Trấn Hải Thành, sau cơn mưa đầu mùa, cánh hoa rụng đầy mặt đất.
Đầu đường cuối ngõ cờ xí phấp phới, khách qua đường vội vã, vì kế sinh nhai mà bôn ba.
Một mái tóc đen, khuôn mặt bình thường, Giang Nguyệt Bạch mặc chiếc áo dài trắng có in ba chữ lớn "Thư Sơn Lâu" sau lưng, che chiếc dù giấy từ đầu đường đi tới, tùy tay thi triển vài đạo Tịnh Trần Thuật quét sạch những cánh hoa trước cửa Thư Sơn Lâu.
Thu dù, mở cửa, treo lên bảng hiệu đón khách, Giang Nguyệt Bạch bước vào đại đường, nhìn thấy sách vở và ngọc giản vứt lung tung khắp nơi, khẽ lắc đầu.
Mấy tên tiểu nhị này đưa cho khách xem xong cũng không biết thu lại, chỉ chờ nàng tới dọn dẹp.
Trong tiệm chưa có khách, hai bên đại đường là từng hàng giá cổ vật và kệ sách, bày đầy ngọc giản, thẻ tre cùng các loại thư tịch.
Giang Nguyệt Bạch thần thức hóa tơ, dùng Khống Ti Thuật dắt những cuốn sách và ngọc giản đó, chẳng thèm nhìn lấy một cái, thu hồi về chỗ cũ.
Dọn dẹp xong xuôi, tiểu nhị, phòng thu chi và chưởng quầy của Thư Sơn Lâu lần lượt kéo đến, chào hỏi nhau vài câu rồi ai nấy tự bận rộn việc nấy.
Giang Nguyệt Bạch theo lệ thường, làm bộ làm tịch bê một đống sách, đi qua đi lại giữa các kệ sách.
Nhìn thì như đang chỉnh lý sách vở, nhưng thực tế, ba đạo phân thần của nàng đang thao túng ba phân thân Bạch Đằng chỉ to bằng bàn tay, ẩn nấp ở các góc kệ sách để đọc trộm.
Các loại công pháp thì chỉ có thể xem phần cương lĩnh, phía sau đều có phong ấn.
Tâm đắc thể hội và du ký của các tu sĩ cũng vậy, chỉ xem được một phần, muốn xem tiếp thì phải trả tiền để thác ấn (sao chép).
Những cuốn có thể xem trọn bộ đều là loại lưu truyền rộng rãi, phổ biến thường thức.
Thí dụ như 《Trăm Long Đồ Lục》, 《Kình Thương Địa Lý Chí》, 《Thanh Long Giới Sử》, 《Mục Long Anh Hùng Truyện》...
Ngoài ra, phúc lợi dành cho tiểu nhị của Thư Sơn Lâu là mỗi tháng làm việc đủ ngày sẽ được một lần xem sách thuộc loại tâm đắc, mỗi lần một quyển.
Giang Nguyệt Bạch ở Trấn Hải Thành Thư Sơn Lâu hơn hai tháng, vẫn chưa xem hết một nửa lượng sách tồn kho bình thường.
Bởi vì phải đợi Tạ Cảnh Sơn, nàng mới có nhàn nhã mà lưu lại đọc sách, dù sao muốn đi chiến trường Tây Hải thì vẫn phải tìm Tạ Cảnh Sơn nghĩ cách.
"Giang Tiểu Cửu, xuống phía sau bê một rương giấy Linh Tang, lấy thêm ba khối mực tùng yên lên đây."
Quản sự ở đại đường thét lớn.
"Dạ có ngay!"
Giang Nguyệt Bạch mau lẹ đồng ý, đi xuống kho phía sau bê đồ.
Nàng đọc sách chậm, nguyên nhân lớn chính là công việc này có quá nhiều việc vặt vãnh. Rõ ràng lúc ký khế ước nói rõ nàng chỉ phụ trách sắp xếp sách và quét dọn kệ sách.
Kết quả trong tiệm cứ hễ bận lên là coi nàng như trâu ngựa mà sai bảo, nào là khuân vác, chạy vặt, bưng trà rót nước, tiếp đón khách khứa, thậm chí còn bắt nàng đi dọn phân và cho tọa kỵ của khách ăn.
Nàng vừa mới thắc mắc với chưởng quầy, lão đã ra vẻ lời huyết tâm tâm:
"Tiểu Cửu à, trong tiệm nhiều tiểu nhị như vậy, ta nhìn trúng ngươi nhất đấy, người đâu mà cần cù lại cơ linh. Ngươi xem nhị quản sự của chúng ta tuổi đã cao, e là chẳng làm được bao lâu nữa sẽ rời đi, ngươi cứ làm quen trước các việc, học hỏi kinh nghiệm, sau này ta mới dễ bề sắp xếp cho ngươi chứ. Cố gắng làm việc đi nha Tiểu Cửu."
Mớ lý do thoái thác này Giang Nguyệt Bạch nghe đến phát ngán.
Ở địa giới Linh Giới, tu sĩ Trúc Cơ kỳ đều là lực lượng nòng cốt của môn phái, ở các gia tộc nhỏ hơn thì trực tiếp làm lão tổ cũng được, có thân phận có địa vị.
Nhưng hiện tại, trong Trấn Hải Thành, tu sĩ Trúc Cơ nhiều như lông trâu. Trúc Cơ mới chỉ là khởi đầu của tu tiên, là mức tuyển dụng thấp nhất của các cửa hàng.
Còn tu sĩ Luyện Khí? Ra bến tàu mà vác bao tải đi!
Tất cả là do giá cả ở Trấn Hải Thành quá cao, cạnh tranh lại cực kỳ khốc liệt. Ngươi không làm tiểu nhị thì có hàng đống người chực chờ làm, kiếm được chút nào hay chút nấy, cốt để được bám trụ lại Trấn Hải Thành.
Dù sao nơi này do Phục Long Tông quản lý, gần Quy Khư Hải, linh khí nồng đậm, an toàn có bảo đảm, lại có cơ hội tiếp xúc với công pháp đỉnh cấp, cao thủ, tin tức và thiên tài địa bảo của Thanh Long Giới.
Nàng lúc trước nếu không chủ động hạ thấp lương bổng thì căn bản chẳng chen chân nổi vào Thư Sơn Lâu.
Tu sĩ tầng lớp dưới muốn tu luyện và sinh tồn, thật sự quá gian nan.
"Vương quản sự, đồ ngài cần đây."
Giang Nguyệt Bạch đặt rương đồ lớn lên bàn ở đại đường. Vương quản sự mặt đầy nếp nhăn đang khom lưng uốn gối, cười nịnh nọt với một nam tu trẻ tuổi đang ngồi uống trà bên cạnh, người nọ cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
Nam tu đó dáng vẻ mặt ngọc môi hồng, khá là tuấn tú, nhưng thần thái động tác đều lộ ra vài phần ngạo khí.
Chỉ vì hắn mặc kính trang màu xanh thẫm của nội môn đệ t.ử Phục Long Tông, cổ áo và tay áo đều thêu hoa văn Thương Long cùng màu.
Ngọc quan cài trâm long, bên hông treo long bài, vô cùng khí phái.
"Trì công t.ử, đều ở đây cả, ngài cho cái biên nhận, chỗ mực này coi như Thư Sơn Lâu chúng tôi biếu ngài."
Trì Phong nhấp một ngụm trà rồi đặt xuống: "Trà của các người thật khó uống. Nói đi, dâng ân tình cho ta là muốn cầu cạnh việc gì?"
Vương quản sự liếc mắt nhìn Giang Nguyệt Bạch đang đứng cạnh, ra hiệu cho nàng tránh đi chỗ khác, Giang Nguyệt Bạch đành phải rời đi.
"Trì công t.ử, chẳng là hai lần trước Thư Sơn Lâu có đưa ngọc giản trống cùng giấy mực qua Phục Long Tông, tiền hàng vẫn chưa được thanh toán. Chúng tôi biết sư phụ ngài quản lý Nội Vụ Đường trăm công nghìn việc, chỉ sợ lão nhân gia ngài nhất thời quên mất, nên muốn nhờ ngài nhắc nhở một chút."
Trì Phong cười cười: "Chuyện này à, dễ nói thôi. Ngày mai cứ đưa thêm một đợt ngọc giản và giấy mực nữa tới, giống như lần trước, đến lúc đó Nội Vụ Đường sẽ thanh toán một thể."
"Thật vậy sao? Thế thì tốt quá, ngày mai tôi nhất định sẽ phái người đưa tới."
Vương quản sự đích thân tiễn Trì Phong ra ngoài. Người vừa đi khuất, nụ cười trên mặt lão lập tức biến mất, hừ lạnh mấy tiếng.
"Nói thì sảng khoái lắm, rồi lại để dây dưa nửa năm không trả tiền cho xem? Khó làm quá mà!"
Vương quản sự mặt ủ mày ê, còn Giang Nguyệt Bạch lại bị một vị Trương quản sự khác sai đi châm trà.
Trong đại đường đang có hai nữ tu ngồi đó, trông cũng là người của Phục Long Tông, đang thấp giọng trò chuyện, chờ tiểu nhị tìm cho mấy cuốn thoại bản mới nhất.
"... Long Minh đạo nhân xem ra là thật sự ngã xuống rồi. Ta hôm nay nghe người ta nói, tông chủ định đem Linh Không Sơn của Long Minh đạo nhân chia cho Ngũ Hỏa chân quân."
"Không thể nào? Long Minh đạo nhân chẳng phải là đi ra ngoài săn rồng cho tân đệ t.ử của lão sao? Sao lại đột ngột ngã xuống được?"
"Ai mà biết được, xúi quẩy, đụng phải thứ dữ rồi. Nghe Phương Đông chân nhân báo về tông môn, kẻ g·iết Long Minh đạo nhân chỉ là một nữ tu Kim Đan viên mãn, một khúc Mục Long cầm khống chế trăm con rồng, không ai địch nổi, quả thực là điên đảo nhận thức."
"Đúng là nữ ma đầu mà! Thật đáng sợ!"
"Chúng ta mà gặp phải chắc chỉ còn nước quỳ xuống xin tha."
"Phi phi phi, bớt nói gở đi, chúng ta tuyệt đối không gặp phải đâu."
"Mời hai vị dùng trà."
Giang Nguyệt Bạch đặt chén trà trước mặt hai nữ tu.
Một nữ tu liếc nhìn Giang Nguyệt Bạch, gõ gõ lên bàn vẻ khó chịu: "Mang thêm đĩa điểm tâm lên đây nữa, nhanh lên, thật chẳng có chút nhãn lực nào cả."
Giang Nguyệt Bạch nặn ra nụ cười tiêu chuẩn, gật đầu cáo lui.
"Ngũ Hỏa chân quân muốn chiếm động phủ của Long Minh đạo nhân sợ là không dễ dàng thế đâu. Linh Không Sơn nơi đó đại trận rất nghiêm mật, chỉ có ngọc phù do chính tay Long Minh đạo nhân luyện chế mới có thể vào được. Vả lại tam đệ t.ử Ninh Trí Viễn của lão đã m·ất t·ích nhiều năm, động phủ vẫn còn giữ nguyên đó chưa ai đụng vào."
"Chuyện này ta cũng nghe nói qua, Long Minh đạo nhân vẫn còn năm đệ t.ử khác, e là năm người bọn họ sẽ không đồng ý cho người khác chiếm Linh Không Sơn đâu. Nếu đại đệ t.ử của Long Minh đạo nhân có thể Kết Anh trở về thì có thể trực tiếp kế thừa Linh Không Sơn rồi..."
Cuộc trò chuyện của hai người vẫn tiếp tục, tai Giang Nguyệt Bạch khẽ động, nghe thấy một cái tên quen thuộc.
Thì ra lão Nguyên Anh trung kỳ ch·ết ở Kiếm Bồ Hải tên là Long Minh đạo nhân, lại còn là sư phụ của đại cẩu tặc Ninh Trí Viễn, hèn chi!
Động phủ của đại cẩu tặc vẫn còn giữ nguyên sao? Nàng vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì nhiều, nhưng thế này chẳng phải là đang thôi thúc nàng tới cửa "thăm hỏi" một phen sao?
Giang Nguyệt Bạch nhìn ra ngoài cửa, hai ngày trước nàng nhận được thư của Tạ Cảnh Sơn, nói là còn khoảng nửa tháng nữa mới tới nơi vì bị vướng bận chút việc.
Đã như vậy...
Giang Nguyệt Bạch quay đầu đi tìm Vương quản sự, lão đang đứng trước cửa kho hậu đường, hối thúc người ta đóng rương ngọc giản trống.
"Hắc hắc hắc, Vương quản sự à~" Giang Nguyệt Bạch trưng ra gương mặt tươi cười.
Vương quản sự hừ một tiếng: "Có chuyện gì thì nói, đừng có cười với ta."
Giang Nguyệt Bạch xoa tay: "Vương quản sự, đống đồ này lại đưa tới Phục Long Tông sao? Hay là ngày mai để tôi đi cho, tôi chẳng có kiến thức gì, cứ nghe người ta khen Phục Long Tông khí phái mà chưa có dịp tận mắt thấy."
"Tôi biết ngài đang lo lắng điều gì. Ngài cứ yên tâm, lần này tôi nhất định sẽ đòi bằng sạch số linh thạch Phục Long Tông còn nợ về cho ngài. Đòi không được, tôi không thèm về luôn, ngài thấy sao?"