Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 11: Anh ta cũng không cần Tống Yên Kiều bảo vệ.




Lận Huyên: "......"

Tiêu Thần hơi nhíu mày nhìn Tống Yên Kiều, nói: "Tôi nói cậu nghe, khuya rồi cậu cho cậu ta vào phòng làm gì? Đừng suốt ngày nghĩ linh tinh, cánh tay......" Trẻ con...

"Khụ." Đây là lần thứ hai trong tối nay Tiêu Thần nói hớ.

"Chẳng có gì đáng để xem cả."

Lận Huyên liếc nhìn Tiêu Thần một cái, hỏi lại: "Cậu thì đáng để xem?"

Tiêu Thần lập tức cảm thấy tôn nghiêm bị xúc phạm, không chịu yếu thế mà phản bác: "Tất nhiên, không chỉ đáng để xem, tôi còn thực hành được."

Tống Yên Kiều đẩy đẩy cặp kính đen trên sống mũi, trong lòng nghĩ: [Hắn ta nói gì vậy? Bọn họ không phải đang "lái xe" đâu nhỉ?]

Như thể đang tìm cách cứu vãn tình thế, Tiêu Thần, người trước đó đã trải qua tình huống bối rối vì bị "bẻ lái," bèn cố gắng đổi chủ đề, trên mặt thoáng hiện chút lúng túng: "À đúng rồi, hai người đang làm gì thế?"

[Tình huống gì đây? Tiêu Thần không phải vừa rồi còn đang ngủ sao? Sao tự nhiên giống như xác chết vùng dậy vậy?]

[Cánh tay cái gì? Nói nửa chừng như vậy, chẳng lẽ là chuyện mà chúng tôi không thể biết sao?]

[Quả nhiên Nhất Thần Yên Vũ mới là thật!!! Thiếu gia siêu yêu luôn! Đang ngủ mà nghe thấy ai nói chuyện với Sóc Con liền lập tức tỉnh ngay.]

[Rốt cuộc các ngươi đang làm gì vậy? Có chuyện gì mà NPC như chúng tôi không được phép nghe thế này!!!]

Lận Huyên hờ hững nâng mí mắt lên: "Tôi đang bôi thuốc cho Tống Yên Kiều. Cậu có thể quay lại ngủ tiếp rồi."

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn cười cười, nói: "Đúng vậy, chúng tôi chỉ đang bôi thuốc thôi."

Tiêu Thần nhìn thấy mu bàn tay của Tống Yên Kiều đầy những vết phồng rộp.

Những bọt nước to như hạt đậu, nhìn qua đã thấy đau.

Tiêu Thần cau mày: "Đứng ở đây làm gì? Không phải muốn bôi thuốc sao? Tay đã thành ra thế này rồi còn đứng ngây ra đó. Tống Yên Kiều, cậu bị ngốc đúng không?"

Nói rồi, Tiêu Thần nhanh tay giật lấy hộp thuốc mỡ từ tay Lận Huyên.

Vừa bôi thuốc cho Tống Yên Kiều, hắn vừa không ngừng cằn nhằn: "Cậu vô dụng tới mức nào mà để bản thân thành ra thế này hả?!"

Tống Yên Kiều đau tới mức sắp không chịu nổi, nghĩ thầm: [Thiếu gia à, dù tôi chỉ là vai pháo hôi, thì cũng là mạng người, ngài làm ơn nhẹ tay một chút, đau chết mất!]

Thế nhưng Tiêu Thần, với tay nghề vụng về của mình, hoàn toàn không nhận ra rằng cách bôi thuốc của hắn ta chỉ khiến Tống Yên Kiều càng thêm khó chịu.

Dù vậy, Tống Yên Kiều vẫn cố gắng không kêu lên tiếng nào, cho đến khi Tiêu Thần nghe được tiếng lòng của cậu. Lúc ấy hắn ta mới phát hiện ra tay Tống Yên Kiều đau đến mức run rẩy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng như tuyết, cắn chặt đôi môi mềm, nhìn đáng thương vô cùng.

Khoảnh khắc đó, Tiêu Thần cũng không biết có phải đầu óc mình có vấn đề hay không, nhưng hắn ta lại thấy Tống Yên Kiều trông có chút đẹp mắt.

Lận Huyên không chịu nổi nữa, kéo Tiêu Thần ra: "Để tôi làm cho."

Tống Yên Kiều liền nhanh chóng rụt tay về, cười nịnh nọt: "Tiêu Thần làm tốt lắm, không cần đổi người đâu."

Lận Huyên ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều: "Tốt thật hả?"

Đôi mắt phía sau gọng kính của Tống Yên Kiều đã ươn ướt vì đau, cậu cắn môi, đáp: "Ừm, tốt lắm, thật sự tốt lắm."

Cậu lại nói, giọng khẽ khàng, có chút tủi thân: "Tôi không sao nữa rồi."

Cuối cùng, Tống Yên Kiều đuổi cả hai người bọn họ ra khỏi phòng.

Lận Huyên: "......"

Được thôi.

Bị đuổi ra khỏi phòng, Tiêu Thần vẫn còn hơi ngẩn ngơ, nói: "Cậu có cảm thấy Tống Yên Kiều trông có chút đẹp không?"

Chẳng lẽ là vấn đề góc độ? Chứ bình thường khi nhìn một người từ dưới lên trên, không phải sẽ thấy không đẹp sao?

Lận Huyên liếc Tiêu Thần một cái, ánh mắt đầy vẻ hờ hững. Tống Yên Kiều gọi Sở Ngự là "đồ ngốc" nhưng trong mắt Lận Huyên, Tiêu Thần cũng chẳng khấm khá hơn bao nhiêu. Chưa cần anh làm gì, Tiêu Thần đã tự mình phá hết ấn tượng tốt đẹp.

"Cậu ấy luôn luôn đẹp." Lận Huyên buông một câu nhàn nhạt rồi rời đi.

[??? Hai người này nghiêm túc, hay là vì trong mắt tình nhân hóa Tây Thi?]

[Quả nhiên là các thiếu gia, thẩm mỹ của họ đúng là không giống với loại NPC như chúng ta.]

---

Ngày hôm sau

Tám người cùng nhau đi đến địa điểm quay, tổ chương trình trực tiếp thuê một chiếc xe riêng.

Trước khi lên xe, Tống Yên Kiều chợt nhớ ra mình quên đồ, bèn quay lại lấy.

Trở về, cậu bất ngờ bị Cố Nhất Minh chặn lại ở góc khuất của máy quay phát sóng trực tiếp.

Cố Nhất Minh nói: "Tống Yên Kiều, tôi khuyên cậu đừng suy nghĩ những thứ không nên nghĩ. Tôi biết cậu thích tôi, nhưng bị loại người như cậu thích, thật sự rất kinh tởm."

Tống Yên Kiều: "......"

[47, hắn bị điên à?]

47: "Không rõ, có lẽ hắn thích nổi điên bất kể chỗ nào."

Cố Nhất Minh tiếp tục nói, không để ý đến phản ứng của cậu: "Tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất đừng chen vào giữa tôi và Thẩm Chu. Đừng tưởng rằng ngày hôm qua có người chọn cậu, cậu liền nghĩ bản thân ghê gớm lắm. Họ chẳng qua chỉ muốn thử cái mới thôi."

Lận Huyên chờ ở chỗ ngoặt suốt hai phút mà không thấy Tống Yên Kiều trở lại, liền cảm thấy có gì đó không ổn.

Cố Nhất Minh càng mắng càng hăng, đến mức miệng đắng lưỡi khô. Tống Yên Kiều thì lại chăm chú nhìn mũi hắn, trong lòng nghĩ: [47, tôi thật sự muốn chọc thử cái mũi của hắn xem thử, không biết có gãy thật không.]

Nhìn Tống Yên Kiều có vẻ như đang lạc vào cõi thần tiên, còn ngây người nhìn chằm chằm cái mũi của mình, Cố Nhất Minh hừ lạnh.

Trong lòng hắn nghĩ, quả nhiên Tống Yên Kiều đang ghen tị với cái mũi cao thẳng của hắn. Đương nhiên, cái mũi đẹp như vậy rất đáng để người khác hâm mộ.

"Đừng nhìn nữa, dù cậu có nhìn chằm chằm mũi tôi thì cũng không thể có được đâu."

Tống Yên Kiều đồng ý gật đầu, suy nghĩ mông lung: [Hắn nói đúng, nhưng Phủ Sơn Hành có thể tránh được sáu khó khăn lớn trong cuộc đời, nhưng không trốn tránh được khoảnh khắc cảm xúc của con người, điều này có ý nghĩa gì? Nó nói rằng một khoảnh khắc tâm lý mạnh mẽ hơn cả sáu khó khăn lớn, giống như trong triều đình, quyền lực cao nhất, những món ăn ngon, tôi chỉ muốn có được niềm vui như Hỉ Chi Lang.]

Cái mũi của mình vốn là chỉnh sửa, nay bị Tống Yên Kiều nhìn chằm chằm không nói lời nào, Cố Nhất Minh càng thêm thẹn quá hóa giận: "Nhìn cái gì mà nhìn?"

Lận Huyên vừa bước tới liền nghe được lời của Cố Nhất Minh, đồng thời nghe thấy cả tiếng lòng của Tống Yên Kiều.

Lận Huyên trầm ngâm một chút, nghĩ thầm: Không hổ là Tống Yên Kiều, không cần nói câu nào mà cũng có thể  khiến người khác tức đến dậm chân.

Cố Nhất Minh nhanh mắt thấy có người lại gần, bất ngờ tự tát lên mặt mình.

Cố Nhất Minh: "Tống Yên Kiều, cậu không thể vì tôi không chọn mà ghét tôi, càng không thể đối xử với tôi như vậy!"

Khi Lận Huyên đến nơi, Cố Nhất Minh vẫn đang che mặt, tỏ vẻ tội nghiệp như bị ai đó ức h**p.

"Làm sao vậy?"

Tống Yên Kiều chậm rãi hoàn hồn, vẻ mặt mơ màng, nhìn Cố Nhất Minh như nhìn một kẻ ngốc: "Không biết, đột nhiên anh ta tự tát mình một cái."

Khóe môi Lận Huyên hơi nhếch lên: "Ừ, chắc là đang đập muỗi."

Cố Nhất Minh: "..."

Thần linh ơi, đập muỗi gì chứ?! Lận Huyên không nghe thấy hắn vừa nói gì sao?

"Thôi, chúng ta đi, đừng làm phiền anh ta tiếp tục đập muỗi."

Cố Nhất Minh: "Tôi... tôi không phải đập muỗi. Mặt tôi..."

"Anh không định nói rằng tôi đánh anh đấy chứ?" Tống Yên Kiều đang nghĩ đến Hỉ Chi Lang chợt tỉnh ngộ, ánh mắt đề phòng nhìn Cố Nhất Minh.

Cố Nhất Minh: "..."

"Tôi không đánh anh nha."

[Thật ra, mình vốn không nghĩ đánh hắn, mình chỉ muốn thiến hắn thôi]

[Tên đàn ông không biết tự trọng chính là cải trắng thối, đáng bị thiến.]

Lận Huyên: "..."

Vẻ ngoài của Lận Huyên tỏa ra khí chất lạnh lùng và kiêu ngạo. Vì đã quen ở vị trí cao, anh mang lại cảm giác áp lực mạnh mẽ cho người đối diện: "Cậu ấy không lăn lộn trong giới giải trí, không hiểu sự lòng vòng của mấy người."

Giọng Lận Huyên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén: "Đừng dùng những thủ đoạn bẩn thỉu của anh để bắt nạt người khác."

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều kéo nhẹ tay áo Lận Huyên, ngước lên nhìn chằm chằm vào anh.

[Chưa tiếp xúc quá nhưng tôi hiểu mà. Tôi đâu có ngu ngốc vậy đâu, anh trai.]

[Anh tỏa áp suất thấp như vậy, làm tôi trông có vẻ ngốc lắm.]

[Ôn hòa một chút đi, chúng ta phải ưu nhã, ưu nhã mà tặng hắn hai cái tát thật mạnh.]

Lận Huyên: "..."

[Mấy tổng tài bá đạo không phải hay dùng cách ném người xuống biển cho cá ăn sao? Anh trai, ném hắn đi.]

Lận Huyên nhắm mắt lại, theo bản năng tránh nhìn vào đôi mắt trong veo vô tội của Tống Yên Kiều.

Đó không phải tổng tài bá đạo mà là kẻ giết người.

Vậy trong mắt Tống Yên Kiều, anh là một người "dốt luật" sao?

[Anh trai??]

Thiếu niên ngước khuôn mặt trắng nõn, ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh.

Lận Huyên: "..."

Anh chuyển sự chú ý của Tống Yên Kiều: "Hiện tại đi hẹn hò trước, được chứ?"

Tống Yên Kiều không để ý đến từ "hẹn hò," nhưng sự chú ý đã bị Lận Huyên thành công dời đi.

[Đi thôi, đi ăn dưa nào!]

Lận Huyên bất đắc dĩ cười cười.

Cố Nhất Minh còn tưởng rằng sẽ giải thích gì đó để cải thiện ấn tượng của Lận Huyên về mình, nhưng khi Lận Huyên nhìn về phía hắn, ánh mắt chỉ có sự lạnh nhạt của một người ở trên cao.

Dù sao, Lận Huyên cũng không phải là đối tượng mà hắn chuẩn bị thu phục.

Tuy nhiên, duy trì mối quan hệ tốt với một người giàu có như vậy chắc chắn sẽ có lợi cho hắn sau này, có thể sẽ giúp đỡ hắn trong những tình huống khó khăn.

Nhìn bóng dáng của hai người rời đi, Cố Nhất Minh siết chặt tay, đầu ngón tay khẽ véo vào lòng bàn tay.

Vừa rồi, cách đối xử của Lận Huyên với hắn và Tống Yên Kiều rõ ràng khác nhau.

Tống Yên Kiều...

Hắn thật sự không hiểu, Lận Huyên xem trọng Tống Yên Kiều điều gì. Không chỉ đoạt lấy sự chú ý vốn dĩ thuộc về hắn, giờ đây, hắn còn mất đi một đối tượng có thể mượn sức.

Không hiểu sao, những người này luôn lạnh nhạt với hắn.

Trên lầu, Tiêu Thần ngồi ở một vị trí có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng Cố Nhất Minh mắng Tống Yên Kiều. Tiêu Thần không vui, quai hàm khẽ căng lên.

Tống Yên Kiều thật sự là quả hồng mềm vô dụng, ai cũng có thể bắt nạt.

Ai cũng kêu "anh trai", vậy mà chưa từng thấy Tống Yên Kiều gọi hắn ta một tiếng "anh trai" bao giờ.

...

Chu Bái Bì nghĩ đến cảnh tám người ngồi trên một chiếc xe, kiểu quan hệ "tôi đoạt vợ của anh, anh đoạt vợ của tôi", kiểu CP hỗn loạn này trông có vẻ khá thú vị.

Nhưng không ngờ, trên xe, tám người trong lòng mỗi người lại đều mang theo những ý nghĩ khác biệt, tựa như 6400 con mắt, mỗi người đều có tâm tư riêng.

Ban đầu, cả nhóm trông như một mớ hỗn độn, mọi người ngồi yên lặng, chẳng ai nói gì.

Chu Bái Bì: "......"

Thật sự đây là đám khách quý khó nhằn nhất mà ông từng mời!!!

Mọi người giống như là vật cách điện, không thể tiếp xúc được.

Ngoại trừ Cố Nhất Minh, tất cả mọi người đều đang chờ Tống Yên Kiều lên tiếng, mong chờ xem cậu sẽ nói gì. Rốt cuộc, hôm nay họ ra ngoài chỉ để xem tra nam như thế nào lừa "ngốc bạch ngọt" Thẩm Chu.

Nhưng đợi nửa ngày, chỉ nghe thấy Tống Yên Kiều đang tính toán gì đó.

[38 đồng một giờ, làm việc tám giờ mỗi ngày, tức là 304 đồng, công việc này có thể làm.]

[Làm từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều, ăn cơm rồi đi dạy thêm, mỗi giờ dạy 200 đồng, một ngày làm được 504 đồng, khá ổn nha.]

[500 đồng, thật nhiều tiền, 200 đồng một giờ đúng là rất hấp dẫn, so với công việc rửa chén trước kia mình làm, mỗi giờ chỉ được 18 đồng thì tốt hơn nhiều.]

Tiêu Thần: "?"

Sao lại muốn đi làm công vậy? Nếu cứ như vậy, hắn ta thật sự nghi ngờ Tống Yên Kiều có ham mê bất lương nào đó.

Không thể nào, Tống Yên Kiều suốt ngày chỉ lo làm việc, đâu còn thời gian mà theo đuổi những ham mê xấu?

Không phải là bị lừa tiền rồi chứ?

Thẩm Chu cũng tò mò nhìn Tống Yên Kiều.

Cái gì cơ? 500 đồng thì nhiều như vậy sao?

Làm sao có người suốt cả ngày làm việc chỉ kiếm được 500 đồng mà còn vui vẻ như vậy?

Anh ta nhớ lại trước đây, giáo viên của anh ta giảng dạy một tiết ít nhất cũng phải 5-6 nghìn, Tống Yên Kiều chẳng lẽ bị người ta lừa mất rồi?

Thẩm Chu nhìn Tống Yên Kiều quá lâu, Cố Nhất Minh cảm nhận được một chút nguy cơ, liền muốn chuyển hướng sự chú ý của Thẩm Chu, "Chu Chu, cậu đang nhìn gì vậy?"

Một bên hỏi, Cố Nhất Minh vẫn lén mà trừng mắt nhìn Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều vừa mới tính xong, liền ngẩng đầu lên, "?"

[Tra nam trừng mình làm gì, mình đâu có trêu chọc hắn đâu.]

Thẩm Chu: "?"

Thẩm Chu quay lại nhìn Cố Nhất Minh, "Anh vừa rồi trừng Tống Yên Kiều làm gì?"

Cố Nhất Minh vốn tưởng mình đã rất cẩn thận, biểu cảm có chút khó xử, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, dùng giọng điệu ôn hòa mà giải thích với Thẩm Chu, "Tôi không có trừng cậu ấy, tôi chỉ nhìn cậu ấy một cái thôi."

Thẩm Chu không dễ dàng buông tha, "Tôi thấy rồi, anh lừa tôi chi nữa?"

"Anh phải xin lỗi Tống Yên Kiều."

Cố Nhất Minh biểu cảm càng thêm khó xử.

Xin lỗi Tống Yên Kiều hả?

Mặc dù Tống Yên Kiều là sinh viên danh giá, nhưng nếu xét về ngoại hình và tài năng, cậu ta đâu có gì nổi bật so với hắn. Hắn không tin rằng Tống Yên Kiều sẽ có sự phát triển gì tốt đẹp trong tương lai. Cậu ta không có cái gì hết, dựa vào đâu bắt hắn xin lỗi.

Cố Nhất Minh thật sự không muốn làm hòa với Tống Yên Kiều.

Cố Nhất Minh: "Tôi chỉ là không muốn cậu nhìn người khác, Chu Chu, cậu không cần phải tức giận, tôi sai rồi."

Thẩm Chu: "......"

Chà, quả thực là Cố Nhất Minh đã trừng mắt nhìn Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều đáng thương thật, làm công suốt ngày cũng chỉ kiếm được 500 đồng mà vui sướng như đứa ngốc, vậy mà còn bị Cố Nhất Minh trừng mắt, chẳng lẽ cậu không có quyền con người chắc?

Thẩm Chu mặt tối sầm:  "Tôi nói anh xin lỗi Tống Yên Kiều, không phải nói anh xin lỗi tôi."

Cố Nhất Minh nhận ra không thể tiếp tục lừa dối được nữa, đành phải cắn răng xin lỗi Tống Yên Kiều:  "Thực xin lỗi, Yên Kiều, tôi vừa rồi không nên trừng cậu."

Tống Yên Kiều vẫn còn ngơ ngác, tra nam sao lại xin lỗi tôi vậy?

[Thẩm Chu thật là tốt, cư nhiên còn kêu Cố Nhất Minh xin lỗi mình.]

[Sau này mình sẽ bảo vệ Thẩm Chu, mình chắc chắn sẽ không để Thẩm Chu và Lâm Ngữ rơi vào cái hố sâu không đáy của Cố Nhất Minh.]

Thẩm Chu: "......"

Mặt Thẩm Chu hơi đỏ lên, anh ta thật sự cần Tống Yên Kiều bảo vệ sao?

Người yếu ớt như Tống Yên Kiều không bắt anh ta bảo vệ thì thôi, vậy mà Tống Yên Kiều lại muốn bảo vệ anh ta?


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận