Cũng không trách Mạnh Thiên Gia với người đại diện của gã không để ý hoàn cảnh xung quanh mà nói mấy chuyện riêng tư như vậy.
Thực tế là Bạch Nhung vẫn đứng cách họ một khoảng khá xa, hai người kia còn cố tình hạ thấp giọng. Người bình thường đứng ở vị trí của Bạch Nhung căn bản không thể nghe rõ họ đang nói gì.
Đáng tiếc, Bạch Nhung không phải người bình thường.
Từ nhỏ cậu đã tai thính mắt tinh. Cậu từng tự làm thí nghiệm, phát hiện thị lực cùng thính giác của mình đều vượt xa người bình thường, hẳn là có liên quan đến thân phận yêu quái của cậu.
Bạch Nhung co người sau góc tường, nhất thời không biết phải làm sao. Chuyện này đã hoàn toàn vượt quá khả năng xử lý của cậu, người duy nhất cậu có thể tìm tới nói chuyện chỉ có Thi Hoài.
Ngay lúc Bạch Nhung cảm thấy đầu óc đau nhức, điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật. May là cậu luôn để chế độ rung, động tĩnh không lớn, không đủ để thu hút sự chú ý của hai người Mạnh Thiên Gia bên kia.
Danh bạ của Bạch Nhung không nhiều, mà cuộc gọi này lại là số lạ.
Cậu bắt máy: "A lô, xin chào. Có chuyện gì vậy ạ?"
Giọng Phương Bác Thâm vang lên từ đầu dây bên kia: "Ăn xong là người không thấy đâu nữa à?"
"!!!" Bạch Nhung hoảng hốt nói: "Tôi tới ngay đây ạ!"
So với phiền não vì chuyện của Mạnh Thiên Gia, áp lực từ Phương Bác Thâm rõ ràng lớn hơn nhiều.
Cúp máy xong, Bạch Nhung lập tức chạy về khu quay hình. Đáng lẽ lúc nãy cậu không nên chạy xa như vậy để ăn cơm!
Bạch Nhung vừa chạy chậm vừa hối hận không thôi. Khi chạy tới hiện trường quay, cậu phải chống tay bên đường, th* d*c liên hồi.
Tiếng giày da bước tới gần, một bóng người cao lớn phủ xuống, che đi cái nắng gay gắt ban trưa mấy hôm nay.
"Thể lực kém quá."
Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, là Ứng Phi Trục.
Bạch Nhung ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn y. Vì vừa vận động mạnh, gương mặt cậu đỏ bừng, hơi thở gấp gáp khiến đôi mắt cũng hơi ướt.
"Khóc à?" Ngữ khí của Ứng Phi Trục mang theo chút nghi hoặc.
Bạch Nhung lập tức phủ nhận: "Tôi không khóc!"
Người này sao vậy chứ! Vừa tới đã vu oan cho cậu khóc!
Bạch Nhung nhìn về phía lều che nắng. Vì cảnh tiếp theo đổi địa điểm, cái lều đó gần như đã bị tháo dỡ, toàn bộ nhân viên cũng đã di chuyển.
"Ứng tổng, anh có biết đạo diễn Phương ở đâu không?"
Cậu lo lắng không biết mình có bị mắng hay không.
Bạch Nhung lần nữa hối hận vì đã ăn cơm ở chỗ xa lắc xa lơ.
Ứng Phi Trục gật đầu.
Mắt Bạch Nhung lập tức sáng lên, nhưng Ứng Phi Trục không nói gì.
Bạch Nhung dùng ánh mắt mong đợi nhìn y.
Ứng Phi Trục nhìn chằm chằm cậu bằng đôi mắt đen sâu thẳm, vẫn không có phản ứng.
Bạch Nhung nhất thời không phân biệt được là đối phương không hiểu ý mình, hay là cố tình không muốn nói. Hẳn là vế trước nhỉ?
Cậu đành hỏi rõ hơn: "Ứng tổng, anh có thể nói cho tôi biết đạo diễn Phương đang ở đâu không ạ?" Lần này chắc không hiểu nhầm nữa rồi chứ?
Khóe môi Ứng Phi Trục khẽ cong lên: "Tôi biết. Nhưng vì sao tôi phải nói cho cậu?"
Bạch Nhung như bị sét đánh ngang tai.
Thấy trên mặt cậu lộ ra vẻ tủi thân với không dám tin, Ứng Phi Trục khẽ bật cười: "Không trêu cậu nữa."
Y xoay người, quay đầu nói: "Theo tôi, tôi đang đi tìm cậu đấy."
Thấy Bạch Nhung lén lút quan sát mình, Ứng Phi Trục lại giải thích thêm: "Lần này không đùa, Phương Bác Thâm đang ở phòng nghỉ."
Bạch Nhung lập tức bước nhanh theo sau, hơi xấu hổ vì sự do dự của mình bị Ứng Phi Trục nhìn thấu nhưng nghĩ kỹ lại, cảm giác này giống hệt câu chuyện sói tới nhà vậy.
Ứng Phi Trục dẫn Bạch Nhung xuyên qua đám người, cuối cùng đi tới lều hóa trang, cũng là phòng nghỉ mà Bạch Nhung từng vào trước đó.
Rõ ràng Ứng Phi Trục không có khái niệm "lịch sự gõ cửa", trực tiếp đẩy cửa bước vào, sau đó tiện tay xách luôn Bạch Nhung đang bám sát phía sau ra trước.
Xách! Đúng nghĩa đen là xách!
Chỉ trong chớp mắt, Bạch Nhung đã thấy cổ áo mình bị nắm từ phía sau, hai chân rời khỏi mặt đất, bị "bê" ra phía trước Ứng Phi Trục.
Bạch Nhung: "..."
Cậu thề, lúc được đặt xuống đất, cậu rõ ràng đã nghe thấy Ứng Phi Trục cười một tiếng. Đối với một người đàn ông trưởng thành mà nói, chuyện này đúng là nhục nhã!
Phương Bác Thâm ngồi trong cùng. Tương Dao vừa quay xong cũng đang ngồi trong phòng nghỉ.
"Mượt à~" Không biết Tương Dao đã học được cách gọi này từ đâu, đôi mắt xinh đẹp cong cong nhìn Bạch Nhung: "Lại đây, xem người đại diện mới của nhóc đi."
Nói xong, cô chỉ vào một người đàn ông xa lạ ngồi bên cạnh.
Bạch Nhung ngơ ngác: "Em?"
Phương Bác Thâm theo thói quen rút điếu thuốc, vừa ngậm vào miệng thì liếc thấy Bạch Nhung, lập tức lại lấy thuốc xuống: "Đúng vậy, Ứng tổng giúp cậu chọn đấy. Người đại diện thích hợp nhất chăm trẻ con trong công ty."
Bạch Nhung: ???
Cậu mơ hồ nhận ra có gì đó không ổn: "Sau, sau này em không thể tiếp tục làm nhân viên bình thường nữa sao?"
Đôi mắt tròn xoe của Bạch Nhung mở to, lộ ra chút uể oải. Cậu cảm thấy công việc bình thường vẫn hợp với mình hơn.
Tương Dao: "Làm minh tinh sẽ có lợi cho sự phát triển của mấy đứa nhóc như em hơn. Ba mẹ em không dạy vậy à?"
Phương Bác Thâm: "Bối cảnh của cậu khá phức tạp, chuyện này để sau rồi nói."
Bạch Nhung cúi đầu, nghe vậy cũng không phản ứng gì.
Ứng Phi Trục tiến lên một bước, lồng ngực áp sát vào lưng Bạch Nhung. Ánh đèn trên trần chớp nháy, máy điều hòa thổi khí lạnh rì rì, bóng người lại lần nữa bao phủ lấy cậu.
"Đừng buồn." Giọng Ứng Phi Trục trầm thấp, vang lên bên tai như sấm rền: "Không cần lo những chuyện khác. Tất cả việc bàn giao công việc hay ảnh hưởng trên mạng, công ty và người đại diện sẽ xử lý cho cậu."
Lòng bàn tay y đặt l*n đ*nh đầu Bạch Nhung, nhẹ nhàng bóp hai cái: "Đám trẻ con các cậu, chỉ cần phụ trách ăn cơm cho tốt là được."
Bạch Nhung hoàn hồn từ dòng suy nghĩ hỗn loạn, chớp mắt.
Phương Bác Thâm cầm bản hợp đồng trước mặt đưa cho cậu: "Xem điều khoản đi, có gì không ổn thì để Ứng Phi Trục xử lý."
Ứng Phi Trục cau mày: "Cậu đi tìm Cốc Ly Sơn."
Dáng vẻ của y rõ ràng là không mấy hứng thú xử lý mấy việc lặt vặt,nhưng lại khiến ánh mắt Bạch Nhung vô thức lệch sang, nhìn về phía y.
Bạch Nhung đột nhiên cảm thấy hình như Ứng Phi Trục không đáng sợ như người khác vẫn đồn đại. Tuy khí thế toàn thân đúng là mang theo áp lực khiến người ta kiêng dè nhưng bản chất, có vẻ vẫn là người tốt.
Tương Dao gọi Bạch Nhung qua, bắt đầu chỉ cho cậu cách xem hợp đồng.
Nhìn phần chia lợi ích trên hợp đồng cao hơn hẳn mức bình thường, cho dù phản ứng có chậm đến đâu, Bạch Nhung cũng nhận ra đây là một bản hợp đồng cực kỳ có lợi cho mình. Hoặc nói trắng ra, càng giống như Sơn Hải đang có chủ đích giúp người nghèo...
Mà cậu chính là người nghèo đó.
Bạch Nhung nắm chặt hợp đồng, thật thà nói: "Như vậy thì mọi người thiệt quá rồi."
Phương Bác Thâm lại cắn điếu thuốc chưa châm lửa, giọng nói mơ hồ không rõ: "Thiệt chỗ nào? Cậu không biết ông chủ Ứng của cậu giàu cỡ nào đâu. Trong khối tài sản của cậu ta, Sơn Hải còn chẳng đoạt được một con số đấy."
Cách nói này, trước đó Bạch Nhung từng thấy không ít suy đoán trên mạng.
Nghệ sĩ của Sơn Hải cơ bản không bị ràng buộc, từ trên xuống dưới đều cực kỳ cứng rắn khi đối mặt với tư bản hay cường quyền.
Thời kỳ ban đầu mới thành lập, các công ty giải trí khác từng liên thủ bao vây, chèn ép tài nguyên của Sơn Hải nhưng hiệu quả vô cùng hạn chế.
Nguồn tài chính của Sơn Hải dường như cực kỳ khổng lồ, nhìn như có một tập đoàn lớn đứng sau chống lưng nhưng dù điều tra thế nào cũng không tìm được bất kỳ dấu vết nâng đỡ nào từ công ty khác.
Cuối cùng, trên mạng xuất hiện một suy đoán phổ biến là ông chủ Sơn Hải - Ứng Phi Trục hẳn là một người cực kỳ giàu có, giàu đến mức không hề để tâm công ty này có kiếm tiền về cho mình hay không. Nhìn cứ như y mở Sơn Hải ra chỉ để giải trí cho vui, rảnh rỗi quá nên chơi cho đỡ chán vậy.
Trong giới giải trí, nghệ sĩ của Sơn Hải cũng là tồn tại độc nhất vô nhị, mỗi người đều như phú nhị đại ra ngoài chơi cổ phiếu, kiếm tiền chỉ là tiện thể, quan trọng nhất là chơi cho vui, tuyệt đối không chịu ấm ức.
Quan trọng hơn cả là chất lượng nghệ sĩ của Sơn Hải cao hơn hẳn mức trung bình của giới giải trí. Trong hoàn cảnh như vậy, fans lại càng thích kiểu minh tinh vừa có cá tính, vừa đẹp, lại còn "cứng".
Đối diện với một bản hợp đồng như thế, Bạch Nhung ngược lại bắt đầu thấy hơi xấu hổ vì công việc trước đây của mình.
Cậu ngẩng đầu nhìn Ứng Phi Trục đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Hợp đồng của những người khác cũng như vậy sao?"
Ứng Phi Trục không trả lời thẳng, chỉ nói: "Hợp đồng của mỗi người đều khác nhau."
Đương nhiên là không thể giống nhau.
Dù y không để tâm công ty Sơn Hải mang lại bao nhiêu giá trị nhưng y cũng không phải thật sự đi làm từ thiện. Huống chi từ thời thượng cổ, yêu quái nào lại là nhà từ thiện mặt mũi hiền hòa chứ?
Những kẻ ngốc nghếch lương thiện đã sớm chết dưới móng vuốt của các yêu khác rồi. Chỉ là những chuyện này, không cần thiết phải nói cho một con non còn nhỏ như Bạch Nhung.
Ứng Phi Trục càng nhìn Bạch Nhung càng thấy thuận mắt.
Cũng không biết cha mẹ con non này là ai. Nếu thật sự đã tiêu tán trong thiên địa, vậy y có thể trực tiếp mang nhóc con hợp mắt này về nhà nuôi không?
Không biết có phải vì thiện ý xung quanh quá nồng đậm hay không, Bạch Nhung bắt đầu có chút không chịu nổi, đầu óc choáng váng, mơ mơ hồ hồ ký vào bản hợp đồng.
Đến khi ký xong, Bạch Nhung bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Khoan đã!
Vừa rồi có phải cậu vừa ký hợp đồng không?
Ứng Phi Trục cau mày, cầm lấy bản hợp đồng trên bàn, trực tiếp xé rách, ném vào thùng rác bên cạnh.
Bạch Nhung bị động tác này làm cho sững sờ nhưng không biết có phải vì đang ngây người hay không, thế mà cậu không bị hành động đột ngột của Ứng Phi Trục dọa sợ.
"Chuẩn bị lại một bản hợp đồng khác." Ứng Phi Trục nói.
Người đàn ông ngồi cạnh Phương Bác Thâm từ nãy đến giờ không mở miệng gật đầu, đứng dậy đi chuẩn bị hợp đồng mới.
Bạch Nhung không hiểu vì sao mình chỉ chớp mắt một cái đã ký hợp đồng, cũng không hiểu vì sao Ứng Phi Trục chỉ chớp mắt đã xé nó đi.
Không bao lâu sau, bản hợp đồng mới được đặt trước mặt Bạch Nhung.
Ứng Phi Trục kéo Bạch Nhung đến bên bàn, trong tay không biết từ lúc nào đã có thêm một cây bút máy đen ánh vàng. Y nắm tay Bạch Nhung, đặt cây bút ấy vào lòng bàn tay cậu: "Không cần vội, có thể mang về suy nghĩ thêm."
Bạch Nhung nhìn cây bút trong tay, có chút ngẩn ra: "Không cần ký gấp sao?"
Ứng Phi Trục giơ tay niết vành tai của nhóc quái vật, đầu ngón tay chạm vào làn da trắng hồng, ánh mắt có chút lơ đãng: "Ừ, không vội. Nhưng khi ký hợp đồng, nhất định phải dùng cây bút này."
Lúc này Bạch Nhung mới hiểu ý của việc đối phương đưa bút cho mình.
Ứng Phi Trục nói tiếp: "Ra ngoài chơi đi, tôi với Tương Dao có chút chuyện muốn nói."
Bạch Nhung mờ mịt ôm hợp đồng cùng bút máy rời khỏi phòng nghỉ.
Cậu vừa đi, Tương Dao lập tức đứng bật dậy, lùi nhanh về sau mấy bước.
Ánh mắt Ứng Phi Trục trầm xuống, giữa mày đầy vẻ không vui: "Đừng dùng pháp thuật mê huyễn lên người cậu ta."