Người Đẹp Ốm Yếu Không Thể Bị Đánh Bại

Chương 55.




Lưu Noãn Noãn ồ một tiếng rồi nói một cách trêu đùa:

"Phong Đình có người mình thích rồi à? Là cô gái ở phòng bệnh nào thế? Sao chị không biết vậy?"

Ánh mắt Phong Đình nhìn lên người Lưu Noãn Noãn, không trả lời câu hỏi của đối phương, mà chỉ hỏi lại một câu:

"Một người sắp bị đổi tim, sắp phải chết, thích ai có quan trọng sao?"

Trong phòng ước chừng đã yên lặng mấy giây, nụ cười trên gương mặt Lưu Noãn Noãn cứng đờ lại:

"Cậu...Cậu biết hết rồi sao?"

Phong Đình dời mắt đi, hạ giọng ừm một tiếng:

"Em biết em không phải con ruột của bà ấy, bà nhặt em về chỉ là vì nuôi ra một trái tim khoẻ mạnh kéo dài mạng sống cho con ruột của mình, mọi người đều biết chuyện này, đều đang lừa em."

Lưu Noãn Noãn vẫn có chút tình cảm đối với đứa trẻ mình trông nom trưởng thành này, thấy đối phương khó chịu như vậy, chị vội lên tiếng giải thích:

"Không phải đâu, lúc còn trẻ phu nhân biết cơ thể mình không dễ mang thai, vừa hay trên đường gặp cậu hôn mê bất tỉnh, cho rằng mình sẽ không có con nên mới nhặt cậu về, chứ không phải ngay từ đầu đã muốn coi cậu là đồ chứa tim..."

Mấy chữ cuối cùng, chị nói ra rất dè dặt, thấy thanh niên không bị kích động nên mới nói tiếp:

"Lúc đó, quả thật bà ấy muốn nuôi cậu như con của mình."

"Nhưng một năm sau bất ngờ mang thai, lo lắng sau này mình sẽ thiên vị, vốn định sau khi sinh con ra sẽ giúp cậu tìm một gia đình mới, chỉ là ai cũng không ngờ được, đứa trẻ không dễ gì có được này vốn sinh ra đã yếu ớt."

"Lúc đó mọi kiểm tra triệu chứng bệnh cơ thể của cậu đều được bệnh viện ghi chép vào sổ, sau khi kiểm tra cho tiểu thiếu gia xong, phát hiện tim của cậu có độ ăn khớp rất cao, nên cứ thế mà nuôi..."

Câu phía sau chị không nói nữa, mà thở dài than vãn:

"Chuyện này quả thật là phu nhân làm không đúng, lúc đó bà ấy quá trẻ, làm việc vô cùng thiếu trách nhiệm..."

Phong Đình không ngờ, bên trong còn có rối rắm như vậy, sau khi nghe xong chỉ cảm thấy càng buồn cười hơn:

"Không phải bà ấy không có trách nhiệm, chẳng qua là không đủ yêu em mà thôi."

Nếu nói không có trách nhiệm, bản thân anh cũng không phải một người có trách nhiệm là mấy, nhưng vẫn sẵn lòng dồn hết tất cả cho một đứa trẻ tên Mặc Hoà Dã, sau khi nuôi một năm lại càng không thể nào nỡ lòng mang đứa trẻ đó cho người khác.

Nói đến cùng vẫn là vì hai chữ huyết thống, anh không phải con của người phụ nữ đó sinh ra, đương nhiên cũng không có được quá nhiều tình yêu của đối phương.

Nghĩ như vậy, đột nhiên Phong Đình phát hiện, từ rất lâu anh đã vượt quá tình yêu quý của huyết thống dành cho Mặc Hoà Dã rồi.

Người lười nhác, yếu ớt, lại thiếu hụt ý thức trách nhiệm kiên trì bền bỉ như vậy, có rất nhiều chuyện đều là nổi hứng, chưa từng nhiệt tình quá lâu với điều gì, giống như một hồ nước tĩnh lặng, nói dễ nghe chút chính là dịu dàng bao dung tất cả, nói khó nghe thì không có chút bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào.

Nhưng có một chuyện anh đã kiên trì mười năm, anh nuôi lớn Mặc Hoà Dã, bảo vệ hắn tránh xa cốt truyện, vứt bỏ sự lười nhác trong lòng mình, nghịch thiên cải mệnh, cũng nuôi ra được chấp niệm của bản thân trên người của người kia, khiến cho khái niệm của anh đối với tình yêu được cụ thể hoá.

Cho dù là tình thân hay tình yêu, loại tình cảm này ngay từ đầu đã áp đảo tất cả loại tình cảm.

Nó là khế ước giữa hai linh hồn liên kết với nhau, chỉ cần có một bên có ý, bên còn lại khó mà từ chối.

Cho nên, khoảnh khắc Mặc Hoà Dã động lòng, mối quan hệ của họ đã thay đổi, không còn đơn giản là người thân nữa.

Thấy thanh niên cúi đầu không nói chuyện, cho rằng đối phương vẫn đang khó chịu, Lưu Noãn Noãn lên tiếng an ủi:

"Đừng buồn nữa..."

Vừa nói dứt lời, ngay cả chị cũng cảm thấy thiếu sức sống, thở dài một hơi nặng nề.

Sao có thể không buồn, vừa bị mẹ vứt bỏ, vừa bị đổi tim, đứa trẻ này còn trẻ như vậy, không dễ gì mới nuôi được một cơ thể khoẻ mạnh, vốn nên có nhiều khoảng thời gian tươi đẹp, nhưng phải chấm dứt trên bàn phẫu thuật.

Phong Đình ngẩng đầu, bởi vì đã nghĩ thông suốt chuyện khó hiểu từ trước đến nay, thậm chí trên gương mặt còn nở nụ cười:

"Em không buồn, đừng thở dài thay em."

Lời nói dối của quá khứ đã qua rồi, tình yêu của người không chân thành đã trở thành bia mộ vô danh, không đáng được tưởng nhớ, cũng sẽ không vì nó mà bi thương nữa.

Mà người yêu của anh, vẫn đang đợi ở một thế giới khác.

Phong Đình nhìn chăm chăm vào Lưu Noãn Noãn, giọng điệu nghiêm túc:

"Chị Noãn Noãn, em không muốn đưa tim cho bọn họ, chỉ có thể giúp em không?"

Lưu Noãn Noãn vừa nghe đã hiểu, đây là muốn bỏ chạy, lý trí nói với chị không thể, nhưng tình cảm bồi dưỡng mấy năm nay lại khiến chị do dự, hồi lâu vẫn lên tiếng hỏi một câu:

"...Chị có thể làm gì?"

Rất nhanh thanh niên đã đưa ra câu trả lời:

"Bây giờ đến phòng bệnh của em, ấn chuông báo động, cho bọn họ biết em chạy rồi."

Lưu Noãn Noãn nhíu mày, cảm thấy kế hoạch này có vấn đề, chị nhắc nhở:

"Nếu làm như vậy, bọn họ sẽ phong tỏa bệnh viện, em căn bản không chạy ra được."

Phong Đình gật đầu, thừa nhận câu nói của đối phương:

"Đúng vậy, nhưng em vốn không muốn bỏ chạy."

Dẫu sao cũng là đứa trẻ nhìn từ nhỏ đến lớn, Lưu Noãn Noãn vẫn có chút hiểu con người này, thoáng cái đã biết ý đồ của đối phương:

"Chắc không phải em lại muốn tự sát chứ?"

Một mặt không đồng ý giao tim, một mặc lại kế hoạch đuổi hết tất cả người trông chừng ra khỏi khu nhập viện, rõ ràng đứa trẻ này muốn làm một cách dứt khoát hơn.

Thứ không muốn giao ra, hiển nhiên là một trái tim khoẻ mạnh.

Anh muốn dùng cách tự huỷ, để uổng phí hết tất cả tâm huyết mấy năm nay của Hứa gia.

Lưu Noãn Noãn kéo người lại, vội vàng khuyên bảo:

"Phong Đình, em còn trẻ như vậy, đừng nghĩ không thông, chỉ cần trốn khỏi bệnh viện, sau này còn rất nhiều cơ hồi, hay là...Hay là..."

Lưu Noãn Noãn nói mãi, đột nhiên nghĩ đến một cách khác:

"Hay là chị đi ấn chuông báo động phòng tiểu thiếu gia, như vậy tất cả mọi người sẽ chạy đến khu nhập viện, cậu sẽ có cơ hội trốn ra:

"Vậy chị thì sao?"

Phong Đình nói với Lưu Noãn Noãn:

"Chị thả nguồn sống của tiểu thiếu gia bỏ chạy, Hứa gia sẽ không tha cho chị, chị Noãn Noãn, chị không giống em, chị ở đây có gia đình của mình, có chồng, còn có con nhỏ, em không cần chị vì em mà làm đến bước này."

Ánh mắt của anh nhìn lên camera ở trong góc:

"Camera ở đây sớm đã hư rồi, chị cứ làm theo cách vừa nãy của em, sau khi xong việc cho dù Hứa gia có truy vấn cũng sẽ không tra đến chị, càng sẽ không liên luỵ đến người nhà của chị."

Trong camera chỉ nhìn thấy Lưu Noãn Noãn hằng ngày kiểm tra phòng, nhưng đột nhiên phát hiện nguồn sống của tiểu thiếu gia biến mất, thế là hợp lý để ấn chuông báo động.

Ngay lúc bắt đầu Phong Đình cũng không ngờ lại khiến người chị vẫn luôn chăm sóc mình bị dây vào.

Câu nói này thật sự giống như sắp xếp hết mọi chuyện lúc còn sống trước khi chết, Lưu Noãn Noãn càng nghe càng kinh hãi, dường như chị có thể chắc chắn:

"Cậu thật sự, muốn tự sát?"

Hứa Phong Đình lắc đầu, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, xuyên qua màn đêm tối đen, dường như nhìn thấy một màn đêm của thời không khác:

"Chỉ là em muốn thử xem, có thể trở về hay không."

Thế giới này đã không còn thứ để anh lưu luyến nữa.

Trước đây đánh thứ hệ thống là lúc mình sắp chết, vậy lần này còn có thể liên lạc với hệ thống nữa hay không?

Phong Đình nhớ rất rõ, ban đầu lúc trói buộc với hệ thống, trong đầu có nhắc nhở trói buộc thành công, theo lẽ thường, lúc trói buộc chắc hẳn cũng sẽ có nhắc nhở mới đúng.

Nhưng đến bây giờ anh cũng không nghe thấy âm thanh nhắc nhở đó.

Cược thử vậy.

Phong Đình thầm nghĩa.

Đêm đó, trong khu nhập viện truyền đến tiếng báo động, nguồn sống của tiểu thiếu gia lại bỏ chạy, bệnh viện bị phong toả, tất cả người trông coi đều rời khỏi khu nhập viện.

Tất cả đều tiến hành theo kế hoạch.

Trên nóc nhà khu nhập viện, thanh niên mặc đồ bệnh nhận rộng thùng thình, bị gió đêm trên nóc nhà thổi bay phất phới, từ từ đi đến bên mép:

"001."

Trong đầu vẫn yên tĩnh.

Vẫn vô ích sao?

Khu nhập viện tổng cộng có 24 tầng, Phong Đình có thể chắc chắn, từ đây nhảy xuống nhất định sẽ chết, hơn nữa sẽ tim cũng sẽ vỡ nát, anh cúi đầu nhìn xuống chân, thân hình hơi chao đảo.

Gió đêm thổi đến từng luồng mạnh mẽ, giống như từng đôi tay muốn đẩy thanh niên khỏi lầu cao, khiến cho hô hấp của người đuổi tới bị kiềm hãm:

"Phong Đình!"

Phong Đình quay người lại nhìn, phát hiện là một người ngoài dự đoán:

"....Ba?"

Đột nhiên anh lắc đầu:

"Không, tôi không nên gọi ông là ba, phải gọi là ông Hứa mới phải."

Chỉ một câu nói này ba Hứa đã biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, ông không truy hỏi, chỉ cẩn thận dè dặt lại gần, nhẹ nhàng nói:

"Phong Đình à, ở đó rất nguy hiểm, ngoan, lại chỗ ba nào."

Đứa trẻ trước nay luôn nghe lời giờ cố chấp lắc đầu:

"Không."

Anh cất cao giọng, giọng điệu dứt khoát:

"Tôi biết, thứ các người muốn là tim của tôi, nhưng tôi không muốn cho, trái tim này cho dù bị vỡ nát tôi cũng sẽ không cho các người."

Ba Hứa hoảng hồn, vô thức chạy lên mấy bước, nhưng bị thanh niên quát lớn:

"Ông đừng qua đây!"

Người đàn ông dừng chân, lo lắng sẽ làm kích động đến người kia:

"Được...Được, ba không qua nữa."

Phong Đình để ý trong giọng nói của đối phương mang theo chút nghẹn nào, người đàn ông dịu dàng nho nhã kia, thế mà lại khóc.

Anh có chút không hiểu:

"Tại sao ông lại khóc?"

Người đàn ông tháo mắt kính xuống, lau nước mắt, từ xa nhìn lại trông có chút nhếch nhác, ông nghẹn giọng:

"Ba không biết con đã nghe được gì từ chỗ mẹ con, nhưng mấy năm nay, ba vẫn luôn cố gắng tìm nguồn tim khác để chữa bệnh cho con, không phải hoàn toàn vì Tiểu Cảnh, cũng là thật sự hy vọng con có thể khôi phục lại khoẻ mạnh."

Phong Đình, quay lại đi, không dễ gì ba chữa khỏi cho con."

Phong Đình im lặng, đột nhiên anh nhớ lại, lúc còn rất nhỏ người ba này từng ở cùng mình, kiên nhẫn ghép từng mảnh ghép, lớn hơn một chút từng dạy anh đánh cờ, cũng sẽ hỏi thăm anh có muốn đọc sách không.

Nhưng sau này ba ngày càng bận rộn, thời gian ở cùng anh ngày càng ít, có lúc thậm chí sẽ quên trả tiền phụ đạo cho giáo viên, đến cuối cùng giáo viên cũng nghỉ.

Phong Đình vẫn luôn cho rằng là vì trường quá bận ba mới ít đến lại, bây giờ nghĩ chắc là đứa trẻ tên Tiểu Cảnh kia lớn rồi, cần ba bầu bạn hơn là anh, cũng đáng có được đầu tư tinh thần sức lực vào giáo dục hơn.

Dẫu sao, cũng là con ruột mà.

Không chút nghi ngờ, ba quả thật từng yêu thương anh, giống như mẹ vừa nhặt anh về, nhưng cũng giống như mẹ, đến cuối cùng đã chia phần nhiều tinh thần và sức lực cho đứa con ruột của mình.

Anh nhìn bóng lưng của ba Hứa, cuối cùng hỏi một câu:

"Nếu...Các người không tìm được nguồn tim phù hợp thì sao?"

Ba Hứa sững sờ, nhất thời không đưa ra được câu trả lời, ông là người có học, cả đời đều làm giáo dục, ở cổ đại có thể nói là mọt sách, căn bản sẽ không nói dối.

Phong Đình đã biết câu trả lời, anh bật cười:

"Vất vả cho các ngươi nuôi tôi lớn, nhưng tôi, không cảm kích chút nào đâu, nhớ nói với mẹ một tiếng, tim mà bà ấy muốn, mất rồi."

Câu cuối cùng của thanh niên vừa dứt, anh nhảy xuống khỏi lầu cao, ba Hứa vội vàng đuổi theo nhưng chỉ kẹp túm lấy ống tay áo, bỗng tan biến từ trong tay.

Ông lại ngạc nhiên nhìn xuống dưới, lại phát hiện không còn gì cả.

Đứa trẻ tên Phong Đình kia, lại biến mất trong không trung.

"Ting, liên kết thành công!"

Phong Đình không ngờ, mình mới vừa nhảy lầu, đã được kéo đến một nơi đầy màu tối đen, theo tiếng nhắc nhở vang lên, giọng 001 vội vàng lên tiếng:

"Ký chủ! Tôi mới rời khỏi nửa ngày thôi mà! Sao ngươi lại ầm ĩ muốn tự sát rồi!"

Phong Đình mừng thầm trong lòng:

"001, ngươi quay về rồi!"

"Khoảng thời gian này ngươi đã đi đâu? Ta cứ không liên lạc được với ngươi."

001 giải thích:

"Ta đi tìm lại năng lượng đã mất, dung hòa năng lượng cần chút thời gian, vốn dĩ còn muốn tìm 001 tính sổ, nhưng bên chỗ ngươi xảy ra chút vấn đề, chỉ đành quay về trước."

001 nói rồi, giọng mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi:

"Ngươi biết không? Ta vốn là thiên đạo ở thế giới ngươi ở, nhưng bị thế giới đuổi mất thần thức, rời vào hôn mê."

"Tên hệ thống hèn hạ này, lại cướp tổ làm nhà, đuổi ta đi, lừa ta mất đi năng lượng thần thứ, khiến Phong Hoan Ý làm nhân vật chính, đúng là thứ chó mà!"

Hứa Phong Đình lắng nghe, đột nhiên nhớ đến lúc vừa bị 001 đưa đến nước Hạ, đối phương nói chắc chắn anh nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nên anh không khỏi suy đoán:

"Giữa thiên đạo và nhân vật chính có liên hệ ư? Tại sao trong nhiều người như thế người vẫn có thể tìm được ta về?"

"Wow, ký chủ, ngươi thật thông minh!"

001 khen ngợi một tiếng, nói tiếp lời đối phương:

"Thiên đạo sẽ mãi mãi bảo vệ nhân vật chính, mặc dù rơi vào hôn mê, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của ngươi, cho nên trước khi hôn mê, ta cố ý để lại nhiệm vụ cho mình, tìm ngươi trở về."

"Ngươi vốn dĩ chính là nhân vật chính, chỉ cần ngươi trở về, tất cả thuộc về ngươi đều sẽ trả lại."

"Lúc ngươi chết, thế giới cũng sẽ phát hiện bất thường, ta có thể mượn cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, lần nữa dung hợp năng lượng của mình.

Thì ra là như vậy.

Tên 009 này đúng là thất đức, đuổi nhân vật chính đi thì thôi, 001 không dễ gì mới nghỉ hưu làm thiên đạo, mà lại đuổi nó ra khỏi thế giới ban đầu.

Rốt cuộc là thù oán gì, đến mức phải nhắm vào như vậy?

Phong Đình nghĩ lại, 001 từng nói mình có thù cũ với 009, anh không khỏi có chút tò mò:

"Các người có mâu thuẫn gì? Tại sao nó phải đối phó với ngươi như vậy?"

Vừa nhắc đến tên hệ thống hèn hạ kia, oán giận cảu 001 theo đó trút xuống:

"Bọn ta không có mâu thuẫn, trời sinh đã là quan hệ thù địch."

"Ta là hệ thống ra trước tiên, chủ yếu phục vụ nhân vật chính, 009 ra đời sau ta, là hệ thống pháo hôi nghịch tập, nó vẫn luôn xem thường ta, cũng xem thường các ký chủ của ta, cảm thấy bọn họ đều dựa vào cốt truyện mới trở thành phe thắng cuộc đời."

"Trong những ngày quá khứ, 009 vẫn luôn có ý đồ vượt qua ta, trở thành hệ thống đứng đầu, bọn ta đấu đá gần mấy trăm năm, kết quả ta lên làm thiên đạo trước nó một bước."

"Có thể chính vì điều này đã bức ép 009, để hoàn thành nhiều nhiệm vụ hơn thế mà lại đi con đường sai lệch, đuổi nhân vật chính ra khỏi thế giới, trực tiếp để pháo hôi thay thế."

Bỗng không gian xung quanh chấn động, 001 dừng chủ đề đang nói lại, giọng điệu cấp bách:

"Ký chủ, không gian tạm thời không duy trì được quá lâu, vừa nãy ngươi rơi xuống lầu, theo lý mà nói phải chết rồi, không cách nào tiếp tục ở lại thế giới này, bây giờ ta đưa ngươi về thế giới nguyên tác, ngươi đồng ý không?"

Phong Đình mỉm cười, cầu còn không được:

"Đồng ý."

 


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận