Nàng Khiến Tu Tiên Giới Phải Khóc Thét

Chương 1009.




Thẩm Tuệ coi như thuận lợi đi tới bên ngoài sơn môn Thiên Diễn Tông, chưa từng đến muộn.

Dọc đường đi đâu đâu cũng có thể thấy người cầm sách khổ đọc, quảng trường bên ngoài sơn môn Thiên Diễn Tông và rừng cây xung quanh, cũng luôn có tiếng đọc sách ồn ào.

Đâu đâu cũng là kết giới trận pháp cỡ nhỏ, quây lại một chỗ cách âm, tu sĩ đến tham gia thi đều ở bên trong nước đến chân mới nhảy.

"Vọng Thư đạo quân con cầu xin ngài, con thi hai mươi năm rồi, cầu xin ngài cho con qua một lần đi, qua ch.ót bảng cũng được mà."

Bên cạnh quảng trường sơn môn Thiên Diễn Tông sừng sững một bức tượng Vọng Thư đạo quân cưỡi hươu trắng, bây giờ trên sừng hươu của bức tượng toàn là vải đỏ cầu phúc.

Mọi người không dám khinh nhờn Vọng Thư đạo quân, sờ đầu hươu và m.ô.n.g hươu đến bóng loáng, một vòng người quỳ bên dưới cắm lư hương dâng cống phẩm, cầu thi qua.

"Đề này khó quá, con không biết làm a!!!"

Một tiếng gào khóc, dọa lệnh bài trong tay Thẩm Tuệ suýt chút nữa rơi mất. Thận Ma vốn dĩ khá nhát gan, dễ bị kinh hãi, đa số thời gian đều là tìm một chỗ co lại, muốn làm gì thì làm trong mộng.

Mộng cảnh, mới là sân nhà của Thận Ma.

Bình ổn lại tâm trạng, Thẩm Tuệ tìm được đệ t.ử thủ sơn của Thiên Diễn Tông, nộp lệnh bài, thuận lợi tiến vào bên trong Thiên Diễn Tông.

Ngoài Thẩm Tuệ, còn có thiên kiêu của các tông môn khác có lệnh bài tương tự, đều là người muốn kiến thức Cao Khảo của Thiên Diễn Tông.

Vừa rồi xếp trước Thẩm Tuệ là một đám thiếu nam thiếu nữ, nghe nói là tinh anh Trúc Cơ kỳ của thập đại tông môn và thập đại gia tộc giới tu chân hiện nay.

Thẩm Tuệ không biết người, nhưng nhận ra quần áo.

Màu đỏ rực có hoa văn Chu Tước là Xích Nhật Tông nơi Viêm Hoa tiên quân ở, đồ đằng Bạch Hổ màu vàng là Kim Lan Tông nơi Bá Đô tiên quân ở, trang phục gọn gàng màu vàng đất, dáng người đều cao lớn khôi ngô, là Ngũ Nhạc Tiên Tông nơi Tạng Lục tiên quân ở.

Nghe nói người của Ngũ Nhạc Tiên Tông đều có một tật xấu, không thể nói mắt bọn họ khô, nếu không sẽ phát bệnh bò điên.

Một thân binh khí leng keng nhất định là binh khí thế gia Võ gia, đeo kiếm người lạ chớ gần mấy người kia là La Phù Kiếm Phái.

Ăn mặc thư sinh, xoay b.út lông chơi là phù tu Phong thị, mang theo nhạc cụ, mặc một thân trắng như đưa tang đám người kia, chắc chắn là Bắc Cực Cung nơi Ngọc Tiêu tiên t.ử ở.

Còn có rất nhiều rất nhiều, Như Ý Môn, Chân Võ Tiên Tông, Khương thị vân vân, tất cả đều là danh môn, tất cả đều là danh môn mà Thẩm Tuệ ngày thường chỉ có thể thấy trong sách và lưu ảnh ngọc.

Nhìn bọn họ từng người ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi dọc theo bậc thang lên trên, nói chuyện với nhau, tư thế oai hùng bừng bừng, Thẩm Tuệ đột nhiên hiểu ra, tại sao sư phụ luôn nói Nhân tộc tốt.

"Thần khí cái gì, lát nữa nhìn thấy bài thi, tất cả đều phải khóc!"

Bên đường truyền đến âm thanh, Thẩm Tuệ quay đầu, liền thấy một nam một nữ hai đệ t.ử mặc lam y ngoại môn Thiên Diễn Tông đứng dưới gốc cây nói chuyện.

Nữ đệ t.ử kia nói, "Còn không phải là hai mươi năm trước, những danh môn này không phục cải cách giáo d.ụ.c của Vọng Thư đạo quân chúng ta, định ra lần thi này, bọn họ vẫn còn quá trẻ, chưa từng trải qua sự đòn roi của Thiên Khốc Phong!"

Dưới chủ phong Thiên Diễn Tông, núi xanh sừng sững, thác nước bay chảy, mây mù lượn lờ che khuất tiên cung trên đỉnh núi, quảng trường rộng lớn nhìn một cái không thấy điểm cuối, khí thế huy hoàng, toàn bộ được lát bằng bạch ngọc.

Chín chiếc đỉnh khổng lồ bao quanh một cột đá giống như lợi kiếm ở trung tâm, đỉnh cột treo lơ lửng một chữ vàng, khí thế uy nghiêm, khiến người ta vừa thấy, liền không khỏi căng thẳng thân thể, không dám càn rỡ.

Nơi đây chính là địa điểm thi Cao Khảo, các kỳ thi khác đều có trường thi khác nhau.

Trên mỗi viên gạch của quảng trường đều có biển số màu vàng như ẩn như hiện, một người một ô vuông, ngồi xếp bằng tại chỗ.

Chữ 'Pháp' trên đỉnh cột đá, là do Pháp Thiên tiên quân đích thân viết, trong đó ẩn chứa rất nhiều quy tắc khảo hạch, bất cứ ai mạo phạm cuộc thi này, sau ba lần cảnh cáo, sẽ bị ném ra ngoài.

Đám người lục tục từ bốn phương tám hướng mà đến, Thẩm Tuệ cũng vội vàng dựa theo số trên lệnh bài của mình, tìm kiếm vị trí của mình.

Một con Bạch Hổ oai phong lẫm liệt nằm ở một góc quảng trường, tản ra uy áp Hóa Thần kỳ, bên cạnh còn có một con mèo mướp nhỏ, mặc một chiếc áo ba lỗ màu xanh lam, sau lưng in hai chữ 'Tuần Khảo', ngồi xổm bên cạnh Bạch Hổ l.i.ế.m móng vuốt, vậy mà cũng có uy thế Nguyên Anh sơ kỳ.

"Đương Quy, đi theo ta."

Một nữ t.ử Kim Đan sơ kỳ, dung mạo trẻ tuổi, da hơi đen khoan t.h.a.i đi tới, bên hông treo một tấm ngọc bài, bên trên viết hai chữ 'Thiên Khốc'.

"Chân nhân của Thiên Khốc Phong!"

Xung quanh vang lên tiếng hít khí, đủ loại ánh mắt hâm mộ ném về phía vị chân nhân kia.


Đương Quy kêu ngao ô ngao ô hai tiếng bày tỏ bất mãn, nữ t.ử ngồi xổm xuống ôm Đương Quy lên x** n*n.

"Được rồi biết rồi, Đương Quy sư thúc, Tiểu Mãn sai rồi!"

Nữ t.ử này chính là con gái của Thạch Tiểu Vũ và Tề Duyệt, sinh vào ngày Tiểu Mãn, Thạch Tiểu Vũ lại xuất thân là người làm ruộng, thích ngụ ý này, liền đặt tên là Tiểu Mãn, đại cữu ca Tề Minh của hắn không đồng ý, nhưng không phải con gái hắn, không có cách nào.

Thạch Tiểu Mãn Kim Thổ song linh căn, bốn mươi tuổi kết đan, là đời thứ ba duy nhất của Thiên Khốc Phong, toàn bộ sự vụ của Thiên Khốc Phong đều do nàng cai quản, cũng là người chủ trì Cao Khảo lần này.

Bởi vì Vọng Thư đạo quân không thích làm chủ nghĩa hình thức, cho nên Cao Khảo không tổ chức bất kỳ nghi thức khai mạc nào, không mời bất kỳ tu sĩ cấp cao nào đến phát biểu, báo danh trước lấy biển số, đến giờ tham gia thi là xong.

Trên trường thi cũng chỉ có quy tắc Pháp Thiên tiên quân để lại, Quỳnh Lâm Sơn Quân phụ trách an ninh, Đương Quy phụ trách tuần khảo, Thạch Tiểu Mãn mở cuộc thi, thống quản toàn cục.

Lần này đệ t.ử tham gia thi trong Thiên Diễn Tông đã có hơn một ngàn đệ t.ử Trúc Cơ, bên ngoài đến cũng có hơn năm trăm Trúc Cơ, toàn bộ quảng trường ngồi chật ních.

Đợi thi xong, đệ t.ử Thiên Diễn Tông phải tự mình ước lượng điểm điền nguyện vọng chọn sư phụ.

Đội ngũ thứ nhất, lấy hai mươi mốt người đứng đầu, bái hai mươi mốt vị Hóa Thần chân tôn bao gồm Phất Y chân tôn, Quang Hàn kiếm tôn trong Thiên Diễn Tông làm thầy.

Đội ngũ thứ hai, lấy tám mươi lăm người, bái tám mươi lăm vị Nguyên Anh chân quân của Thiên Diễn Tông làm thầy.

Còn lại, các phong đều có điểm chuẩn khảo hạch của các phong, qua điểm chuẩn, là có thể ở lại phong mình chọn làm đệ t.ử nội môn.

Thiên Diễn Tông hiện nay, đã trở thành tông môn có thực lực mạnh nhất toàn bộ giới tu chân, tu sĩ Nguyên Anh và Hóa Thần ngoại trừ tông môn tự mình bồi dưỡng, còn có thêm không ít người treo danh.

Thạch Tiểu Mãn cũng không biết tại sao Vọng Thư đạo quân lại định ra con số và quy tắc kỳ lạ như vậy, nhưng Vọng Thư đạo quân lợi hại như vậy, nhất định có thâm ý của ngài ấy.

Keng ——

Keng ——

Keng ——

Tiếng chuông khai thi vừa vang lên, tất cả mọi người nghiêm trận chờ đợi, trên cột đá trung tâm chín đỉnh kim quang phóng lên tận trời, sau khi va chạm thiên mạc tản ra ngàn đạo lưu quang, phân biệt rơi xuống đỉnh đầu mỗi người, hóa thành một cái l.ồ.ng ánh sáng trong suốt, chụp lấy mỗi người.

Bắt đầu rồi!

Thẩm Tuệ căng thẳng nuốt nước miếng, nhìn thấy kim quang trước mặt nàng hội tụ thành bốn ô nhỏ, trong mỗi ô nhỏ đều có một đôi tay đang bấm quyết với tốc độ siêu nhanh.

Mười ngón tay bay múa, quang ảnh trùng điệp, khiến người ta hoa cả mắt.

[Câu hỏi, trong bốn đạo thủ quyết này, đạo nào là thủ quyết của 'Địa Hãm Lam sa']

[Giáp, Ất, Bính, Đinh]

Thẩm Tuệ vẻ mặt đờ đẫn mở to hai mắt, Địa Hãm Lam sa là pháp thuật thuộc tính Thổ rất cơ bản, Luyện Khí kỳ học, nàng đã học qua, nhưng mà...

Bốn cái thủ quyết này có gì khác nhau sao? Nhà ai thi pháp thủ quyết tốc độ nhanh như vậy?

Thẩm Tuệ nhìn chằm chằm nửa ngày, nhìn đến hoa mắt ch.óng mặt cũng không tìm ra sự khác biệt, tùy tiện chọn một cái Bính, câu này bỏ qua, lại xuất hiện câu tiếp theo.

Lần này chỉ có một hình ảnh, là một tu sĩ chính đạo đầy người kiếm khí, đang truy kích một tà tu đầy người tà khí trên không trung.

[Kiếm tu mỗi hơi thở độn hành trăm trượng, tà tu mỗi hơi thở độn hành bảy mươi trượng, tà tu chạy trước mười hai hơi thở, hỏi: Kiếm tu bao lâu có thể đuổi kịp tà tu?]

Thẩm Tuệ sắp khóc rồi, tại sao mỗi chữ nàng đều biết, nhưng hợp lại với nhau nàng căn bản xem không hiểu?

Đây đều là cái gì a?

Sư phụ lừa người, Nhân tộc một chút cũng không tốt!

Lúc này không chỉ Thẩm Tuệ ngẩn người, những thiên kiêu của các đại môn phái gia tộc kia, cũng ngẩn người rồi.    

Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận