch Nhung: Em cũng không biết sao lại như vậy nữa.]

Ý định của cậu chỉ là giúp Cùng Kỳ tích góp chút tín ngưỡng, tiện thể trò chuyện cùng mọi người, không ngờ sau đó mọi chuyện lại phát triển thành thế này.

[Thi Hoài: Vậy chứng tỏ ông trời thích cậu đó, cứ hào phóng nhận đi.]

[Bạch Nhung: Nhưng số tiền này cầm thấy hơi nóng tay, em định tự thêm vào một chút rồi quyên góp hết.]

Đầu tiên cậu hỏi cô viện trưởng. Cô Liễu nói gần đây viện phúc lợi đã nhận được mấy khoản quyên góp, còn có một ông chủ họ Ứng mỗi tháng đều đều đặn gửi vật tư với tiền bạc, tình hình trong viện dạo này rất ổn. Sau đó cậu quyết định sẽ quyên số tiền này cho trường tiểu học hy vọng ở vùng núi.

[Thi Hoài: Cũng tốt. Tích đức làm việc thiện, đều ghi vào công đức hết.]

Bạch Nhung lại hỏi Thi Hoài hôm nay có đến nhà cậu ăn cơm không, kết quả bị từ chối một cách dứt khoát.

[Thi Hoài: Không được! Anh không bao giờ muốn đụng mặt Ứng tổng nữa đâu, quá đáng sợ rồi! Huhu...]

Bạch Nhung xấu hổ sờ sờ mũi.

Lúc mới chuyển tới khu biệt thự, sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, Bạch Nhung từng mời Thi Hoài sang ăn cơm. Không ngờ vừa tới đã đụng mặt Ứng Phi Trục, từ đó về sau mặc cho cậu mời thế nào, Thi Hoài cũng không chịu đến nữa.

[Thi Hoài: À đúng rồi, cuối tháng có tiệc kỷ niệm thường niên của công ty, đừng quên đó.]

[Bạch Nhung: Em biết, đã nhận được thư mời rồi. Năm nay hình như là tiệc chủ đề Halloween, có cần mặc đồ cosplay kinh dị không?]

[Thi Hoài: Không cần phức tạp đâu, dọa được người hay không hoàn toàn dựa vào thiên phú. Dù sao anh cũng không dọa nổi ai, nhưng Ứng tổng thì khác! Anh ta chỉ cần đứng lên sân khấu thôi đã đủ dọa cả hội trường rồi.]

Bạch Nhung nghiêng đầu, cảm thấy cách miêu tả này hơi quá đà, không nhịn được âm thầm bênh vực Ứng Phi Trục.

Có đôi lúc cậu thật sự rất tò mò, vì sao Thi Hoài với những nhân viên khác lại luôn cảm thấy Ứng Phi Trục đáng sợ như vậy. Hay nói cách khác, không chỉ riêng Ứng Phi Trục.

Bạch Nhung tiếp xúc với các nhân viên khác không nhiều, người quen thân nhất cũng chỉ có Thi Hoài nhưng Thi Hoài không chỉ sợ Ứng Phi Trục, mà với Tương Dao và Phương Đông Thanh cũng có chút e dè. Thậm chí ngay cả Hồ Hà Dương, người có tính tình tốt đến mức có thể tiếp nhận antifan chửi thẳng vào mặt, Thi Hoài cũng thường xuyên trốn ra sau lưng Bạch Nhung khi hai bên gặp mặt.

Ngược lại, đối diện với Phương Bác Thâm tính tình nóng nảy, Thi Hoài ngoài miệng nói sợ nhưng thực tế lại thoải mái hơn rất nhiều so với khi gặp mấy người kia.

[Bạch Nhung: Thi Hoài, vì sao anh sợ Ứng tổng thế?]

[Thi Hoài: Đương nhiên là do huyết mạch áp chế rồi!]

Bạch Nhung càng thêm mơ hồ.

Ở đầu bên kia, Thi Hoài dùng đuôi quấn chặt lấy thân mình, trong miệng không ngừng phun ra chiếc lưỡi đỏ tươi. Hắn cũng không biết phải giải thích với Bạch Nhung thế nào, cảm giác sợ hãi này hoàn toàn là bản năng, vượt xa mọi lý do.

[Thi Hoài: Anh cũng không nói rõ được, dù sao vào Halloween cậu sẽ hiểu thôi.]

Bạch Nhung nhìn thời gian trên điện thoại.

Chỉ còn ba ngày nữa là đến Halloween. Ngoài thư mời dự tiệc kỷ niệm thường niên, cậu không nhận được thêm bất kỳ thông tin nào khác.

Bạch Nhung không rõ công ty Sơn Hải coi trọng tiệc kỷ niệm thường niên đến mức nào. Công ty yêu cầu tất cả nhân viên chính thức đều phải tham gia, bất kể là nhân viên bình thường hay nghệ sĩ.

Quy định này nói nghiêm khắc thì rất kỳ lạ, bởi lịch trình của nghệ sĩ vốn không cố định, vậy mà công ty lại yêu cầu họ hủy toàn bộ công việc trong khoảng thời gian này.

Điều mấu chốt nhất là nghệ sĩ của Sơn Hải thật sự tuân theo.

Mỗi năm đến dịp kỷ niệm, họ đều từ khắp nơi quay về thành phố A, khiến sân bay thành phố A lúc đó luôn có rất nhiều paparazzi túc trực chụp hình.

Bạch Nhung nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng mơ hồ cảm thấy buổi tiệc kỷ niệm lần này e rằng sẽ không đơn giản.

Nước mưa trên mặt đất đã gần bay hơi hết, mặt trời cũng ló ra sau tầng mây, mang đến cho thành phố A một chút ấm áp.

"Ngao ô!" Cùng Kỳ nhảy lên bàn trà, kêu loạn về phía Bạch Nhung.

Buổi livestream này tuy xảy ra không ít điều ngoài ý muốn nhưng kết quả cuối cùng lại khá tốt.

Cùng Kỳ vốn dĩ còn lười biếng, ngủ suốt ngày nhưng hôm nay tinh thần lại tốt hơn hẳn. Từ lúc Bạch Nhung kết thúc livestream đến giờ, nó vẫn luôn tỉnh táo, chạy từ trên xuống dưới biệt thự mấy vòng liền.

"Đói bụng rồi à?" Bạch Nhung chọc chọc cái bụng lép của nó: "Mới vậy mà đã đói rồi sao? Để tôi đi nấu cơm cho cậu."

"Ngao ô."

Sau khi nhìn Cùng Kỳ ăn xong, Bạch Nhung cũng tiện tay nấu chút mì cho mình.

Trong lúc cậu ăn, Cùng Kỳ vẫn luôn ngồi xổm bên cạnh canh chừng. Đợi cậu ăn xong, nó liền tràn đầy năng lượng chạy tới cửa lớn, vừa kêu ngao ô vừa đòi mở cửa.

Bạch Nhung thử đoán ý của nó: "Muốn ra ngoài à?"

Cùng Kỳ: "Ngao ngao ô."

Bạch Nhung không yên tâm để Cùng Kỳ một mình chạy loạn trong khu biệt thự, dứt khoát đi theo nó ra ngoài, tản bộ xung quanh.

Cùng Kỳ giống như một chú cún nhỏ bám sát bên chân cậu. Có lúc nó lao vào bụi hoa đuổi bướm chuồn chuồn, có lúc lại quay về há miệng cắn cỏ ven đường.

Bạch Nhung lo nó làm chết bướm nên ngăn mấy lần. Sau đó Cùng Kỳ liền biết điều hơn, lực vuốt được khống chế tốt hơn, đảm bảo dù có vồ trúng bướm cũng không đập chết, chơi đùa một lát lại thả bướm bay đi.

Sự chú ý của Bạch Nhung vẫn luôn đặt trên người Cùng Kỳ, không để ý phía trước có hai người đang ngồi trên ghế nghỉ ven đường.

"Hửm? Đây là cậu nhóc mà chị Tương Dao nhắc tới sao?"

Bạch Nhung đang cúi người chụp ảnh cho Cùng Kỳ, nghe thấy động tĩnh liền vội thu điện thoại lại, lúc này mới chú ý tới hai người bên cạnh.

"Đây là... Cùng Kỳ?" Một người trong đó nheo mắt đánh giá Cùng Kỳ: "Sao lại biến thành thế này?"

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Bạch Nhung cũng lặng lẽ quan sát đối phương.

Người lên tiếng trước có mái tóc ngắn màu xanh đậm cực kỳ cá tính. Màu tóc khoa trương như vậy đặt trên đầu hắn lại không hề phản cảm. Hơn nữa hắn luôn mang dáng vẻ buồn ngủ, tốc độ nói chuyện cũng khá chậm.

Đặc điểm rõ ràng như vậy gần như trực tiếp chỉ ra thân phận của hắn.

Một trong những thành viên của nhóm nam đỉnh lưu BOX dưới trướng Sơn Hải, đảm nhận vị trí giọng ca chính, Lâm Nhược.

Người bên cạnh hắn có khí chất hoàn toàn trái ngược, nhìn là biết không dễ chọc. Khuyên tai, vòng cổ, nhẫn, các loại phụ kiện khoa trương đều có đủ.

Người này chính là vũ công chính của BOX, cái tên hoàn toàn không tương xứng với tính cách, Lâm Văn Ngọc.

BOX tổng cộng có ba người, người còn lại là đội trưởng Lâm Tang, cũng là người có tính cách trầm ổn nhất, chỉ là trầm ổn đến mức hơi quá.

Theo lời fan trên mạn nói là cho dù lửa cháy ngay trước mặt, hắn cũng sẽ không chớp mắt, cảm xúc gần như chưa từng dao động.

Lâm Văn Ngọc: "Nói chuyện chút đi."

Hung dữ thật...

Bạch Nhung hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái rồi mới trả lời: "Tôi không biết, anh nên đi hỏi Ứng tiên sinh."

Lâm Văn Ngọc vén tóc trên trán, ánh mắt có chút thô bạo: "Ứng Phi Trục? Cậu là con tiểu yêu quái gần đây được Ứng Phi Trục nuôi bên người à?"

Nhìn dáng vẻ này trông như sắp đánh nhau này, Bạch Nhung run run: "Anh muốn làm gì?"

Ánh mắt cậu dán chặt vào tay Lâm Văn Ngọc, trong đầu nhanh chóng vạch ra đường chạy trốn. Chỉ cần đối phương nắm tay đánh tới, cậu sẽ lập tức bế Cùng Kỳ lên, quay đầu chạy thẳng về nhà.

Lâm Văn Ngọc: "Muốn chạy? Chưa có tiểu yêu quái nào dám chạy dưới mí mắt tôi đâu."

Bạch Nhung lùi lại một bước: "Đánh nhau là phạm pháp."

Nếu Lâm Văn Ngọc thật sự muốn ra tay, Bạch Nhung chắc chắn sẽ không do dự báo cảnh sát.

Cậu nhắm mắt lại, một hơi nói ra: "Anh, anh mà đánh tôi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy! Đến lúc đó hai chúng ta đều lên hotsearch!"

Lâm Văn Ngọc lập tức tức cười: "Báo cảnh sát? Cậu---"

"Được rồi, A Ngọc." Lâm Nhược kịp thời kéo Lâm Văn Ngọc lại: "Cậu đừng lúc nào cũng nổi nóng như vậy."

Lâm Văn Ngọc cười lạnh: "Nhà ai nuôi tiểu yêu quái mà dám dùng báo cảnh sát ra uy h**p tôi chứ?"

Nhân lúc hai người nói chuyện, Bạch Nhung lén mở khóa điện thoại, ấn gửi yêu cầu trò chuyện cho liên hệ khẩn cấp.

Lâm Văn Ngọc hoàn toàn không để ý tới sự ngăn cản của Lâm Nhược, bước lên trước một bước, ánh mắt như hổ rình mồi khóa chặt lấy Bạch Nhung: "Đưa Cùng Kỳ cho tôi xem."

Ánh nhìn kia cực kỳ không thiện chí.

Bạch Nhung thật sự không thể tin rằng đối phương chỉ đơn thuần muốn liếc nhìn Cùng Kỳ một cái. Lỡ đâu là kẻ có thù với Cùng Kỳ thì sao?

Bạch Nhung không dám buông tay, chỉ có thể ôm chặt Cùng Kỳ liên tục lùi về sau, cố lấy dũng khí trả lời: "Không, không cho!"

Bản thân Lâm Văn Ngọc vốn không phải người kiên nhẫn. Thấy Bạch Nhung không chịu mềm mỏng, hắn trực tiếp giơ tay lên, trong lòng bàn tay bùng lên ngọn lửa đỏ rực.

"Đưa đây."

Ngọn lửa vọt lên không trung, nhanh chóng khuếch tán thành dạng lưới, thẳng mặt đánh về phía Bạch Nhung.

Hơi nóng ập tới, Bạch Nhung nhắm chặt mắt lại.

Cùng Kỳ nhìn chằm chằm ngọn lửa, trong con ngươi thú phản chiếu hình dáng đỏ rực kia.

Bạch Nhung chờ đợi hồi lâu, cảm giác bỏng rát trong dự đoán lại không xuất hiện. Ngược lại, cơ thể cậu rơi vào một vòng ôm ấm áp vững chắc.

Ứng Phi Trục chắn trước người Bạch Nhung, phất tay đánh tan ngọn lửa, ngữ khí chất chứa một cỗ tức giận lạnh lẽo, từng chữ nặng nề rơi xuống: "Lâm Văn Ngọc, cậu muốn chết sao!"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận