Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 79.




Ăn cơm xong, Bạch Nhung nửa sống nửa chết bò trên sopha.

Tin nhắn của Thi Hoài đến đúng hẹn.

[Thi Hoài: Anh nghe nói Ứng tổng đã về, nhớ cất kỹ tài liệu giảng dạy đó đi nhé!]

[Bạch Nhung: ...]

Trong phòng ký túc xá, Thi Hoài nửa người nửa rắn nhìn thấy dấu ba chấm kia, cái đuôi sợ tới mức duỗi thẳng ra.

[Thi Hoài: Xà xà hoảng sợ.jpq, không phải đã bị phát hiện rồi đó chứ!]

[Bạch Nhung: Mèo con mệt mỏi mỉm cười.jpg]

Bên Thi Hoài lập tức im bặt, không biết là bị dọa hay có việc gấp.

Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, Bạch Nhung không định để Ứng Phi Trục thấy đoạn trò chuyện này, liền tắt điện thoại.

Ứng Phi Trục rất tự nhiên ôm eo cậu từ phía sau, lòng bàn tay đặt lên bụng dưới, nhẹ nhàng v**t v*.

Cảm giác có nụ hôn rơi bên tai, Bạch Nhung dùng khuỷu tay đẩy y: "Thân mật quá."

Vừa nói xong, cậu đã nghe thấy tiếng cười trầm thấp trong lồng ngực y, quay đầu lẩm bẩm: "Thôi, tùy anh."

Ứng Phi Trục dựa từ phía sau lên người Bạch Nhung, phần lớn trọng lượng đều dồn lên sopha, còn cẩn thận tránh chỗ cậu khó chịu nhất: "Còn khó chịu không?"

Rõ ràng trước đó không thấy Ứng Phi Trục từng làm nhưng thủ pháp xoa bên hông lại thuần thục đến mức không tưởng, không biết còn tưởng y từng học mát xa chuyên nghiệp.

Bạch Nhung thành thật lắc đầu: "Cũng tạm ổn, không đau."

Vừa dứt lời, cửa lớn đột nhiên vang lên tiếng đập mạnh, lực đạo như muốn đập thủng cửa.

Bạch Nhung tưởng có người đến kiểm tra, giật mình bật dậy, trong đầu lập tức hiện lên cái tên Long Phú Tu.

Ứng Phi Trục bế ngang cậu về lại sopha, đặt cậu ngồi yên.

"Đừng căng thẳng, là Cùng Kỳ." y ấn vai Bạch Nhung, tự mình đi mở cửa.

Quả nhiên cửa vừa mở, Cùng Kỳ phiên bản thu nhỏ đã quen cửa quen nẻo như đạn pháo lao vào, ngao một tiếng chạy thẳng về phía Bạch Nhung.

Bạch Nhung đưa tay ra đón nhưng giữa đường bị chặn lại.

Ứng Phi Trục xách gáy Cùng Kỳ lên, mặc cho đôi cánh của hắn phành phạch giữa không trung, nhìn đống lông mèo lông chim rơi đầy đất, vẻ mặt ghét bỏ ném ra xa ba mét.

"Lát nữa quét dọn sạch sẽ." Ứng Phi Trục ngồi vắt chân trên sopha, không quên sai Cùng Kỳ làm việc.

Cùng Kỳ bò dậy, nhảy lên bàn trà ngồi, dáng như sư tử mặt người.

"Gì đây?! Tôi mệt như chó đi tìm Đào Ngột, hai người đình công yêu đương thì thôi, làm bẩn sàn nhà còn bắt tôi dọn?"

Dù ở hình thú, Bạch Nhung vẫn thấy rõ ánh khinh bỉ trong đôi mắt đậu đen của Cùng Kỳ.

"Nhà cậu không có robot lau nhà à?" Cùng Kỳ hỏi.

Ứng Phi Trục chỉ vào mình: "Có tôi ở đây rồi, cần gì robot."

Cùng Kỳ: "..." Có chút xúc động muốn báo cảnh sát.

Thế giới này không cần não yêu đương, càng không cần loại não yêu đương rải cơm chó mọi lúc như Ứng Phi Trục. Loại người này mà đặt vào mạt thế, chắc đến tang thi cũng chê não y.

Cùng Kỳ nói: "Thôi. Tôi đến báo cho cậu biết, tôi phát hiện Đào Ngột đã quay lại khu vực quanh thành phố A nhưng chưa tìm được chỗ cậu ta trốn."

Ứng Phi Trục nhíu mày.

Bạch Nhung đang xem hai người nói đùa cũng căng thẳng theo.

"Tôi bay vòng quanh thành phố A một lượt, Đào Ngột trốn rất kỹ. Trước mắt chỉ có thể chờ cậu ta hành động, lộ ra hơi thở."

Loại oán khí thành linh này, dù có thể tạm thời ẩn mình trong oán khí dày đặc khắp nơi nhưng cuối cùng vẫn sẽ hành động vì d*c v*ng tham lam.

Ứng Phi Trục dựa sang người Bạch Nhung, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Cùng Kỳ, tự mình cọ vào cổ cậu, nói: "Chiều nay tôi đi công ty, bàn với phía con người về việc tiến hành rà soát quy mô lớn. Tôi sẽ nói với Cốc Ly Sơn, công việc gần đây của em sẽ tạm hoãn lại."

Đối với oán khí, kẻ địch lớn nhất lúc này chính là Bạch Nhung.

Bản thân oán khí không thể tiếp cận cậu nhưng Đào Ngột bị oán khí bám vào thì khác.

Đào Ngột vốn là hung thú, thực lực mạnh mẽ. Nếu không phải vì pháp tắc Thiên Đạo khiến yêu giới suy yếu, Đào Ngột cũng sẽ không biến mất không tiếng động, cuối cùng đến cả thân thể cũng bị oán khí chiếm đoạt.

Bạch Nhung gật đầu: "Được!"

Xem nhiều phim truyền hình như vậy, không ăn thịt heo cũng thấy heo chạy.

Tai nạn trong phim thường xảy ra khi nhân vật chính không nghe lời khuyên. Vì an toàn của bản thân, cậu tuyệt đối sẽ không ra ngoài!

Ứng Phi Trục dặn dò xong liền hôn lên má Bạch Nhung một cái, nhanh gọn rời đi.

Cuối cùng Cùng Kỳ cũng bỏ móng vuốt che mắt xuống, uể oải nhảy lên thảm, đặt móng lên sopha, duỗi người thư giãn gân cốt.

Bạch Nhung luôn cảm thấy bầu không khí hiện tại có gì đó là là lạ. Cậu từng nuôi Cùng Kỳ nhưng khi ấy Cùng Kỳ chưa có ý thức tự chủ, hoàn toàn giống một con mèo nhỏ, nuôi cũng không có chút áp lực nào; còn bây giờ thì khác.

Cùng Kỳ là một đại yêu mạnh mẽ không kém gì Ứng Phi Trục, tuổi tác có khi còn lớn hơn cậu rất nhiều. Nếu tiếp tục đối đãi bằng thái độ trước kia, rõ ràng là không còn thích hợp.

Bạch Nhung vốn định lịch sự hỏi Cùng Kỳ có muốn ăn trưa không. Trong tủ lạnh còn rất nhiều nguyên liệu thịt do Nhục Thu đưa tới, phần lớn đều là những loại Cùng Kỳ từng ăn trước đây.

Cậu vừa há miệng, lời còn chưa kịp nói ra, đã thấy Cùng Kỳ chẳng màng hình tượng, trực tiếp đổ người nằm dài xuống sàn.

"Có gì ăn không? Chạy bên ngoài lâu thế này, đói chết tôi rồi." Ngữ khí của Cùng Kỳ nghe như sống không còn gì luyến tiếc.

Bạch Nhung giật mình: "Có có có, tôi lấy ngay cho anh."

Cậu quay người đi về bếp.

Cùng Kỳ lăn một vòng rồi bật dậy, như trước kia, lẽo đẽo theo sát sau lưng cậu.

Cho đến khi Bạch Nhung quay người lấy đồ, thoáng thấy Cùng Kỳ định lén ăn vụng. Cậu không kịp nghĩ gì về thái độ hay lễ nghi nữa, cơ thể phản ứng nhanh hơn não, một tay túm lấy gáy Cùng Kỳ: "Không được ăn vụng!"

Cùng Kỳ há miệng kêu một tiếng: "Ngao ô~"

"Làm nũng cũng vô ích." Bạch Nhung bưng đĩa thịt đặt lên bàn, đảm bảo nó vẫn nằm trong tầm mắt mình mới yên tâm quay đi lấy cái bát chuyên dụng của Cùng Kỳ.

Tuy tính cách Cùng Kỳ trông vẫn giống như trước nhưng sức ăn đã tăng lên rõ rệt.

Đợi đến khi Cùng Kỳ thỏa mãn nằm bò ra sàn, cả cái tủ lạnh đã trống đi gần hết.

Bạch Nhung thu dọn bếp xong, vừa bước ra, Cùng Kỳ lại lăn đến bên chân cậu, vừa lăn vừa làm nũng.

Bạch Nhung giật mình: "Vẫn chưa no sao?"

Cùng Kỳ l**m mũi, nói: "Tôi muốn ăn tín ngưỡng."

Bạch Nhung sững lại, lập tức hiểu ra: "Ý anh là muốn tôi mở livestream cho anh?"

Cùng Kỳ gật đầu.

Đối với đại yêu như bọn họ, đồ ăn bình thường bên ngoài chỉ có thể lấp bụng. Muốn linh lực trong cơ thể khôi phục đến trạng thái sung mãn, vẫn phải dựa vào tín ngưỡng.

Ứng Phi Trục chỉ nói không cho cậu ra ngoài, vậy livestream hẳn là không vấn đề.

Nghĩ vậy, Bạch Nhung vẫn nhắn tin hỏi ý kiến Ứng Phi Trục. Nhận được hồi đáp khẳng định, cậu mới quay sang nói với Cùng Kỳ: "Được. Chúng t a lên nhà kính trồng hoa trên lầu đi, phong cảnh ở đó đẹp hơn."

Buổi livestream này hoàn toàn không có báo trước, chỉ đăng Weibo thông báo đơn giản. Nhưng ngay khoảnh khắc mở livestream, phòng phát sóng vẫn tràn vào rất nhiều fan, khiến bên Bạch Nhung có chút giật lag.

Cậu điều chỉnh lại góc máy, nhắm thẳng vào Cùng Kỳ đang hưng phấn thò đầu vào ống kính.

Cùng Kỳ đã sớm thu cánh lại, biến thành dáng vẻ mèo lê hoa lông hổ đốm như trước, không hề có giới hạn mà lật bụng làm nũng trước ống kính.

Bạch Nhung tranh thủ liếc bình luận, quả nhiên người xem đều không có chút sức chống cự nào trước sinh vật lông xù biết làm nũng, tiếng hét chói tai không ngừng vang lên.

Cũng có fan hỏi vì sao Bạch Nhung không lộ mặt. Nghĩ đến những dấu vết trên người mình, cậu tùy tiện lấy lý do không khỏe để cho qua.

Để điện thoại livestream cùng "con mèo" ở lại nhà kính, Bạch Nhung một mình quay về phòng khách.

Máy tính bảng đặt một bên bỗng sáng lên, là tin nhắn Thi Hoài gửi trước đó.

[Thi Hoài: Nhung bảo, mông cậu còn ổn không thế? Xà xà lo lắng.jpg]

[Thi Hoài: Hay anh mua thuốc cho cậu nhé? Xà xà cẩn thận thò đầu.jpg]

[Thi Hoài: Nhung bảo, anh nghe nói Ứng tổng đi công ty rồi, anh qua thăm cậu đây. Đợi anh!]

Bạch Nhung trả lời, nói vừa rồi bận nên không để ý tin nhắn.

Thi Hoài đã ở trên đường.

Nghĩ một chút, Bạch Nhung nhờ hắn tiện thể mua giúp một ly trà chanh.

Thi Hoài vui vẻ đồng ý, nói khoảng mười phút nữa là tới.

Không ngờ chưa đến mười phút, Bạch Nhung đã nghe thấy tiếng chuông cửa nhẹ vang lên. Cậu đi mở cửa, trước khi mở còn không quên nhìn qua mắt mèo.

Thi Hoài đứng ngoài cửa, mặt mang nụ cười, đang chờ cậu mở cửa.

Bạch Nhung đặt một tay lên tay nắm cửa, vừa định vặn thì đột nhiên nhớ ra hai tay Thi Hoài đang buông thõng, trống không.

Không phải... đã nói sẽ mua trà chanh cho cậu sao?


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận