Tống Yên Kiều và Lận Huyên quấn quýt bên nhau mãi đến rằm tháng Giêng mới chuẩn bị ra ngoài, dẫn 47 về tiện thể gặp phụ huynh luôn.
Lận Huyên đã gặp Tống Đình rồi, tiếp theo đáng lẽ phải đi gặp lại Tống Đình rồi bàn bạc chuyện cưới hỏi nhưng chưa phải bây giờ.
Bây giờ mà gặp thì chắc Tống Đình sẽ muốn xé xác anh ra mất.
Coi anh như yêu quái hại dân hại nước, dụ dỗ Tống Yên Kiều đến mức không chịu về nhà.
Trước tiên cứ cùng Tống Yên Kiều về nhà gặp ba mẹ anh, sau đó mới sắp xếp để hai bên gia đình gặp nhau bàn chuyện cưới hỏi.
Tống Yên Kiều hơi cứng đờ.
Lận Huyên im lặng khoác áo cho Sóc Con, cảm giác như cậu lại chết lâm sàng nữa rồi.
Lúc nào cũng cứng đờ như thế này, chắc phải giấu đi thôi, kẻo dọa cậu sợ chết khiếp mất. Lận Huyên nghĩ.
Lận Huyên an ủi: "Kiều Kiều! Em yên tâm, người nhà anh ai cũng dễ tính lắm, nhất là mẹ anh, mẹ rất thích em."
Tống Yên Kiều cứng đờ ngẩng lên: "Anh nói cái người mà xem anh như trâu ngựa á? Ba mẹ anh dễ tính hả?"
[47 còn bị bắt làm trâu ngựa, chắc mình không bị bắt theo luôn chứ?]
[Thật ra em vẫn thích biển hơn.]
Sóc Con chuẩn bị bơi lội, làm một con cá mặn giữa đại dương.
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên: "Họ chỉ bắt anh làm trâu ngựa thôi, sẽ không bắt em đâu."
Lận Huyên tiếp tục dỗ dành nhưng Tống Yên Kiều trông có vẻ vẫn rất căng thẳng.
Tống Yên Kiều lướt lướt điện thoại, toàn mấy bình luận anti-fan.
【 Nhà họ Lận sao có thể chấp nhận loại người lập nghiệp từ rác thải như nhà họ Tống, chẳng lẽ giới nhà giàu giờ không còn đẳng cấp gì nữa à? 】
【 Chuẩn rồi!! Hôm nay Lận Huyên chịu chi 5 triệu bồi thường fan Tống Yên Kiều, ngày mai mẹ anh sẽ viết chi phiếu đuổi Tống Yên Kiều đi thôi. 】
【 Đến lúc bị đá khỏi nhà họ Lận, Tống Yên Kiều chỉ có nước đi làm tiểu tam. 】
Tống Yên Kiều đọc xong, tâm trạng ổn định hơn chút: "Em không sao, ổn rồi."
Lận Huyên nhìn màn hình đầy bình luận ác ý mà im lặng.
"Không sao đâu, nếu mẹ anh không đồng ý, em có thể làm tiểu tam của anh."
Lận Huyên: "...?"
Tự an ủi mình là vậy á hả?
Lận Huyên: "Bảo bối..."
Lời còn chưa nói hết, Tống Yên Kiều đã bình tĩnh phân tích: "Anh không nghĩ làm tiểu tam tốt hả? Chả cần làm gì, không bị làm khó dễ, không phải làm việc nhà, ngay cả tắm cũng được anh bế đi."
Lận Huyên: "..."
Mai lại nở lần hai.
Lận Huyên: "Không làm tiểu tam thì cũng không cần em phải làm gì đâu, Kiều Kiều."
Ngoan, đừng nghĩ đến chuyện làm tiểu tam nữa.
Tống Yên Kiều vẫn tiếp tục: "Biết đâu dì còn cho em 5 triệu để rời xa anh thì sao."
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên im lặng, cảm giác như Tống Yên Kiều thật sự sẽ bỏ anh vì 5 triệu vậy.
Tống Yên Kiều: "Nhưng không sao, em có thể dùng 5 triệu để đặt..."
Lận Huyên nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt mềm mại của cậu, giọng điệu tuy bình thản nhưng không cho phép phản bác giống như bình giấm bị lật đổ: "Không được nói bậy, cũng không được đặt "trai bao"."
Tống Yên Kiều ú ớ hai tiếng: [Đặt anh cũng không được à?]
Lận Huyên: "..."
Cũng đúng.
Nghe Tống Yên Kiều nói rằng cậu chỉ muốn đặt anh, Lận Huyên cũng không ngăn cản cậu tiếp tục suy diễn nữa. Dù sao thì tương lai của Tống Yên Kiều cũng có anh, bất kể là làm tiểu tam hay đặt trai thì đều là anh.
Nếu suy nghĩ vẩn vơ một chút có thể giúp cậu bớt căng thẳng thì cũng không sao hết.
Anh sẽ luôn ở bên cạnh Tống Yên Kiều.
Không ai có thể ngăn cản anh ở bên cậu ấy.
Xe dần dần rời khỏi thành phố, những tòa nhà san sát bị thay thế bằng rừng tùng xanh rì trên núi, trên tán cây phủ một lớp tuyết trắng, trông thật sừng sững uy nghiêm.
Tống Yên Kiều mở cửa sổ, một luồng gió lạnh tràn vào lùa qua khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của cậu.
Lận Huyên không ngăn cản. Tống Yên Kiều không thích ra ngoài nhưng thi thoảng ra ngoài vẫn thích hòa mình vào thiên nhiên.
Nuôi một con sóc, chắc ở đâu cũng có thể thích nghi được.
Biệt thự nhà họ Lận nằm trên sườn núi, phong cảnh rất đẹp, rất thích hợp để dưỡng già.
Ba mẹ Lận Huyên sống ở đây, tận hưởng tuổi già một cách vô cùng thoải mái.
Biết hôm nay Tống Yên Kiều sẽ đến, mẹ Lận đã bảo người giúp việc đi chợ mua đồ sớm để chuẩn bị bữa tối.
Tống Yên Kiều còn chưa kịp hồi hộp, đã bị mẹ Lận vui vẻ gọi một tiếng:
"Kiều Kiều, sao lại dắt theo Lận Huyên chi vậy?"
Dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Tống Yên Kiều, nếu không mang theo Lận Huyên thì không lẽ cậu đến một mình hả?
Tống Yên Kiều cứng ngắc: "Chào dì ạ."
Mẹ Lận: "Chào chào chào, dì rất khỏe, dì có thể chạy 2km mà không bị hụt hơi đấy."
Tống Yên Kiều: "!!!"
Lần này cậu thực sự kinh ngạc. Là một con sâu lười vận động, chạy 2km có khi lấy mất nửa cái mạng của cậu rồi.
Lận Huyên dường như đọc được suy nghĩ từ biểu cảm cậu.
Anh đồng tình. Đúng là như vậy, thể lực của Tống Yên Kiều không tốt lắm.
Mới một lần chưa xong đã thở hổn hển nằm bẹp trên người anh, làm thế nào cũng không chịu tiếp tục, nhất là lúc đến lượt anh làm.
Chạy không nổi 2km thì phải tập luyện cho tốt, một cuộc sống khỏe mạnh bắt đầu từ việc vận động tích cực.
Về nhà nhất định phải giám sát cậu tập thể dục, cố gắng chạy được ít nhất một vòng.
Tống Yên Kiều đương nhiên không biết Lận Huyên đang nghĩ gì, chỉ là vẫn để anh nắm tay dắt vào nhà.
Trong nhà vẫn còn treo đèn lồng, dán chữ Phúc ngược, khắp nơi đều tràn ngập không khí vui vẻ, đầy hương vị Tết.
Ba mẹ Lận là kiểu người biết tận hưởng cuộc sống.
Ba Lận không giỏi biểu đạt tình cảm, chỉ đưa cho Tống Yên Kiều một bao lì xì thật to để thể hiện sự chào đón, rồi quay sang chơi xếp hình với 47.
Xếp hình có thể hơi trẻ con với học sinh tiểu học nhưng với một người đàn ông trung niên ngoài 40 thì vừa đủ.
47: "..."
Không lẽ ông không có trò gì khác để chơi à?
Mẹ Lận và Tống Yên Kiều vì cùng hâm mộ Cậu Bé Bọt Biển nên rủ nhau xuống lầu xem phim, đương nhiên còn kéo theo cả Lận Huyên và Lận Thăng Thăng.
Không khí thoải mái như vậy khiến Tống Yên Kiều dần bớt căng thẳng.
Mẹ Lận còn mang bộ sưu tập acrylic Cậu Bé Bọt Biển ra khoe với cậu.
Mắt Tống Yên Kiều sáng lên lấp lánh.
"Oa!"
Mẹ Lận: "Con thích à? Dì có nguyên bộ đó, có thể tặng con một bộ."
Đôi mắt Tống Yên Kiều càng sáng rực.
[Đây đâu phải mẹ của Lận Huyên, rõ ràng là mẹ ruột thất lạc nhiều năm của mình!]
[Mẹ ơi, con yêu mẹ!]
Mẹ Lận hơi sửng sốt. Sóc Con vừa rồi có phải không hề mở miệng không?
Cái gì thế này?
Tiếng lòng sao?
Thật lợi hại!
Đặc biệt là nghe được câu "Mẹ ơi, con yêu mẹ", trong nháy mắt tình cảm mẹ con của mẹ Lận bùng nổ, chỉ muốn ôm chặt lấy Sóc Con rồi nựng nịu một phen.
Tống Yên Kiều ít khi đi ra ngoài, lần trước mẹ Lận mới có cơ hội mua quần áo rồi bắt được cậu.
Lỡ sau này Lận Huyên không đưa Sóc Con đến chơi nữa thì làm sao đây?
Tình mẹ con đang dâng trào bỗng hóa thành nỗi lo lắng.
Mẹ Lận bắt đầu châm ngòi: "Lận Huyên không cho con mua à? Bảo bối, con thật đáng thương."
Lận Huyên: "..."
Tống Yên Kiều mím môi, hàng mi dài hơi rũ xuống, gương mặt vốn đã tinh xảo lúc này lại càng thêm mong manh đáng thương.
[Chồng không cho con mua QAQ]
Mẹ Lận càng mềm lòng. Trời ơi, Lận Huyên sao có thể ngược đãi Sóc Bảo Bảo của bà như vậy?
Ngay cả mấy món đồ nhỏ cũng không nỡ mua cho cậu.
Vốn chỉ định mách lẻo cho vui nhưng thấy thương quá, mẹ Lận không chút do dự tiếp tục:
"Bảo bối à, đừng ở bên nó nữa, đừng quay về, ở lại với mẹ, mẹ mua hết cho con, cùng con ăn kê vàng* luôn!"
(* Hạt kê vàng là một loại ngũ cốc nhỏ thuộc họ Hòa thảo (Poaceae), có tên khoa học là Setaria italica. Đây là một trong những loại kê phổ biến nhất, được trồng rộng rãi ở nhiều nước để làm thực phẩm cho con người và thức ăn cho gia súc, gia cầm.)
Tống Yên Kiều có chút dao động.
Lận Huyên: "Anh về mua ngay, bây giờ đặt hàng luôn!"
Anh sợ mẹ ruột mình thật sự bắt cóc vợ mất.
Tống Yên Kiều chớp chớp đôi mắt to tròn, ngoan ngoãn nghĩ: [Chồng đối xử với mình thật tốt, chắc mình bị tình yêu làm lú rồi.]
Lận Huyên: "..."
Lại gạt người.
Trên đời có ai bị tình yêu làm lú mà chỉ cần bỏ ra chút tiền, mua vài món đồ là dụ được đâu chứ?
Tống Yên Kiều: "Nhớ mua nhiều vào nhé, vận may của em không tốt lắm, có khi rút trúng toàn đồ trùng nhau."
Lận Huyên xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu: "Ừ, anh sẽ mua nhiều một chút, em cứ chơi đi, về nhà anh cùng em rút."
Anh đã quyết tâm, lát nữa về sẽ tìm hết mấy bộ anime và manga Tống Yên Kiều thích, mấy món đồ liên quan cũng mua hết cho cậu.
Không thì nhìn vẻ đáng thương này, đừng nói mẹ anh, ngay cả chính anh cũng thấy mình quá đáng.
Lận Thăng Thăng thi thoảng lại đưa cái đầu chó đến trước mặt Tống Yên Kiều để cậu xoa đầu.
Chơi được một lúc, ba Lận đột nhiên đi xuống lầu hỏi: "Ba định đi câu cá, mấy đứa có muốn đi không?"
Cảm thấy vẫn nên hỏi mọi người một chút.
Mẹ Lận: "..."
Tống Yên Kiều hơi dời sự chú ý khỏi màn hình, trong lòng không nhịn được nghĩ: [Đây có phải ông chú thích câu cá không? Sao mùa đông vẫn đi câu vậy trời.]
Ba Lận: "?"
Giống như nghe được tiếng Sóc Con đang nói chuyện.
Nhưng Sóc Con đâu có mở miệng?
Ba Lận thấy kỳ lạ, lại hỏi lần nữa: "Mấy đứa thật sự không muốn đi câu cá à?"
Mẹ Lận: "..."
Tống Yên Kiều: [Ba Lận thật sự đi câu cá à? Hay là đi câu dép lê, câu mây câu gió, câu rùa đen, câu rắn, câu dê hay câu thi thể?]
Mẹ Lận suýt bật cười.
Ông chồng này đi câu cá mà cái gì cũng câu, chỉ là không câu được cá, quá chính xác.
Ba Lận: "..."
Mạn phép xin hỏi: Con có còn là Sóc không đó?
Tống Yên Kiều hào hứng nói: "Con muốn đi, con cũng muốn xem câu cá!"
Ba Lận cảm xúc hơi ổn định lại. Lời là nói vậy thôi nhưng Sóc Con vẫn tin tưởng ông, còn muốn đi xem ông câu cá. Nếu không phải tin tưởng thì là gì chứ?
Ba Lận tự an ủi bản thân: "Đi thôi!"
Lận Huyên: "..."
Cảm giác ba anh vui vẻ hơi quá mức rồi đó.
Trước khi ra cửa, Lận Huyên lại quấn Tống Yên Kiều thành một cục tròn vừa ấm áp vừa không dễ bị cảm lạnh.
Nơi ba Lận câu cá là một cái hồ lớn phía sau nhà, được nuôi cá chuyên để ông câu.
Ba Lận hào hứng giảng dạy: "Câu cá chủ yếu là phải dụ cá lại, con xem cứ ném hết mồi câu xuống đi, lát nữa cá sẽ kéo đến."
"Hôm nay ba sẽ câu hai con cá cho các con ăn."
Ba Lận đầy tự tin, hôm nay nhất định không thể trắng tay, nhất định phải thể hiện thật tốt trước mặt Tống Yên Kiều.
Quả nhiên, sau khi cả đống mồi được ném xuống, cá liền lũ lượt nổi lên mặt nước.
Đôi mắt Tống Yên Kiều sáng rực.
[Chuyên gia câu cá quyết không tha bất kỳ con cá nào.]
Ba Lận: Đương nhiên rồi!
Ba Lận tiếp tục dạy: "Câu cá mà không dụ cá thì sẽ không được bao nhiêu. Muốn câu nhiều, nhất định phải dụ cho thật mạnh!"
[Dụ dữ vậy thì cá sắp bị vỗ béo thành heo con rồi.]
[Có khi nào chúng chưa từng lên bờ lần nào không?]
Ba Lận cảm thấy đầu gối như bị bắn một mũi tên, suýt nữa phun máu tại chỗ.
[Không sao đâu, dù không câu được thì chú cũng rất giỏi mà. Ít nhất đã nuôi được rất nhiều cá.]
Ba Lận chợt cảm thấy đầu gối mình trúng thêm một mũi tên nữa, suýt nữa thật sự phun máu.
Sau cả buổi trưa câu cá, vẫn chưa được con nào, ba Lận càng trầm mặc hơn như mất hết sức lực.
[Không sao đâu.]
Ba Lận mắt rưng rưng, vẫn là Tống Yên Kiều tốt bụng nhất còn biết an ủi ông.
[Còn nửa xe mồi câu nữa, cứ đổ hết xuống, chờ con nào ăn căng đến ngất nổi lên mặt nước là được.]
Ba Lận thu lại giọt nước mắt vừa định rơi.
Lận Huyên đưa tay che đôi tai đỏ ửng vì lạnh của Tống Yên Kiều: "Đi thôi Kiều Kiều, chờ nữa cũng không câu được đâu, lát nữa lạnh quá lại bị cảm."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đáp: "Dạ, đi thôi."
Cậu chủ động nắm lấy tay Lận Huyên, quay lại chào tạm biệt: "Ba Lận, con đi trước nhé!"
Hai người rời đi nhưng ba Lận vẫn nghe thấy tiếng Lận Huyên nói chuyện với Tống Yên Kiều.
Lận Huyên: "Câu không lên đâu, cá trong hồ sắp lớn bằng Thất Thất rồi mà còn chưa bị câu lần nào. Xem ông ấy dụ cá là được."
Ba Lận: "..."
Thằng con này đúng là có hiếu dữ rồi á!