Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 8.




Sau khi lên cao tốc, quãng đường năm mươi cây số cũng chỉ tốn chừng ba bốn chục phút.

Bạch Nhung ngồi ở ghế phụ, co ro như một chú hamster nhỏ, ôm bịch hạt khô ăn ngon lành.

Ứng Phi Trục càng nhìn Bạch Nhung càng thấy hiếm lạ. Y sống đã rất nhiều năm, từ thời thượng cổ giúp hoàng đế đánh bại Xi Vưu, thống lĩnh Hoa Hạ đại địa cho tới nay, tiểu yêu quái nào gặp y cũng run như cầy sấy, nói cũng không dám nói lớn, chưa từng thấy ai giống như Bạch Nhung.

Tuy Bạch Nhung cũng sợ y nhưng phần nhiều là do tính cách bản thân, khác hẳn với những yêu quái bị hơi thở của y dọa đến mức không thở nổi.

Cũng không biết nhóc con này mang huyết mạch gì, hơi thở chủng tộc bị một nguồn sức mạnh quen thuộc che giấu kín mít, ngay cả y cũng không nhìn ra được manh mối gì.

Chiếc Maybach rời cao tốc, chạy vào nội thành, hòa vào dòng xe cộ như nước chảy.

Bạch Nhung không hề hay biết Ứng Phi Trục đang quan sát mình vì cậu đang vừa ăn hạt khô vừa tập trung nhắn tin với Thi Hoài.

Do mưa to, rất nhiều sắp xếp của đoàn phim phải xáo trộn lại nên kỳ nghỉ của Thi Hoài cũng coi như tan tành, phải tăng ca.

[Thi Hoài: Sao tự nhiên lại mưa to chứ!]

Bạch Nhung cũng thấy kỳ lạ, liền trả lời: [Em cảm thấy không giống kiểu trời sắp mưa to lắm.]

[Thi Hoài: Không biết lại xảy ra chuyện gì nữa. Nhung bảo, cậu ngoan ngoãn ở trong ký túc xá đi, đừng ra ngoài. Bên ngoài có khi không an toàn đâu.]

Bạch Nhung liếc nhìn qua cửa sổ, tòa kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố A hiện ra trước mắt, chậm rãi gõ chữ: [Chắc không kịp rồi.]

[Thi Hoài: ???]

[Bạch Nhung: Em đã ở thành phố A rồi.]

Cậu kể cho Thi Hoài nghe chuyện tan làm trên đường gặp Ứng Phi Trục, còn nói mình bị đối phương gần như nửa ép buộc xách thẳng về thành phố A.

[Thi Hoài: [Con rắn nhỏ đầu đầy dấu hỏi bản chibi.jpq].]

[Thi Hoài: Ứng tổng đưa cậu đi luôn hả!? Trời ơi Nhung bảo, giờ cậu ổn không?]

Bạch Nhung nhúc nhích bả vai một chút. Rất ổn, hoàn toàn không đau nhức. Không hổ là siêu xe, ngồi hơn nửa tiếng mà chẳng có cảm giác khó chịu nào.

[Bạch Nhung: Cũng ổn, ứng tổng lái xe rất vững. Nhưng mà không phải mấy tổng tài như anh ấy thường có tài xế riêng sao?]

Gửi tin nhắn xong, Bạch Nhung lén nhìn sang Ứng Phi Trục đang lái xe. Chỉ thấy Ứng Phi Trục thần sắc tự nhiên, thao tác lái xe thuần thục đến mức hiển nhiên là đã quen làm chuyện này, hoàn toàn không giống kiểu người lúc nào cũng có tài xế thay mình cầm lái.

Tổng thể mà nói, Ứng Phi Trục khác hẳn mấy vị tổng tài phú hào mà Bạch Nhung từng thấy trên mạng.

[Thi Hoài: Không ai dám lái xe cho anh ta đâu! Ai dám 24/24 ở chung với đại ma vương chứ!]

Tay cầm túi hạt khô đã ăn xong, Bạch Nhung khựng lại một chút, trước sau vẫn không thể nào gán cái danh "đại ma vương" này lên người Ứng Phi Trục được.

[Bạch Nhung: Em thấy cũng ổn mà. Ứng tổng khá tốt, còn đưa em về thành phố A, trên đường còn cho em đồ ăn vặt nữa. Không biết là nhãn hiệu gì, ngon giống kẹo sữa anh cho em vậy.]

Tin nhắn gửi đi khá lâu vẫn chưa thấy hồi âm, Bạch Nhung đoán Thi Hoài bị chuyện gì đó giữ chân, liền cất điện thoại đi trước.

"Nhắn xong rồi?" Giọng Ứng Phi Trục vang lên.

Bạch Nhung hơi ngượng ngùng, gật đầu.

Ứng Phi Trục liếc nhìn điện thoại của cậu: "Cậu còn bận hơn cả tôi."

Bạch Nhung chột dạ giấu điện thoại sâu hơn, không dám để Ứng Phi Trục nhìn thấy. Nếu để đối phương biết mình và Thi Hoài đang từ xa bàn luận về y, vậy khác nào tự tìm đường chết chứ!

Bạch Nhung chưa kịp chột dạ xong, xe đã rẽ vào một bãi đỗ ngoài trời phía sau con hẻm nhỏ.

"Tới rồi." Ứng Phi Trục dừng xe, một tay tháo dây an toàn.

Bạch Nhung xuống xe, nhìn số nhà của căn nhà có sân vườn phía trước.

"Tiểu Viện Nhục Thu?" Trên bảng hiệu có khắc hình lá cây, thoạt nhìn giống hệt loại hạt khô cậu vừa ăn.

Ứng Phi Trục: "Đi thôi."

Ứng Phi Trục thân cao chân dài, sải bước cũng lớn hơn Bạch Nhung rất nhiều.

Bạch Nhung ngẩn người một chút, phải chạy chậm mới theo kịp bước chân của y.

Ứng Phi Trục hẳn là khách quen ở đây.

Bạch Nhung nhìn y quen cửa quen lối vào sân, nhân viên phục vụ lập tức tiến lên dẫn họ lên lầu hai, vào một phòng riêng. Sau đó cậu thấy một gương mặt vốn chỉ nên xuất hiện trên poster album, Minh Lộ.

Nghệ sĩ thuộc công ty Sơn Hải, là nghệ sĩ hàng đầu trong giới ca sĩ, cũng là ca sĩ đầu tiên trong nước bước lên sân khấu của viện khoa học quốc gia. Quan trọng nhất là tuy là ca sĩ nhưng anh ta lại được phong danh là "thánh thủ vô sinh" của giới âm nhạc vì có rất nhiều phụ nữ hiếm muộn nhiều năm, sau khi đi xem concert của anh ta về không lâu đã thành công mang thai.

Dĩ nhiên Bạch Nhung chỉ coi đó là chuyện đùa.

Trên mạng có không ít blogger y học phân tích, cho rằng có lẽ là do không khí concert đủ náo nhiệt, tác động đến tiềm thức và hormone cơ thể người mới tạo ra hiệu ứng như vậy.

Minh Lộ nhìn thấy "cái đuôi nhỏ" phía sau Ứng Phi Trục, hơi kinh ngạc, sau đó cười hỏi: "Đến cả cậu cũng bị tôi ảnh hưởng sao?"

"Cút." Ứng Phi Trục kéo ghế bên cạnh cho Bạch Nhung ngồi xuống rồi mới ngồi xuống, thậm chí không ngẩng đầu, chỉ hỏi: "Gọi món chưa?"

"Gọi rồi."

"Bảo họ thêm một phần rượu nếp với trà chanh."

Từ lúc vào phòng riêng, Bạch Nhung đã nép sau lưng Ứng Phi Trục. Nhờ thân hình cao lớn của y che chắn, cậu lén nhìn Minh Lộ một cái rồi cúi đầu suốt, sợ ánh mắt mình làm đối phương khó chịu.

Trước đó Bạch Nhung chưa từng nghe tới "Tiểu viện Nhục Thu" nhưng nơi được Ứng Phi Trục với Minh Lộ chọn, thế nào cũng không thể dở. Nhưng đến khi thức ăn thật sự ăn vào miệng, hương vị vẫn khiến cậu hơi giật mình.

Hai chữ thôi: Ngon thật!

Ứng Phi Trục với Minh Lộ nói chuyện, Bạch Nhung chuyên tâm ăn cơm.

Một bữa ăn kết thúc, cậu hoàn toàn không biết hai người họ đã bàn luận những gì.

Ăn xong, Bạch Nhung nhìn quanh phòng riêng một vòng, cân nhắc rồi mở miệng: "Ứng tổng, tôi đi nhà vệ sinh một chút."

Ứng Phi Trục không ngẩng đầu: "Ra cửa rẽ trái, đừng nói chuyện với chủ tiệm."

Bạch Nhung: "Được..."

Tuy không biết chủ tiệm là ai nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn đáp lời.

Sau khi Bạch Nhung rời đi, bầu không khí trong phòng riêng lập tức nhạt hẳn.

Minh Lộ quan sát cả tối, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Nhà ai nuôi nhóc con thế này? Sao tôi nhìn không ra huyết mạch chủng tộc gì vậy?"

Ứng Phi Trục: "Tôi cũng không nhìn ra."

Minh Lộ kinh ngạc: "Đến cậu cũng không nhìn ra sao?"

Ứng Phi Trục gật đầu: "Chỉ cảm thấy hơi thở quanh người rất quen, hẳn là do đại yêu thời thượng cổ nghĩ cách che giấu huyết mạch của cậu ta."

"Thảo nào cậu đối xử tốt với nó như vậy, không lẽ định nuôi như con nít?" Ánh mắt Minh Lộ đầy nghi hoặc, tuổi của Ứng Phi Trục lớn thật nhưng thế nào cũng không giống kiểu người thích nuôi con giúp người khác.

Ứng Phi Trục bình thản đáp: "Có thể là con của bạn cũ, tôi quan tâm một chút thì sao?"

Nói đến mức này, Minh Lộ cũng không tiện hỏi thêm: "À phải rồi, tôi nhận được tin là gần đây Bạch Trạch đã quay về núi Bắc Trạch ở thành phố C bế quan rồi."

Lúc này cảm xúc của Ứng Phi Trục mới có chút dao động: "Bạch Trạch bế quan?"

Minh Lộ gật đầu: "Bạch Trạch có năng lực tiên đoán nên tôi lo là cậu ta đã nhận được tin gì từ Thiên Đạo. Đúng lúc oán khí ở Cửu Châu gần đây tăng lên khá nhiều, không biết có biến số gì không."

Ứng Phi Trục trầm ngâm một lúc.

"Tôi sẽ cho người lên núi Bắc Trạch hỏi thử." Ứng Phi Trục nói: "Tì Hưu cũng về cùng cậu ta à?"

"Chắc vậy, hai người họ ở bên nhau rồi thì chưa từng tách ra." Minh Lộ cười.

Nhắc đến Tì Hưu, Ứng Phi Trục cười lạnh: "Lần sau lừa Tì Hưu đến Sơn Hải làm một chức nhàn rỗi đi."

Minh Lộ vỗ tay: "Hay!"

Tuy Tì Hưu là thụy thú nhưng cực kỳ hung mãnh, thời cổ thường được thờ phụng trong thời kỳ chiến kỳ. Trước khi ở cùng Bạch Trạch, tính tình hắn cực kỳ nóng nảy, có không ít ân oán với Ứng Phi Trục. Nhưng Tì Hưu quản tài vận, chỉ cần mời bản tôn đến công ty đi một vòng là tài lộc sẽ cuồn cuộn.

Ứng Phi Trục không thiếu tiền nhưng y không chê tiền nhiều. Huống chi nếu có thể hố được Tì Hưu, y có thể lấy chuyện này cười suốt trăm năm.

——

Bạch Nhung đi vệ sinh xong, đứng trước gương rửa tay cẩn thận, lau khô rồi vứt khăn giấy vào thùng rác. Cậu định quay lại phòng riêng nhưng con đường trước mặt dường như không giống lúc cậu đi tới.

Bạch Nhung bối rối nheo mắt, đi lên trước hai bước.

Không, không đúng, hình như không phải lối này.

Cậu đổi hướng khác, lại cảm thấy con đường này cũng không giống.

Kỳ lạ thật... Trí nhớ cậu tệ đến vậy sao?

Thôi, tìm đại một vòng, tiện thể gặp nhân viên phục vụ hỏi đường.

Hạ quyết tâm, Bạch Nhung nhấc chân định đi về bên trái.

"Đi nhầm rồi." Một bàn tay đột nhiên đặt lên vai cậu.

Không biết từ lúc nào, một người đàn ông mập đã xuất hiện bên cạnh Bạch Nhung. Ông ta cười híp mắt, trông không có vẻ gì nguy hiểm, chỉ là bàn tay đặt trên vai Bạch Nhung hơi dùng lực, mạnh mẽ dẫn cậu đổi hướng: "Đi thẳng phía trước rồi rẽ trái là tới."

Bạch Nhung sững người, lúc tới rõ ràng cậu không hề rẽ.

Người đàn ông mập không giải thích, chỉ buông tay, vẫn cười nói: "Đi đi."

Bạch Nhung bị đẩy nhẹ, tuy trong lòng đầy nghi hoặc nhưng đi theo đường ông ta nói, quả thật đã quay về phòng riêng.

Lần này, Bạch Nhung cảm thấy trí nhớ mình như hoàn toàn rối loạn.

Lúc đi có rẽ không nhỉ? Trên đường hình như cũng không có chậu trúc phú quý kia mà?

Ứng Phi Trục: "Ở đâu? Tôi đưa cậu về."

Bạch Nhung còn đang nghĩ chuyện vừa rồi, nhưng vẫn theo phản xạ trả lời: "Ký túc xá."

"Được. Đừng quên áo khoác, về thôi."

Minh Lộ đứng bên cạnh tấm tắc lấy làm lạ, chưa từng thấy Ứng Phi Trục mang dáng vẻ dỗ trẻ con thế này.

Có lẽ chính Ứng Phi Trục cũng không nhận ra, mỗi khi nói chuyện với tiểu yêu quái này, hơi thở bạo động quanh người y đều trở nên dịu đi rất nhiều.

Minh Lộ lại càng tò mò chủng tộc của nhóc con này là gì. Anh ta chống cằm, lúc Bạch Nhung quay đầu lại, còn mỉm cười hiền hòa vẫy tay chào tạm biệt.

Bạch Nhung ngẩn ra một giây, không ngờ đại minh tinh như Minh Lộ lại lịch sự như vậy.

"Tạm biệt thầy Lộ." Bạch Nhung cũng giơ tay vẫy lại.

Minh Lộ cong cong khóe mắt.

Đúng là một tiểu yêu quái lễ phép.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận